Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 4

"Mọi việc ổn cả chứ?"

Fuyumi nhẹ nhàng hỏi, đặt tay lên vai bạn khi cô ấy mở cửa ra. Bạn bị phân tâm tệ đến mức  không kịp lau sạch nước mắt . Đôi đồng tử xanh ngọc của cô ấy mở to ngạc nhiên và nhanh chóng thốt lên. "Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Fuyumi hỏi, vòng tay ôm lấy để khiến bạn thoải mái hơn.

Tất cả những gì bạn có thể làm là thổn thức. Bạn không thể mở miệng nói với cô ấy. Fuyumi, chị dâu của bạn theo pháp luật, một trong những người bạn tin tưởng nhất trên thế giới.

Và làm thế nào để bạn nói với cô ấy rằng đứa em trai yêu quý của cô chính là nguyên nhân của mọi cuyện ?Rằng em trai của cô đã qua lại với người khác sau lưng bạn?

Đôi mắt bạn mở  to khi  tỉnh dậy sau giấc mơ. Không, đó không phải là một giấc mơ. Đó là một kỷ niệm về một đêm, khi bạn tình cờ đọc được một tin nhắn của Yaoyorozu.

"Cảm giác thật xa lạ khi nằm trên chiếc giường thiếu hơi anh" . Bạn phải nhấn vào chi tiết liên hệ để xem đó có thực sự là cô ấy hay không. Tất cả các email công việc và số văn phòng đính kèm với nó xác nhận điều đó. Bạn thậm chí còn gạt đi và nghĩ rằng có thể tin nhắn đã bị gửi nhầm cho chồng bạn. Nhưng khi mở chuỗi cuộc trò chuyện, cơn ác mộng tồi tệ nhất của bạn  đã hiện hữu trước mặt. Ngày này qua tháng nọ đều có sự xuất hiện của những tin nhắn khêu gợi, khiếm nhã được nhắn đi và nhận lại khiến bạn cảm thấy khó thở .

Shoto đang ngủ say bên cạnh bạn, vòng tay qua eo bạn. Bạn từng nghi ngờ và điều này .. những tin nhắn này đã xác nhận những suy nghĩ đáng sợ nhất của bạn.

Điều tiếp theo bạn biết, bạn đã ra khỏi nhà và lái xe không mục đích nhằm cố gắng giải tỏa tâm trí. Cho đến khi Fuyumi bất ngờ gọi điện, hỏi bạn đã dậy chưa. Cô ấy định hỏi xem bạn có thể để mắt đến hai đứa trẻ nhà cô vào cuối tuần không vì Fuyumi sẽ bận tham dự một hội nghị nhưng không lâu sau khi nghe thấy bạn im lặng ở đầu dây bên kia. Fuyumi gọi tên bạn để kiểm tra xem bạn có còn ở đó không và cô ấy rất ngạc nhiên khi bạn hỏi liệu bạn có thể đến gặp cô ấy bây giờ không.

Đêm đó bạn cứ nghĩ rằng bạn cần một ai đó để tâm sự, nỗi đau khi phải cất giữ trong sẽ không thể chịu đựng được. Nhưng bạn đã thay đổi quyết định ấy, nghĩ rằng đó là vấn đề của riêng bạn và Shoto. Thật ngu ngốc, bạn cứ nghĩ rằng cả hai sẽ vượt qua được nó. Giờ thì biết rồi đấy, đó chỉ là một suy nghĩ viển vông.

Bằng cách nào đó, lần đầu tiên sau một thời gian dài, bạn có một giấc ngủ ngon mặc dù mới hôm qua bạn đã khóc thét lên. Có lẽ nó có liên quan đến cuộc nói chuyện cuối cùng với Shoto về chuyện tình cảm của anh. Những cảm xúc đen tối bị dồn nén đó cuối cùng cũng được giải tỏa.

