Chương 97.
Môi Phương Phương vẫn mút hút thiết trụ không ngừng nghỉ, nhịp nhàng, đầy mê hoặc và dứt khoát.
"Vợ, lưỡi em đúng thật là biết cách giày vò anh đấy." - Hoàng Triết hạ giọng thấp hẳn một tông, lời lẽ đầy gợi tình.
Ánh mắt cô cong lên, vẽ nên nụ cười đáp lại anh mà không cần một lời nói nào, bởi mọi cảm xúc đã được truyền tải qua hành động.
Sau đó, cô khẽ nhả ra, đôi môi vẫn vương vấn chút nước óng ánh, lăn dài xuống cằm, tạo nên một vẻ quyến rũ hoang dại, thuần túy nhưng đầy dục tính.
"Anh thiếu rồi, không những biết giày vò mà còn biết làm cho anh mềm nhũn nữa."
Nghe vậy, Hoàng Triết bật cười, một nụ cười thích thú và mãn nguyện. Anh nhướn mày, đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ, thoải mái nằm ngửa xuống chiếc giường rộng lớn, nhưng không quên kéo cô ngã theo bên cạnh, ôm cô vào lòng, đặt một nụ hôn dịu dàng lên đỉnh đầu cô :
"Được. Vậy.. anh sẽ ngoan ngoãn nằm dưới để em tùy ý giày vò đến mềm nhũn."
Phương Phương ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ màng dưới ánh đèn mờ ảo, môi vẫn còn vương vấn hơi ấm từ anh.
Cô mỉm cười, một nụ cười nửa kín đáo nửa thách thức, tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực rộng của Hoàng Triết, ngón tay lướt chậm rãi như đang vẽ nên những đường nét vô hình của ham muốn.
"Cảm ơn sự tin tưởng của anh."
Cô đáp. Thanh âm ngọt ngào thẩm thấu vào tận sâu tim gan anh.
Hoàng Triết cười thành tiếng, một tiếng cười sảng khoái và ngập tràn hạnh phúc. Anh ôm chặt cô vào lòng, vòng tay siết chặt, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của cô, vừa yêu thương, vừa cưng chiều vô hạn.
Anh yêu cô.
Đã yêu đến mức không kịp đề phòng.
Yêu đến mức quên mất bản thân mình từng là ai, từng sống bằng nguyên tắc nào.
Yêu đến mức ngay trong khoảnh khắc này, anh chỉ muốn giữ chặt cô như thể cô là điều quý giá nhất mà đời anh từng chạm tới.
Hoàng Triết khẽ dụi mặt vào mái tóc Phương Phương, môi anh chạm nhẹ vào vành tai cô, giọng phủ đầy sự chân thật :
"Phương.. Anh tiêu rồi." - Anh rì rầm thật nhỏ : - "Anh yêu em... yêu đến chính anh cũng sợ mình."
Vòng tay anh vẫn giữ chặt cô, như cách một người đàn ông đã xác định cả đời mình chỉ thuộc về một người.
Còn cô khi nghe lời thổ lộ của anh xong, cơ thể khẽ cứng lại, tim đập hẫng mất một nhịp.
Phương Phương không biết diễn tả cảm xúc mình lúc này thế nào, mọi ngôn từ đều không thể hình dung được...
Cô rướn người, hôn vào môi anh, sâu lắng và cuồng nhiệt, trao đi mọi tình yêu và khao khát bấy lâu.
Rồi bắt đầu trượt xuống cổ, lưu lại những dấu hôn đỏ ửng. Môi cô lướt nhẹ, liếm một vòng quanh đầu ti ngực anh, cảm giác tê dại khiến anh khẽ rùng mình.
Dần dần, môi cô lướt xuống rốn, chậm rãi, đầy mời gọi, rồi thấp hơn nữa, nơi đường mây tơ rậm rịt hòa quyện cùng thiết trụ vẫn nóng bỏng, sôi sục, chờ đợi. Cô tiếp tục ngậm lấy, mút mát nhịp nhàng, lưỡi cô quấn quýt một vòng quanh đầu khất, rồi hút mạnh mẽ, đầy đam mê và sự thành thạo.
Hoàng Triết không thể kiềm chế được nữa, bật ra tiếng rên khẽ, khàn đục, thoát ra từ sâu thẳm lồng ngực.
Cơ thể anh căng cứng như dây đàn, những đường gân nổi rõ dưới làn da rám nắng, bóng loáng mồ hôi, phản chiếu ánh sáng mập mờ. Mọi phòng bị, mọi sự kiểm soát đều tan biến. Anh hoàn toàn phó mặc cho cô, để cô dẫn dắt anh đến đỉnh điểm của dục vọng.
Tiếng ọp ẹp ướt át từ đôi môi cô vang lên, nghe vô cùng gợi tình, kích thích mọi giác quan.
