Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17: VÒNG MA TRẬN (Phần 4)

Chương 17: VÒNG MA TRẬN (Phần 4)

Ngày dần tàn, thời gian cứ thế vô tình trôi qua nhanh. Trong vòng ma trận, Samy bắt đầu hồi tưởng về mãng kí ức vừa mới chớm mở ra trong đầu mình. Khẽ nhắm nghiền mắt lại Samy bắt đầu xuyên vào một không gian khác, nơi có dòng suối nhỏ chảy róc rách, cánh rừng cấm bạc ngàn u uẩn. Quang cảnh tuyệt ghê rợn và hiu quạnh, chỉ có cảnh không người, có một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng Samy. Cô ngắm nhìn thật kĩ khoảng không trước mắt, bước chân trong vô thức dịch chuyển lại nơi những cành cây rơi vãy, dù cô không biết đó là gì. Cảm giác thân quen vẫy gọi Samy dừng lại quan sát từ xa, cô nép người nhìn thứ gì đó đang động đậy bên dưới đống cành cây ngổn ngang.

Cùng lúc đó Tayoo đã thi triển phép thuật thành công mà quay về thời điểm như Samy, cậu từ tốn hành sự. Tình cảnh hiện tại không cho phép cậu nóng vội, Tayoo không rõ Samy đang ở đâu trong thế giới mờ ảo này, cậu chỉ biết là mình phải cứu cô bé mà Raio điện hạ trân trọng. Tayoo sẽ lật tẩy âm mưu của Heyoumi, khiến cho ma trận của ả bị phá vỡ để Samy cùng Raio trở ra an toàn.

Tayoo nhìn thấy Hamy nhỏ từ phía xa, cậu nhanh chóng đến bên cứu lấy cô bé. Khẽ phẩy tay hất tung đống cành cây ra, Tayoo nhẹ nhàng bế Hamy đặt ở nơi thoáng mát cho cô bé hô hấp dễ hơn. Chỉ một lát sau khi được Tayoo chăm sóc, Hamy đã dần mở mắt ra. Cô bé nhìn Tayoo với vẻ cảnh giác và dè chừng, xong giây lát thôi cơ mặt đã giãn ra. Hamy biết người ngồi bên mình không phải kẻ xấu, mùi hương từ người anh khiến cho cô bé thư thái lạ. Nở một nụ cười tươi Hamy nhìn Tayoo cất câu hỏi ngây ngô, không biết vì đâu hành động ấy lại khiến tảng băng trong lòng Tayoo tan chảy. Có lẽ do cậu đã vô tình cứu được cố nhân năm xưa, cô bé đã từng giúp cậu vượt qua đau thương mà tiếp tục tồn tại.

- Anh tảng băng đã cứu em phải không?

Câu hỏi có độ sát thương từ Hamy nghe rất quen, giống cách mà ai đó hiện tại hay gọi Tayoo, khiến cậu nghe xong cứ thấy thân quen trong lòng. Khẽ gật đầu đáp lời, Tayoo vuốt nhẹ mái tóc Hamy.

- Là anh đã cứu em đấy, có vẻ em đang cần tìm người. Ta đi ngay bây giờ luôn nhé, ta sẽ giúp em tìm anh em.

- Sao anh biết hay thế, em bị lạc anh Raio rồi, đang đi tìm thì gặp nạn ấy. May sao anh cứu em, không thì em đã mất mạng. À, em quên mất, cảm ơn anh vì đã cứu em.

Hamy tỏ ra thích thú và biết ơn Tayoo, cô bé cứ ríu rít bắt chuyện với cậu, miệng thì líu lo là thế nhưng trong lòng thì nóng như lửa đốt. Hamy đưa tay xem đồng hồ, đã gần năm giờ chiều, nếu cô bé và Raio không về thì ba mẹ và bà sẽ lo mà đi tìm mất. Tayoo nhìn Hamy hiểu ý, cậu chậm rãi ngồi xuống thấp, xong cất lời bảo Hamy.

- Nhanh nào cô bé, em lên nhanh để anh cõng đi tìm anh Raio. Có vẻ anh em cũng đang chờ em đấy, vì có kẻ thích chơi trò mạo nhận. Anh sẽ khiến cô ta thua trong trò chơi này.

