Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 1

Hắn là con một của phủ giàu nhất thành, tổ tiên che chở, tích lũy ba đời, đến khi có hắn đã là vinh hoa phú quí vô tận.

Con cái phú gia nhung gấm lụa là, huống chi trên đã có phụ thân thúc bá chưởng quản gia nghiệp, chẳng đến lượt hắn hao tâm tổn trí. Vì thế, cứ yến oanh mộng thanh lâu, phiêu hương nơi tiểu thiếp, mơ màng say khóe mắt, khoái hoạt tiêu dao.

Phụ thân cũng không ngăn cản, chỉ cần mai này hắn tuân theo bổn phận mà cưới vợ sinh con, kế thừa gia nghiệp, chuyện hoan nhạc hôm nay cũng chẳng tính là bao. Niên thiếu phong lưu, ai mà không có chút chuyện hoang đường?

Hắn ung dung tự tại, cứ thành thực mà hưởng thụ một phen. Nhưng bách hoa nếm mãi cũng tận, mỹ cảnh xem dần cũng hết, còn người có đẹp nữa chăng cũng đã thành tầm thường son phấn.

Nhưng một sớm mai sương phủ, thức tỉnh giữa mùi hương ấm dịu, hắn mông mông lung lung rũ đi hương phấn hương son, mơ màng rời khỏi một con ngõ giăng giăng hoa khói.

Từ ban đêm, mưa phùn đã rơi miên man không dứt, trên mặt đất đã ướt át một miền, mang theo ngây nồng hơi đất.

Có lẽ, đã tỉnh dậy quá sớm, phố phường vắng lặng không một bóng người lại qua, ngay cả tửu gia khách điếm cũng là đại môn đóng chặt, toàn một vẻ say ngủ.

Bụi mưa nhuyễn như kim châm dẫu không đến nỗi làm thấm ướt tán ô giấy dầu, nhưng cũng đâm vào nhột nhạt, khiến người buồn bực.

Ngả mắt trông sang, kia có một trà tứ nho nhỏ, dường như có một thân ảnh cần mẫn quét tước nơi bàn ghế. Hắn thở ra một hơi nồng rượu, ngả ngả nghiêng nghiêng đi đến.

Noãn ý an hòa, thanh hương dệt sợi, tựa trên ghế gỗ đơn sơ mà sạch sẽ, quả là thỏa lòng dễ chịu không thể nói nên lời. Dường như có một âm thanh nào đó dễ nghe phảng phất bên tai, hắn ngước lên muốn nhìn, nhưng mà mi mắt không thể chịu được mà dần dần khép kín.

Một giấc ngủ kia miên trường trầm ổn, lần thứ hai tỉnh thức, trên đường đã nô nức người lại kẻ qua, vết tích cơn mưa đã dần tan biến. Trên người không biết bao thuở đã phủ lên một lớp miên sam[1], phẩm chất dẫu cho không tinh tế nhưng cũng là êm mềm dễ chịu.

"Công tử tỉnh rồi?"

Thanh âm sáng dịu thắp lên vùng ký ức trước khi say ngủ, hắn nhìn tiểu thị[2] đang phụng trà trước mắt, hơi nheo lại nét mi.

"Công tử khi nãy vừa đến đã gục ở trên bàn không động đậy, khiến cả cha lẫn ta một trận sợ hãi..." Tiểu thị kia nhoẻn miệng, khóe môi tự nhiên cong cong, "Ta lấy hết á gan đi đến nhìn xem, mới hay công tử chỉ là ngủ mà thôi..."

Hắn nhìn xuyên vai vị tiểu thị kia, quả nhiên nhìn thấy một vị lão bá vẻ mặt hiền từ đang đứng phía trước quầy dọn dẹp bao trà, thấy mình đang nhìn lão, lão mỉm cười phúc hậu. Là nụ cười xã giao đáp lại, hắn lại dời ánh mắt lên người vị tiểu nhị này.

"Tấm áo bông này là ngươi đắp lên cho ta sao?"

