๖ۣۜMẹ đẻ: Nam Phong Bất Tẫn 南风不尽 . ๖ۣۜSố đo ba vòng: Niên hạ, trọng sinh, tình có độc chung, không chỉ chi luyến, HE, phúc hắc công . ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Chết 61 tuổi + 2 lần chết lâm sàn Giản giới
Tôi vẫn luôn cho rằng, Trì Triên rất ghét người cha dượng này.
Trước khi chết, tôi mới biết bản thân mình đã phụ lòng nó.
May là ông trời cho tôi một cơ hội được sống lại, quay trở về năm ấy nhận nuôi Trì Thiên.
Bởi vậy, tôi đã định sẵn cho mình hai mục tiêu:
Đời này, tôi nhất định sẽ làm một người cha hiền từ.
Đời này, tôi nhất định sẽ bẻ thẳng lại con trai ( =]]]]]]]]]]]]] )
.................
Kết quả thì thế nào? Một buổi sáng nào đó
"Cha, con sẽ chịu trách nhiệm." Trì Thiên nghiêm túc nói.
".....Con sao không đi chết điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii." Bạn cha eo đang đau nhức vô cùng gầm lên
Thực ra đây chỉ là một câu chuyện ông bố bất hạnh muốn bẻ thẳng con giai mình, xong lại tự làm cong bản thân.
Mà đây thật ra cũng chỉ là một câu chuyện con trai phúc hắc muốn bẻ cong cha mình mà thôi:)))
'Nếu hai người định mệnh ở bên nhau, họ sẽ luôn tìm cách quay lại với nhau!'- "21-7-Busan-Hàn Quốc, chúng tôi lại một lần nữa tìm thấy nhau như vậy!"- "Công dân Kim TaeHyung đã quả cảm hi sinh..."Au: iabb2131 (iabb)Thể loại: HE/Đam mĩ/Ngọt sủng/Biến cố/Vụ án/H/Sinh tử văn(mới)...- Longfic - two part -Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, duy nhất một tài khoản, không reup, không chuyển ver!…
Tác giả: 🍀 Đậu Đậu 🍀Nhân vật chính: Vương Nhất Bác_Tiêu ChiếnThể loại: Fanfiction, sinh tử văn, niên thượng, ngược, ngọt, HETác phẩm hoàn toàn do trí tưởng tượng, không sao chép hay chuyển Ver@@Bảo Bối ngoan, chạy tiếp đi, để tôi xem em chạy được bao lâu ##:-):-):-)#Lâu lâu ms quay lại viết chx, mong mn ủng hộ truyện của Đậu nha (◠‿◕)(◠‿◕)…
Vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có gì khổ hơn không? Kết quả là đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. Cô không rõ rốt cuộc là một quả phụ hàng ngày chỉ ở trong phòng oán hận tốt hơn hay có ngày sẽ chết chỉ vì những hoan lạc sẽ hạnh phúc hơn? " Chồng ơi, tối nay chúng ta tạm nghỉ chiến đấu nhé?" cô nháy nháy mắt . "Lười tập luyện nên cơ thể em mới không tốt thế, ngoan, chúng ta tiếp tục".Cô hét lớn: "Đồ lừa đảo, nói là suy thận cơ mà? Nói là ở vậy, ở góa cơ mà?" Các bạn có thể vào website : http://www.rosenovel.com để đọc các chương sớm và nhanh hơn!!!…
Tôi khẽ chớp mắt, trái tim cũng theo đó rung lên từng hồi. Huy Anh chợt tiến lại gần tôi, mang theo mùi hương gì đó chẳng thể diễn tả bằng lời.Có lẽ do hương men nồng say của rượu, hoặc cũng có thể do sâu thẳm trong cõi lòng đơn độc đã bị đánh thức bởi thứ tình cảm khó nói, Huy Anh bỗng nhiên gục xuống hõm vai tôi. Nó chẳng chê hõm vai ấy gầy gò, hay xấu xí mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy người tôi. Chất giọng trầm khàn của kẻ trước mặt cứ như gió xuân thổi nhẹ bên tai, nó nỉ non bên vành tai đỏ ửng của tôi:- Trịnh Hữu Huy Anh suy em đến thế đấy!Lại thế nữa rồi, tôi cố gắng trấn tĩnh đầu óc mình: yêu ai cũng được, ngoại trừ Trịnh Hữu Huy Anh.Des bìa: Nguyen Anh Đá Chanh Tuyết nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".Lưu ý: Truyện còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Rất mong nhận được góp ý từ độc giả để tác giả có thể cải thiện và rút kinh nghiệm cho những tác phẩm sau. Xin chân thành cảm ơn ạ.--------------------------------------------------"Đá Chanh Tuyết" nằm trong chuỗi truyện học đường "Em và Bảo Lộc".…
Tên Gốc: Bất Như Kiến Nhất Điện/不如见一面Tên Chính Thức: Sau khi chia tay đại tiểu thư giàu có/和豪门大小姐分手后Tác giả: Nhất Chỉ Hoa Giáp TửThể loại: Bách hợp, hiện đại, hỗ công, truy thê, chua, ngọt, gương vỡ lại lành, HETình trạng: 138 chương + 15 Ngoại truyện + Phúc lợi (???)…
Đừng theo đuổi tôi, không có kết quả(Đừng truy ta, không kết quả)Tác giả: Nhiệt Đáo Hôn QuyếtTình Trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thành - đang BETANhân vật: Viên Sơ Nhụy x Đào Hựu TìnhThể Loại: 1X1, HE, hiện đại, hôn nhân đồng giới, hợp đồng yêu đương, ngọt, giới giải trí.Số chương: 93 + 06 phiên ngoại…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…