Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 162: Đến Nhật Bản (kết)

"Kính chào quý khách, đã đến giờ đăng ký lên máy bay, xin mời đi theo tôi." - Nữ tiếp viên hàng không đi tới, mỉm cười nhìn 4 người, mời.

Tiểu Đường giơ tay kéo lưng, giọng nói sung sướng: "Rốt cục cũng có thể về rồi, tốt quá."

Vừa ra khỏi phòng chờ VIP thì bên ngày đã có chuyện, rất nhiều hành khách đang chạy tán loạn.
Nét mặt Dụ Ngôn biến đổi, nhìn nữ tiếp viên hàng không, chần chờ hỏi: "Xin hỏi, đã xảy ra chuyện gì?"

Nữ tiếp viên hàng không cũng tái mét, vội vã móc ra điện thoại bấm số. Chỉ là vừa nói xong 1 câu, thì phía trước liền truyền đến những tiếng động ầm ầm rất lớn, tiếp theo là đất trời rung chuyển.

[Không phải là có động đất chứ?] - Dụ Ngôn vội ngẩng đầu nhìn. Vừa thấy, cứ như bị sét đánh đứng như tượng. Xa xa có một cái đầu rắn giống như cái núi nhỏ đang bay múa, chỉ cần lướt nhẹ qua thôi mà toàn bộ sảnh chờ sân bay rung rinh, bị đổ nát cả một khu vực lớn. Gạch đá liền sụp xuống, rơi rớt xuống đầu những người đang chạy trốn. Rất nhiều người co giật nằm trên đất, mùi máu xộc lên.

Dụ Ngôn thấy không ổn, vội vã chạy về hướng cửa dẫn ra sân bay. Nếu còn ở trong này, sợ không sớm thì muộn cũng sẽ bị chôn sống. Ít nhất cửa lên máy bay chỉ có một cái cầu thang, sân bay trống trãi, cũng không lo gì.

"Shit, đó là cái thứ gì thế?" - Tiểu Đường vừa chạy vừa la.

Thư Hân thừa dịp nhìn thử, vừa thấy liền như hóa đá. Đến gần một chút, phát hiện con Cự Mãng này còn to hơn cái sân bay, mà không chỉ 1 con, mà tận 4, 5 con lướt qua, kèm theo đó là tiếng gào thét chói tai rung động dữ dội.

"Bị nhắm trúng rồi, chạy nhanh lên." - Thư Hân la lên, tăng vận tốc chạy về cửa lên máy bay.

Sau khi tìm được mục tiêu, Cự Mãng liền di chuyển nhanh hơn. Những người đang miễn cưỡng chạy lên máy bay, vừa tới cầu thang, đã bị một cái bóng lớn giống roi da, quất thẳng từng người.
Hứa Giai Kỳ thấy tình thế không ổn, cuốn ống tay áo một cái, vòng chắn yêu khí nhàn nhạt mở rộng, tóm lấy họ đặt xuống mặt đất trống kế bên.

Vừa đứng vững, lại thêm một cái bóng rít rào mà đến. Hứa Giai Kỳ nhíu mày, búng người nhanh như đạn, đứng thẳng trên đầu bóng đen. Trên đầu con rắn to lớn, Hứa Giai Kỳ thật nhỏ bé, cứ như một con kiến.

Nhưng dù nhỏ như kiến, nhưng cũng làm con rắn cả người cứng đờ. Cảm nhận được yêu khí và uy nghi, nó liền sợ hãi không dám nhúc nhích, cái đuôi rắn còn khẽ run. Bảy cái đầu rắn còn lại, cũng sợ hãi không dám nhìn vào Hứa Giai Kỳ. Vì huyết mạch tương thông, nên trong chúng nó liền thuần phục Hứa Giai Kỳ. Đây là ý thuần phục người có địa vị cao hơn, khi thuần phục nó sẽ không có một chút ý nghĩ dám làm loạn nào. Lại như hàng trăm năm qua, cái máu nô lệ đã ăn sâu vào vậy. Yêu Vương thì không nói, nhưng Yêu Vương đã hóa hình thì tuyệt đối không dám làm càn.

Theo bản năng Dụ Ngôn lấy gậy Phục Ma ra, giương mắt đánh giá. Có chút hưng phấn, lẩm bẩm nói: "Rắn 8 đầu, mình đang thấy rắn 8 đầu.

Hứa Giai Kỳ hơi sững sờ, đảo mắt nhìn Dụ Ngôn. Thu hồi ánh mắt, đánh giá con rắn: "Không biết thịt có mềm không nhỉ? Ngôn Ngôn muốn nuốt xà đảm không?"

