hhcg
Ngày ra ngoài quay phim cuối cùng cũng đến. Ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng rọi lên lá cây xanh mướt, nhưng trong lòng bốn người, nỗi căng thẳng và áp lực luyện tập concert vẫn còn đọng lại như những sợi dây vô hình. Dương Bác Văn ngồi trong xe, vai hơi khom, tay đặt lên cửa sổ, mắt nhìn ra đường mà không thấy gì ngoài những tia nắng lấp lóa.
Tả Kỳ Hàm ngồi đối diện, nhưng khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là vài mét mà dường như là cả một bức tường vô hình. Tớ nhận ra, càng ngày em càng lạnh nhạt với tớ, ánh mắt và nụ cười dường như chỉ dành riêng cho Trần Dịch Hằng – người sắp có sân khấu đôi với Kỳ. Mỗi lần Kỳ Hàm cười với Hằng, tớ cảm giác tim mình như bị bóp nghẹt. Áp lực luyện tập, mệt mỏi kéo dài, nỗi đau vì bị bỏ rơi, tất cả dồn lại thành một cảm giác bất lực khôn nguôi.
Kỳ Hàm cố gắng tập trung vào Hằng, tư vấn từng chi tiết trang phục, ánh mắt, cử chỉ cho sân khấu đôi. Nhưng sâu trong lòng tớ là một khoảng trống: ánh mắt Bác Văn, sự im lặng đầy xa cách, như nhắc nhở tớ rằng tớ đang mất em dần. Nỗi lo sợ, bất lực len lỏi vào từng nhịp tim, khiến tớ chưa bao giờ thấy đau đớn như thế.
Khi bốn người đến nơi ở, phòng đã được sắp xếp: Bác Văn và Quế Nguyên chung phòng, Kỳ Hàm và Hằng chung phòng. Sự phân chia này nhằm tăng phản ứng hóa học, nhưng với Bác Văn, nó giống như lời nhắc nhở: em và tớ giờ đã xa nhau.
Ngay khi bước vào phòng, Quế Nguyên chủ động kiểm tra đồ đạc, hỏi han từng chi tiết nhỏ, nhẹ nhàng nhắc Bác Văn: "Em uống nước đi, ăn một chút đi, hôm nay quay phim mệt lắm." Bác Văn nhận lời nhưng không nói gì, ánh mắt nhìn ra xa, che giấu nỗi đau. Sự quan tâm ấm áp của Quế Nguyên khiến tớ vừa thấy ấm áp vừa thấy nhói đau – tớ từng muốn nhận được sự quan tâm ấy từ em, nhưng giờ tất cả đều dành cho người khác.
Kỳ Hàm đứng ở cửa nhìn cảnh tượng ấy, tim nhói lên từng nhịp. Tớ muốn lao tới, ôm lấy Bác Văn, nói: "Em đừng như vậy, tớ vẫn còn đây mà..." Nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, thay vào đó là những giọt nước mắt âm thầm tuôn rơi. Lần đầu tiên, tớ cảm thấy bất lực hoàn toàn trước cảm xúc của mình.
Ngày quay phim bắt đầu, bốn người di chuyển đến các bối cảnh ngoài trời. Kỳ Hàm cố gắng tập trung vào Hằng, nhưng ánh mắt Bác Văn, mỗi khi vô tình chạm nhau, lại khiến tim tớ nhói đau. Bác Văn vẫn giữ sự im lặng, chăm sóc Quế Nguyên chu đáo, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng vô tình khắc sâu nỗi ghen tuông vào lòng tớ.
Trong quá trình quay, tớ chứng kiến em cười với Quế Nguyên, đôi tay họ vô tình chạm nhau trong lúc chuẩn bị đạo cụ, ánh mắt em dịu dàng nhìn Quế Nguyên. Tớ cảm giác tim mình như sụp xuống. Cơn ghen tuông mạnh mẽ đánh vào tớ, khiến tớ không thể thở nổi. Mỗi cử chỉ nhỏ của họ đều giống như nhát dao cắm vào trái tim tớ.
Tối hôm đó, bốn người trở về phòng nghỉ. Kỳ Hàm bước vào, muốn nói vài lời với Bác Văn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tớ nghẹn ngào: Bác Văn nắm chặt tay Quế Nguyên, cùng nhau đi vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại. Tớ gục xuống, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Lần đầu tiên, tớ sợ hãi đến mức bật khóc, cảm giác tuyệt vọng dồn nén, tim như bị bóp nghẹt.
Bác Văn ngồi đó, lặng im. Anh không nói gì, chỉ thở dài, kìm nén nỗi chua xót đang dâng lên. Em tổn thương: tập luyện khắc nghiệt, cảm giác bị tớ lơ là, nỗi đau khi thấy người mình yêu quan tâm người khác. Im lặng là cách duy nhất để em bảo vệ bản thân.
Ngày hôm sau, bầu không khí vẫn nặng nề. Kỳ Hàm cố gắng tiếp cận, nhưng Bác Văn luôn giữ khoảng cách, ánh mắt lạnh lùng, như đóng băng mọi hy vọng. Quế Nguyên vẫn ở bên chăm sóc Bác Văn, càng khiến tớ cảm giác mình bị bỏ rơi, bị phản bội. Mỗi lần nhìn thấy họ, tớ cảm giác tim như vỡ ra, nước mắt lại rưng rưng.
Nhưng tớ không bỏ cuộc. Tớ bắt đầu quan sát, tìm hiểu tổn thương mà em đang chịu. Tớ học cách kiềm chế ghen tuông, bất lực, và từng bước tìm cách lấy lại niềm tin của em.
Bác Văn cũng học cách mở lòng dần dần. Anh không thể quay về với tớ ngay lập tức, trái tim còn đầy vết sẹo. Nhưng đôi lúc, ánh mắt anh lướt qua tớ, thoáng mềm mại, như muốn nói: "Tớ vẫn còn đây, nhưng chưa thể gần lại ngay."
Một buổi tối, khi mọi người đã ngủ, tớ nhẹ nhàng gõ cửa phòng Bác Văn. Cánh cửa mở ra, ánh mắt em lấp lánh sự ngập ngừng và nỗi đau chưa lành. Không lời nào được nói, nhưng một cái nắm tay ấm áp thay cho tất cả. Khoảnh khắc ấy, mọi tổn thương dường như tan biến một phần.
Qua từng ngày, từng cử chỉ nhỏ, từng nhịp tim căng thẳng, tớ và em học cách hàn gắn. Không vội vàng, không nóng nảy, nhưng từng bước, từng nhịp thở, tình cảm lại trở nên bền chặt hơn. Những ngày ra ngoài quay phim, dù đầy thử thách, đã trở thành cơ hội để hai trái tim tìm lại nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com