- Vâng, em lên ngay đây. - Hamy không màng hiểu câu nói đầy ẩn ý của Tayoo, cô bé cứ ung dung ôm cổ cậu rồi nằm ngoan trên lưng để cậu cõng đi. Suốt đoạn đường Hamy cứ líu lo buông chuyện, Tayoo thì nhiệt tình trả lời quên cả mệt. Sức cậu sau khi thi triển phép thuật đã yếu đi hẳn, giờ có ai đánh lén e là chỉ biết đưa người ra mà chịu đòn.

Từng tia nắng cuối ngày rơi vụng đùa nghịch trên làn tóc nâu bồng bềnh của Hamy, hòa hợp với màu ánh bạc trên tóc của Tayoo tạo nên một bức tranh đa sắc với đủ gam màu tuyệt đẹp. Ở một gốc khuất, Samy ngắm nhìn theo bóng dáng nhỏ dần của hai thân ảnh đang tiến về phía xa kia khẽ xót xa. Là Tayoo, cậu chính là vị ân nhân khi xưa đã cứu cô. Tuy kí ức đã bị chôn sâu, tuy nhiên torng những cơn mơ màng hư ảo, Samy đôi lúc vẫn nhìn thấy chập choạng hình ảnh của cậu. Một người anh với dung mạo thoát tục, nụ cười tỏa nắng đang trò chuyện, cõng cô trên lưng đi đâu đó. Samy lúc này không nghĩ được nhiều, cô không thắc mắc vì sao Tayoo lại xuất hiện trong kí ức của mình trong vai trò một người anh thân thiện. Điều Samy thấy khó hiều, đó là vì sao cô bé kia tuy giống cô là thế nhưng tên thì lại khác, còn cậu bé mà cô bé có nhắc đến nữa. Tên là Raio, có phải cậu là Raio sempai của hiện tại mà cô quen không. Bao nhiêu câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu khiến Samy khó nghĩ cho thông được. Tạm cất chúng sang một bên Samy tiếp tục dõi theo bước chân của Tayoo và cô bé đến một nơi nào đó mà cô không hề biết. Dự cảm sẽ nhanh chóng gặp được cố nhân khiến Samy thấy tim khẽ nhói lên từng cơn, cô vẫn cứ đi, và thời gian vẫn cứ thế vội vã đuổi kịp cô.

Cùng lúc đó ở một nơi có khung cảnh tuyệt đẹp, khắp nơi hoa thơm bướm lượn. Suối chảy nghe vui tai hòa cùng thanh âm chào ngày tàn của tiếng chim nghe đến say đắm tâm hồn. Raio nắm tay Heyoumi đi theo cảm tính của chính mình đến nơi mà cậu đã dựng cảnh sẵn. Là một khu rừng thánh nằm đối diện với khu rừng cấm phía trên đồi, nơi mà Hamy gặp nạn mới đây thôi. Raio lòng cứ rối như tơ vò, cậu giống các cô dâu sắp sửa về nhà chồng. Má ửng hồng, tim đập nhanh như muốn vỡ tung ra mà bay đến trước mặt cô gái cậu sẽ tỏ tình lát nửa đây. Raio đi chầm chậm, viên ngọc trong tay ấm lên ngầm báo cho cậu biết đã đến đúng vị trí cần dừng lại. Khẽ thi triển phép thuật Raio tạo ra những bông tuyết nhỏ rất thích mắt, chúng bay vờn xung quanh tô điểm cho cảnh vật vốn đã đẹp, giờ lại càng đẹp hơn. Heyoumi nhìn Raio nở một nụ cười nhạt đầy ủy mị, cô giơ tay hứng một vài bông tuyết nhẹ nhàng bóp nát chúng, xong vẫn tỏ ra thích thú cất câu nói giả vờ ngây ngô với Raio.

- Cảnh đẹp quá, tuyết đẹp quá! Anh Raio giỏi thật, Hamy thích lắm, cảm ơn anh đã đưa em đến một nơi thú vị thế này.

- Em vui là được, mọi việc anh làm điều vì em cả mà Hamy. - Raio siết nhẹ tay Heyoumi cất lời, cậu vẫn thấy có gì đó không thật lắm, dù Hamy đang ở đây, nhưng Raio lại nghe trái tim cậu hướng về một nơi khác.

