Chương 53.
Đời sống Phương Phương trước nay vốn dĩ luôn khá tẻ nhạt, ngoài bốn người bạn thân ra thì hầu như không có quá nhiều mối quan hệ bạn bè xã giao, thậm chí đến độ tuổi hai mươi sáu rồi mà cô vẫn chưa tìm được một mối tình vắt vai. Chỉ gói gọn từ chỗ làm việc, nhà tình thương song trở về nhà, quanh đi quẩn lại suốt bao nhiêu năm cũng là ba địa điểm một con đường, chẳng hề thay đổi.
Mà cô thì cảm thấy ở thành phố với độ tuổi của mình chưa yêu đương là chuyện bình thường, đâu nhất thiết vội làm gì.
Hơn nữa để duy trì cuộc sống vội vàng nơi phố thị thì cô bắt buộc bản thân phải không ngừng cố gắng làm việc. Cứ vậy lâu dần, thành ra chẳng còn tha thiết đến việc hẹn hò.
Cho tới khi cô gặp được anh.
Trần Phương Phương mang tâm tình rối bời nhìn người đàn ông đang nằm trên sofa bed.
Vốn dĩ đêm nay Phương Phương đến biệt thự nhà họ Phàm là để giao bánh cho người em gái mới từ Mỹ trở về của ông chủ Phàm, bà ấy rất thích món bánh với trà bên cửa hàng cô, tất cả tài nguyên tốt này tới được đều nhờ người anh trong hội thiện nguyện mà bọn cô tham gia giới thiệu.
Anh ấy làm tài xế riêng cho chủ tịch Phàm chừng đâu năm, sáu năm rồi, lời giới thiệu tương đối có trọng lượng.
Nhận phúc lợi từ đàn anh xong xuôi thì việc đa tạ đương nhiên không thể thiếu, tính trò chuyện dăm ba câu hỏi thăm mà do công việc anh ấy quá bận nên cô không nói được nhiều, mở miệng qua loa rồi chào tạm biệt, đành hẹn hôm khác.
Đàn anh đi xa, Phương Phương cũng cất bước, vừa đâu quay người liền bắt gặp Hoàng Triết.
Không nghĩ sẽ gặp anh ở đây, càng không nghĩ tửu lượng của anh lại dễ dàng say tới mức đầu óc mơ hồ nhận nhầm người, chẳng phải tiệc chỉ mới bắt đầu thôi sao ?
Thì nhầm lẫn cũng kệ đi, đằng này anh tự dưng chuyển sang nóng sốt, nằm gục lên vai cô mê mang bất động, hù cô một phen thần hồn hỗn loạn, không nỡ ngó lơ.
Tính đưa người đến bệnh viện mà anh chẳng chịu đi, cứ nhất quyết đòi về nhà nằm nghỉ.
Thiết nghĩ, một mình cô đưa anh về nhà thì có hơi bất tiện, dù sao người xưa từng dạy rồi__, "tâm hại người không nên có, nhưng tâm phòng người nhất định phải có", đâu thể vì anh đẹp trai mà nhắm mắt tin tưởng tuyệt đối được.
Nhưng... bỏ mặc thì lương tâm cô sẽ cắn rứt, huống hồ người ta cũng từng giúp vài lần, thậm chí còn vào nhà nấu ăn cho cô luôn ấy.
Đúng nhỉ ? Anh chẳng thiếu thứ gì để nhắm vào cô cả. Căn bản người ta chỉ vô tình gặp nạn trước mặt cô thôi mà, chẳng phải giờ là lúc thích hợp để... trả ơn sao ?
Cuối cùng Phương Phương đành gởi chìa khóa cho anh vệ sĩ đứng trực ngoài cổng, rồi gọi điện Quốc Khánh nhờ tới biệt thự họ Phàm lấy xe về dùm cô, còn bản thân bắt taxi dìu anh về...
Haizz... Cuộc sống dạo này nhiều biến động quá.
"Tôi không làm ảnh hưởng đến công việc của cô chứ ?" - Cổ họng Hoàng Triết do không thích ứng được với loại rượu kia nên đẫm chút nóng rát, khi anh cất giọng thì thanh sắc cũng trầm khàn hơn bình thường.
Chẳng hiểu sao vừa nghe giọng anh xong là mặt Phương Phương nóng ran, tâm can nhất thời mềm nhũn không nỡ bỏ đi.
"Ảnh hưởng gì chứ, tôi đến đó giao bánh thôi. Để tôi nấu ít cháo cho anh dễ ăn rồi còn uống thuốc, tôi sử dụng bếp nhà anh một xíu nha."
Phương Phương dè dặt mở miệng xin ý. Kỳ thực chẳng ai dám tùy ý động chạm vào đồ đạc nhà người khác ngay lần đầu cả.
Hoàng Triết khẽ cười, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đáy mắt ánh nhẹ tia dịu dàng khó giấu, giọng nói chậm rãi :
-"Cô cứ thoải mái xem như.. nhà mình đi. "
Lời này của Hoàng Triết làm Trần Phương Phương suýt ho khan, nước bọt nghẹn ứ trong cổ. Mặt nóng bừng, tim mất kiểm soát, cô lúng túng vội kiếm cớ lảng nhanh khỏi tầm mắt anh.
"Dị anh nằm nghỉ đi, nấu xong tôi gọi."