Dụ Ngôn bị Hứa Giai Kỳ làm nghẹn họng, không biết trả lời thế nào. Nàng tin, Hứa Giai Kỳ lúc nào cũng thật lòng. Bát Kỳ Đại Xà cũng biết Hứa Giai Kỳ không đùa, cả người run rẩy, nhưng lại sợ Hứa Giai Kỳ bị rớt xuống, nên phải kiềm chế, ánh mắt cầu xin Dụ Ngôn.

Thấy những cặp mắt vàng với con ngươi màu đen thẳng đứng đồng loạt nhìn mình, Dụ Ngôn nuốt nước miếng một cái, toàn bộ lông tóc trên người đều đang hát quốc ca. Nàng có thể nói rằng, là nàng rất sợ rắn không?

Hứa Giai Kỳ che miệng cười: "Mới đó đã nuốt nước miếng rồi, em không thể chờ được sao? Vậy lấy xà đảm nếm thử nha."

"Bát Kỳ Đại Xà, giết họ đi. Chúng ta sẽ dùng máu tươi xử nữ thượng đẳng để bái tế." - Một tiếng hét làm Dụ Ngôn chú ý.

Đằng Bổn Nhai mặc đồ võ sĩ, trong tay cầm một ống sáo làm bằng xương cười khinh bỉ. Thổi sáo, quay về Bát Kỳ Đại Xà hét: "Giết hết ba đứa kia, hàng phục con Tỳ Bà Tinh."

Một trong 8 cái đầu của Bát Kỳ Đại Xà nhìn thấy Hứa Giai Kỳ nhíu mày, không hề do dự há miệng táp thẳng về phía Đằng Bổn Nhai, rồi ném lên trời. Bóng dáng kia liền chui thẳng vào miệng rắn, chỉ còn lại một tiếng hét rồi im bặt.

Dụ Ngôn không hề nghĩ tới Đằng Bổn Nhai lại bị con rắn mình nuôi nuốt sống, có chút sợ hãi nhìn Hứa Giai Kỳ đang đứng trên đầu rắn. Lại liếc xuống nhìn Thư Hân và Tiểu Đường đang không thể ngậm miệng lại được.

[Mợ nó, mình đã nhặt về con yêu gì thế này? Chỉ là một Tỳ Bà Tinh, sao lại mạnh như vậy]. Quay đầu đánh giá cái sân bay tơi tả, cười khổ. Vậy là không về được rồi.

"Đến đây." - Hứa Giai Kỳ phất tay, đưa Dụ Ngôn đến cạnh mình. Nhìn thấy cái mặt tái mét không còn chút máu, cũng có chút áy náy. Đưa tay nựng gò má Dụ Ngôn hỏi: "Sợ sao?"

"Này này, đừng có âu yếm mãi thế. Nhanh, tôi cũng muốn cảm nhận Bát Kỳ Đại Xà." - Tiểu Đường vừa hét vừa giơ tay.

Mặt đất đột nhiên rung lắc, chấn động này làm Bát Kỳ Đại Xà có chút lo lắng. Lưỡi le ra liên tục, nhìn xa xa về những đám khói đang bốc lên.

Dụ Ngôn nhìn tới, phát hiện đám khói tỏa ra từ một ngọn núi lớn. Có chút khổ não nói: "Làm sao đây? Núi lửa phun rồi."

Hứa Giai Kỳ vung tay, đưa Thư Hân và Tiểu Đường lên cùng. Hai người chưa kịp chuẩn bị, vừa hét lên đã thấy đứng trên đầu con rắn. Lập tức sợ đến nhũng chân, không dám nhúc nhích, đỡ nhau, vẫn còn sợ.

"Núi Phú Sĩ phun trào rồi."

"Mợ nó, không phải chứ!" - Dụ Ngôn thốt ra một câu, làm Tiểu Đường quên luôn đang đứng trên đầu Bát Kỳ Đại Xà. Liền quyết đoán, đưa tay che mắt nhìn sang.

"Không phải phun trào." - Hứa Giai Kỳ nhìn, nét mặt phức tạp: "Là Tướng Thần đã ra khỏi đó rồi."

"Hèn gì chúng ta đến sân bay mà không bị ai cản, thì ra không cần mượn tay chúng ta để thả Tướng Thần." - Dụ Ngôn cắn môi, đăm chiêu.

"Có thể là chúng ta có thể ngăn cản tai họa này." - Thư Hân mím môi, cứ như đang quyết định gì đó trọng đại, đưa tay lấy ra một cái hộp.

Nét mặt Dụ Ngôn hơi động, lập tức kiên định: "Hàng Yêu Phục Ma vốn là chức trách của thầy trừ tà, chị cũng không ngồi yên để mặc."

