5
Thời điểm mẹ Điền đi mở cửa, bà còn nghi hoặc không biết ai đến, kết quả vừa mở cửa đã thấy con trai nhỏ nhà mình đứng trước mặt.
Mắt còn phiếm hồng!
"Chuyện gì thế con?!" Mẹ Điền sợ hết hồn, thò tay dắt con trai vào nhà, ánh mắt tìm một lần sau lưng Điền Chính Quốc , thấy không còn ai nữa, mới bất đắc dĩ đóng cửa lại, "Sao thế tiểu Quốc, ở trường có ai bắt nạt con à?"
Giọng nói của mẹ Điền không lớn, nhưng vẫn đủ cho ba Điền và anh hai Điền gia ngồi trong phòng khách nghe được. Anh hai Điền gia bỗng nhiên đứng lên, "Sao vậy mẹ? Tiểu Quốc bị người ta bắt nạt ạ?"
Điền Chính Quốc bất đắc dĩ, chẳng lẽ trong mắt mẹ, mình vẫn còn là một đứa trẻ cứ bị bắt nạt là sẽ khóc lóc về nhà mách mẹ ngay sao.
"Mẹ, con không sao, chỉ là..." Điền Chính Quốc dừng một lát, không để cho ngữ khí tiết lộ tâm tình của mình, "Con muốn thăm mọi người một chút, nên mới về nhà. Trên đường gió lớn, không cẩn thận bị thổi vào mắt, nên nhìn mới hồng thế thôi ạ."
Mẹ Điền cẩn thận nhìn nhìn khóe mắt của Điền Chính Quốc , bán tín bán nghi nói: "Có thật không?"
Điền Chính Quốc nhẹ gật đầu, mẹ Điền mới bất đắc dĩ ấn ấn trán Điền Chính Quốc , nói: "Con về nhà cũng phải nói một tiếng chứ, để tài xế đi đón, về một mình rất nguy hiểm."
Điền Chính Quốc mỉm cười nhẹ gật đầu, cũng không phản bác. Anh hai Điền gia đứng một bên, nhìn bộ dạng tốt tính không nóng nảy của em trai mình, nhíu mày.
Cũng không phải nói trước kia Điền Chính Quốc nóng nảy không tốt, chẳng qua cậu luôn không thích bị trói buộc, rời nhà ra ngoài sống một mình nửa là vì quá xa, nửa còn lại tuyệt đối là ở trong nhà sẽ luôn bị mẹ Điền nhắc nhở.
Kết quả em trai nhà mình hôm nay lại không có tí thiếu kiên nhẫn nào.
Điền Chính Quốc vất vả lắm mới dỗ dành mẹ xong, quay đầu nhìn thấy anh hai đứng bên cạnh, hốc mắt suýt nữa lại đỏ hồng. Cậu chớp mắt, cười đến xán lạn, "Anh hai."
Lão nhị Điền gia, Điền Chính, nhẹ gật đầu lên tiếng. Anh chỉ lớn hơn Điền Chính Quốc bảy tuổi, năm nay cũng mới có hai mươi ba, nhìn chỉ thành thục hơn Điền Chính Quốc thế thôi mà đã có công ty riêng của mình. Gần đây Điền Chính tăng ca ở công ty suốt, hôm nay vất vả lắm mới được nghỉ ngơi một chút, đúng lúc gặp được Điền Chính Quốc đột nhiên về nhà.
"Bị bắt nạt à?" Điền Chính không tin cái cớ Điền Chính Quốc làm bộ lấy kia, cái gì mà gió thổi vào mắt, hôm nay gió ở ngoài thổi mà lá còn không thèm run.
Điền Chính Quốc ho nhẹ một tiếng: "Không có, thật ra là... Em thi không tốt lắm, nên mới..." Điền Chính Quốc tạm thời tìm một cái cớ khác, cũng không biết anh hai tin hay không tin, cậu ló đầu nhìn trong phòng một chút, hỏi: "Anh cả không ở nhà ạ?"
"Không ở." Điền Chính trả lời một câu, hai mắt đánh giá trên dưới Điền Chính Quốc, "Vì điểm số sao?"
Điền Chính Quốc vẻ mặt bi phẫn gật đầu.
"Anh còn cho là chuyện gì." Điền Chính thuận tay vuốt vuốt mái tóc mềm mại của em trai, "Không sao cả, anh hai nuôi em. Đi, vào trong thôi."
