Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 2

Ri đang nằm viết nhật ký:

“Hôm nay là một ngày vô cùng tồi tệ. À không phải, nói đúng hơn là ngày bắt đầu cho một chuỗi ngày tồi tệ. Này nhé! Đầu tiên tự dưng “may mắn” ngồi cạnh một tên ác ma vô cùng biến thái, đã vậy giờ đây mình còn phát hiện ra phải ở chung một phòng với hắn ta. Ngày ngày chạm mặt, giờ giờ chạm mặt, ôi cuộc đời của mình rồi từ đây phải làm sao đây? Cứ nghĩ đến đấy là mình chỉ muốn nhảy lầu cho xong thôi. Ơ nhưng mà….bù lại thì vẫn có một thiên thần bên cạnh mình, bạn ấy vừa đẹp trai lại rất ga lăng. Giống như một câu chuyện cổ tích vậy, nàng công chúa bé bỏng được chàng hoàng tử che chở khỏi bàn tay ma quỷ của quái vật. không tồi đâu nhé, hên thật khi có “người đó” ở đây. Ôi nụ cười ấy, ánh mắt ấy…dù chỉ là mới quen biết nhau có một ngày nhưng mình cứ ngỡ như đã quen biết từ lâu lắm rồi. Thiên thần sẽ xuất hiện trong giấc mơ của mình! Chắc chắn là như thế”

-          Này này cái bạn ma mới kia, tắt đèn cho người ta ngủ. Biết mấy giờ rồi không? Giờ này còn bày đặc viết cái nhảm nhí gì đó?

Gấp lại quyển nhật kí đang viết dở! Ri liếc mắt lên tầng trên( giường tầng ák nhe, :D ). Thật là xui đến tận mạng, ở chung một phòng đã vậy còn nằm chung một giường với cái tên ác ma oái ăm đó. Hắn ta ngủ ở tầng trên, còn Ri ở tầng dưới. Sao mà oan gia ngỏ hẹp thế này.

-          Mình chỉ mở đèn bàn thôi mà! Liên quan gì đến bạn, đèn lớn trong phòng đã tắt rồi mà.

Tên ác ma đó không thèm điếm xỉa, hắn ta cố tình lắc lư người làm cả giường đung đưa:

-          Tui có cái thói quen lạ lắm, phải tối thật tối mới ngủ được. Dù là cái ánh sáng nhỏ nhặt nhất cũng thấy khó chịu.

-          Thế thì mặc kệ bạn, liên quan gì tới tui.

-          ờ! Đã nói thế thì có ngon viết nữa đi.

Càng nói hắn ta càng lắc cái giường mạnh thêm.

-          Nè! Nè! Vừa phải thôi chứ.

-          Thôi mà hai cái người kia, khuya rồi, biết trong phòng có người đang bị bệnh không hả? – Hyomin lên tiếng.

-          So à! sao cứ ăn hiếp phụ nữ hoài vậy hả? Ri ! Bạn có muốn đổi chổ với mình không?

Ôi thiên thần lên tiếng rồi. Lúc trưa vào nhận phòng Ri đã có ý định ngủ chung giường với Jung rồi. Vì phòng này có ba giường đôi. Hyomin và Jiyeon đã ở một giường. So và Jung mỗi người nằm một giường còn lại. Ri rất muốn ở cùng giường với Jung nhưng lại nghĩ nếu nằm chung giường. Người tầng trên, kẻ tầng dưới như vậy Ri sẽ rất khó có cơ hội “nhìn ngắm” Jung. Vì vậy Ri chọn giường đối diện thể dễ thể hiện “camera” quan sát hơn, nào ngờ đâu lại dính chưởng với cái tên ác ma này. Nhưng nếu như bây giờ Jung đã lên tiếng đổi chổ. Vậy có nghĩa là dù có nằm ở giường bên đó vẫn có thể nhìn thấy Jung và lại còn tránh xa được tên ác ma kia. Như vậy có phải tiện lợi cả đôi đường không?

-          Cảm ơn Jung! Nhưng như vậy có tiện lắm không?

-           Người ta không có chịu đâu Jung ơi, cố tình xin vào phòng này để được ở gần tao mà. Dễ gì chịu qua đó.