Bạn cho phép mình nằm thêm vài phút , hai tay dang rộng trên chiếc giường to lớn. Điều này .. thật thoải mái, bạn nhận ra. Thức dậy mà không có gì đè nặng trước ngực, bạn biết mình không còn phải giả vờ mọi việc đều hoàn hảo hay tiếp tục cố gắng giành lại anh ấy, và không phải thắc mắc chồng về nhà lúc mấy giờ. 

Bước vào phòng tắm để chuẩn bị cho ngày mới, bạn chọn những bộ trang phục cũ của mình. Chuyển từ những chiếc váy để mặc quanh nhà sang một chiếc áo cánh và quần dài denim thoải mái hơn nhiều. Bạn mỉm cười với hình ảnh của mình trong gương, lấy lại chút hình ảnh của con người cũ. Sau đó, ánh mắt của bạn rơi vào chiếc nhẫn bên bồn rửa mặt. Bạn có nên tiếp tục đeo nó không? Đó liệu sẽ là một sự nhạo báng  khi bạn biết quá rõ rằng cuộc hôn nhân này đã xuống dốc?

Bạn đi qua các bậc thang và đi đến phòng của con trai để chuẩn bị cho bé. Một nụ cười nở trên môi bạn, khi thấy Yukio đang ngủ say, chú thỏ nhồi bông do bà nội Rei làm trong vòng tay anh.

"Con yêu," bạn thì thầm, hôn lên đầu bé. "Dậy thôi. Chúng ta phải chuẩn bị đến trường. " Yukio cười toe toét trước khi anh ấy có thể mở mắt, lầm bầm nhẹ nhàng, "Vâng, mama." khi cánh tay bé vòng qua cổ bạn. Vào những khoảnh khắc như thế này, trái tim của bạn sẽ quên mất. Yukio đem lại sự thanh thản duy nhất cho bạn giữa sự hỗn loạn. Ngay cả khi bé mở mắt và nhìn lại bạn với đôi đồng tử dị sắc giống hệt như của bố nó.

Trang viên sớm tràn ngập bởi tiếng hát của bạn và Yukio, một loạt các bài hát thiếu nhi mà bé yêu cầu bạn hát khi bạn đang tắm và mặc quần áo để đi học. Những người quản gia trầm trồ thán phục trước cách bạn làm việc và cách bạn quản lý tình huống của mình.

"Thưa bà, mọi thứ đã được sắp xếp xong." Người quản gia đáng tin cậy của bạn, Kenshin thông báo sau một tiếng gõ nhẹ. Đó đã là một thói quen, họ chuẩn bị tất cả những gì bạn cần để nấu ăn, một thứ mà bạn sẽ phải tự làm kể từ khi bạn quyết định rời khỏi nơi này. "Cảm ơn, Ken-san. Chúng cháu sắp xong rồi. " Bạn mỉm cười với ông lão có ánh mắt dịu lại, trái tim đau nhói khi tự hỏi làm sao cậu chủ của mình lại có thể nghĩ đến việc làm tổn thương một người như bạn.

-

"Papa."

Yukio cất tiếng chào khiến bạn cứng người khi úp đĩa trứng vừa làm xong. Todoroki đã lâu không cùng bạn và con trai ăn sáng. Thành thật mà nói, bạn nghĩ rằng anh ấy đã đi rồi. Anh ấy cố tình về sớm hay sao mà lại ở đây bây giờ.

"Chào buổi sáng." Bạn kịp quay lại thì thấy anh ấy cúi xuống hôn lên đỉnh đầu Yukio. Đôi mắt của bạn mở to một chút khi bạn thấy Shoto đi đến chỗ bạn để lấy chiếc đĩa từ tay bạn. Bạn gần như đẩy anh ra khi anh ấy cúi xuống đặt một nụ hôn lên thái dương của bạn. "Chào buổi sáng, em yêu." Anh nói. Giống anh đã từng làm, chỉ có điều lần này giọng nói của anh ấy bị chững lại một chút. Bạn bối rối nhìn chằm chằm vào anh ấy. Todoroki khẽ nở một nụ cười khi nhìn lại trước khi bạn ngồi vào bàn.