"Sáng sớm khí ẩm dày, công tử lại dầm mưa đến," Tiểu nhị kia mỉm cười ngại ngùng, "Công tử không chê là tốt rồi."

"Sao lại có thể chứ?" Hắn nở một nụ cười, "Ngủ lâu như vậy, giờ thấy có chút khát, lấy ấm Tước Thiệt đi."

Trời cũng sắp trưa, việc buôn bán của quán trà này vẫn ảm đạm đến đáng thương, vài cái bàn gỗ ghế gỗ, ngói đất nung tường đá, cho dù là người bình thường thì cũng sẽ không chịu bước vào.

Chỉ có điều trà nơi đây đặc biệt ngon, nước trà trong xanh ánh vàng, hương thơm tinh khiết bay cao, vị trà dịu ngọt, không khác gì tế phẩm cả, lại còn có chút hồi vị.

Thấy hắn phẩm xong một tách trà, những ngón tay thon thả trắng muốt cầm lấy ấm trà, lại lần nữa uyển chuyển chăm chú đem nước trà rót vào tách, trong làn hơi nước bốc lên dày đặc, phảng phất lộ ra một khuôn mặt thanh tú nhưng không mấy xuất chúng.

"Trà ngon." Hắn nhìn chằm chằm vào làn hương khí phiêu tán, hạ giọng cười nói.

Những cơn mưa qua mấy ngày thì đã không thấy đâu nữa, khí trời vẫn trong xanh như thế. Khắp vườn hoa nở rộ, thảo mộc xanh tươi. Nghiêng người dựa vào cái ghế mây trong vườn, hắn cầm lấy cái tách nhỏ màu nâu đỏ, thổi tan làn hơi nóng, khẽ húp một ngụm.

Ông lão quỳ trên mặt đất run cầm cập, mặt sớm đã đẫm lệ.

Hắn than nhẹ một tiếng, thị ý hạ nhân dìu lão đứng dậy. "Để lão ngồi thì lão khăng khăng không chịu ngồi, quỳ ở nơi đây làm cái gì chứ?"

Ông lão vẫn quỳ không chịu đứng dậy, nhưng đã khóc đến nói không thành tiếng: "Tiểu nhân hiếm muộn, nội tử cũng đã không còn trên nhân thế, cực cực khổ khổ mới nuôi nấng tiểu nhi thành người, giờ đây chỉ còn phụ tử hai người nương tựa vào nhau mà sống, khẩn xin công tử hãy đại phát từ bi, buông tha cho tiểu nhi."

Hắn hơi cau mày, nhưng lập tức lại mỉm cười: "Lão bá nặng lời rồi. Nói cho cùng thì đây cũng là một chuyện tốt, sao lão lại nói khó nghe như vậy. Lão cầm lấy một trăm lạng bạc này về quê, trồng ruộng cũng được mà buôn bán nhỏ cũng được, dù sao cũng tốt hơn là ở nơi này chịu khổ chịu lạnh với lệnh lang, bổn công tử sẽ tự biết chăm sóc y cho thật tốt, lão cứ yên tâm đi."

Hắn thấy cả người ông lão run lên giống như lại muốn nói điều gì đó, liền thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: "Tự cổ có câu, cái gọi là 'rượu mời không uống uống rượu phạt' chính là để hình dung những người như lão, lão hãy suy nghĩ kĩ chút đi."

Ông lão ngẩn ra nửa ngày, đột nhiên hướng hắn dập đầu vài cái, liền lặng lẽ ôm túi tiền đi khỏi.

Hắn đắc ý mỉm cười, đặt tách trà xuống, không đợi đến lúc trời tối mà đã vội vàng đi về phía sương phòng ở hậu viện.

Trong nhà hắn đúng là đang nuôi vài tiểu quan dung mạo xinh đẹp, bất quá đều là xuất thân thanh lâu, nhu mì có thừa mà thanh tú không đủ. Trước mắt, người này tuy không thể nói là diễm lệ, nhưng cũng có một thứ tư vị thanh sáp khác biệt.