- Mà anh bảo có chuyện vui muốn nói với em đấy Raio, cũng trễ lắm rồi. Anh nói nhanh rồi ta cùng về để người lớn lo thì không hay.

Heyoumi biết Raio đang bắt đầu ngờ vực cô nên đã nhanh trí đánh trống lãng sang chuyện khác nhằm phân tán suy nghĩ của cậu. Khẽ quan sát vòng kết giới đã bị ai đó xâm nhập khiến nó bị hỏng một mảng lớn Heyoumi bắt đầu bất an. Cô hối thúc Raio, một mặt để thực hiện âm mưu, một mặt cô cần dùng công lực ngay để ỉm trợ giúp Raio nhìn thấy rõ mặt của mình trong thế giới ảo.

Raio lớn lúc này vẫn không hay, không biết nội tình đang diễn ra, cậu chỉ biết dán mắt quan sát hai đứa trẻ đang đứng ngay phía trước mặt mình. Cố tập trung tư tưởng nhìn cho rõ công chúa nhỏ trong lòng cậu cho thỏa lòng mong nhớ. Ngay lúc Raio bé đã chuẩn bị đâu vô đó và bắt đầu màng tỏ tình rất lãng mạn, thì có hai vị khách không mời đang tiến lại rất gần, chỉ còn cách nơi cậu cùng Heyoumi đứng hai quảng cây tùng xanh mát diệu.

Raio bé hít một hơi dài, cậu nắm viên ngọc sinh mệnh trong tay thật chặt và đặt hết tình yêu của mình vào trong nó. Tiếng gió thổi bên tai nghe như giọng hát của một thiếu nữ đang tự tình ai oán, lúc thanh, lúc bỗng. Có nhạc lại có điệu, Raio còn chờ gì nữa mà không nói những lời tận đáy lòng cậu chất chứa dành cho Samy. Lần cuối thôi, sau này Raio có thể sẽ không gặp lại Hamy của cậu nữa. Một khoảng thời gian dài cậu và cô bé phải xa nhua, mỗi người sống ở một thế giới. Nghĩ đến đây Raio lại chợt buồn, cậu chậm rãi cất lời. Trong câu nói chất chứa chút nghẹn ngào vừa mới trào dâng.

- Hamy, anh có vật này muốn đưa cho em giữ. Có thể xem đây là vật định tình giữa đôi ta, dù anh và em còn rất nhỏ, nhưng anh biết anh không thể sống thiếu em. Hãy giữ nó thật kĩ, anh sẽ rời xa em một thời gian. Sau này khi gặp lại, nó sẽ là vật giúp ta nhận ra nhau.

- Raio, em xúc động lắm. Nhưng sau ta phải rời xa nhau.. em không muốn.

Heyoumi nghe lời tận đáy lòng mà Raio thốt nên có chút xao xuyến, dù cô biết tình cảm ấy không dành cho mình. Cô chỉ là người đến sau mạo danh, nhưng đã diễn thì phải diễn cho nhập vai, Heyoumi vì thế mà gào khóc thảm thiết. Cô khẽ ôm chặt Raio, siết cậu trong vòng tay không nỡ buông.

Raio của hiện tại chứng kiến hết toàn bộ sự việc, đầu óc cậu xoay vòng trước bao hình ảnh ngổn ngang, hư hư, thật thật không sao phân biệt được. Công chúa nhỏ là Heyoumi, chuyện này sao có thể. Nhưng tất cả đang phơ bày sinh động trước mắt Raio, cậu muốn gạt phăng nó ra cũng hơi khó. Đầu óc Raio không sao tĩnh táo được, pháp lực suy yếu khiến cậu dần đuối sức. Vẫn im lặng quan sát, Raio tạm quên đi mọi việc. Trong đầu cậu chỉ tồn tại một câu hỏi duy nhất.

"Rốt cuộc Hamy có phải là Heyoumi không?"