Bạn ngây người nhìn khi anh ấy tiếp tục đặt vài cuộn trứng vào đĩa của Yukio và nhận ra rằng chính bạn đã yêu cầu điều này. Để anh ấy biến những ngày cuối cùng với Yukio là những ngày tuyệt vời nhất của bé trước khi hai người chia tay.

Tuy nhiên, điều mà bạn không hề nghĩ tới chính là việc này sẽ khó khăn như thế nào đối với bạn.

"Mẹ ơi." Yukio gọi và bạn thoát khỏi trạng thái thất thần, tự động nở một nụ cười khi bạn đến ngồi bên cạnh anh ấy thay vì bên trái Todoroki. "Gì vậy con yêu?" Bạn hỏi, cảm thấy ánh mắt của Shoto đang nhìn chằm chằm vào bạn. "Cô giáo nói thứ sáu tuần này con phải mang theo đồ ăn. Con có thể mang những thứ này không? " Yukio hỏi, cầm một cuộn trứng lên. Bạn cười khúc khích và gật đầu. "Mẹ sẽ làm onigiri cho con nhưng nếu con cũng muốn có tamagoyaki, mẹ cũng có thể làm một ít."

"Thứ sáu là ngày gì vậy?" Đôi mắt của Todoroki lấp lánh giữa bạn và con trai . "Ngày gia đình." Bạn trả lời mà không thèm liếc nhìn anh ta, tập trung vào việc đặt thêm thức ăn vào đĩa của Yukio và đặt cuốn sách tô màu của con sang một bên. "Em đã thêm nó vào lịch trình của bạn. Nhưng có vẻ anh đã có một lịch trình dày đặc cho cả ngày. "

"Không sao đâu, papa" Yukio hậm hực. "Con sẽ đi với với bác Natsuo như năm ngoái thôi!" Sau đó, bé quay sang bạn, chuyển sang câu chuyện về việc bác của mình đã chơi tệ trong tất cả các trò chơi dã ngoại. Bạn cười khi Yukio tiếp tục nói chuyện sôi nổi. "Mẹ không thể tin rằng convẫn nhớ điều đó, bé yêu." Bạn nói một cách trìu mến, ký ức ồn ào về khoảng thời gian Natsuo gần như không vừa với bao tải và ngã sấp mặt nhiều lần trong cuộc đua bao bố. Mặt khác, Shoto nhìn chằm chằm vào bạn và Yukio một cách khao khát. Anh ấy nhớ bạn đã rủ anh ấy đến vào năm ngoái nhưng anh từ chối vì bận việc.

"Con hy vọng chúng ta sẽ thắng ít nhất một trận trong năm nay." Con trai bạn bĩu môi khiến bạn cười thầm. Bạn định yêu cầu bé tin tưởng vào Natsuo  thì Shoto nắm lấy tay Yukio và nói, "Papa sẽ nghỉ một ngày. Chúng tasẽ giành chiến thắng tất cả các giải đấu trong năm nay. Đúng không ,mẹ nó? " Sau đó anh nhìn lên bạn. Bạn há hốc mồm ngạc nhiên nhưng sau đó Yukio vui mừng reo lên, khiến bạn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu.

"Hoàn thành bữa sáng và đánh răng đi, papa và mama hôm nay sẽ đưa con đi học." Shoto nói với Yukio và bạn chưa bao giờ thấy con trai mình dọn đĩa nhanh hơn. Ngay sau khi Yukio bước xuống ghế để đi cùng với bảo mẫu về phòng, bạn cũng đứng dậy, lấy những chiếc đĩa trống. Trước sự ngạc nhiên của bạn, Shoto bắt đầu giúp bạn. Tay anhvô tình lướt qua bàn tay của bạn nhưng bạn rút ra như thể anh khiến bạn bỏng rát."

