CHAP 8
Dinh thự họ Phạm
"Ba , mẹ" – cả hai bước vào nhà và chào người lớn
"Hai đứa về rồi , có mệt không con ?" – bà Phương nắm lấy tay cả hai để ngồi cạnh bà
"Dạ không tụi con đi chơi vui lắm mẹ" – Triệu cười tươi với bà
"Triệu à , ảnh cưới đã gửi đến rồi . Ba treo vào phòng con rồi đó , số còn lại gửi cho những người đã đến dự tiệc con coi như quà" – ông Trung vuốt chùm râu già
"Tú đâu ba ?"
"Nó đi chơi rồi" – ông thở dài
"Thôi mà ba , nó lớn rồi yêu ai là quyền của nó mà"
"Đừng nhắc nữa , hai đứa vào phòng nghỉ mệt đi . Chút có cơm cả nhà mình cùng ăn" – ông Trung phất tay
"Uhm phải đó hai con vừa bay về chắc mệt lắm , vào tắm rửa thay bộ đồ thoải mái rồi ra dùng cơm" – bà Phương vẫn vuốt vuốt tóc Triệu , bà rất thích cô
"Dạ" – Triệu cười , lễ phép cúi đầu đi vào phòng
"Duyên này , con ở lại ta có chút việc nói với con" – ông gọi cô
"Dạ" – cô gật đầu ngồi xuống nhìn Triệu vào trong phòng
"Vậy tôi xuống dưới bếp xem họ làm đến đâu rồi" – bà Phương khéo léo đi chỗ khác
Giờ còn lại Duyên và ba vợ . Ông thở hắt ra vài hơi rồi tiến đến nhìn vào mắt cô
"Ta nghĩ đêm mưa hôm trước con cũng đã thấy Triệu nó như thế nào rồi"
"Con cũng định hỏi ba về chuyện đó , có chuyện gì với chị Triệu vậy ba ?"
"Mỗi lần mưa giữa đêm nó đều khóc và sợ ..." – ông thở dài nhìn về phía cửa sổ , đâu đó trong tâm hồn là quá khứ , trong quá khứ lại là thời gian ... câu chuyện cho hai mươi ba năm về trước .
------------------Flash back----------------
Năm Triệu 7 tuổi là một đứa bé rất ngoan và lễ phép . Dù xuất thân trong gia đình xã hội đen nhưng cô luôn được dạy dỗ những điều cần thiết cho một đứa trẻ vâng lời , cả Minh Tú cũng vậy . Cả hai đều là những đứa bé ngoan ngoãn và hồn nhiên .
Trong ngày sinh nhật của Triệu , cả nhà quyết định tổ chức sinh nhật ở ngoại ô . Ông Trung không cho bất cứ ai đi theo vì muốn ngày hôm nay gia đình ông sẽ là một gia đình bình thường như bao gia đình khác . Họ cũng khát khao hạnh phúc và yêu thương , mong muốn những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với con cái mình .
Căn nhà nhỏ ở ngoại ô được trang trí bằng bong bóng và hoa ly trắng , loài hoa mà đại tiểu thư yêu thích nhất . Khoảng tối tiệc sinh nhật bắt đầu và cả nhà vây quanh bánh kem cùng hát chúc mừng sinh nhật .
"Công chúa của mẹ , mẹ tặng con cái khăn len , khi trời lạnh con phải quấn quanh người nghe chưa ?" – bà quấn cái khăn len do bà tự đan có hình chú gấu nhỏ dễ thương . Trời đang chuyển đông nên rất lạnh , ai nấy đều mặc những bộ quần áo chống nhiệt và tay chân , cổ đều được bảo vệ bằng khăn len .