Heyoumi đắt ý khi nhìn thấy Raio đã dần sa bẫy do cô sắp đặt, tay vẫn ôm chặt Raio bé, Heyoumi giờ mới mỉm cười đẩy nhẹ cậu ra. Xong cố tỏ vẻ bình tâm, không đợi Raio phân trần thêm gì nữa, Heyoumi đã tự xen vào trấn an cậu.

- Em sẽ giữ viên ngọc, anh không cần lo hay giải thích gì thêm. Em hiểu hết, tin hết. Em... nhất định sẽ đợi anh.

- Cảm ơn em nhiều lắm Hamy, nhất định anh sẽ về tìm em.

Raio siết nhẹ tay Heyoumi, cậu chậm rãi đặt viên ngọc cho cô giữ, tuy nhiên viên ngọc vẫn chưa kịp nằm hẳn trong tay Heyoumi, thì bỗng từ đầu một giọng nói của ai đó xen vào, đã phá vỡ kế hoạch của cô.

- Đợi đã Raio, cô ta là kẻ giả mạo.

Raio nghe giọng nói thân quen thì sững người ra giây lát, cậu bé tâm trạng rối bờ, tay theo phản xạ mà giữ chặt viên ngọc lại. Heyoumi thấy tình thế bất lợi nên vội phân bua trước, cô gạt phăng sự xuất hiện của hai vị khách không mời kia, chỉ tập trung quan sát biểu hiện của Raio.

- Hoang đường, Raio... anh bị sao thế. Em là Hamy của anh đây, đừng tin lời vu khống của bọn họ.

- Bọn họ là ai?

Raio hỏi câu này không phải với Heyoumi, mà người cậu nhắm tới là hai kẻ vừa mới xuất hiện đây. Một người lạ mặt mà Raio không quen, người còn lại thì cậu quá rõ, là Hamy của cậu. Nhưng rõ ràng cô bé đang đứng với cậu là Hamy mà, tuy có chút khác lạ nhưng khả năng cô là kẻ giả mạo thật khó để tin. Trên đường đi Raio đã quan sát và đưa ra các câu hỏi khó, cô bé đều trả lời đúng. Raio nào biết rằng để có thể thực hiện được âm mưu, Heyoumi đã xâm nhập để sao chép kí ức của Hamy. Cô quá cao tay, lần này Raio gặp phải tình huống nan giải, cậu sẽ phải phân biệt được đâu là Hamy thật của cậu.

- Là ai chứ? Em là Hamy của anh này. Cô ta không phải em, anh sao có thể nhầm lẫn như thế.

Hamy chu môi đến bên Raio, cô bé cất giọng trách móc cậu vì sao lại xem cô là người dưng, trong khi cô gái kia mới là kẻ giả mạo. Raio trước câu nói của Hamy lại càng bấn loạn, cậu cầm viên ngọc niệm thần chú để tí nữa đây sẽ cần dùng tới nó. Tayoo lúc này chỉ đứng bên quan sát ba đứa trẻ, cậu không tiện xen vào chuyện này. Việc ai người đó tự giải quyết, cậu chỉ can thiệp đến đây thôi, pháp lực của cậu dã cạn kiệt, nếu còn manh động, Tayoo e mình khó lòng trở ra khỏi vòng ma trận được.

Raio thật sự bất lực tạm thời, bên nào cũng cho cậu cảm giác thân quen, tuy nhiên người đến sau lại giống hơn. Từ cách nói chuyện bá đạo, cách mè nheo theo phong cách Hamy, đến mùi hương trên người cô bé. Tất cả đều chứng minh cô là Hamy của cậu. Raio bắt đầu nóng ruột, thời gian không còn nhiều, cậu biết mình phải hành động. Khẽ suy tư giây lát, Raio đưa ra một câu hỏi dò xét.

- Hamy, em bị thương nơi đầu gối khi nào nhỉ?

- Thì là hôm anh cùng em đi chơi ở cánh đồng, em do vô ý nên mới ngã. Cơ mà anh nhắc chi thế, việc ấy thì có liên quan gì với việc nhầm lần này đâu.

Hamy nhanh miệng trả lời trước, cô bé vô tư thật nên cứ cho là Raio vô cớ hỏi chuyện xa thực tế. Raio lúc này khá bình tĩnh cậu bỏ qua câu hỏi của Hamy, chậm rãi cất câu hỏi tiếp theo.