Nhịp độ của Phương Phương càng lúc càng nhanh, miệng cô lún sâu hơn, nuốt trọn thiết trụ trong sự ấm áp, siết chặt và đầy cuồng nhiệt. Cô muốn cảm nhận thật sâu, thật gần, muốn anh biết rằng cô khao khát anh đến nhường nào.
Phải mất một lúc lâu sau, Hoàng Triết mới trút hết nùng tinh ra, cuồn cuộn và mãnh liệt, hòa quyện vào khoang miệng ấm nóng của cô.
Dòng lộ sinh sánh sệt xiết qua chiếc lưỡi đinh hương mềm mại, cô không bài xích với vị tanh nồng mà nuốt lấy tất cả.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đầy dụ hoặc của cô, thiết trụ càng không hạ nhiệt được, vẫn căng cứng đầy gân guốc, sừng sững như chưa hề thỏa mãn hoàn toàn.
Đôi mắt Phương Phương tựa ánh trăng bị mây mù che khuất đi phân nửa, khóe môi nở rộ nụ cười ngọt ngào. Cô dạng hai chân, ngồi lên hạ thân Hoàng Triết. Bàn tay cô nhẹ nhàng cố định thiết trụ rồi từ từ ngồi xuống, từng chút một, cho đến khi lấp đầy toàn bộ mật uyển.
Cảm giác da thịt chạm nhau, sự căng tức, đầy đặn từ bên trong khiến cả hai không kìm được, bật ra tiếng rên thỏa mãn đồng thanh.
"Ưm.."
Mông Phương Phương bắt đầu chuyển động, nâng lên hạ xuống uyển chuyển, nhịp nhàng, có chút thành thục và quyến rũ.
Mỗi cú nhấp, mỗi cú đẩy đều mang theo sự chủ động, mạnh mẽ của cô, cho thấy cô không chỉ là người đón nhận mà còn là người dẫn dắt anh.
Nơi tư mật hai người khắng khít cọ xát nhau, tiếng da thịt va chạm tạo nên những đợt kích thích cuồng nhiệt. Hoàng Triết siết chặt tay quanh eo cô, ngón tay bấu nhẹ vào làn da mịn màng, như muốn khắc sâu dấu ấn của mình.
Anh muốn giữ cô mãi, muốn cô là của riêng anh, và khoảnh khắc này chính là cách anh khẳng định điều đó.
Phương Phương gục xuống người anh, mái tóc dài buông xõa, lướt qua ngực anh như những sợi tơ mềm mại, đôi mắt cô nửa khép nửa mở.
Cảm nhận rõ ràng sự lấp đầy từ anh, từng nhịp đập của thiết trụ nóng bỏng bên trong khiến cơ thể cô run rẩy, một sự run rẩy không phải sợ hãi mà là khoái lạc tột độ.
Cô tăng nhịp độ, mông cô siết chặt hơn, xoay nhẹ theo vòng tròn, khiến Hoàng Triết không thể kiềm chế, anh bật ra tiếng rên khàn đục, cơ thể căng cứng dưới cô, những đường gân nổi rõ trên cánh tay và cổ.
"Chết tiệt..." - Hoàng Triết rít một hơi, giọng anh vỡ òa trong dục vọng, bàn tay anh trượt lên, xoa nắn bầu ngực đầy đặn của cô, ngón cái mân mê đầu ti hồng hào, khiến Phương Phương khẽ rên rỉ, cơ thể cô cong lên theo bản năng.
"Ưm... hahhh.. hahhhh..."
Anh cảm thấy mình đang mất kiểm soát, mọi bản ngã lạnh lùng đều tan chảy, chỉ còn lại người đàn ông khao khát được buông thả vào vòng tay cô.
Nhịp điệu của họ đồng bộ hơn, Trần Phương Phương cúi xuống, môi cô tìm đến môi anh trong một nụ hôn cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, trao đổi hơi thở nóng bỏng, trong khi hạ thân cô vẫn không ngừng di chuyển, đẩy cả hai đến bờ vực cao trào.
Cuối cùng, khi dục vọng dâng đến đỉnh điểm, Hoàng Triết niết chặt eo cô, lật người một cách mạnh mẽ, đặt cô nằm dưới mình, thiết trụ anh lao vào sâu hơn, mãnh liệt hơn, từng cú thúc sâu khiến Phương Phương hét lên trong khoái lạc, móng tay cô bấu từng vệt lên lưng anh.
Trong khoảnh khắc ấy, anh buông hết mọi dục vọng, trút hết sinh lộ trắng đục vào sâu thẳm cơ thể cô, một dòng chảy nóng bỏng, như lời tuyên thệ rằng cô là tất cả của anh.
Phương Phương cũng đạt đến đỉnh điểm cùng lúc, cơ thể cô co giật, siết chặt quanh anh, tiếng rên thỏa mãn vang vọng, hòa quyện với anh trong sự giải thoát hoàn toàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com