Trời đất ơi! Phải nói là nếu như không tai nghe mắt thấy thì dù có đánh chết Ri vẫn không thể tin trên đời này lại tồn tại cái kiểu người tự tin đến mức trơ trẽn như vậy.

-          Được rồi Jung. Mình sẽ đổi chổ với bạn, ngủ ở đây mình cứ thấy “vi khuẩn” bay lập lờ.

-          Nè nè cái bạn kia, bạn nói như vậy là sao hử?

-          Thôi! Hai người cho tui xin, Ji đang bệnh mà, khuya lắm rồi đó – Min lên tiếng lần thứ hai.

Đến lúc này thì cái tên ác ma kia mới chịu im lặng, Ri lặng lẽ dọn đồ qua chỗ của Jung. Một ngày khởi đầu trải qua vô cùng mệt mỏi. RI thầm nghĩ nếu như không có sự xuất hiện của So thì quả thật ngôi trường này sẽ rất tuyệt vời.

Sáng sớm hôm nay khi vừa mới ngủ dậy Ri đã thấy có một bạn transguy cao lớn đứng ngay trước mặt mình. Người này chắc hẵn là Jiyeon. Hôm qua Jiyeon bị bệnh nên cứ nằm bẹp trên giường, trùm kín mặt Ri chẵng có cơ hội làm quen hay nói chuyện. Xem ra hôm nay cậu ấy đã khỏe hơn rồi. Khắc hẵn với Jung và So,  Ji mang một nét bề ngoài khá “độc” cậu ấy để tóc theo cách lãng tử, cao hơn hai transguy kia rất nhiều. Mang một phong cách gì đó không quá men nhưng cũng không nữ tính, ở bạn ấy có một chất riêng mà hai người kia không hề có. Nhưng trong ba người thì chắc mới gặp lần đầu Ri chỉ có thể nhận ra Ji là transguy mà thôi. Nhìn bề ngoài thật sự rất cuốn hút nhưng không biết tính cách thì như thế nào đây. Lỡ như cũng là một tên ác ma thì Ri chỉ có duy nhất một con đường chết.

-           Chào Ji, mình là Ri. Là thành viên mới trong phòng..

-          À! chào Ri, hôm qua có nghe Min nói về bạn, bạn xinh gái quá. Bắt tay cái nhé!

Cậu ấy có một nụ cười rất đẹp tuy không tỏa sáng bằng Jung nhưng quả thật nụ cười này cho Ri cảm giác cậu ấy thật dễ gần.

-          Tất nhiên rồi – vừa cười Ri vừa đưa tay ra nắm lấy tay bạn ấy – hôm nay nhìn bạn có vẻ khỏe hơn rồi ha?

-          Ôi mấy cái cảm sốt tầm thường đó sao làm khó được mình.

-          Cái gì mà ồn ào quá vậy? đang ngủ ngon à, cái bạn ma mới kia nói nhiều quá đó.

Ri liếc mắt nhìn sang, tên thối tha kia vẫn còn nằm bẹp trên giường, sao ai nói chuyện hắn ta không bắt bẻ mà cứ Ri lên tiếng mà hắn lại lèm bèm thế kia.

-          Dậy nào So, trể học rồi đó mày – Ji tới giường lây lây người So.

-          Gì….đối với tao không có khái niệm trể học. Tụi bây lên lớp trước đi, ra chơi tao vào.

-          Mày là lớp trưởng mà cứ đi học trễ hoài như vậy sao? Dậy đi, đi ăn sáng với tụi tao – Jung từ phòng vệ sinh bước ra, trong trang phục tươm tất, đầu tóc gọn gàng. Đúng là người đẹp thì trong hoàn cảnh nào cũng đẹp cả.

-          Thôi! Người ta đã không muốn đi học thì thôi các bạn đừng ép. Hôm nay Ri sẽ được ngồi một mình một bàn thật là thích.

Ri chỉ lên tiếng theo cảm tính, nghĩ gì nói đó. Qủa thật nếu tên đó không đến lớp thì Ri sẽ rất thoải mái. Nào ngờ đâu khi Ri vừa nói xong câu nói đó thì tên kia cũng ngay lập tức bật dậy.