Tiểu Đường quỷ dị nhìn Hứa Giai Kỳ một chút, thấy Hứa Giai Kỳ không để ý gì, chỉ nhìn Dụ Ngôn cười yếu ớn. Chép miệng: "Tùy, dù sao tôi cũng theo Thư Hân."

"Giai Kỳ, tụi em muốn làm, có gây khó khăn gì cho chị không?" - Dụ Ngôn do dự một chút, vẫn đưa ra đề nghị.

Hứa Giai Kỳ khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ mu bàn tay Dụ Ngôn, thăm thẳm nói: "Chị không biết chuyện gì sẽ xảy ra, thế nhưng Nữ Oa nương nương không có liên lạc với chị. Thư Hân có thể hỏi Kỷ Tương đại nhân không?"

Thư Hân gật đầu, chậm rãi nhắm mắt. Một lúc lâu mới hoảng loạn mở mắt nói: "Liên lạc không được, hình như đang ngủ say, gọi sao cũng không tỉnh."

"Ngay cả Kỷ Tương đại nhân cũng bất tỉnh sao?" - Hứa Giai Kỳ đưa tay đặt lên ấn đường, có chút uể oải.

"Nếu chị không muốn đi, em sẽ không miễn cưỡng. Chị ở đây chờ em về." - Dụ Ngôn trong lòng đau xót, đưa tay ôm Giai Kỳ vào lòng, thuận thế hôn lên vành tai Hứa Giai Kỳ.

"Nói ý kiến của các em đi." - Hứa Giai Kỳ thuận thế dựa vào lòng Dụ Ngôn, dù sao nàng cũng có chút lo. Nhưng có thể làm Dụ Ngôn đau lòng vì nàng, ngu gì không làm.

Dụ Ngôn nhìn Thư Hân, gật đầu. Lúc này mới chậm rãi mở miệng: "Thư Hân có một lá bùa màu tím, chúng ta có thể thừa dịp Tướng Thần xuất thế, lúc hắn suy yếu nhất thì giết chết. Đới Manh cái gì, tôi chưa từng nghe, tôi chỉ biết bên trong vua cương thi lợi hại nhất là Tướng Thần."

"Nếu như Tướng Thần được Nữ Oa nương nương ban cho hình nhân thế mạng thì sao? Đừng quên, liền ngay cả bùa đen của Lữ Thượng, cũng không thể giết được Thắng Câu." - Hứa Giai Kỳ cũng không muốn giội nước lạnh, nhưng nàng không muốn để Dụ Ngôn đi mạo hiểm. Biết càng nhiều càng tốt, không phải vậy thì dù không có phần thắng cũng có lý do để động thủ.

"Nói thì nói vậy, nhưng nếu không làm gì, cứ trơ mắt nhìn tứ đại cương thi Thủy Tổ xuất hiện, sau đó bệnh dịch tả toàn bộ thế giới. Thì chúng ta là tội nhân thiên cổ." - Thư Hân nói năng rất khí phách.

Hứa Giai Kỳ thấy Dụ Ngôn cũng tán đồng, hỏi: "Nhưng nếu các em không đủ sức thì sao?"

"Thì cũng phải thử một lần, em cũng sẽ không chạy trốn. Em cũng không thể làm ngơ để mọi chuyện xảy ra, như vậy khác gì thấy chết không cứu, khác gì cầm thú. Giữa người và người đã rất lạnh lùng, chị biết cái gì là cái gì sao? Chị có biết đạo tâm của em là gì không? Em hi vọng thế giới không còn oan hồn, em hi vọng người và yêu có thể cùng chung sống, đây là thật lòng của em. Em nhất định phải kiên định trên con đường này, như vậy em mới có tư cách làm truyền nhân của Khu Ma Long tộc Dụ thị."

Giờ khắc này trong ánh mắt Dụ Ngôn đầy thần thái, đặt nắm đấm trước ngực, kiên định nhìn về núi Phú Sĩ.

Hứa Giai Kỳ nuốt lời khuyên vào trong, chỉ là nói câu cuối: "Cho dù là Lữ Thượng, hay là Nữ Oa nương nương, chúng ta đều đánh không lại."

Dụ Ngôn nhếch miệng, ánh mắt phát sáng, kiên định: "Nước nuôi vạn vật, trên dưới không tranh đã bắt nguồn từ thời xưa. Thiên Địa bất diệt, trong chết có sống, sống vui vẻ đến vĩnh viễn. Phàm là Đại Thần Thông Đại Trí Tuệ đều sẽ có Đại Tu Vi, tự nhiên sẽ không có lòng hại người. Em tin Lữ Thượng hay Nữ Oa nương nương cũng vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com