"Công chúa của ba , ba tặng con cái nón len này , cùng bộ với cái khăn đó nhé" – tay nghề ông vụn về nên cái nón xấu lắm , lại to hơn cái đầu cô – "Haha ba đan sẵn để con lớn đội cũng được" – ông chữa ngượng
"Chị hai , em không biết đan len nên cho em sẽ cho chị chơi chung máy game với em" – Minh Tú bé bỏng ôm lấy cô , hôn nhẹ vào má thay cho lời chúc sinh nhật
"Rồi mau cầu nguyện và thổi nến đi con" – bà giục lấy công chúa bé nhỏ đang cười hạnh phúc
/Con mong sao cả nhà mình mãi bên nhau , năm nào mẹ cũng đan khăn len cho con và làm bánh kem cho con ăn/ - Triệu nhắm mắt cầu nguyện và thổi mạnh cây nến .
Cả nhà vui vẻ bên nhau cùng ăn bánh kem do bà làm cho cô , cái bánh ngọt nhất mà mỗi năm Triệu đều muốn ăn . Cô thừa hưởng mọi đức tính từ mẹ , dịu dàng và đáng yêu . Triệu sớm ý thức được vị trí của mình trong xã hội nhưng cô không phải vì vậy mà thô bạo hay học đánh nhau sớm , cô vẫn luôn mong muốn được học nấu ăn từ mẹ và phụ bà nấu ăn mỗi ngày . Minh Tú thì hiếu động vô cùng , ngày nào cũng chạy nhảy và cũng là Triệu lúc nào cũng chăm sóc vết thương cho em gái mình .
Một giờ đêm căn nhà nhỏ đang say nồng trong giấc ngủ . Cả nhà 4 người đang ôm nhau trên cái giường gỗ đầy ấm áp .
"VỢ ƠI , TÚ , TRIỆU DẬY ĐI NHANH LÊN , DẬY MAU LÊN" – ông Trung hoảng hốt lay những người đang ngủ say trong chăn
"Anh à có chuyện gì vậy ?" – bà hoảng hồn ngồi dậy ôm chặt Triệu vào lòng trong khi ông đã bế Minh Tú trên tay
"Bọn khốn nào đã đốt lửa và trải xăng quanh nhà , mau lên theo anh" – ông ôm Minh Tú trong tay , bà ôm chặt cô công chúa bé nhỏ đang hoảng sợ trong tay mình
"Mẹ ... mẹ ơi chuyện gì vậy mẹ , con sợ quá" – cô vốn là người nhạy cảm , lại hay mít ướt chuyện gì cũng khiến cô trở nên nhút nhát cả
"Không sao đâu công chúa , mẹ ở đây mà . Mẹ sẽ bảo vệ con" – bà trấn an cô trong khi lửa ngùn ngụt cháy quanh căn nhà
"Hết đường rồi" – ông quay sang nói với bà , cô bắt đầu ho và khóc thét lên , Minh Tú thì nghẹt khói nên ngất đi rồi , cô vẫn còn quá nhỏ để chống chọi lại cái viễn cảnh không tưởng này . Khói đen che lấp mọi hướng đi , họ chẳng nhìn thấy gì cả , ngoài lửa .
"Anh à , thay em chăm sóc hai đứa" – bà đẩy Triệu về phía ông , công chúa vẫn không chịu buông bà ra , cố bám vào cổ bà
"Mẹ , con không chịu , con muốn ôm mẹ , con sợ lắm" - cô vừa khóc vừa kéo áo bà
"Triệu , con nghe lời mẹ này . Mẹ yêu công chúa của mẹ nhất ! Mẹ mãi mãi sống trong tim con , con phải thay mẹ lo cho Minh Tú và ba . Nghe lời Ba phải giỏi giang và mạnh mẽ , mẹ sẽ luôn luôn bên cạnh con , bảo vệ con " – bà hôn lên má cô
"Huhu mẹ ơi ... mẹ ơi ... Con không chịu ... con muốn mẹ à " – Cô hét lên kéo áo bà
"Em định làm gì vậy ?" – một mình ông ôm hai đứa nhỏ hai bên tay nhìn bà - "Em sẽ mở đường , anh chạy ngay sau lưng em và thoát ra ngoài"
"Không được , như vậy có khác gì liều mạng , chuyện đó phải để anh"
"Em còn sống thì sao chứ , anh là một đại ca . Biết bao nhiêu người cần anh dẫn dắt họ , anh phải sống và bảo vệ con mình . Em sẽ sống cùng anh và cùng con" – bà là người phụ nữ bình thường , không phải trong giới nhưng bà hiểu từ ngày chấp nhận lấy ông , bà đã là một thành phần trong giới và phải mạnh mẽ chấp nhận hy sinh .