"Y / n-" Shoto bắt đầu nói nhưng bạn đã ngăn anh lại bằng ánh mắt lạnh lùng. Tất cả sự ấm áp và nụ cười của bạn trước đó dường như bốc hơi ngay khi con trai rời khỏi phòng. Todoroki thấy nội tâm mình đang gào thét. Bạn chưa bao giờ nhìn anh ấy theo cách này trước đây.

"Hãy giải quyết mọi chuyện đi," Bạn thở dài, xếp mấy cái đĩa ngay ngắn. "Em đã yêu cầu một ít thời gian trước khi chúng ta hoàn thành mọi thủ tục để Yukio có thời gian thích nghi" Bạn liếm môi và nhìn đi chỗ khác. "Vì vậy, đừng hành động như chúng ta trước đây. Tất cả chỉ là vở diễn. Giống như cách anh sẽ đối xử với em sau khi ly hôn. " Bạn nhún vai, nhưng trong sâu thẳm, bạn đang cố gắng rất nhiều để giữ cho giọng của mình không bị dao động. "Đừng ngụy tạo cho Yukio. Đừng chạm vào em, đừng hôn em nữa ". Bạn lắc đầu, răng nghiến chặt trong tích tắc. "Bởi vì thành thật mà nói, nó khiến em sởn gai ốc."

Shoto nhìn bạn như thể một người hoàn toàn xa lạ. Anh ấy hiểu tình trạng khó khăn của bạn và mọi điều bạn nói đều có ý nghĩa nhưng bằng cách nào đó, lời nói của bạn khiến anh đau đớn. Anh không khỏi cảm thấy hơi bực mình. Và nó hiện trên khắp khuôn mặt của anh ấy, bạn có thể thấy. Tốt .

-

Bạn đi ngang qua những chiếc xe hơi sang trọng của gia đình, theo sau là  Shoto khi bạn đi dạo với Yukio tay trong tay. Cảm giác thật luyến tiếc khi thấy anh ấy đặt một chiếc carseat trên con xe Ghost, một món quà kỷ niệm từ chính Endeavour.

Một cơn đau nhói đập vào tim bạn khi nhận ra rằng một ngày nào đó, Yaoyorozu sẽ có được sự chu đáo này từ Shoto khi họ có con riêng. Người cha yêu thương mà bạn vô cùng mong muốn dành cho con trai mình, mà Yukio xứng đáng có được. Bạn đã chiến đấu với đôi mắt cay xè của mình  bằng cách nhắc nhở bản thân rằng bạn không thể tiếp tục yếu đuối hoặc tiếp tục cảm thấy có lỗi với bản thân và Yukio. Thay vào đó, bạn tự nhủ rằng nếu Shoto không còn làm cha trong tương lai, bạn sẽ thay thế vị trí của anh ta và làm mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo con trai bạn không cảm thấy trống vắng trong cuộc sống của mình.

"Tất cả đã xong ." Shoto quay sang cả hai bạn với một nụ cười nhẹ và bạn cố gắng che giấu biểu cảm của mình. Anh ấy dường như đã nhận thấy được bởi vì trong suốt chuyến xe đến trường của Yukio, anh ấy không ngừng liếc nhìn bạn.

Khi Yukio được đưa xuống, bạn nói, "Anh nên để tài xế của em đưa đi. Giờ anh lại phải đưa em về tận nhà ". Shoto lắc đầu, "Không sao đâu. Anh có thời gian. " Bạn gần như trợn mắt ngạc nhiên. Ra vậy, anh luôn có thời gian để làm những việc như thế này, chỉ là anh ấy không muốn.

"Hôm nay em có kế hoạch gì không? Muốn anh đưa đi đâu đó không? " Anh ta hỏi, ngón tay đánh  đều trên tay lái và bạn nhìn anh ta với vẻ nghi ngờ. "Em phải gặp các nhà cung cấp cho sinh nhật của Yukio trước bữa trưa. Em cũng hứa sẽ đưa con đi sở thú sau buổi học  ". Bạn tựa cằm vào lòng bàn tay, nhìn ra cửa sổ. "Nhưng em có thể tự lái xe, chỉ cần đưa em về nhà."

