03.
Mình xin được dành vài dòng để cảnh báo nội dung chương này có cảnh nóng, dù mình đã lược đi khá nhiều, nếu mọi người cảm thấy không thoải mái cũng đừng ép uổng bản thân. Mình muốn câu chữ của mình sẽ đem lại an ủi vỗ về cho mọi người.
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ câu chữ của mình!
--
Tí tách, từng viên đá tan ra hòa vào rượu brandy pha chút rum ở cuối ly, dưới ánh đèn vàng hiu hắt, ly rượu nồng như tỏa sáng. Nhất Châu sợ anh không uống được nhiều, vội vã bỏ thêm thật nhiều whipped cream và siro hoa mộc tê ngọt ngào và cuối cùng phủ lên một ít hoa mộc tê khô để che bớt hương cồn say nồng. Cửu Châu nâng ly lên ngang tầm tay, lắc lắc nhẹ, hương cồn nồng say như một đêm tình mùa xuân, dáng dịu ngọt của hoa mộc tê như trôi nổi trong không khí, và ở đằng xa xa ngoài cửa sổ là ánh trăng sáng lấp ló.
Đường Cửu Châu nhẹ nhẹ dùng đầu lưỡi nếm thử và cái vị cay nồng của rượu ngoại như xuyên thẳng vào vị giác của anh, sau đó lại là cái hương mộc tê dịu ngọt như êm đềm vỗ về. Ly rượu này, khác hẳn những ly cocktail dịu dàng ngọt ngào đủ thứ vị trái cây mà Nhất Châu hay làm cho anh uống, nó mạnh mẽ, cay nồng như cái choáng váng đêm xuân. Nhất Châu nhanh chóng bắt được biểu cảm khó chịu của Cửu Châu, cậu vươn tay ra nắm lấy ly rượu, nhẹ giọng xin lỗi.
"Xin lỗi anh, em đáng lẽ ra phải pha cho anh một ly Baileys chứ không phải ly này, đừng uống nữa, em sẽ làm cho anh ly khác."
Cửu Châu bỗng cảm thấy lòng hẫng một tí, mất mát. Anh ghì chặt ly rượu, kiên định phủ nhận ý tốt của cậu em.
"Không, anh muốn ly này!"
Như để chứng minh điều gì, Cửu Châu hớp liên tiếp vài ngụm, vị cay nồng như tràn vào cổ họng tựa cơn đại hồng thủy. Cửu Châu nhăn mặt, cúi đầu. Nhất Châu nhận thấy người trước mặt như có gì đó không đúng, cậu có thể cảm nhận được tâm tình bối rối của Cửu Châu. Nhất Châu vươn tay ra lần nữa, cố gắng khuyên bảo anh ấy dừng lại, tựa như người lớn muốn dỗ một đứa trẻ nín khóc.
"Chầm chậm lại, uống liên tục như vậy sẽ rất khó chịu đó..."
"Em bỏ tay ra đi, anh cũng là đàn ông, sao em lại quan tâm nhiều như vậy?"
Giọng Cửu Châu vang lên, nghẹn ngào, nứt toạc. Anh ngẩng đầu lên đối diện Nhất Châu và cậu có thể thấy rõ đôi mắt ngấn nước mờ mịt của anh. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên bên tai, ly rượu đã thấy đáy nhưng vẫn còn vương chút hoa mộc tê khô, cái vị dịu ngọt của hương mộc tê như trôi nổi trong không khí, hòa với cái say nồng của rượu ngoại. Nhất Châu chẳng biết nữa, có lẽ bởi vì hương mộc tê, cũng có thể bởi vì mùi hoa nhài thoang thoảng trên người Cửu Châu hòa với hơi thở ấm áp vương vị rượu của anh ấy, Nhất Châu cũng cảm thấy mình say rồi, đầu cậu lâng lâng, nhiệt độ cơ thể như tăng dần từng phút.
Cửu Châu vẫn nhìn thẳng vào cậu, im lặng. Cậu nâng bàn tay xinh đẹp, chạm nhẹ vào đuôi mắt nâu kia, trượt xuống gò má đã hây hây đỏ, quẹt đi vài giọt nước mắt đang chảy dài, giọng cậu trầm thấp xuống, như phím đàn trầm giữa dàn giao hưởng.
"Em tưởng anh đã biết rồi, biết lâu rồi là em thích anh và muốn anh là của em đến nhường nào..."
Anh im lặng, cậu cũng vậy, cả hai đều lặng im nhìn nhau, đánh giá đối phương, cố gắng tìm kiếm điều gì đó ở nhau. Rồi Nhất Châu mỉm cười, chua xót.
"Anh say rồi, đừng nghĩ nhiều nữa"
Cửu Châu mờ mịt vương tay lên, chạm vào đầu cậu, lắc nhẹ.
"Nếu anh cảm thấy không thoải mái với em thì em sẽ..."
Nhất Châu chưa kịp nói tròn câu, Cửu Châu lại đưa tay xuống cổ áo cậu, vuốt ve rồi nắm chặt. Đôi mắt nâu kia vẫn nhìn cậu, nước mắt lại lần nữa tràn đầy đôi ngươi xinh đẹp.
"Cửu Châu, đã khuya rồi, em sẽ cho anh hai lựa chọn, hoặc em chở anh về nhà hoặc em chở anh về trường."