"Không ..."
"Anh nghe em , nhất định phải thoát ra khỏi đây" – bà lấy cái khăn lớn chùm cho cả ba cha con và nhìn ông – "ĐI ! ! !" – bà hét lớn vào lao vào cửa chính , nơi ngọn lửa đang cháy hừng hực , cái áo len dầy của bà đang tàn lụi vì lửa , bà ra sức đẩy mạnh cây cột lửa đang chắn lối đi – "CHẠY NHANH LÊN ĐI , HÃY YÊU THƯƠNG CHÚNG THAY EM" – bà dùng thân đỡ lấy cột lửa mở đường cho ông thóat .
Ông khóc , lần thứ ba ông khóc trong đời . Lần thứ nhất là khi bà đồng ý lấy ông và lần thứ 2 là khi bà sinh cho ông 2 cô công chúa bé bỏng và lần này bà hy sinh bản thân cho cả nhà ông . Ông nợ bà , cả cuộc đời này , cả sinh mạng này cũng nợ bà mãi mãi .
"MẸ ƠI ... MẸ ƠI ĐỪNG BỎ CON" – Triệu khóc thét lên lao vào căn nhà đang cháy . Ông ghì chặt hai đứa con trong vòng tay , ông khóc nghẹn ngào nhìn biển lửa đang nuốt đi người vợ yêu quý của ông , người mẹ thân yêu của hai đứa nhỏ . Minh Tú còn quá nhỏ và nó đã ngất từ khi lửa cháy rồi , có lẽ vậy sẽ tốt . Cái ám ảnh này không phải ai cũng chịu được . Trời cũng cảm động cho gia đình ông , cơn mưa bắt đầu nặng hạt và lớn dần . Nhưng dù mưa thế nào cũng không dập tắt được ngọn lửa , cũng không cứu sống người mẹ của cô được , bà đã ra đi rồi , mãi mãi .
Xác bà cháy rụi , những mảnh len còn xót lại với những miếng thịt khét trên thi thể bà , cái mùi đó làm sao cô có thể quên được . Một màu đen bao trùm lên đầu óc trẻ thơ , một lối đi bích bùng ánh sáng dành cho cô , mọi thứ đều dập tắt kể cả cuộc đời của cô .
"Triệu à ... mẹ mãi mãi bên con" – Triệu nghe tiếng bà vang vọng vào tâm trí mình , khi tỉnh dậy cô đã ở bệnh viện
"Mẹ !" - Triệu giật dậy trên giường bệnh . Bác sỹ nói cô hôn mê suốt 1 tuần rồi .
Triệu và Tú bước đến trước mộ mẹ mình quỳ xuống đặt bó hoa ly do chính tay cô hái .
Đây sẽ là lần cuối cô khóc trước mặt mẹ , cô hứa
Đây sẽ là lần cuối cô yếu đuối , cô hứa
Đây sẽ là lần cuối mẹ nhìn thấy Công chúa của mẹ , cô hứa
Đây sẽ là giây phút thay đổi cuôc đời cô , cô sẽ mạnh mẽ lên để bảo vệ những người trong nhà mình và bản thân . Cô không để ai rời xa mình nữa , không ai hại gia đình mình nữa .
Công chúa hiền dịu , yếu đuối cũng đã chết theo mẹ rồi !
...
