Chap 7
Chap 7
Vì một lý do nào đó, Kouki không còn ghét bỏ hắn như lúc trước, nhưng cũng không hẳn cậu trở về với mối quan hệ bạn bè như khi họ mới quen nhau. Hắn vui, nhưng cũng có cả lo lắng. Hắn sợ đây chỉ là những ảo tưởng của riêng hắn, và rồi tất cả nếu không phải như hắn nghĩ, thì hắn sẽ lại đau khổ tới dường nào.
Hắn có từng nói Kouki như một cuốn sách luôn mở toang, ai cũng dễ dàng đọc thấu cậu, những biểu cảm của cậu luôn nói lên tất cả những cảm xúc trong lòng mình. Tuy thế, hắn không chắc nếu ai đó có thể hiểu cậu thật sự có gì trong trái tim. Trong tim cậu có một chỗ cho hắn không. Kouki có lẽ là người duy nhất khiến hắn phát điên vì chẳng thể hiểu nổi những cái run rẩy, những phút giây đỏ mặt, những ánh mắt quan tâm và cả sợ hãi đó là ghét bỏ, hay yêu quý, hay thậm chí là thương hại hắn. Và dù cậu có thương hại hắn đi chăng nữa, hắn cũng không bao giờ ghét nổi cậu đâu.
Ghét ư? Hắn chỉ mong sao bản thân bớt yêu cậu, để không bị cậu hành hạ thêm nữa.
"Akashi-san."
Kouki bắt chuyện với hắn ư? Đây là lần thứ hai trong một tuần rồi đấy.
"Gì thế?" Hắn xoay đầu, mỉm cười, tỏ ra bình thường.
Furihata thận trọng bước lại gần ghế sô pha, ngồi xuống gần bên hắn, nhưng không ngồi lên chiếc ghế hắn đang ngồi dù băng ghế còn thừa đầy chỗ.
"Cậu có rảnh vào tối cuối tuần không?"
Akashi trầm ngâm trong một giây rồi gật đầu, "Có."
Hắn gõ nhẹ ngón nhẫn và ngón út xuống đùi vài cái- hành động hắn luôn làm khi nói dối, nhưng không ai nhận ra việc này vì nó xảy ra rất nhanh.
"Akashi-san, đâu cần thiết phải nói dối chứ..." Furihata nhỏ giọng oán trách.
Hắn khẽ giật mình, Kouki nhận ra sao.
Akashi có lẽ không nhớ, nhưng thời phổ thông có vài lần Furihata hỏi hắn có thời gian rảnh không, hoặc hỏi hắn có nhiều công việc phải hoàn thành không, nếu hắn trả lời không có mà gõ nhẹ ngón tay lên đùi thì bằng cách này hoặc cách khác, buổi hẹn của bọn họ sẽ bị hủy vì "một việc đột xuất xảy ra vào phút chót". Furihata nhận ra không có việc đột xuất nào, tất cả là công việc đã được lên kế hoạch sẵn của Akashi nhưng hắn cố gắng hủy vì cậu, tiếc là không bao giờ thành công. Từ đó, Furihata biết lúc nào Akashi nói dối, nhưng cậu không nói ra, bởi cậu biết tất cả cũng vì Akashi muốn dành thời gian cùng cậu nhiều hơn. Có lẽ vì hắn hiếm khi nào có thời giờ đi chơi cùng bạn bè, thời điểm đó Furihata đã từng suy luận như vậy.
"Thực ra tôi có khá nhiều tài liệu cần giải quyết vào cuối tuần." Akashi lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật ngu ngốc và đáng xấu hổ khi là người bị nhìn thấu.
Cảm giác thất thố nhanh chóng qua đi, thay vào đó là sự giày vò vì đã không thể đáp ứng Furihata và lớn hơn cả là Akashi muốn nguyền rủa cái lịch trình làm việc ranh mãnh của mình, thật khéo trêu đùa hắn làm sao.
"Tóm lại là, cậu không thể về nhà?"
