Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

15 đồ

Bài 141 – Âm Nhạc

May mắn sao khi đời ta có nhạc
Vui vẻ nghe âm, buồn bã nghe lời
Đi cùng ta những đêm dài đau ốm
Nốt nhạc vỗ về, nhịp phách ôm hôn.

Những đêm dài khi ngồi bên bài tập
Nhạc có lời gây sao nhãng tập trung
Nhạc nước ngoài không lo do không thủng
Không nhạc thời đêm chán muốn nổ tung.

Không biết bao lần nghe nhạc hay
Nghe mãi mà không thấy đủ đầy
Giai điệu, thanh hòa, âm tiết tấu
Nghe mãi mà không bỏ được đây.

Trọng Tư

Bài 142

Hôm nay thăm trường sao thương mãi
Cô bé cùng xưa đã vắng đây
Cả hai ngây ngố ngày ngang nghịch
Cây lá chặt trơ phủ nắng dày.

Tôi nhớ hình em ố uế phai
Nhớ thời tôi biết nói cho ai?
Thời gian trôi xóa mờ nhân ảnh
Nên bảo tồn hay kệ nó mài?

Trọng Tư

Bài 143

Em nói rằng duyên không có đâu
Anh cố tập quen không có nhau
Ta đã phải lòng lâu như thế
Nói muốn quên là quên được sao?

Trọng Tư

Bài 144

Anh đã dần buông, vẫn cố buông
Anh đã dần quen với nỗi buồn
Đã dần hợp cái không quên được
Anh đã dần quên nỗi nhớ suông.

Trọng Tư

Bài 145

Anh nhớ về em đã mấy năm
Cô bé giọng nhu mì, nết chăm
Con thuyền nỗi nhớ trôi chưa đắm
Xa bến còn không sự thắm đằm?

Trọng Tư

Bài 146

Anh yêu em nay còn nguyên vẫn thế
Lửa trữ tình le lói, lóa bùng thơ
Không để em đổ lệ sầu riêng nữa
Yêu cùng đo tình đếm đến bao giờ.

Anh yêu em cả bằng năm ngôn ngữ
Yêu cả bằng bốn loại gắn bó nhau
Ba giai đoạn lửa tình anh yêu hết
Mong họ được như ta đã yêu nhau.

Trọng Tư

Bài 147

Anh có biết không, có nhớ mong?
Thích lắm từ lâu một tấm chồng
Em làm bao thứ mong anh ngóng
Không kéo dài lâu sự đoái trông.

Bài 148

Mạng xã hội giết chết xã hội
Ảnh ảo hào nhoáng choáng ngợp ôi
Đời thực tàn khốc không ai nói
Ai cũng thấy vầy hay mỗi tôi?

Trọng Tư

Bài 149

Anh yêu em, yêu thầm thôi, yêu lắm
Giấu nhẹm vào trong, xa lánh bên ngoài
Anh yêu em nhưng đành ghi lên giấy
Cho thỏa nỗi lòng đốt cháy buông tay.

Trọng Tư

Bài 150 – Trùng Khánh Sâm Lâm

Một anh chàng cảnh sát bị bồ đá
Do ngày nào cũng mua món giống nhau
Cô tiếp viên thấy vậy chạy đi mau
Để lại anh một mình đêm ai thấu.

Một cô gái ở hàng ăn nhanh thấy
Một giấc mộng với chàng "sáu sáu ba"
Anh rời đi, cô lén đến dọn nhà
Không hiểu sao cuộc đời anh dần khá?

Một lần về anh bắt chị quả tang
Ngày hôm sau anh đến tận gian hàng
Anh rủ nàng: hẹn hò mai anh đợi
Anh đợi cô, đợi mãi vẫn quạnh cô.

Một năm sau hai tình duyên tương ngộ
Anh bây giờ làm chủ quán ăn nhanh
Cô đồng phục tiếp viên trắng váy xanh
Cô hỏi ý chàng đi đâu để đến.

Anh mỉm cười, nhìn cô khen áo đẹp
Mắt nở to, anh thấy lạ mà quen
Anh trả lời: đi nơi đâu cũng được
Quan trọng làm chi — miễn là có em.

Trọng Tư

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com