-          Chịu dậy rồi đó hả mày? Nhanh đi tao chờ - Ji lên tiếng.

Tên kia đầu tóc rối bời, lếch cái thân tàn vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa ngáp dài, cố gắng ngoái lại nói thêm một câu:

-          Có người khích tao để tao đi học, không đi phụ lòng người ta sao mày.

Đến lúc này đây Ri mới thấy Ri lở miệng, haiz….lại một buổi học căng thẳng rồi đây. Đến lớp Ri cố tình đi nhanh để vào trước, không thôi để tên kia vào trước thì lại bắt Ri leo bàn trèo vào.

-          Nè! Hôm qua tui nói sao hả? không được đi ngang chổ tui. Trèo bàn mà vào.

Ri vào chổ đặt cặp xuống quay sang hất mặt lên nhìn hắn:

-          Mắc gì tui phải nghe lời bạn?

Tên đó vênh mặt gậc gậc đầu:

-          À! à, rất có cá tính.

Hắn cũng vào chỗ ngồi xuống cạnh Ri:

-          Tui thấy trên mấy bộ phim hay mấy cái tiểu thuyết ngôn tình. Thường thì nữ chính hay tạo cho mình một cá tính riêng biệt để gây sự chú ý của nam chính. Xem ra vì muốn tiếp cận tui mà bạn đã bỏ ra không ít công sức nhỉ?

Ri cắn răng thở dài. Tên này không biết hồi nhỏ có tắm bằng milu hay không mà sao lại tự tin và hoang tưởng đến mức như thế không biết nữa. Ri mở cặp lục lọi tìm chiếc gương rồi quăng trước mặt So.

-          Này ! gương này, soi đi.

So mỉm cười cầm gương lên soi qua soi lại rồi bỗng hắn ta la làng lên:

-          Ôi má ơi! Bạn đưa tui cái gương thần kì hả? nhìn vào thấy anh nào đẹp trai quá chừng luôn, y như diễn viên điện ảnh vậy.

Ri thật hết nói nổi, tức muốn trào máu ra. Lục cặp Ri tìm cuốn sách Sinh học rồi mở ra ngay chổ “sự tiến hóa của loài khỉ” đẩy quyển sách lại trước mặt So.

-          Thấy con khỉ này không? Nó đẹp hơn bạn đấy.

So há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên trong đời có người bảo khỉ đẹp hơn mình, So tức tới cứng họng, không nói được câu này. Hậm hực lấy sách ra chuẩn bị vào tiết học đầu tiên.

Giờ ra chơi So cùng Jung Và Ji tập trung tại phòng tập nhạc. Cả ba đang chuẩn bị bài trình diễn hôm khai giảng sắp tới. Còn hậm hực chuyện Ri bảo mình xấu hơn khỉ, So chẳng thể tập trung vào bài tập được, cứ trật nhịp hoài làm Ji phải lên tiếng:

-          Hôm nay mày sao vậy So?

So thở dài:

-          Tao bị một con nhỏ dở hơi chê xấu hơn khỉ. Mày xem có tức không chứ.

Jung và Ji trợn mắt nhìn nhau rồi không hẹn mà cả hai bật lên cười cùng một lúc:

-          Á! Em nào to gan vậy, hahahaha, So xấu hơn khỉ……

-          Ơ ! tụi bây có im ngay đi không? Tao đá chết giờ. Suy nghĩ cách trả thù giùm tao coi, ở đó mà cười.

Ji cố tình nén nụ cười xuống, trong khi Jung vẫn đang ôm bụng cười ha hả. Ji làm vẻ nghiêm túc hỏi So:

-          Khai tao nghe, con nào mà gan thế!

-          Thì thì…cái con Qri chứ ai nữa. Thích tao mà tỏ vẻ làm cao để tao theo đuổi đấy.

Đến lúc này thì Jung cũng nín cười:

-          Sao mày lại nghĩ Ri thích mày?

-          Nhìn thì biết thôi, năn nỉ cô để ngồi gần tao, cố tình xin vào kí túc xá ở chung với tao nữa mà, mày thấy hôm qua còn tự động chọn giường của tao không? Tại hôm qua tao vạch trần kế hoạch của ẽm ra nên ẽm quê quá mới dọn qua giường của mày đấy.