Hắn cay đắng gật đầu, người gục xuống, hai khuỷu tay gác lên hai đầu gối chống đỡ sức nặng cái thân hình nhuốm mùi đau khổ.
Hắn đã chờ bao lâu, từng giây từng phút để Furihata "mở lời" trước. Hắn cũng không dám chắc Furihata sẽ đề nghị "một điều gì đó" nhưng hắn nghĩ đây là một thứ đáng trông đợi.
Akashi muốn biết Furihata tại sao lại hỏi hắn những câu hỏi như vậy, nhưng hắn cũng không hỏi thẳng. Đôi khi, hắn cũng muốn Furihata sẽ chủ động mà không cần hắn mớm từng câu hỏi.
Furihata không quen khi phải là người đề nghị. Giống như việc một đứa trẻ luôn ỏng eo chê bai đồ ăn cha mẹ nó đưa tới, rồi một ngày khi đói phải tự mình xin xỏ. Ôi thật xấu hổ. Khoan đã, Furihata giật mình nhận ra mình đã xấu tính và, từ này có lẽ dành cho trẻ con, nhưng cậu đã nhõng nhẽo và hư đốn tới vậy ư?
"Thôi, hiểu rồi." Nói có vậy, Furihata đứng dậy đi ngay.
"Khoan..." Akashi không kịp nói lời nào. Hắn thừ người, bất động.
"Khốn kiếp!" Hắn gằn lên, mắt nổi gân máu, với tay lấy ly nước ném mạnh vỡ tan tành.
"Dọn dẹp đi!"
Hắn quát khiến những nhân viên sợ hãi co rúm người. Akashi ôn hoà đã ghê rợn, Akashi tức giận là ác quỷ hiện hình.
Hắn bỏ ra khỏi nhà, đi vất vưởng như một xác chết trên con phố tấp nập. Nếu cha hắn thấy hắn lúc này chẳng biết phản ứng của ông sẽ ra sao. Đứa con được tôi từ lửa của ông lại đáng thất vọng đến thế này ư? Nhìn qua, ai cũng ngưỡng mộ hắn, cũng ước mơ được như hắn. Nhưng những nỗi đau về tinh thần của hắn là thứ chẳng ai thấy. Nỗi đau từ những ngày là một đứa trẻ cho tới lúc này, nó là thứ cỏ dại hắn càng muốn nhổ hết, nó lại mọc lan ra nhanh hơn. Và Kouki của hắn chính là loại cỏ dại ương bướng, sống dai dẳng nhất mà hắn từng biết.
Hắn vừa tự oán trách bản thân vì đã không chiều lòng Furihata, vừa muốn oán trách cậu sao tàn nhẫn quá. Furihata thích chơi trò mèo vờn chuột quá nhỉ. Nhưng hắn không muốn làm con chuột trong trò chơi của hai người. Nhưng hắn cay đắng nhận ra hắn đã là một con chuột ngu ngốc, đáng thương hại và mất hết tự trọng kể từ khi trò chơi mới bắt đầu.
Tha lôi từng bước chân trong nửa tiếng đồng hồ, hắn đứng trước một ngôi nhà có cánh cửa nho nhỏ.
Bước vào, một không gian rộng lớn ồn ào mờ ảo hiện ra. Và dù không thường hay vãng lai tới nơi này, tay quản lý có gương mặt bợ đỡ vẫn nhận ra hắn và nhanh chóng lân la tiếp đãi. Hắn là một khách hàng lớn, tất nhiên hắn chỉ uống rượu thôi, không kèm thêm dịch vụ nào khác. Những lúc thế này hắn mới thấy biết ơn cái họ Akashi của mình, hắn dễ dàng phá luật ở cái tuổi mười chín.
Furihata chỉ cần nói một lời, làm một động tác mà hắn đã thảm thương thế này. Akashi tự cười vào sự không biết xấu hổ của mình.
Hôm nay hắn sẽ tự cho mình được mất tỉnh táo.
...
