Chap 5 👻
"Được rồi cả lớp. Chúc các em có kì nghỉ thật vui vẻ và nhớ hoàn thành tất cả bài tập thầy giao đó." Doyoung thu dọn đồ đạc nói.
"Chúng em cảm ơn thầy!"
Các học sinh bắt đầu ra khỏi trường. Ten là người cuối cùng rời phòng học. Bỗng có ai vỗ vào vai cậu làm cậu giật mình.
"Ôi trời Winwin. Dọa chết mình rồi." Ten nói.
"Oops, xin lỗi." Winwin cười khúc khích. "Tớ sẽ đến Jeju vào kì nghỉ này. Muốn đi cùng không?" Cậu ấy nói.
Thành thật mà nói thì Ten muốn đi và tận hưởng kì nghỉ lắm. Nhưng cậu nhớ ra rằng mình đã hứa sẽ giúp Johnny.
"Mình xin lỗi. Mình phải ở đây vì có chút việc phải giải quyết." Cậu nói dối.
"Ồ việc gì vậy?" Winwin tò mò muốn biết về nó.
"Ờm.... Chuyện cá nhân ý mà." Ten nuốt nước bọt.
"À được rồi. Tớ sẽ mua quà lưu niệm cho cậu." Winwin vẫy chào tạm biệt và để cậu trai Thái này một mình.
Ten thở dài, cậu mở tủ đồ ra.
"Tôi làm gánh nặng cho cậu rồi à?"
Lần thứ 2 Ten giật mình và làm rơi hết sách.
"Johnny, Chúa ơi đm đừng có dọa tôi như thế!" Cậu bĩu môi.
Chàng ma mỉm cười xoa đầu Ten.
"Tôi xin lỗi."
Ten chỉ gật đầu cho qua.
"Dù sao thì ngày mai chúng ta sẽ tới Busan. Tôi đã mua sẵn 1 vé rồi." Ten khóa cửa tủ lại rồi nói.
"Thế còn tôi thì sao?" Johnny hỏi. Ten đảo mắt.
"Johnny, anh là ma, anh có thể dịch chuyển hoặc bay tới đó." Ten khoanh tay nói.
"À ừ nhỉ."
"Em đang nói chuyện với ai vậy?" Ten quay người lại và thấy thầy Doyoung.
"Thầy!"
Doyoung nhăn mày.
"Xin lỗi vì đã nói thế này nhưng mà em có bị ờm... vấn đề về sức khỏe tâm lí không?"
Ten hốt hoảng.
"Dạ không... em......em đang nói chuyện với bạn thôi!" Ten nói dối. May mà cậu đang đeo airpod. Doyoung gật đầu.
"Thầy xin lỗi vì ờm... những gì thầy vừa nói. Dù sao thì chúc em có kì nghỉ vui vẻ." Thầy giáo thỏ rời đi.
Ten thở phào nhẹ nhõm.
"Johnny anh đâu rồi?" Ten hét lên.
⏳
-Ngày hôm sau-
Sau vài tiếng trên tàu, Ten cuối cùng cũng tới được Busan. Có vẻ sẽ hơi khó khăn cho Ten vì tiếng địa phương của Busan khác hoàn toàn với Seoul và các thành phố khác của Hàn Quốc. May mà cậu đã được học một chút tiếng địa phương của họ.
Cậu đi qua những con phố và những khu chợ. Cậu dừng lại ở 1 quán ăn.
"Chúc quý khách ngon miệng." Một người phụ nữ đứng tuổi mang 1 bát miến ra cho Ten rồi nói.
"Cảm ơn ạ." Ten mỉm cười ăn miến của mình.
"Trời ạ cậu làm tôi đói quá." Johnny thì thầm. Ten khúc khích cười.
"Vậy anh tự lấy đồ ăn đi." Ten thì thầm lại, không muốn để các khách hàng khác để ý đến mình.
"Nhưng bằng cách nào chứ?" Johnny nhìn chằm chằm vào bát miến của Ten hỏi.
Cậu trai Thái giơ ra 1 gắp miến. "Anh chạm vào được chứ?" Johnny lắc đầu.
"Tất nhiên là không rồi."
Cả 2 cùng phá lên cười.