Jung lắc đầu thở dài.

-          Ri là chị họ của Min mà. Vào cùng lớp với Min là đúng rồi. lớp mày còn mỗi chổ đó trống nên đành phải ngồi ở đó thôi. Còn vào chung kí túc xá là do hai chị em đó xin ở chung thôi, làm sao biết được mày cũng ở trong đó.

So nhịp nhịp chân:

-          Rồi! ok, cho là tình cờ đi, thế thì tại sao lại chọn giường của tao?

Jung nhúng vai.

-          Cái này thì…..cũng có thể là tình cờ…

-          Haiz…thôi kệ đi, tao không cần biết có thích tao hay không nhưng đã đụng chạm tới tao thì tao không bỏ qua được. Tụi bây suy nghĩ giúp tao tìm cách trả thù coi.

Ji vỗ vỗ vai So:

-          Thôi mày! Nam nhi đại trượng phu trách chi dăm ba câu của tụi con gái.

-          Không được, nó dám chọc tức tao, không để yên được – So khoanh tay lớn giọng.

Jung ngã người vào tường nhìn So một cách nghiêm túc:

-          Hôm qua sau giờ ăn lúc đang đi về kí túc xá tao thấy Ri bị một nhóm nữ sinh chặn đường. Hình như có liên quan tới mày. Người ta mới chuyển trường tới đây, đừng làm khó dễ người ta nữa mày.

Mắt So hiện lên một tia sáng:

-          Thế à! á à…tao có cách rồi - So cười một cách nham hiểm khiến Ji và Jung nhìn nhau lắc đầu không hiểu gì cả.

Giờ ăn cơm luôn là giờ đông nhất cũng là cái giờ Ri ghét nhất, Ri đang lay hoay không biết làm cách nào để lấy được cơm, Min thì có Ji lấy giùm rồi. Mà hai tay chỉ có thể bưng được hai phần cơm mà thôi. Hay là nhờ Jung nhỉ? Nhưng có lố quá không khi chỉ mới quen biết nhau có hai ngày mà Ri lại chủ động nhờ vã Jung! Haiz…Ri thở dài thất vọng, thôi thì cứ tự mình lo cho bản thân mình vậy. Hôm nay nhờ Jung rồi thì ngày mai cũng phải tự lấy cơm mà thôi, không lẽ ngày nào cũng nhờ hoài. Vừa nghĩ Ri vừa nhăn mặt chuẩn bị tinh thần để chen vào đám đông nhưng khi vừa quay lưng lại đã thấy So từ xa đi lại tay cầm hai phần cơm.

-          Em yêu! Anh có lấy cơm cho em rồi đây nè. Lại đây ngồi ăn chung với anh.

Trong khi Ri đang há hốc miệng ngạc nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra, So có nhầm lẫn hay uống lộn thuốc gì hay không thì So đã đặt phần cơm vào tay Ri rồi nắm lấy tay Ri kéo đến khu vực bàn ăn. Hành động này của So nhanh đến nổi Ri không kịp phản ứng gì chỉ ú ú ớ ớ được vài chữ. Nhưng khi Ri chưa kịp phản ứng thì mọi người xunh quanh đã “kịp” ngưng mọi hoạt động lại nhìn chằm chằm vào So và Ri kể cả Jung, Ji, Mincũng ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc Ri hoàn hồn rút tay ra khỏi tay So thì cũng là lúc Ri phát hiện ra hàng ngàn con mắt đang hướng về phía mình.

-          Bạn bị ấm đầu hả? làm cái trò gì vậy?

So cười một cách đểu giả. Không trả lời câu hỏi của Ri, So đẩy Ji ngồi xuống ghế rồi kề sát mặt xuống vai Ji

-          Đừng làm bộ nữa mà em yêu. Ăn cơm nhanh nhé, anh về kí túc xá “đợi” em trước đây.