Shoto mở miệng và định nói gì đó thì nhận được cuộc gọi. Cái tên lóe lên trên bảng điều khiển khiến bạn tức ngực.

Yaoyorozu, Momo

Bàn tay của bạn thành nắm đấm trên đùi. Bạn nhìn chồng mình khi anh ấy cũng nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển. Thật sự, bạn đang hy vọng anh ấy sẽ không bắt máy. Nhưng chẳng bao giờ mọi thứ đi theo ý nghĩ của bạn 

"Chào anh yêu, anh đang trên đường đi làm phải không?" Giọng nói ngọt ngào đến bệnh hoạn của cô ấy vang lên qua loa. Mặt khác, Shoto bắt đầu lái xe trở lại khi anh ấy nói, "Ừ." Trái tim của bạn như bị xé nát. "Tôi sẽ gọi lại cho cô sau . Tôi đang ở với Y / n ngay bây giờ, chúng tôi đã đưa Yukio đến trường. "

"Ồ. Được thôi. Em sẽ gọi cho anh sau ." Sự thay đổi trong giọng điệu của cô ấy rất rõ ràng. "Ừ. Gặp lại sau ." Chồng bạn nói trước khi kết thúc cuộc gọi, mắt anh ấy liếc nhìn bạn trong một giây và anh ấy nhận thấy bạn đang hít thở mạnh hơn bình thường. Mặc dù khuôn mặt của bạn vẫn vậy.

Khi trở về nhà, bạn không thèm quay lại nhìn anh ta khi bước ra khỏi xe, đóng sầm cửa lại. Về phía  Todoroki ,anh thở dài khi nhìn bạn đi bộ trở lại nhà.

-

Ngay lúc này, bạn không  cho phép bản thân khóc vì cuộc hôn nhân đổ nát này  . Nhưng cảm xúc thất vọng ấy dường như đã chuyển thành sự tức giận . Bạn thực sự có thể hủy hoại Shoto và Momo chỉ bằng một cái búng tay nếu bạn muốn. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là bạn. Bạn không thể hủy hoại cuộc sống của người khác như vậy.

Bạn sắp kết thúc cuộc gặp với những người thợ chụp ảnh cho tiệc sinh nhật của con trai thì một người nào đó đã ngồi ngay bên cạnh, khiến những người bạn đang gặp phải há hốc mồm .

"Chào, vợ Icyhot."

Anh ấy chào hỏi một cách trêu chọc trước khi gật đầu xác nhận với những người khác trong bàn của bạn, ra hiệu cho họ tiếp tục những gì đang làm. Bạn ngạc nhiên nhìn anh, một nụ cười nho nhỏ kéo dài trên môi.

"Bakugo, cậu đang làm gì ở đây?" Cậu trai  tóc vàng tro cắn một miếng  bánh và tiếp tục nói, "Tao đang có một cuộc họp với mấy ông già ." Anh ta nói với một cái nhún vai. "Tao chỉ định chào mày một tiếng , có vẻ như  mày đang khá bận nên tao sẽ ra ngoài ngay bây giờ." Bạn cười toe toét khi anh ấy chọt vào đầu bạn khi đứng dậy. Bakugo ấy luôn đối xử tốt với bạn một cách đáng ngạc nhiên, kể cả trong những ngày ở UA khi bạn gặp anh ấy.