Điền Chính Quốc ở nhà luôn luôn được cưng chiều, cậu cũng biết cha mẹ sẽ không vì điểm số mà răn dạy mình, nhưng bộ dạng bất công không chút đắn đo của Điền Chính lại làm lòng Điền Chính Quốc ấm áp một phen.
Giờ này đúng lúc là giờ Điền gia ăn cơm tối, trên bàn ăn đã được đặt trước vài món. Điền gia không mời đầu bếp, luôn do mẹ Điền làm, theo lời của mẹ Điền là, nhìn người nhà ăn đồ ăn của mình làm có cảm giác đặc biệt thành tựu.
Tuy Điền Chính Quốc không nói trước là cậu sẽ về nhà, nhưng phần lớn đồ ăn mẹ Điền làm đều là món cậu thích ăn. Mẹ Điền bưng món cuối cùng lên bàn, tiện tay đẩy chiếc đũa đang nỗ lực ăn vụng của ba Điền ra.
Ba Điền ho nhẹ một tiếng, yên lặng lấy đũa về.
Đợi đến lúc bốn người đều đã ngồi xuống, bữa ăn mới được chính thức bắt đầu. Đây là một thói quen ít ỏi của Điền gia khi ăn cơm, mẹ Điền thuận tay gắp thịt kho tàu Điền Chính Quốc thích cho cậu, "Tiểu Quốc ăn nhiều một chút, con xem con lại gầy đi rồi, nhất định là bình thường ăn cơm không ngon."
Vẻ mặt ba Điền bi phẫn, miếng thịt kia rõ ràng là miếng ông vừa ý, chỉ còn cách một centimet nữa là gắp được rồi!
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn gật đầu, tóc mái trên trán rung rung theo động tác của cậu, làm cho lòng mẹ Điền muốn nhũn ra. Rất nhanh, trong bát Điền Chính Quốc đã chất đầy các loại đồ ăn, vẻ mặt mẹ Điền còn chưa thỏa mãn để đũa xuống, liếc nhìn ông chồng ngồi cạnh mình, "Mau ăn đi, nhìn cái gì đấy?"
Ba Điền liếc nhìn thịt kho tàu đã không còn, đành phải yên lặng đổi đũa, ăn trứng tráng bên cạnh.
"Ai, tiếc thật, anh cả các con đến nơi khác công tác rồi, chắc ngày mốt mới trở về được." Mẹ Điền nhịn không được nói đâu đâu, "Không thì một nhà chúng ta đã có thể tụ hợp rồi."
"Không sao đâu ạ." Điền Chính Quốc ngẩng đầu, cười cười nói: "Con có thể về vào thứ hai, nhưng mà phải làm phiền tài xế trong nhà đưa đi..."
Dù sao cậu cũng thật sự bị say xe.
"Không phiền," Mắt mẹ Điền sáng lên, nói: "Đúng lúc, con ở nhà nhiều thêm vài ngày, mẹ làm đồ ăn ngon cho con ăn!"
Điền Chính Quốc yên lặng cúi đầu xuống, cảm giác ánh mắt ngập tràn ghen tuông của ba Điền sắp chua chết cậu rồi.
Sau khi ăn xong, Điền Chính Quốc cùng anh hai thu dọn bàn ăn. Lúc Điền Chính tiến vào nhà bếp, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cậu em tứ thể bất cần của mình, đang rửa chén.
Còn rất nhuần nhuyễn!
Tuần trước Điền Chính Quốc về nhà, cũng không hề thế này. Rốt cuộc một tuần này đã xảy ra chuyện gì?
Điền Chính dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn Điền Chính Quốc rửa hết chén bát, thậm chí còn thuận tay dọn dẹp nhà bếp một chút. Điền Chính Quốc dọn xong vừa mới quay đầu lại, đã bị biểu tình khiếp sợ của Điền Chính hù cho lùi ra sau một bước, "Sao thế, anh hai?"
"Không có gì, không có gì" Điền Chính yên lặng thu biểu tình trên mặt về, nhìn nhà bếp đã được đọn dẹp sạch sẽ, chần chờ một lát, hỏi, "Em trai, thành tích của em rất kém à?"
Kích thích này cũng quá lớn rồi đó, chẳng lẽ sau này em trai dự định làm nội trợ?!
Sắc mặt Điền Chính Quốc đỏ lên, thật sự không nói nên lời với điểm số của mình, "Anh đừng hỏi, rất kém"
"Đúng rồi, anh." Điền Chính Quốc đột nhiên nghĩ đến gì đó, nhìn về phía Điền Chính, "Anh biết gia sư nào tốt tốt tí không?"