- Thế em còn nhớ nụ hôn đầu tiên của ta chứ?

- Thì cũng trong hôm đáo, em đã hôn anh để trả ơn.

Lần này đến phiên Heyoumi nhanh miệng trả lời trước, cô khiến Hamy ngơ ngác theo. Cô bé nào ngờ kẻ giả danh cô lại thông minh và khác người thế, kể cả chuyện riêng tư chỉ có cô và Raio trải qua cô ta cũng biết. Hamy bắt đầu hoang mang, cô bé đưa mắt nhìn Tayoo dò ý, đáp lại cô, Tayoo vẫn thong thả đứng dựa lưng vào một gốc tùng gần đó, miệng nở một nụ cười nhạt không biểu lộ chút lo lắng. Raio cũng bắt đầu vào cuộc thật sự, cậu vẫn chậm rãi đưa ra những câu hỏi cho hai cô bé. Hơn ai hết, Raio biết mình phải dẹp đi sự hoang mang, chỉ có cậu mới giải quyết được tình huống khó xử này.

- Anh từng nói với em câu gì trong lần gặp đầu tiên vậy Hamy?

- Tránh xa ra, đừng chạm vào người tôi. -  Hamy nhìn Raio trả lời, lúc này cô bé đã đứng rất gần cậu, kiểu chứng tỏ mình mới là người xứng đáng ở bên Raio vậy.

- Tốt, thế hôm em té từ trên cây xuống, anh đã bị thương ở đâu? -  Raio cứ hỏi tiếp, trên tay cậu quả cầu sinh mệnh đang dần ấm lên, như ngầm báo hiệu cậu có thể sử dụng nó ngay bây giờ.

- Tay bên phải của anh bị đá va phải, rách toạc một đường dài. Em nhìn thế đã khóc và hôn anh sau đó...

Lần này đến phiên Heyoumi giành thế thượng phong, cô ta ung dung trả lời rất tự tin. Việc nắm rõ kí ức người khác có là phép thuật mà một Vam hoàng gia khi trưởng thành sẽ được học. Nhưng rất ít người dùng tới nó, vì phép thuật ấy được xếp vào mục cấm, chỉ những trường hợp cấp bách các Vam mới được phép sử dụng. Cuộc đối thoại cứ diễn ra kéo dài hơn dự định của Raio, cậu cứ hỏi, còn Hamy và Heyoumi thì cứ thi nhau trả lời. Lúc này đây có ba nhân vật tồn tại ở thế giới khác vẫn chăm chú quan sát sự việc, Raio bắt đầu hiểu rõ vài việc. Cậu đứng bên ngoài vòng kết giới ngăn cách với thế giới bên trong nhưng vẫn nhìn rõ gương mặt của Tayoo, giờ thì cậu đã biết người anh năm xưa giúp cậu là ai. Có nghĩ Raio cũng không ngờ đó lại là Tayoo, cậu xem như nợ cậu ta một món nợ ân tình. Đợi khi thoát ra được, nhất định Raio sẽ tìm gặp Tayoo để cảm ơn.

Khác với sự tĩnh táo của Raio, Samy lúc này bắt đầu hoang mang tột cùng, những việc mà cô thấy thật sự quá hư ảo. Trong kí ức nhạt nhòa mờ ảo của Samy, người anh ấy rất tốt bụng, đã cứu cô và cõng cô đến gặp một cậu bé. Gương mặt ấy thật sự rất thân quen, giống hệt thiên thần như tạc vậy. Chẳng lẽ cô đã quen biết Raio từ thưở bé, tại sao cô lại không nhớ gì hết, còn Tayoo nữa, sau anh ấy lại xuất hiện trong kí ức của cô. Samy ôm đầu ngồi bệt xuống nền đất lạnh, cô mệt mỏi đưa tay xoa thái dương. Kí ức ấy thật sự quá mông lung và hư ảo, cô phải làm sao chấp nhận nó, làm sao tin là mình đã từng gặp cả Raio và Tayoo trong quá khứ, mặc dù cả hai đều khác nhau rất nhiều. Raio chỉ là một cậu bé mù, còn Tayoo là một chàng trai trưởng thành như hiện tại. Lúc này đây một vài kí ức nữa chợt ùa về trong đầu Samy, hình ảnh ba mẹ cô hiện ra chóp nhoáng. Máu, nước mắt, cái chết đang vẫy gọi. Samy điên loạn kêu la thất thanh, Tayoo đứng bên trong nhìn thấy cô sau khi đã tập trung tư tưởng nhầm tìm thấy cô đang ở đâu bên ngoài kết giới. Quả thật có tác dụng, chỉ có người bên trong mới có thể nhìn rõ và tìm ra người ở bên ngoài. Tayoo quan sát tình trạng bất ổn của Samy nên khẽ lo lắng, cậu bắt đầu xen vào vòng quẩn quanh mà ba đứa trẻ đang vứt ra mãi không được.