Có lẽ bởi vì hơi rượu, Cửu Châu chỉ có thể nhìn rõ người trước mặt, anh hiểu lòng mình đã quá rõ ràng. Anh kéo cổ áo Nhất Châu, kéo em ấy gần lại mình, đủ gần để nghe rõ nhịp tim của nhau.
"Anh muốn ở với em, đêm nay!"
--
Đóng cánh cửa chỉ với một cú đẩy, Nhất Châu chẳng có thời gian để nghĩ nhiều. Cậu ghì anh vào bức tường, hôn lên đôi môi căng mọng. Nụ hôn đầu tiên của cả hai, bắt đầu với cái chạm tay qua ly rượu, tiếp diễn với cái ôm eo ở phòng tập và bây giờ, nụ hôn đầu. Nhất Châu yêu đến say mê cái sắc đỏ nơi môi anh, và cậu có thể cảm nhận được đôi môi mình như bao phủ bởi nhung lụa mềm mại khi hôn anh. Cửu Châu chủ động đáp trả, đẩy nơi đầu lưỡi vẫn còn nồng nàn vị rượu của ly full moon vào đôi môi cậu em, như ra một tín hiệu thầm kín và Nhất Châu bắt được nó. Nụ hôn của Nhất Châu gấp gáp, mạnh bạo nhưng đầy chắc chắn, như đang vỗ về sự lo lắng bồn của anh, đẩy Cửu Châu đến mức không thể thở được.
Đôi bàn tay Nhất Châu như nhảy múa dọc eo gầy nơi anh, vẽ ra điệu tango hoàn hảo trên da dẻ mịn màng. Cửu Châu cảm thấy người mình rực lửa, nóng cháy, anh ôm chặt cậu, quấn chân mình quanh eo Nhất Châu như muốn ép cả hai lại gần nhau chẳng chừa chút khe hở. Nhất Châu hiểu anh, bê anh về phía phòng ngủ và Cửu Châu chỉ cảm thấy mình đang đi dạo lơ lửng trên tầng mây trước khi rơi vào chăn nệm êm ái, bao bọc mình bởi ái ân dịu dàng. Màn cửa tung bay, che khuất một nửa trăng tròn phía sau, chỉ chừa lại nửa vầng trăng ngại ngùng, ánh trăng xuyên qua cửa sổ khi mờ khi tỏ, khắc họa dáng hình Nhất Châu đang bao phủ lấy anh.
Nhất Châu nắm thế chủ động, vừa hôn anh dịu dàng, vừa rải những nụ hôn dọc dáng cổ thon dài trong lúc đang cố gắng cởi đồ cả hai. Cửu Châu vẫn ngây ngốc mơ màng cho đến khi Nhất Châu xuất hiện trước anh, không hề che đậy điều gì, như một bức tượng thời Phục Hưng đẹp đẽ mà linh thiêng. Khi anh nhìn cậu, anh thấy rõ đôi mắt ham muốn nhục dục như nuốt chửng lấy anh, và trái tim anh rung động, đêm nay anh sẽ cho đi tất cả, những thuần khiết trắng trong.
Nhất Châu phủ dáng mình trên anh, rải đầy những nụ hôn cùng dấu đỏ từ cần cổ mảnh khảnh đến chốn cuối cùng của vườn địa đàng. Khi Nhất Châu vùi vào nơi đó những nụ hôn nồng cháy, Cửu Châu cong người căng cứng như dây cung đã lên, hoảng loạn ngượng ngùng cố đẩy cậu ra. Người nhỏ hơn chỉ nhẹ nhàng nắm chặt lấy eo gầy của anh, vùi vào sâu hơn những tâm tư thầm kín, để cậu dễ dàng ngậm lấy những trắng trong nơi anh.
Nơi đó của anh như được bao phủ bởi cái ôm vỗ về ấm áp lại ẩm ướt, khiến anh thoải mái đến nỗi nắm chặt mền nhung trong vô thức, bất giác đẩy thân mình như muốn nhiều hơn nữa từ cậu. Nhất Châu một tay vỗ về bờ mông trắng mịn, một tay phiêu lưu khắp dáng người mảnh khảnh, cố ý để lại những rực lửa xuyên thẳng vào tim Cửu Châu. Hiểu rằng mình đang bị người nhỏ hơn chơi đùa trong vòng tay, Cửu Châu chẳng ngăn được những rên rỉ thều thào, anh gọi tên Nhất Châu trong vô thức, trong giọng nói đứt quãng vì xúc cảm.
...
Khi tất cả qua đi, như cơn sóng trào đã chạm bến bờ, như cơn gió thu đã đến chân cầu vồng, Cửu Châu mỏi mệt ngã vào vòng tay rắn chắc của Nhất Châu. Đêm nay, tình như sống dậy, rực rỡ, mỹ lệ và khó quên đối với cả hai. Đôi môi anh sưng đỏ, mắt anh ngập nước nhưng anh chẳng thể giấu những hạnh phúc trong lòng. Anh này gọn trong vòng tay Nhất Châu, bao phủ mình bởi mền nhung chăn lụa, bởi cái ấm áp của cậu và anh chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Gió lạnh lại lả lướt, rèm cửa tung bay, người ơi trăng đã giấu đi những trắng trong thuần khiết, để lại tình ta rực rỡ đêm nay.
Và Nhất Châu xoay người, ôm chặt Cửu Châu, như một đứa trẻ che chở giấu đi ánh trăng nhỏ của nó vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com