Một vài khách hàng đã để ý tới hành động của Ten, và họ rời quán.
Ten lờ họ đi.
Sau đó họ đi dạo cùng nhau.
"Được rồi. Giờ chúng ta cần tìm ra nhà của ngài Jung." Ten nói.
"Tôi khá nhớ cậu ấy. Cậu ấy là bạn thân nhất của tôi." Johnny nói.
"Có kỉ niệm gì của 2 người không?" Ten hỏi.
"Rất nhiều luôn." Johnny mỉm cười.
Ten thở dài.
"Làm sao chúng ta tìm được nhà của ngài ấy đây?" Cậu rên rỉ. Johnny khoanh tay.
Đen đủi làm sao những hạt mưa bắt đầu rơi.
"Thôi chết tôi lại quên áo mưa rồi." Ten dùng chiếc cặp của mình làm ô.
"Tìm chỗ trú đi!" Johnny nói. Cả 2 đi cùng nhau tìm chỗ trú mưa.
"Có 1 căn nhà kìa." Chàng ma chỉ.
Ten nhanh chóng gõ cửa.
"Xin chào?" Ten gõ thêm lần nữa, cánh cửa mở ra. Một bà lão xuất hiện.
"Ta có thể giúp gì cho cháu?" Bà ấy hỏi.
"Cháu xin lỗi nhưng cháu có thể ở lại đây cho đến khi cơn mưa tạnh không ạ?" Ten lịch sự hỏi.
"Được chứ. Cháu vào đi."
Ten bước và và bà ấy đưa Ten 1 cái chăn cùng 1 cốc trà nóng.
"Làm ấm người cháu trước đi." Bà mỉm cười.
"Cảm ơn bà." Bà cụ cười rồi định rời đi thì Ten ngăn lại.
"Bà ơi,bà có biết ngài Jung Jaehyun không ạ?" Cháu nghe nói ngài ấy là bác sĩ. Bà có biết ngài ấy sống ở đâu không ạ?"
Bà cụ khúc khích cười nhìn Ten.
"Cháu à, đây chính là nhà của ngài ấy. Bà là người dọn dẹp thôi." Bà ấy nói.
Johnny bất ngờ. Anh đứng dậy tham quan quanh nhà bạn thân mình.
"Thực ra thì cháu đang làm 1 số nghiên cứu cho bài tập của mình. Và cháu cần gặp ngài Jung vì mục đích học tập." Ten giải thích.
"Ngài ấy vừa mới ra ngoài rồi." Bà ấy nói, nhận được cái gật đầu từ Ten.
"Được rồi bà phải đi nấu bữa tối đây." Bà ấy đi vào bếp.
Ten đứng dậy và tìm thấy Johnny ở thư phòng của Jaehyun.
"Này, anh đang làm gì vậy?" Ten thì thào.
"Tôi tìm thấy vài bức ảnh của bọn tôi. Bọn tôi đã ra bãi biển sau giờ học. Nhìn nè." Johnny chỉ cho Ten tấm ảnh chụp nhóm bạn của anh. Ten để ý có thứ gì đó.
"Kia là nhật kí à?" Cậu hỏi.
"Tôi không biết. Thử lấy xem."
Ten bước đến chiếc bàn nhỏ nơi cậu thấy cuốn nhật kí.
"Chào mừng ngài trở về ngài Jung." Ten giật mình, cậu biết mình toang cmnr. Johnny thì biến mất.
"Đm anh, Johnny." Cậu chửi.
Cậu nghe thấy bước chân đang đến thư phòng.
"Cậu là ai?" Người đàn ông trung niên tên Jaehyun hỏi.
"Xin chào... cháu là Ten, cháu tới từ Seoul. Cháu ở đây vì cháu đang làm 1 số nghiên cứu cho bài tập của mình, nghĩa là cháu có vài câu hỏi muốn hỏi ngài." Ten giải thích, cố không được lắp bắp.
"Tôi không có thời gian cho việc đó đâu. Đi về đi nhóc."
Jaehyun chuẩn bị ra khỏi thư phòng thì Ten ngăn lại.
"Là về bạn của ngài, Johnny."
Jaehyun dừng lại nhìn vào cậu bé người Thái này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com