 Chậm rãi đến bên, Tayoo đặt hai tay lên vai Raio cất lời nói gợi mở cho cậu, chỉ có Tayoo lúc này mới giúp được Raio bé. Dù điều này có trái quy luật tự nhiên cũng chẳng sao, miễn Tayoo không nói thẳng ra thì sẽ ổn. Việc nhận ra Hamy thật hay không, còn tùy thuộc vào duyên số mà Raio và cô bé đã được định sằn.

- Raio, em nhắm mắt lại... Tịnh tâm suy nghĩ lại thật kĩ, tập trung vào và nghe theo sự chỉ dẫn từ trái tim mình. Em sẽ chọn được Hamy thật sự...

- Cảm ơn anh, em biết mình phải làm gì...

- Tốt, cậu bé rất thông minh.

Tayoo nghe Raio bé trả lời vẻ thông hiểu hết nên khẽ nở một nụ cười tươi. Cậu xoa đầu Raio xong thong thả bước đi. Khi lướt ngang Hamy, cậu dừng lại giây lát chào tạm biệt cô bé. Đã đến lúc cậu phải thoát ra trước, công lực của Tayoo sắp cạn kiệt, nán lại thêm e là tính mạng khó lòng bảo toàn.

- Anh đi trước, em ở lại chờ Raio nhận ra mình. Tin tưởng vào cậu ấy, nhớ tập trung vào... Em sẽ tìm thấy sợi giây gắn kết cả hai lại với nhau.

- Vâng, em nhớ rồi. Cảm ơn anh rất nhiều... À, anh trai ơi. Anh tên gì vậy?

Hamy gọi với theo khi Tayoo đã bước đi được một đoạn, cậu lúc ấy không tiện quay lại nhìn cô bé vì đôi mắt đã dần chuyển sang một màu đỏ u uẩn rất đáng sợ. Khẽ vẫy tay chào, Tayoo cất lời nói yếu ớt để lại.

- Cứ gọi anh là tảng băng, có duyên ta sẽ gặp lại.

Raio bé và Hamy nghe Tayoo nói có chút vui, cả hai đều ghi nhớ tên người anh ấy trong trí nhớ. Hướng nhìn theo thân ảnh Tayoo bỗng nhiên biến mất trong không trung Hamy cất một câu nói với chính mình và cũng để Raio nghe thấy.

- Anh ấy là một thiên thần. Một tảng băng không hề lạnh.

Heyoumi đứng lặng nhìn theo bóng dáng Tayoo ở phía xa, cô bắt đầu lo lắng. Cô khẽ nắm tay lại nhằm thi triển phép thuật, nhưng lạ thay Heyoumi không sao thực hiện được. Cô lần này xen vào tâm trí Raio bé không được, vậy việc xác định Hamy thật sẽ ra sao. Heyoumi lo mình sẽ bị phát giác là giả nếu như Raio tập trung tư tưởng mà suy nghĩ, cậu tuy còn bé nhưng phép thuật tịnh tâm kết nối với người khác cơ bản vẫn sử dụng tốt được.

Heyoumi nào biết rằng, nguyên nhân khiến cô không thii triển phép thuật được là do sự can thiệp của Raio của hiện tại. Cậu ở ngoài kết giới đã tập trung suy nghĩ cao độ nhầm liên kết với Raio bé trong thế giới ảo mà kí ức đã tạo ra. Raio biết Samy đang gặp nguy hiểm, thời gian ngày một trôi qua vội vả, và Samy sẽ không trụ nổi mà suy kiệt sức lực mất. Trễ tí thì cô sẽ mất mạng chứ chẳng chơi, vòng ma trận tuy có phần suy yếu nhưng vẫn khó lòng phá vỡ. Raio càng nghĩ, càng lo, cậu vì thế mà cất nên một câu nói đầy suy tư.