So nói rõ ràng và nhấn mạnh từng chữ, tuy âm thanh phát ra không lớn lắm nhưng dưới sự yên tĩnh và tập trung cao độ của những người xung quanh thì câu nói đó không khác gì một quả bom nổ đùng bên tai, đủ để cả trường cùng nghe. Nói rồi So cầm lấy phần cơm của mình đi thẳng một mạch về kí túc xá bỏ lại Ri ngơ ngác như một con nai vàng. Dù đang rất đói bụng nhưng Ri vẫn không thể nào nuốt nổi phần cơm trước mặt. Bên tai thì văng vẳng biết bao lời bàn tán, rồi còn những ánh nhìn khó chịu cứ xoáy vào Ri. Ri tức giận đứng dậy bỏ về kí túc xá, nhất định phải hỏi cho ra lẽ cái tên biến thái này lại muốn giở trò gì nữa đây. Hành động này của Ri vô tình khiến những con mắt, những câu nói xung quanh chuyễn từ ý “phủ định” sang “khẳng định” So vừa nói đợi Ri ở kí túc xá thế là Ri bỏ cả bữa ăn trưa để “về” với So. Vậy là nối bước theo Ri có đến cả hàng trăm con mắt dõi theo phía sau và tất nhiên một con người đang trong trạng thái căng thẳng, tức giận như Ri đã không kịp thời nhận ra.

Về đến kí túc xá Ri thấy cái tên ác ma biến thái kia đang trùm mềm ngủ một cách ngon lành. Ri tức giận leo lên giường của hắn đang nhủ thầm đá cho hắn vài cái thì bất ngờ bị hắn nắm lấy tay kéo Ri té nhào lên người.

-          Sao em nôn nóng thế này, chưa gì đã về nhanh như vậy rồi, lại còn chủ động leo lên giường của anh nữa cơ chứ?

Ri hoảng hồn lồm cồm ngồi dậy chưa kịp phản ứng thì phát hiện ra có cả chục bạn nữ đang đứng trước cửa phòng tay cầm điện thoại ghi lại khoảng khắc này. Ri há hốc mồm đang tính nói gì đó thì “người bị hại” ngồi dậy, cố tình sửa sang lại tư thế sao cho thoải mái một chút:

-          Sao em yêu vô ý thế, còn không đóng cửa phòng nữa chứ?

Nói rồi So trèo xuống giường, ra ngoài nở một nụ cười thật tươi với các bạn nữ đang đóng đinh trước cửa phòng mình sau đó lẳng lặng đóng cửa lại.

-          Bạn định làm gì vậy?

Lúc này đây Hy mới có thể mở miệng nói được một câu ngay lập tức Ri bị So dùng tay khóa miệng lại, ép sát Ri vào tường. Ri chỉ kịp ú ú ớ ớ vài ba tiếng.

-          Kêu đi, kêu lớn lên. Bạn có biết tiếng kêu của bạn bây giờ rất dễ bị người ta hiểu lầm không?

Ri nhìn thẳng vào mắt So, tia mắt hằn lên một sự căm phẫn tột cùng. Ri đã ý thức được ý đồ của So là gì. Những tiếng ồn ào ngoài cửa ngày một lớn lên, Ri nghe cả những câu chửi rủi về mình rất khó chịu. Ri im lặng nhìn chằm chằm vào So, tay So vẫn đặt lên miệng Ri khiến Ri không thể thở nổi.

-          Mở cửa ra! So….

Là tiếng của Jung, So vẫn không hề có ý định buông Ri ra. Ri cố tình trợn mắt lên nhìn So, ánh mắt thật hung tợn, So vẫn dửng dưng đứng im. Cuối cùng không nhịn nổi nữa Ri dùng hết sức mình cắn vào tay So. So hét lên một tiếng rồi buông tay ra. Ri sẵn tiện tát thẵng một bạc tay vào mặt So. Trong khi quá bất ngờ vì cái tát ấy, So chưa kịp hoàng hồn thì Ri đã mở cửa chạy sọc ra ngoài.