"Cậu chủ!" Người gác cổng hốt hoảng kêu lên, đỡ lấy Akashi từ tay tài xế taxi rồi khổ sở tha lôi cậu chủ vào nhà.
"Cậu Furihata thân mến của tôi ơi, chắc hẳn cậu biết lý do của việc này rồi!" Người gác cổng cười khổ sở, nửa đùa nửa thật, "Tôi sẽ rất cảm kích nếu cậu giúp tôi một tay."
Đã rất khuya, nhưng Furihata chưa chịu đi ngủ, và không ngờ khi Akashi về tới lại là cảnh tượng này. Cậu vội vàng phụ giúp người gác cổng đỡ Akashi vào trong phòng của hắn. Khi Akashi đã nằm trên giường, người gác cổng cũng nhanh chóng rút đi.
"Kouki, em giỏi hành hạ và trêu ngươi lắm." Akashi oán trách gọi cậu.
"Không, không phải đâu..." Furihata ngồi bệt dưới đất nắm chặt lấy ga giường nhìn Akashi mà ú ớ giải thích.
"Nhìn tôi thế này em sung sướng lắm phải không?" Hắn trừng mắt nhìn cậu, với tay tóm lấy cổ áo cậu kéo xệch cậu lên giường.
"Trả lời xem nào." Hắn vẫn tóm chặt lấy cổ áo của cậu, ngồi lên người cậu, tức giận nhìn cậu.
Lần này ăn đánh chắc rồi, Furihata thầm nhủ trong kinh hãi. Nếu đánh tay đôi cậu thua chắc rồi.
"Không... không... hiểu lầm rồi..." Furihata khoa tay.
"Nhắc cho em nhớ, không ai chống đối lại được tôi, không ai. Kể cả em."
Hắn biết hắn giận cá chém thớt, nhưng hắn không ngăn được. Rõ ràng chính hắn tự ảo tưởng Furihata đã yêu thích hắn rồi khi không như hắn nghĩ, hắn lại đi chuốc giận lên cậu. Rõ ràng là hắn sai.
"Em rốt cuộc muốn cái gì hả? Kouki? Sao im lặng thế? Mèo ăn mất lưỡi rồi à?"
"Tớ không muốn làm cậu buồn đâu! Thật...thật mà..." Furihata run rẩy, "Đừng giận nữa mà, Akashi-san..."
Hắn thoả mãn ngắm nghía vẻ mặt van nài của Furihata. Đúng, đây là thứ hắn muốn. Furihata sẽ phải là người quy phục hắn, như bao kẻ khác. Hắn không thua cho cậu đâu!
Furihata hối hận vì cái cách hành xử ngu ngốc của mình. Cậu không nghĩ lại xảy ra nông nỗi này. Nhẽ ra cậu phải luôn nhớ người này là Akashi Seijuro. Từ rất lâu rồi hắn đã luôn thất thường và đáng sợ như thế. Hắn chỉ tỏ ra nhường nhịn thôi, còn bản tính của hắn không phải kẻ dễ dàng tha thứ cho ai làm trái ý hắn.
"Lúc này em mới biết sợ sao, Kouki yêu dấu?" Hắn lướt những ngón tay lên má cậu, nụ cười hiểm ác khiến cậu suýt hét lên.
"Akashi..." Furihata sợ hãi rên lên. Nhưng trong tai Akashi nó lại là một thanh âm đưa hắn đến những miền tưởng tượng không đúng đắn.
Bằng một cách kỳ lạ, hắn phản ứng.
Hoặc có lẽ nên nói đây là một điều tất yếu sẽ xảy ra khi hắn đã nhẫn nhịn quá lâu, và khi hắn đang mất hết tự chủ.
"Có lẽ tôi sẽ tha thứ cho em, nếu chúng ta tiếp tục điều đang dang dở lần trước."
Hắn cười, nụ cười của sự đểu giả. Cậu trợn mắt nuốt nước miếng nhìn hắn, "Thôi nào, Akashi..."
Hắn chẳng mảy may quan tâm tới lời cậu, đôi tay hư hỏng đã bắt đầu nhiệm vụ náo loạn thân thể người phía dưới.