Hắn đã ngán uống mỹ tửu giai nhưỡng, tách trà xanh này xuất hiện thật là đúng lúc.

Đẩy cửa phòng ra, người phía trong giật mình ngẩng đầu lên, thấy rõ là hắn, lại từ từ cúi đầu xuống.

Hắn đóng cửa lại, mỉm cười tiến lại bên giường, nhẹ nhàng giữ lấy cái cằm nhỏ nhắn để y ngửa mặt lên. Sự linh động rụt rè ở quán trà hôm đó đã không còn nữa, thay vào đó là cả mặt kinh hoàng cùng khiếp ý.

Nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại, hắn cười khẽ: "Ta sẽ đối đãi ngươi thật tốt."

Từng lớp mạn trướng phiêu nhiên buông xuống, như mái tóc đen tựa suối nước của vị thiếu niên kia, liên tục không thể kìm nén, quấn quýt lấy nhau.

Khi tỉnh lại sau giấc ngủ đã là lúc hoàng buông xuống, không biết tự lúc nào mà trong nhà đã thắp lên ngọn đèn lưu ly, ngọn lửa sáng rực đang nhảy múa, rọi sáng khiến cho khuôn mặt của người đang nằm trong lòng càng thêm rực rỡ lấp lánh.

Cơ thể lõa lồ của thiếu niên cuộn lại, nhưng hàng lông mi khẽ run đã làm lộ bí mật rằng con người ấy chưa từng say ngủ.

Hắn mỉm cười đưa tay vuốt ve tấm lưng trơn nhẵn nhạy cảm, làn da mát lạnh dưới lòng bàn tay quả nhiên run lên.

"Ngươi tên là gì?"

Thiếu niên vẫn không dám mở mắt ra, đôi môi bị mút mát đến đỏ ửng lên mím chặt lại, giống như vỏ của con trai vậy, khó lòng cậy ra.

"Thôi vậy, ta nghĩ chắc cũng không phải là cái tên hay ho gì, chỉ sợ cũng là loại như 'Tiểu Ngũ', 'Tiểu Lục' mà thôi," ngón tay lướt qua hàng mi dày như cây quạt nhỏ, hắn thích thú nhìn đôi tròng mắt đang run lên một cách bất lực kia, "Đi theo ta, sau này ngươi tên là 'Mính Nhi', ngươi có biết viết như thế nào không?"


Hắn mỉm cười dùng ngón tay vẽ nhẹ lên lưng của thiếu niên, cuối cùng lại trượt đến nơi tư mật. Đôi mắt thiếu niên nhắm chặt lại, hai má ửng hồng. Vì thế hắn nương theo thế ôm thiếu niên vào lòng, lại là một màn điên loan đảo phương, xuân quang y nỉ.

Hắn vốn tưởng bản thân chỉ là ham thích cái mới, qua mấy ngày thì sẽ chán thôi. Lại không ngờ một tháng đã qua đi, đêm nào cũng chỉ nghĩ đến vị thiếu niên này. Nghĩ đến việc ly trà này phải uống lâu một chút, mới có thể làm mất đi vị ngấy của trước kia.

Chỉ là những chuyện đụng chạm da thịt làm cũng nhiều rồi, nhưng thiếu niên vẫn chưa bỏ được cái tính trẻ con. Đổi có cái tư thế thôi mà đã mắc cỡ thế rồi, phản ứng lại càng vô cùng vụng về.

Nhưng không biết vì sao mà hắn lại càng yêu cái kiểu dục cự hoàn nghênh [2] này, nhất định phải quấn lấy y làm cho đến khi tận hứng mới thôi.

Lúc đầu thiếu niên đối với hắn có chút khiếp ý, thời gian dài rồi, lại là ngày ngày thân mật, cuối cùng cũng bình tâm lại. Lúc rãnh rỗi còn đi dạo ở hậu viện, thưởng hoa ngắm cỏ, chỉ có điều không biết là an tâm nhiều hơn, hay là nản lòng nhiều hơn.

