"Một bãi cỏ xanh mướt, hàng cây cổ thụ to mọc thành hàng, tiếng nước chảy... ta lúc đó nghĩ mình đang mơ hay mình chết rồi và đây là thiên đường sao. Ta quay đầu lại đằng sau nhìn thì là sa mạc trải dài vô tận, còn đằng trước thì khu rừng, ở dưới người ta thì là ranh giới giữa cỏ và cát. Sau đó ta đã uống nước ở hồ........" giọng kể của Tộc Trưởng trầm ấm, xung quanh chỉ còn nghe tiếng lá khô xào xạt như đang cùng chăm chú và thảo luận về câu chuyện "Trái Tim Của Sa Mạc".
Đường Tiểu Nhiễm nói: " Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi."Mỗi người ai cũng có một chấp niệm của riêng mình, chấp niệm của Đường Tiểu Nhiễm thật ra chính là Thẩm Mộ Diễn.Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình.Đường Tiểu Nhiễm không quan tâm đến vết thương của mình, thứ cô ấy quan tâm lại là tổn thương anh, tổn thương người khác. Chính vì thế mà đến khi hiểu được đạo lí này, cô đã làm ra việc khiến ai cũng không ngờ đến: cô quyết định chia tay, trả tự do cho anh.Nhưng cũng chính như cô nói, nếu cô cứ sống mà không thể ôm lấy Thẩm Mộ Diễn cô nhất định sẽ phát điên lên. Đường Tiểu Nhiễm đã quá mệt mỏi, thời khắc những đám mây phủ kín cả bầu trời hoàng hôn, trong căn hộ của mình, cô lặng lẽ giữa một vũng máu, nét mặt vô cùng bình thản, cô cứ nghĩ cuối cùng cũng rũ bỏ được tình yêu này nào ngờ không thể gạt bỏ được chấp niệm.Thẩm Mộ Diễn đã đạt được giấc mộng tự do mà anh hằng theo đuổi, nhưng để mất cô rồi mới phát hiện ra cuộc sống này vì sao bỗng nhiên trở nên nhạt nhẽo đến như vậy, cảm giác như vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Đường Tiểu Nhiễm, anh hối hận rồi. **************Nguồn: vietwritter.comP/s: Đăng để lưu >.<…
Cô là cô gái vô giá, cái giá của cô để người khác tìm được cũng thiệt là đắt nha. Một truyện ngôn tình hiện đại hay kể về cô gái làm cho Tổng tài như hắn đầu tư không ít tâm phế. Sau một đêm triền miên, cô rời đi, hắn dùng bảng quảng cáo lớn nhất thành phố, giăng biểu ngữ đầy đường ra giá trên trời tìm về...Quảng cáo đến toàn dân như vậy làm cho cô không thể không xuất hiện...... Cô tức giận hỏi hắn: "Anh muốn làm cái gì?" Hắn vô tình tàn nhẫn: "Đêm hôm đó, cô có mang cốt nhục của tôi không?" Nhìn thấy hai tròng mắt lạnh lẻo của hắn, cô quyết đoán trả lời... "Không có...""Cô tốt nhất không nên gạt tôi, bởi vì, cô gánh vác không nổi cơn tức giận của tôi." Sáu năm sau! Cô thành diễn viên được hoan nghênh nhất tại đêm trao giải Kim Mã, mang theo cô con gái cưng âu yếm đi lên nhận giải, cùng con gái ngọt ngào chụp ảnh chung trước người xem cả nước... Hắn ngồi ở trước TV, sắc mặt ngưng trọng, cô gái, cô chọc không đúng người rồi... Xem ra cô đúng là Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc lá gan mới lớn vậy...…
[ĐM]Nghe nói tôi rất nghèo Tác giả: Tô Cảnh Nhàn Độ dài: 135 chương chính văn + 4 phiên ngoại Thể loại: hiện đại, giới giải trí, hài, 1x1, bề ngoài cao lãnh bên trong ngây thơ công X quý công tử, hảo nhân duyên, nhà có đồ cổ nhưng không mua nổi thức ăn ngoài thụ Editor: Hoàng Chiêu Hy -------------------------------- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả. NGHIÊM CẤM REUP, CHUYỂN VER Ngoài ra mình cũng có up truyện trên wordpress của mình. Các bạn có thể ghé thăm ổ của mình tại: https://thiendu666.wordpress.com/ Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, VÀ ĐỪNG CÓ REUP CỦA MÌNH…
Tác giả: 🍀 Đậu Đậu 🍀Nhân vật chính: Vương Nhất Bác_Tiêu ChiếnThể loại: Fanfiction, sinh tử văn, niên thượng, ngược, ngọt, HETác phẩm hoàn toàn do trí tưởng tượng, không sao chép hay chuyển Ver@@Bảo Bối ngoan, chạy tiếp đi, để tôi xem em chạy được bao lâu ##:-):-):-)#Lâu lâu ms quay lại viết chx, mong mn ủng hộ truyện của Đậu nha (◠‿◕)(◠‿◕)…