"Chúng tớ thực sự đã xong," bạn nói với một đoạn dài, "Tớ sẽ đưa họ đi ăn trưa ngay bây giờ và-" bạn bắt đầu nói nhưng người đứng đầu các nhiếp ảnh gia kịch liệt từ chối. "Không, cô Todoroki, chúng tôi ổn! Cô đã đãi chúng tôi rất nhiều thức ăn rồi. " Anh ấy nói, nhìn vào những cốc đồ uống và đống bánh mì và bánh ngọt mà bạn đã gọi trong suốt cuộc họp. "Chúng tôi sẽ nghỉ bây giờ. Hãy tận hưởng phần còn lại trong ngày của cô! " Anh ấy cúi đầu và cảm ơn bạn một lần nữa, sau đó quay sang Bakugo để chào tạm biệt.

"Mọi người có chắc không?" Bạn hỏi khi họ chuẩn bị rời đi. Rất nhiều người trong số họ gật đầu và bạn nghe thấy một điệp khúc, "Hẹn gặp lại tại sự kiện, cô Todoroki!"

"Cái gì cơ?" Bakugo cười khúc khích và bạn quay sang anh ta, quên mất sự hiện diện của anh trong giây lát. Bạn chớp mắt và nhận ra mình đang cau mày. Bạn cố gắng thư giãn bản thân  bằng một tiếng thở dài khi tâm sự. "Điều đó khiến tớ thấy phiền  khi mọi người gọi tớ là cô Todoroki. Như đó là tất cả những gì tớ từng làm. "

"Đó là phép lịch sự. Và đó cũng không hẳn vậy, Y / n. Đừng nghĩ vậy nữa ". Anh ấy nói, giúp bạn dọn dẹp đống giấy tờ . "Nào, chúng ta đi ăn bữa trưa. Tao đói quá  ".

"Ồ không, không sao đâu. Tớ không có ý vậy. Tớ biết cậu hiếm khi có thời gian cho bản thân với công việc ". Bạn cố gắng từ chối nhưng Bakugo lấy đồ của bạn và kiên quyết yêu cầu bạn đi cùng anh ta. "Đi nào. Tao cần người đi ăn cùng. Người hâm mộ sẽ không làm phiền tao bằng cách xin chữ ký chết tiệt và chụp những bức ảnh ngu ngốc. " Anh giải thích khiến bạn trợn tròn mắt và bật cười.

Anh chọn một nhà hàng không quá xa quán cà phê mà cả hai đã gặp nhau. Bakugo đang nói chuyện với người phục vụ về bàn thì anh ấy dừng lại và nói, "Ồ, xem này, chồng của mày cũng ở đây-" Bakugo chỉ vào Shoto. không gian tách biệt trong nhà hàng nhưng vẻ mặt thích thú trên gương mặt anh đã bị phủi khi anh nhìn thấy Shoto đang dựa sát vào một người phụ nữ khác. Lông mày anh cau lại khó hiểu khi anh thấy đó là Yaoyorozu.

Khi Bakugo quay lại nhìn bạn, mắt bạn cũng đang dán vào họ, nước mắt giàn giụa trên mi. Bakugo không biết phải nói hay làm gì. Chính bạn là người đã nói trước, khuôn mặt đầy vệt nước mắt khi van xin, "Hãy ra khỏi đây."

Bakugo dẫn bạn trở lại xe. Có phải tên khốn Todoroki đang lừa dối bạn không? Với con nhỏ tóc đuôi ngựa chết tiệt ?? Một điều khác mà anh ấy không hiểu là làm thế nào bạn có vẻ không ngạc nhiên chút nào?

Khi Bakugo đưa cho bạn một tờ khăn giấy khác và thì thầm, "Mày đã biết chuyện ấy." Bạn gật đầu trả lời khi lau mặt. "Tao không hiểu! T-tại sao mày lại để thằng nửa nạc nửa mỡ đi xung quanh với con nh-? " Anh ta lắp bắp, nghĩ nếu điều này xảy ra với anh ta, anh ta đã gây ra thảm họa mất.

"Chúng tớ sắp ly hôn." Bạn sụt sịt. Không thực sự chắc chắn rằng đó là một ý kiến ​​hay khi nói với Bakugo, hay với bất kỳ ai. Nhưng chúa ơi, thật tuyệt khi có người khác biết. "Shoto nói rằng anh ấy không cần tớ nữa." Bạn nói với một giọng nhỏ chen vào là những tiếng nấc.