Hắn nhìn thấy tâm tính của thiếu niên như vậy, chỉ sợ sẽ bị các tiểu quan khác hiếp đáp, liền mở riêng một căn tiểu viện cho y, hạ chỉ lệnh nói duy nhất chỉ có mình và tâm phúc tiểu tư mới được vào trong.

Lần này dọn đi, hắn mới yên tâm được.

Cứ như vậy vài tháng đã qua, phụ thân cũng bắt đầu dạy hắn nhúng tay vào việc làm ăn trong nhà. Cái đống sổ sách chất chồng như núi, cùng với các tiệm tơ lụa, tiền trang, ... ở khắp mọi nơi trong thành khiến cho hắn vô cùng mệt mỏi.

Vất vả cả ngày đến lúc được thở phào nhẹ nhõm thì việc đầu tiên là đi đến căn độc viện kia.

Hôm trước vừa có một trận tuyết rơi, lúc này tích tụ thành một lớp tuyết dày thật dày, đạp lên đó sẽ phát ra tiếng rào rạo. Nhìn một mảng trắng xóa chỉ in dấu chân của mình, hắn mỉm cười bước đến bên cửa vòm bằng đá.

Một làn hương khí đã lâu không được ngửi thấy nương theo hương thanh u của Lạp mai bay đến, thiếu niên lặng lẽ ngồi trên cái ghế đá trong vườn, nhưng chỉ mặc một lớp áo bông dày, hương thơm toả ra từ cái ly trước mặt.

"Trời lạnh như vậy, sao không khoác thêm áo" Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh băng của thiếu niên, hắn mỉm cười ghé sát tai y, "Nhớ ta rồi phải không?"

Mặt thiếu niên đỏ lên, nhưng có vẻ như không dám nhìn hắn, chỉ là cúi mặt xuống, nhìn vào hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Hắn trong lòng biết thiếu niên da mặt mỏng, cũng không nỡ cười y, sau đó cầm lấy tách trà trên bàn một hơi uống cạn, cười nói: "Cống Hi?"

Lúc này thiếu niên mới ngẩng đầu lên, đôi mắt chợt sáng, lộ ra chút biểu tình kinh hỉ.

"Nhìn không ra một tiểu nhị ở quán trà cũng có thể tinh thông trà đạo, xem ra còn rất thích nữa chứ." Hắn mỉm cười đem thiếu niên kia ôm vào lòng, để y ngồi lên đùi mình, "Ngươi nói xem, thích ta nhiều hơn, hay là thích trà nhiều hơn?"

Thiếu niên mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào hắn một cách do dự, giống như là sợ sẽ nói sai một chữ nào vậy.

Hắn cố ý cau mày, giả bộ làm ra vẻ như sắp tức giận, giọng nói cũng trầm xuống, "Còn phải suy nghĩ lâu đến vậy sao?"

Hốc mắt của thiếu niên trở nên đỏ, đôi môi mỏng mấp máy, giờ mới rụt rè mà nói ra hai chữ: "Công tử".

"Cái gì công tử?"

"Thích công tử." Thiếu niên bị bức bách khiến cho đôi mắt ầng ậng nước, đến cả đôi môi cũng hơi đỏ lên.

Hắn kìm lòng không đặng hôn lên đó, vừa hôn vừa bế cái cơ thể mỏng manh kia đi vào trong phòng. Vài động tác đã mang y phục của thiếu niên cởi ra hết, hắn mặt hàm tiếu ý lau đi giọt lệ ở khóe mắt của y. "Vậy thì để công tử đây hảo hảo thưởng cho ngươi."

Cơ thể quấn lấy nhau, ôn tình vô hạn. Rõ ràng là đã vào đến nơi sâu nhất, kết hợp chặt chẽ nhất, nhưng vẫn cảm thấy không đủ. Xong một trận hoan lạc, thiếu niên đã thiêm thiếp muốn ngủ, nhưng hắn cứ cứng đầu bắt y nói mười mấy lần câu ' thích ' rồi mới chịu buông tha.