Nhận được sự cho phép, Phương Phương giảm bớt căng thẳng, thả lỏng người, tranh thủ đi về phía phòng bếp.
Vừa bước vào khu bếp, cô dừng lại vài giây khẽ đảo mắt quan sát một lượt, xác định vị trí các vật dụng cần thiết. Cô đưa tay lên, thoăn thoắt gom mái tóc đuôi gà buộc thành búi cao gọn gàng, rồi bắt đầu vào việc chính.
Cô gấp gáp như vậy không hẳn vì muốn che giấu tâm tư mình mà còn để bản thân tốc hành rời khỏi.
Ở lâu ắt bất tiện.
Tầm hai mươi phút sau, món cháo bò đã xong, thật may tủ lạnh nhà anh đầy đủ nguyên liệu nấu nướng, mấy loại thịt, rau quả thông dụng hàng ngày đều không thiếu, rất tiện lợi cho cô làm bếp.
Đàn ông sống một mình mấy ai chuẩn bị kỹ lưỡng như thế ?
Coi bộ xác suất độc thân rất thấp nha.
Ơ khoan ! Chuyện Hoàng Triết độc thân hay có chủ đâu liên quan gì đến Trần Phương Phương cô.
Cô vốn dĩ chỉ cần chờ anh ăn hết bát cháo, uống xong miếng thuốc là an tâm ra về rồi, trong đầu suy nghĩ những chuyện quá phận làm gì cơ chứ.
Phương Phương hồi nhanh chóng chỉnh đốn tâm tư, nom người tới dìu Hoàng Triết ngồi dậy, không khách sáo đem mình ngồi gần anh thêm một chút, chủ đích giúp anh có điểm tựa bên cạnh, chừng cẩn trọng đặt tô cháo lên bàn.
Hoàng Triết khẽ lướt ánh mắt qua bờ vai cô, dừng lại nơi đôi vai gầy lấp ló dưới lớp sơ mi trắng cùng một bên gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng. Mồ hôi lấm tấm khiến vài sợi tóc dính nhẹ vào má cô, càng tôn lên làn da trắng ngần tựa sứ.
Chính khoảnh khắc gần kề ấy, trái tim lạnh buốt của anh như dần tan ra, hơi ấm dịu dàng lặng lẽ thổi vào từng ngóc ngách sâu kín nhất trong lòng anh.
Môi anh khẽ động, ánh mắt chậm rãi dời về phía tô cháo nghi ngút khói trước mặt. Đường cong nơi khóe môi Hoàng Triết vẫn như chưa rời đi vẫn dịu dàng đọng lại, một nét cười nhẹ lưu luyến.
Từng ngón tay sạch sẽ từ tốn cầm lấy muỗng mút một ít cháo đưa lên gần miệng thổi, nguồi nguội mới ăn.
Toàn bộ quá trình rất ngắn ngủi nhưng đều được Phương Phương thu vào đáy mắt, mà dọa người hơn cô lại bị hành động phổ biến này làm cho ngơ ngẩn mất một đỗi.
Bỗng chốc Phương Phương thấy tim mình chộn rộn xao xuyến, những cảm xúc cấm kỵ bỗng sôi trào ập tới.
Vào thời điểm Phương Phương muốn nhen nhúm thứ tình cảm ảo vọng thì tia lý trí nhỏ nhoi vội lao ra nhắc nhở.
Vừa ý thức được, Phương Phương liền tìm cớ trốn chạy. Cô đứng dậy, bước nhanh ra khỏi sofa, cách anh một cái bàn, nói.
"Xin.. xin lỗi.. tôi.. phải về rồi, cả ngày nay tôi.. tôi chưa tắm rửa, người hơi khó chịu, anh gọi điện cho bạn... bạn gái, bạn bè, hay người thân quen nào đến chăm sóc nha. Xớ lỡ nửa đêm phát sốt mà ở nhà một mình không có ai bên cạnh là nguy hiểm lắm. "
"Tôi chưa có bạn gái. " Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm đen dừng trên người Phương Phương, trả lời dứt khoát.
Anh chưa có bạn gái ? Vậy.. vậy anh nhận nhầm cô với ai ?
Tuy Phương Phương thấy hơi đỗi quái lạ, nhưng ngẫm qua thì đó là chuyện riêng của anh nên cũng không thắc mắc nữa.
"Bạn bè hay gia đình anh ?"
Anh cười nhạt : "Họ đều không thể."
Vậy rốt cuộc ai chăm sóc anh được cơ chứ ? Nội tâm Phương Phương có chút khó quyết, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng trầm ngâm.
Lúc cô nghiêm túc suy nghĩ, sẽ theo thói quen khẽ cắn môi dưới, hành động vô thức vừa hay rơi vào tầm mắt Hoàng Triết, ánh mắt âm trầm dừng trên làn môi cô giây lát, yết hầu động đậy, rồi nhẹ nhàng mở miệng.
"Ba mẹ tôi mất từ năm tôi mười tuổi, nhiều năm một mình như thế tôi tự xoay sở được, để tôi gọi taxi đưa cô về. Yên tâm đi."
Đây thực sự là những lời bộc bạch mà anh muốn thổ lộ riêng với cô.
"Xin lỗi." Phương Phương áy náy nói, tự trách bản thân đã khơi gợi điều đau lòng trong anh.
"Do ở đây không thoải mái hay do tôi khiến cô không thoải mái ?" Hoàng Triết thẳng thắn hỏi ngược cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com