- Samy à, em cố thêm một tí nữa thôi, anh nhất định sẽ cứu em. Hãy tập trung tư tưởng vào, nhất định ta sẽ gặp được nhau.

Đúng như Raio dự đoán, Samy quả thật không ổn. Cô bắt đầu suy kiệt sức dần, đến đứng cũng không sao trụ được, tình thế có vẻ căng thẳng khiến Samy lo lắng bội phần. Cô tiếp tục suy nghĩ về mãng kí ức hư ảo năm xưa với hi vọng sẽ tìm ra thứ gì đó giúp cô thoát nạn. Khẽ nhắm mắt lại, Samy vẫn nhìn thấy những đứa trẻ kia trong đầu, cậu bé đang nắm chặt tay hai cô bé. Cả người cậu tỏa ra ánh sáng huyền diệu, phía trên cao một viên ngọc đang bay lượn tạo thành một vòng kết giới bao bọc lấy cả ba.

"Raio... Anh đang ở đâu? Nhanh đến cứu em"

Samy cất câu nói trong tâm khảm, kí ức ấy xoáy cô rơi vào một miền không gian hư ảo. Trong lúc thần trí mơ màng, người duy nhất khiến cô nhớ đến chỉ có mình Raio.

Ở bên ngoài lễ điện, tình cảnh cũng căng thẳng không kém, mọi người đều nhất loạt lo lắng khi nhìn thấy nét nhợt nhạt trên gương mặt Raio và Samy. Tayoo vừa lúc ấy thì trở ra từ vòng ma trận, vẻ mặt cậu cũng chẳng khá hơn mấy, nó tái xanh như người trúng phong hàn, hay nói đúng hơn là giống Vam bị thiếu máu mà suy kiệt sức lực. Yona đứng bên nhìn thấy Tayoo liền vội bước đến đỡ cậu ngồi xuống, cả Tama và Saly cũng nhanh chóng đến bên xem xét tình hình, sẵn hỏi thăm cậu nội tình bên trong ra sao.

- Anh ổn chứ Tayoo?

-...

Tayoo không trả lời câu hỏi của Yona, cậu chỉ gật đầu nhẹ rồi tiếp tục hướng mắt về phía Raio và Samy đang đứng mà quan sát. Mọi người thấy thế cũng im lặng không vội hỏi gì thêm, được một lát sau Tayoo mới nắm chặt tay Yona cất lời căn dặn cô.

- Chuẩn bị giúp đỡ Raio, họ sắp ra rồi đấy. Mong là thời gian vẫn đủ để cậu bé ấy quyết định...

Tiếng gió rít nghe sao thê lương thế, từng mảng kí ức vung vãi gọi mời những tâm hồn có sự liên kết hướng vào nhau. Lúc này đây, cả lễ điện điều lặng đi cầu mong mọi việc rồi sẽ ổn. Raio là Hondongki của trường, là một Vampire tài giỏi với tương lai rộng mở. Mọi người nào biết rằng thân phận của Samy cũng quan trong không kém, khi chính cô mới là người có khả năng giúp thế giới phép thuật này vượt qua cơn đại nạn.

Quay trở lại với ba đứa bé trong thế giới ảo, Raio đã bắt đầu thực hiện phép tịnh tâm nhầm xác định ra Hamy thật của cậu. Raio trở về vẻ bình thảng vốn có, đầu óc cậu nhẹ tênh như có một sức mạnh vô hình ỉm trợ nên việc sử dụng phép thuật không mấy khó như ban đầu. Raio vì đâu bắt đầu giao cảm được với Hamy, tuy dòng kí ức có phần chập chờn nhưng vẫn đủ để cậu xác định rõ thật hư.

Khẽ siết tay Heyoumi thật chặt, Raio mở mắt ra. Cậu xoay sang đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. Xong mới chậm rại cất lời.