Sáng ngày hôm sau, dù hắn có không muốn đi nữa, nhưng cũng không thể không đi học cách quản lý công việc làm ăn trong nhà. Người thì đang ở tiệm tơ lụa kiểm tra hàng hóa, nhưng tâm trí không biết đã bay đến nơi nào mất rồi.

Nghĩ rồi lại nghĩ, vẫn là sai người đi mua chiếc áo lông cừu mang về. Con người ấy vốn đã đơn bạc như thế, vẫn phải mặc nhiều một chút mới không cảm lạnh.

Lại bước vào tiểu viện, nhưng thiếu niên vẫn ăn vận như trước kia, hắn không khỏi có chút không vui, "Sao không mặc cái áo lông cừu ta cho ngươi?"

Thiếu niên lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Quá quý trọng, ta không xứng."

Sự bực bội của hắn đột nhiên biến đâu hết, than một cái ôm y vào lòng, "Đó là công tử thưởng cho ngươi, ngươi nhận thì tốt, còn nếu không cần, ngược lại còn khiến ta tức giận," nghĩ một hồi hắn lại mỉm cười, nói: "Có gì mà không xứng chứ, chẳng qua chỉ là một tấm da mà thôi, Mính Nhi của ta ngay cả công tử ta đây cũng xứng mà."

Thiếu niên vẫn luôn trầm mặc lúc này đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hắn, sóng mắt dịu dàng như nhìn thẳng vào trong tim hắn, trong tim hắn ấm lại, ngã về trước chạm nhẹ lên môi dưới của y, lại cười nói: "Xem thử coi ta còn mang đến thứ gì cho ngươi này."

Nói xong hắn lấy từ sau lưng ra một bộ trà thất tứ bảo, dúi vào tay thiếu niên.

Hắn vốn cho rằng dù thiếu niên không vui vẻ ra mặt, thì cũng sẽ trong lòng hớn hở, nếu may mắn không chừng y còn ngại ngùng mà chủ động một lần. Nhưng không ngờ thiếu niên nhận lấy rồi, rất lâu sau vẫn không lên tiếng.

"Không hợp ý sao?"

Thấp thỏm hỏi một câu, hắn nhẹ nhàng kéo mặt thiếu niên lại. Thiếu niên lại vội vàng cúi mặt xuống, đôi môi hơi mím lại, "Đa tạ công tử."

Tuy không giống như trong tưởng tượng của mình, nhưng cũng nhìn không ra có điều gì không thỏa đáng. Hắn mỉm cười vuốt ve suối tóc dài của thiếu niên, thiếu niên lại từ từ gối đầu lên đùi hắn, vừa ngoan ngoãn lại khiến người khác phải thương yêu.

Hắn thường nghĩ rốt cuộc trong lòng thiếu niên đang nghĩ cái gì, nhưng cuối cùng cũng đoán không ra. Nhưng y đối với bản thân đã có sự thay đổi.

Quản lý công việc làm ăn mệt mỏi đến tột độ, nhưng mỗi lần đến chỗ thiếu niên, lúc nào cũng có một ấm trà xanh được chuẩn bị sẵn, khiến hắn cảm thấy thư giản. Có khi là Vũ Hoa, có khi là Ngọc Lộ. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Đôi khi hắn cũng sẽ cảm thấy tội lỗi, trong nhà này thiếu niên chỉ quen biết mình, nhưng nếu việc làm ăn trở nên bận rộn, thì nhiều ngày sẽ không thể gặp nhau. Trong những ngày đó, y đều đang làm gì?

Bản thân như là giam giữ y trong vùng trời nhỏ bé ấy, cách biệt với thế giới bên ngoài.

Vì thế mà hắn nói với thiếu niên, nếu như rãnh rỗi buồn chán, ra ngoài dạo dạo cũng không có gì là không thể. Hắn không lo y sẽ chạy trốn, nhưng lại nghĩ không thông lý do là vì sao.

Thiếu niên nhẹ nhàng đồng ý, nhưng không bước ra khỏi cửa được mấy lần, giống như tất cả mọi thứ bên ngoài vốn không có gì hấp dẫn vậy

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com