"Đừng tự dối lòng nữa, Kouki. Em cũng thích thế này mà phải không?" Hắn nhếch mép, thoả mãn khi Furihata nằm yên khi hắn đã cởi hết cúc áo cậu.
Đúng, có lẽ Kouki thực sự thích hắn, chỉ là cậu không dám thừa nhận mà thôi. Không thì sao cậu lại không phản kháng lại hắn chứ—
Akashi thấy óc mình xóc lên khi lưng hắn đột ngột tiếp đất.
Hắn chỉ kịp gằn một tiếng khi một lực mạnh đặt lên bụng hắn.
"Cậu nói một mình đủ chưa!" Furihata ngồi trên bụng hắn, nắm lấy cổ áo hắn, hét lên vào cái mặt say mèm của hắn.
"Kouki?" Akashi kinh hoàng nhìn khuôn mặt đầy giận giữ của "thiên thần" lòng hắn.
"Tại sao lúc nào cũng dồn tôi tới đường cùng? Cậu thấy tôi sợ hãi mới vui lòng phải chứ?"
Tiếng hét bùng nổ của Furihata khiến Akashi đinh tai nhức óc. Hắn dồn cậu ư? Ngược lại thì đúng hơn.
"Phải rồi!" Hắn nhếch mép cười, trêu ngươi.
"Đồ..." Nhất thời, Furihata không tìm được từ gì để chửi hắn. Nhưng quả đấm giáng xuống gương mặt đẹp trai của hắn là cách đáp trả tốt nhất.
Vị mặn chát tanh nồng bủa vây khoang miệng Akashi. Mặt hắn nhăn lại, miệng ho ra máu.
Thay vì trừng trị kẻ dám chống đối mình, Akashi nằm yên, bật cười, "Đánh nữa đi."
Furihata khó khăn lấy lại hơi thở đều đặn, hai tay nắm chặt trắng bệch.
"Tôi đã nghĩ sẽ mãi mãi không bao giờ dám lớn tiếng với cậu... đừng nói là đánh cậu..." Nước mắt cậu rơi lã chã, gương mặt méo mó nóng bừng khó coi đầy khổ sở, "Nhưng tại sao hết lần này tới lần khác, cậu coi thường tôi vậy? Tôi cũng là một đứa con trai, không phải thứ đồ chơi cho cậu! Tôi chỉ luôn biết run rẩy và sợ hãi cậu, luôn nghe theo cậu, luôn biết ơn cậu đã làm bạn với một kẻ kém cỏi như tôi... Nhưng không có nghĩa tôi sẽ vui và cho phép cậu coi tôi là một món đồ... Tôi biết tôi vô lý, tôi không có quyền gì để nói với cậu những điều này, bởi cậu đã cho tôi mọi thứ tốt nhất..."
Furihata khóc nức nở như một đứa trẻ con. Chính cậu cũng không biết sao mình lại hành động như thế nữa. Cậu trách Akashi, cậu trách chính mình. Nhưng cậu lại toàn đổ lỗi cho Akashi thôi, thậm chí còn đánh hắn.
"X...xin lỗi." Furihata khóc, lấy tay áo quệt lên mặt. Mái tóc bù xù và gương mặt lem nhem khiến cậu trông xấu tệ hại.
Furihata ước gì mình có thể giúp hắn lau vết máu, nhưng Akashi cứ luôn như một con sói hoang đói mồi rình rập mọi lúc khiến cậu không dám tỏ ra thân thiết với hắn.
Akashi từ từ ngồi dậy. Hắn lúc này cũng thảm hại không kém Furihata. Nhưng hắn cũng không để ý tới điều đó.
"Có lẽ tôi đã sai. Hoàn toàn sai." Hắn ngồi gục xuống, cười chua chát, "Giá như có thể để em đi khỏi đây."
Hắn chống tay xuống sàn, đứng dậy.
"Từ mai sẽ không phải nhìn thấy mặt tôi nữa đâu."
——
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com