Từ ngày xuất viện Triệu bỗng trở nên ít nói và lầm lỳ hơn , cô không còn học nấu ăn như lúc trước . Cứ lao vào những bài tập gian khổ nhất để nâng thể lực vốn yếu của cô . Những ngày không ngủ cô ra sân sau đầy tuyết chạy bộ giữa nền tuyết giá lạnh , cô rèn luyện cho mình cùng cực nhất , dù trong tình huống gì cô cũng sẽ vượt qua .
Nhưng những cái cố che dấu thì về đêm nó càng lộ ra , những đêm vắng trời mưa Triệu lại thấy hình ảnh mẹ mình mỉm cười lụi tàn trong biển lửa . Cô chỉ đứng đó nhìn , bất lực ! Lửa nhấn chìm mẹ của cô rồi , cái màu không gian u ám đó , cái cơn mưa trong đêm đen đó mãi mãi in sâu vào tâm trí cô . Đó là lý do cô không bao giờ mặc màu đen , nó gây cho cô cái cảm giác đáng sợ , cô đơn , cứ như nó đang nuốt chửng con người cô vậy . Sự nỗ lực của Triệu khiến cả nhà không ai không hoảng hốt . Và cũng trong ngày chôn cất mẹ cô , ông Trung đã nhận Ánh Dương về nuôi để có người cùng trang lứa vui chơi cùng cô và Minh Tú mong chị em cô sẽ sớm quên đi quá khứ này . Nhưng có lẽ quá khó cho một đứa trẻ yêu mẹ . Cô mãi mãi nhớ nó .
Cô vực dậy thành con người lạnh lùng và tàn nhẫn với những kẻ có ý định chống đối gia đình họ Phạm , Triệu san bằng những thế lực uy hiếp cha mình . Cái danh đại tiểu thư họ Phạm không phải là hữu danh vô thực . Từ khi Triệu chính thức bước ra giới , cô đã lấy được cái tiếng là Sắc Lạnh , cái độ lạnh của cô khiến cho người khác phải sợ dù rất đẹp . Đẹp đến đáng sợ là thế ! Cô có thể gọn gàng giết một kẻ nào đó cứ quấy rối suốt ngày hoặc những ai ngu ngốc không biết cô là ai mà gây sự cũng nhận những kết cục đáng thương , điều mà khiến mọi người e dè ở cô không phải là độ tàn nhẫn mà là sát khí . Ở cô luôn toát lên sát khí nhất là đôi mắt , cũng chưa bao giờ có ai lớn tiếng với cô chỉ vì cô ghét điều đó . Những ai đã từng can đảm lớn tiếng với cô đều có chung số phận bị cắt lưỡi .
Ông Trung mong mỏi một ngày cô sẽ đồng ý tổ chức sinh nhật lại , học làm bánh , những công việc cô vốn yêu thích từ nhỏ . Nhưng ông luôn thất vọng khi thấy cô công chúa bé bỏng của mình tạo vỏ bọc cứng cáp như vậy , Triệu không còn khóc lóc hay dựa dẫm vào ông như lúc nhỏ . Những đêm mưa cô khóc , cô cũng không mở cửa cho ai vào . Cô chỉ biết khóc mà thôi , bên ngoài cửa ông và Minh Tú cũng khóc , nước mắt họ hòa vào nỗi đau của nhau .
-----------------------End Flash back----------------------
"Ta đã không hòan thành lời hứa với bà ấy , ta để Triệu ra nông nổi này . Nó đã mất hết cả tuổi thơ của một đứa nhỏ" - ông lau đi những giọt nước mắt đã kìm nén quá lâu
"C ... chị ấy chắc rất mệt mỏi" – Duyên nghe xong không còn biết nói gì hơn . Quá khứ của Triệu quá thảm thương , cô cũng không có cha nhưng cha cô do bạo bệnh mà mất . Ít ra Duyên còn có cuộc sống bình thường như những người khác , còn Triệu là một người từ nhút nhát hiền dịu đã cố biến mình thành người tàn nhẫn lạnh lùng trong mắt mọi người , nói cho cùng cô thật đáng thương , nhưng cũng thật đáng trách .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com