Bạn đã mong đợi Bakugo la lên, bắt đầu khủng bố bạn bằng những câu hỏi và những lời tục tĩu như anh ta đã làm khi bạn và Shoto chiến đấu trong những ngày thực tập. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của bạn, anh ấy kéo bạn vào một cái ôm. Anh thở mạnh khi tay anh ấy xoa thành những vòng tròn nhẹ nhàng trên lưng bạn. "Thế còn đứa trẻ?" .Anh hỏi với giọng man mác buồn. Bạn chỉ nhún vai, "Chúng tớ sẽ sớm thích nghi. Nhưng tớ đảm bảo rằng Yukio sẽ không phải chịu đựng nhiều hơn những gì đã trải qua. "

"Chết tiệt ." Bakugo chửi thề, ôm bạn chặt hơn. "Mày có muốn tao nói chuyện với tahằng khốn đó không? Gợi chút cảm giác chết tiệt nào đó trong đầu nó? Hoặc có thể chỉ đánh gục nó theo đúng nghĩa đen? "

Bạn mỉm cười qua những giọt nước mắt . Bakugo luôn là một người đàn ông  tốt mặc dù tính cách có hơi cục cằn . Hồi đó, chính Bakugo là người đã nói chuyện với Shoto và cho anh ấy sự thật phũ phàng về khuyết điểm của anh với tư cách là bạn trai của bạn trong mối quan hệ đang nở rộ . Anh ấy, thật đáng ngạc nhiên, luôn luôn ủng hộ bạn. Và điều đó sưởi ấm trái tim bạn mà bây giờ, thậm chí nhiều năm sau, hóa ra anh vẫn vậy. Bạn lùi lại và nở một nụ cười mím chặt với anh , nói, "Không cần đâu. Nhưng cảm ơn vì lời đề nghị. "

Bakugo đặt một loạt đồ ăn tại một cửa hàng ăn nhanh mà anh biết bạn yêu thích và hai người đã ăn trong xe . Anh nghĩ rằng anh có thể gạt chế độ ăn kiêng của mình sang một bên để cùng bạn thưởng thức đồ ăn một cách thoải mái. Trông bạn như gầy hơn kể từ lần cuối anh nhìn thấy bạn.

Bạn kể cho Bakugo nghe tất cả mọi thứ và cũng anh hồi đó,  chỉ ngồi đó và lắng nghe bạn. Tất nhiên,đôi khi anh sẽ nói vài lời. Bakugo rất khó hiểu tại sao bạn lại muốn giữ kín chuyện tình cảm với bạn bè và gia đình. Nếu đó là tùy thuộc vào anh ta, vậy sẽ ra sao nếu Yukio phát hiện ra rằng bố nó đi ngoại tình? Đó là vấn đề chết tiệt của tên icyhot, không phải của bạn..

Nếp nhăn giữa lông mày của anh ấy biến mất khi bạn cảm ơn anh đã lắng nghe, trông nhẹ nhõm đến mức cuối cùng bạn đã có người để nói về những gì bạn đang trải qua. Anh ấy nhìn bạn với ánh mắt lo lắng khi bạn lật tấm che mặt xuống để sửa lớp mascara bị chảy. Bakugo thề rằng trái tim anh ấy tan nát khi thấy bạn nở một nụ cười run rẩy.

"Tớ phải đi rồi,còn phải đón Yukio từ trường. Tớ đã hứa hôm nay sẽ đưa nó đến sở thú. " Bạn vừa nói vừa quay sang anh, đôi mắt vẫn long lanh và ngấn lệ. Bakugou có thể là  một anh hùng, nhưng với anh bạn mạnh mẽ hơn anh ta nhiều. Và Bakugo không thể không ngưỡng mộ bạn vì điều đó.