Buổi chiều hôm ấy Ri không đến lớp. Ri biết bây giờ Ri là tâm điểm của trường. Tấm hình chụp được cảnh Ri “nằm” trên người của So, ngay tại chiếc giường của So đang được lan tỏa rất rộng trên web trường và cả facebook nữa. Điện thoại cứ reo liên tục, hết Min rồi đến Jung gọi nhưng Ri không còn tâm trí nghe máy nữa. Ri trốn ở một góc nhỏ sau trường, thầm hy vọng đừng ai tìm thấy mình, đừng ai quan tâm gì mình nữa cả. Ri thật sự mệt mỏi, chỉ có hai ngày thôi, hai ngày mới nhập học thôi mà Ri đã gặp biết bao nhiêu phiền toái và rắt rối rồi. Cũng chỉ tại một mình cái tên khốn kiếp đó gây ra. Ri có thù oán gì với hắn đâu chứ, cũng đâu đụng chạm gì tới hắn. Sao hắn lại dồn ép Ri tới con đường này. Càng nghĩ Ri càng thấy ấm ức. Ri thở dài, ngã đầu vào tường, nhắm mắt lại. Đang suy nghĩ liên miên Ri bất ngờ bị ai đó túm tóc giật đầu xuống đất.

-          Nó đây rồi, con khốn này mày dám dụ dỗ So.

Ri cố gắng vùng vẫy chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bất ngờ ăn thêm cái tát vào mặt. Ri dùng chân đạp vào bụng đối phương làm bạn nữ kia bật ra. Ngước mắt lên Ri thấy có ba bạn nữ đang đứng trước mặt mình.

-          Các bạn muốn gì?

Ba người kia bắt đầu xoắn tay áo lên, vẻ mặt đầy sự hung tợn nhìn Ri

-          Muốn cho mày một bài học để tránh xa So ra.

Ri chẵng muốn giải thích vòng vo với mấy loại người này làm gì. Trong lúc tụi nó còn chưa phản ứng Ri đã kịp thời trả lại cái tát vừa rồi cho con nhỏ ngay trước mặt.

-          Cái này trả lại cho bạn

Nói rồi Ri quay lưng bỏ đi.

-          Đứng lại – một đứa khác nắm tóc Ri giật ngược lại phía sau. Trong lúc dằn co Ri cũng cố gắng quơ tay túm tóc đối phương và liên tục lên gối.

Từ nhỏ đến lớn Ri chưa từng đánh nhau, tất nhiên không hề có tý kinh nghiệm nhưng lúc này đây, khi đang nóng giận đến tột cùng thì tự dưng ở đâu có người lếch xác tới cho Ri trút giận, cứ tưởng tượng mấy đứa trước mắt là So thì không hiểu sao Ri có thêm sức mạnh lạ thường. Ba đánh một, trận đấu không cân sức nhưng Ri cũng không tầm thường. Ri ăn miếng nào trả miếng đó. Sau một hồi dằn co tuy mặt mủi đầy vết thương nhưng nhìn ba đứa kia cũng không lành lạnh miếng nào.

-          Nó dữ quá, rút thôi tụi bây, lần sau kéo theo đông đông rồi tính tiếp.

Nói rồi chúng nó thay phiên nhau bỏ đi, Ri mệt nhọc ngồi bệt xuống đất, đến lúc này Ri mới cảm nhận toàn thân ê ẩm, đầu óc quay cuồng. Cứ nghĩ đến tại So mà Ri ra nông nổi này thì thật Ri không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Móc điện thoại Ri gọi liền cho Min.

-          Trời ơi! Unnie à, unnie đang ở đâu đó? Em kím unnie gần chết, unnie làm em lo quá!

-          So đang ở đâu?

-          Sao ạ? So sao? Đang ở sân khấu tổng duyệt cho buổi khai giảng tuần sau. Mà unnie….alo…alo…???

Nhóm “t-ara” ( So, Ji, Jung) đang chuẩn bị cho tiết mục tổng duyệt của mình. So vẫn còn rất hậm hực vì cái tát lúc trưa, cũng thật may không ai nhìn thấy cảnh đó nếu không thôi So không biết kím cái lỗ nào mà chui xuống cho đỡ nhục. Cũng thật không ngờ con bé ấy nhìn nhỏ con, hiền lành thế mà lại dám xuống thẳng tay như vậy. Tát một cái muốn thấu cả trời xanh.