"Gia sư?"
"Đúng" Điền Chính Quốc buông món đồ trong tay xuống, thở dài, "Em học kém quá, căn bản không theo kịp tiến độ ở trường, nên em muốn tìm gia sư dạy kèm tại nhà để bồi dưỡng việc học."
Em trai mình bị kích thích thật rồi sao? Điền Chính gật gật đầu, đáp: "Để anh giúp em tìm người phù hợp."
"Tốt rồi, cảm ơn anh." Điền Chính Quốc cười tủm tỉm trả lời.
Đột nhiên không kịp chuẩn bị đã bị vẻ mặt moe moe của em trai tấn công, Điền Chính thuận tay vuốt mái tóc mềm mại của Điền Chính Quốc "Ai bảo em là em trai của anh."
Điền Chính Quốc nhẹ gật đầu, do dự một lát, mới dính sát vào Điền Chính nhỏ giọng nói: "Anh, có phải gần đây ba đang đấu thầu miếng đất ở thành bắc không?"
Điền Chính sững sờ, bình thường Điền Chính Quốc có chú ý đến xí nghiệp trong nhà đâu, sao nay đột nhiên lại hỏi đến cái này? Anh nhẹ gật đầu, lên tiếng, hỏi: "Sao em biết?"
Điền Chính Quốc mấp máy môi, ló đầu liếc nhìn ngoài cửa. Trong phòng khách, ba Điền đang đọc báo, còn mẹ Điền thì xem phim truyền hình, thanh âm TV hơi lớn, hai người cũng không chú ý đến hai anh em trễ nãi cả buổi ở nhà bếp.
"Anh có cảm thấy, miếng đất kia hơi có vấn đề không."
Điền Chính cười một tiếng: "Ai nói với em? Trịnh Hạo Thạc? Em ấy còn hiểu cái này à?"
Điền Chính Quốc có chút khó nói, không phải ai nói với cậu, mà kiếp trước đúng là Điền gia đã tranh được miếng đất này. Nhưng sau này đất gặp đủ loại sự cố, không phải văn kiện phê chỉ thị xuống không được, thì là trình tự đi không thông. Cuối cùng mảnh đất kia bị nhà nước lấy đi, bao nhiêu tiền của dồn vào của Điền gia trôi hết theo nước.
Tuy kiếp trước Điền gia cũng không vì chuyện này mà ngã ngựa, nhưng tình trạng vòng quay vốn lúc đó không ổn, quả thật là xảy ra vấn đề từ mảnh đất này.
\
Điền Chính Quốc do dự một lát, mới nói: "Không phải, thật ra là do em tự nghĩ."
"Anh xem, dù hiện tại thành bắc có phát triển đi chăng nữa, thì cũng cách trung tâm thành phố quá xa, chính phủ luôn ưu tiên phát triển khu buôn bán ở thành nam. Cho dù có khai phá thì nhất định cũng mất rất nhiều năm, lỡ đâu trong thời gian đó xuất hiện chính sách khác, mảnh đất kia đúng lúc lại là trung tâm thành bắc..."
Ban đầu Điền Chính còn không quá để ý Điền Chính Quốc nói gì, nhưng đợi đến khi Điền Chính Quốc nói xong, Điền Chính lại nhịn không được nhíu mày. Chuyện Điền Chính Quốc nói cũng không phải không có khả năng xảy ra, diện tích mảnh đất kia quá lớn, nếu thật sự bị bắt kéo dài thời gian, thì Điền gia cũng chịu không nổi. Điền Chính gật gật đầu, nói: "Được, anh sẽ nói với ba về chuyện này."
Điền Chính Quốc gật gật đầu, cậu biết rõ cuộc đấu thầu lần này rất lớn, ba Điền cũng bận rộn mấy tháng vì mảnh đất này, không thể vì lời nói của một bên, mà trực tiếp từ bỏ mảnh đất quan trọng thế này được.
Thật ra... Rất nhiều người biết rõ tình huống của mảnh đất này, nhưng tất cả đều che giấu không nói. Kiếp trước ba Điền vì sơ sẩy mới không chú ý đến tai họa ngầm của mảnh đất này, nhưng hiện giờ anh hai đã có cảnh giác, chắc chắn ba sẽ không phạm phải sai lầm này nữa.
Giải quyết xong một tâm sự, Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com