-

Shoto đã bốc hỏa khi anh về nhà và nhận ra bạn và con trai vẫn chưa về. Anh ấy gọi lại vào điện thoại của bạn, nhưng nó chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Anh ấy gần như bóp nát chiếc điện thoại của mình khi nhận được một email khác từ một trong những nhóm PR của anh ấy. Một bài báo về bạn. Đầu anh ấy ngẩng lên khi nghe thấy tiếng cửa trước mở, sau đó là tiếng cười của bạn và tiếng hát của con trai bạn.

"Con yêu, đó không phải là lời của bài hát!" Bạn mắng nhẹ, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt khi bạn bế bé vào lòng. Yukio chỉ biết cười và liên tục hát sai lời bài hát thiếu nhi. Chúa ơi, đáng yêu chết mất.

Quản gia chào đón bạn và giúp bạn cầm túi đồ. Bạn đang định đi lên cầu thang để đưa Yukio về phòng thì Shoto từ văn phòng bước ra, trông có vẻ bực bội.

"Papa! Hôm nay con đã đến sở thú! " Yukio hào hứng nói nhưng phong thái của Shoto không thay đổi. "Bố biết." Anh ấy nói, lỗ mũi phập phồng khi ánh mắt anh ấy lướt về phía bạn. "Đi với Ken-san, Yukio. Mẹ và ba cần nói chuyện ". Trước khi bạn có thể nói bất cứ điều gì, Shoto đã đón lấy con trai của bạn và giao nó cho người quản gia. Những người quản gia khác chạy đi và bạn nhìn lại Shoto, bối rối.

Bạn theo anh đến văn phòng và Shoto đợi bên cánh cửa mà anh ta đóng sập ngay khi bạn bước vào.

"Ý của em là gì?" Anh ấy nắm lấy cánh tay bạn, khiến bạn tròn xoe mắt. "Em có gan gọi tôi là đồ ghê tởm và yêu cầu tôi hạ thấp Yaoyorozu trong khi em đi dạo giữa ban ngày với một người đàn ông khác?"

Bạn nhăn mặt khi bị anh ấy siết chặt hơn, vẻ mặt bàng hoàng của bạn thay thế bằng sự tức giận . "Để tôi yên, Shoto!" Bạn cố gắng rút tay ra nhưng anh ấy chỉ kéo bạn lại gần hơn, tay còn lại nắm chặt quai hàm của bạn. "Đây có phải là một chiêu trò để quay lại với tôi?" Anh ta nhìn xuống bạn, chế nhạo. "Hay là một lời kêu gọi  sự chú ý của tôi trong tuyệt vọng? Gì vậy, bây giờ em đã trở thành một con đ*** rồi sao ?? "

Cơ thể của bạn đã hành động trước khi bạn có thể suy nghĩ. Sự tức giận và hận thù bao trùm bạn  khi tát vào mặt anh ta. Shoto đã rất ngạc nhiên,buông tay bạn để chạm vào nơi bạn vừa đánh anh .

"Anh không có quyền nói chuyện với tôi theo cách đó." Bạn chỉ một ngón tay lên ngực anh, thở hồng hộc. Nó đang lấy hết mọi thứ trong bạn để hạ thấp giọng nói, không muốn gây ra sự chú ý cho những người khác trong nhà. Bạn lấy điện thoại của anh ấy trên bàn và mở bài báo do PR của anh ấy gửi cho . Nó có một bức ảnh của bạn, Yukio và một người đàn ông khác trong vườn thú chỉ vài giờ trước.

Nghiêm túc à? Bạn tự nghĩ. Với một tia giận dữ, bạn phóng to một trong những bức ảnh và đưa nó vào mặt anh ta.

"Đó là anh trai của anh, đồ hâm." Bạn cáu. "Và anh đừng bao giờ so sánh tôi với anh, bởi vì tôi không giống như anh."

-------------------End chapter 4-----------------

4762 từ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com