-          So nè! Sao nãy giờ tao không thấy Qri đâu hết vậy? – Ji lên tiếng hỏi.

-          Tao không biết, không thấy vô lớp. Chắc kím bụi rậm nào chui vào khóc lóc rồi.

-          So! Dù sao unnie ấy cũng là unnie của Min, So đừng làm khó chị ấy như vậy nữa. Hôm nay So quá đáng lắm. – Min cũng lên tiếng bênh vực cho Ri.

-          Mày đùa hơi bị quá rồi đó So, mày cũng biết nếu như bị các bạn trong trường tẩy chay thì sẽ như thế nào mà. Với lại mày không sợ chuyện này tới tai Boram sao? – Jung nghiêm túc nhìn So.

Nhắc tới Boram, So có hơi ngán ngẩm. Lúc đầu nghĩ ra trò này So chỉ muốn cho Ri nếm mùi bị ghét là như thế nào thôi, không hề nghĩ đến nếu Boram biết chuyện này thì sẽ như thế nào nữa? xem ra So “lố” thật rồi.

-          ừ! Tao cũng quên mất Boram. Được rồi, tối nay tao sẽ đăng một status giải thích rõ chuyện này.

Vừa nói xong thì tiếng ồn ào xung quanh gây chú ý cho cả nhóm. Cả ba cùng quay lại nhìn thì  thấy Ri quần áo lếch thếch, mặt đầy vết thương, đầu tóc rối bời. Đang đằng đằng sát khí tiến về phía So. Jung và Min hoảng hốt chạy về phía Ri:

-          Ri bị sao vậy?

-          unnie sao vậy ? có chuyện gì vậy?

Ri không thèm chú ý đến cả hai. Gạt ngang hai người ra Ri đi thẳng về phía So. So cũng giật mình khi nhìn thấy Ri như vậy. Đang định mở miệng hỏi xem có chuyện gì thì ngay lập tức năm dấu tay của Ri in hằn trên mặt So. Một tiếng “ồ” kinh ngạc. Mọi người xúm lại thành vòng tròn xem trò vui. Cả đám ai cũng kinh ngạc trước hành động của Ri. So ngước lên nhìn Ri nóng giận quát lớn:

-          Bạn làm cái trò gì vậy?

Bộ dạng lếch thếch, cặp mắt đỏ ao Ri nhìn chằm chằm vào So trông rất đáng sợ. Ri nghiến răng:

-          Trả lại cho bạn những gì bạn đã gây ra cho tôi. Bạn đi mà nói với những người hâm mộ bạn rằng bạn chẵng có một chút giá trị gì trong mắt tôi cả, còn thua cả rác rưởi. Đừng nói đến bạn trai mà ngay cả làm bạn bè bạn cũng không đủ tư cách.

So một tay ôm lấy mặt, quẹt ngang mép phát hiện bị rướm một xíu máu, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Ri,  trong vòng một ngày mà So đã ăn hai cái tát. Rồi còn đứng trước đám đông tuyên bố So trong mắt Ri không bằng rác rưởi. Mặt mủi, sĩ diện, tự tôn của So đã bị hủy hoại trong tay Ri. không gian lúc đó im lặng một cách đáng sợ. Mọi người xung quanh cũng đã lờ mờ hiểu ra được nguyên nhân khiến Ri bị đánh. Bỗng dưng So lại nở nụ cười nhếch môi quen thuộc, vừa gậc đầu vừa nói:

-          Được! được thôi.

So chuyển tầm mắt sang mọi người đứng xung quanh, liếc một vòng rồi nói tiếp:

-          Mọi người nghe cho kỹ đây! Từ đây không ai được đụng tới Qri. Đụng tới Qri có nghĩa là đụng tới Soyeon này. Tôi sẽ không để yên đâu…vì… tôi khẳng định… cô ấy.. – tay So chỉ thẳng về phía Ri, xoay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Ri – chắc chắn trong tương lai sẽ là BẠN GÁI của tôi.

Lại một tiếng “ồ” kinh ngạc, mọi người lại một lần nữa xôn xao bàn tán, So nói xong đi thẳng ra ngoài một lần nữa bỏ lại Ri với một khuôn mặt đầy sự kinh ngạc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #rie