- Hamy à, rốt cuộc anh cũng nhận ra em. Nhưng em thật sự chỉ là... một kẻ giả mạo.

Raio nói tới đây thì toan vung tay ném một quả cầu lửa tấn công Heyoumi. Cậu hành sự nhanh quá khiến cô không sao né kịp, vì thế mà thương tích có phần nặng hơn. Khẽ xoay người biến đi Heyomi chỉ kịp nhìn lại giây lát, nhưng nhiêu đấy thôi cũng đủ để cô đau lòng. Raio đang ôm chặt Hamy trong vòng tay cậu, trân trọng và bảo vệ như không muốn ai cướp mất cô bé. Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên gương mặt xanh nhợt nhạt, Heyomi ngậm ngùi thoát ra khỏi vòng ma trận, cô biết mình đã thua thật sự.

Raio của hiện tại lúc này bộng nhiên thấy toàn thân rạo rực, cậu toan mở mắt ra và ngay lập tức đã nhìn thấy Samy đang ngồi ở gần đấy. Không nghĩ nhiều, Raio nhanh chóng đến bên ôm nắm chặt lấy tay Samy lay cô dậy. Lúc này Samy cũng vừa kịp choàng tỉnh. Cô vì sợ hãy hay vui sướng quá độ mà cứ thế khóc như mưa ôm chầm lấy Raio.

Riao vuốt nhẹ mái tóc của Samy, cậu cất lời trấn an nhỏ. Trong câu nói có phần hối lỗi.

- Xin lỗi vì ta đã không đến nhanh hơn để cứu em... Hamy à.

Samy cảm thấy hạnh phúc trào dâng, ngay giây phút cô tưởng mình sẽ chết thì Raio lại xuất hiện, như một thiên thần luôn sẵn lòng ở bên bảo vệ cô. Không màng suy nghĩ cái tên có phần nhầm lẫn mà Raio gọi mình, Samy cứ thế tiếp tục cuộn tròn trong vòng tay cậu mà tiếp nhận hơi ấm. Được giây lát, Raio chợt nhớ ra điều gì nên vội vả đỡ Samy đứng dậy. Xong cậu thi triển phép thuật đưa cả hai thoát ra khỏi vòng ma trận. Trước đó Raio và Samy còn kịp xoay đầu lại nhìn đôi trẻ kia mà mỉm cười, cô bé cùng cậu bé ấy đang chìm đắm trong một nụ hôn ngọt ngào, cảnh vật như e thẹn mà nép mình nhường chỗ cho họ. Trong không gian hư ảo, hình ảnh Raio bé và Hamy dần nhạt nhòa dần, nhưng kí ức để lại nơi người ra đi là vĩnh cửu. Cả Raio và Samy, chắc hẳn sẽ luôn ghi nhớ khoảnh khắc đẹp như tranh ấy.

Vừa thoát ra khỏi vòng ma trận, Raio đã tỉnh ngay sau đó. Cậu lúc này tay vẫn nắm chặt tay Samy không rời. Samy đã ngất đi vì kiệt sức, còn Raio thì trụ được giây lát khi đợi mọi người tới bên giúp, sau đó cậu cũng buông người nhắm mắt lại mà nghỉ ngơi, Tayoo cũng ngất lịm khi xác định Raio cùng Samy đã an toàn.

 Lễ điện giờ đây lại trở về vẻ náo nhiệt vốn có, không ai hiểu rõ việc gì đã diễn ra với những bạn trẻ kia. Chỉ là cuộc gặp gỡ đầy duyên cớ của họ trong vòng ma trận đã mở ra nhiều sự việc tiếp theo sau. Khi kí ức tìm về, đó cũng là lúc tai họa ập đến vội vàng hơn đối với Samy.

Màng đêm dần buông xuống, một ngày dài lại trôi qua nhanh mang theo biết bao sự kiện trọng đại. Trong một căn phòng lớn, có ba thân ảnh đang chìm sâu vào giấc ngủ sau một thời gian dài đấu tranh để giành lấy sự sống. Không biết trong giấc mộng họ đã gặp những gì, chỉ là nụ cười hạnh phúc ấy vẫn chưa vội tàn. Nó hẳn còn lưu lại nơi gương mặt đẹp tinh khôi của cả ba...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com