Chương 1
SÁNG SỚM TẠI KIM GIA
" Mẫn mày đâu rồi hả" Giọng Điền Chính Quốc la lớn.
Đang đi đến phòng cậu, nghe tiếng gọi con Mẫn lật đật chạy nhanh lại : "Dạ con đây cậu!"
Cậu gầm giọng: "Mày chết ở cái xó nào, giờ mới dát mặt lên đây hả?"
Nó quỳ xuống, miệng lắp bắp run rẩy: "Dạ cậu ơi...Con đang đi lại thì bà ...cả kêu con pha cho bà ấm trà ạ"
"Đám người ở trong nhà đâu không làm, mắc cái giống gì kêu mày?" Cậu trợn mắt nhìn nó. Ở Kim gia người ăn, kẻ ở không thiếu mắc gì bà cả lại kêu hầu riêng của cậu làm chứ.
Nó lắc đầu: "Cái đó ...con không biết cậu ơi !"
"VÔ DỤNG!" Cậu thẳng tay tát một cái xuống gương mặt của nó. Nó ôm mặt, khúm núm người lại .
Nói chấp tay lại, nước mắt lưng tròng xin tha: "Cậu ơi, lần sau con không dám nữa đâu cậu"
" Mày còn dám có lần sau ?"
Nó lắc đầu: "Không dám...không dám nữa ạ"
Cậu hừ nhẹ , nhỏ qua chuyện đó cậu hỏi:
"Chuyện tao nhờ mày, mày làm đến đâu rồi?"
Con Mẫn đứng dậy, ra sau lưng cậu đấm bóp , miệng còn run vì sợ : "Thưa cậu ...con cho người theo dõi cậu 3 thì biết được cậu đang làm ăn với ông chín Nguyễn . Nghe đâu, ông Chín Nguyễn sẽ ...gả con gái lớn của mình cho cậu làm vợ bé nữa!"Nó hạ tông giọng .
"Chuyện mày nói là thật?" Nghe đến đây lòng cậu vô thức ngưng lại một nhịp . Dò xét hỏi lại nó.
" Dạ là thật, chính tai con nghe vậy , không thể sai được đâu" Nó chắc nịt mà nói. Chính tai nó nghe người ta nói lại như vậy chắc chắn không sai được.
" Làm gì có chuyện đó được... không bao giờ !" tách trà trên tay bị ném yên vị trên mặt đất , mắt cậu đanh lại như muốn ăn tuổi nuốt sống thứ gì đó. Tay siết chặt vào tấm vải trải bàn .
Con Mẫn ở bên cạnh , vội quỳ xuống. Nhìn cậu, nó sợ quá . Nó biết nói ra thế nào cậu cũng như vậy mà đa .
—————————————-
GIỜ CƠM
Bữa cơm hôm nay chỉ có bà cả và cậu ba nhỏ, còn cậu ba đi lên Sài Gòn mấy hôm nữa mới về . Công việc của hắn rất bận , lâu lâu lại đi đây, đi đó . Ông cả mất sớm, để lại cơ ngơi đồ sộ này cho hắn , còn trẻ đã phải gánh cả một Kim gia nên tính cách của hắn đã chính chắn, trưởng thành rất nhiều. Không còn là cậu nhóc ham chơi ngày nào.
Trên bàn cơm chỉ thấy một người phụ nữ ngoài bốn mươi, gương mặt sắc sảo thoáng vài nết hằn trên mí mắt cũng không làm vẻ đẹp bà giảm đi phần nào: "Thơm xới cơm cho bà"
Bà cũng không cần phải đợi cậu làm gì, cậu có hay không cũng như vậy . Không thấy mặt cậu có khi bà ăn cơm còn ngon hơn nữa đa .
Nói dứt lời thì thấy mặt cậu bước vào bàn ăn :"Ái chà! Cậu Quốc đây cũng xuống ăn cơm sao đa? Tôi tưởng cậu la hét no rồi chứ!"
Cậu không nói gì , nhàn nhã ngồi xuống ghế. Bắt đầu ăn cơm
Bà nâng chén cơm, nhìn cậu: "Cuối tháng này tôi sẽ hỏi cưới vợ bé cho thằng Hanh . Cậu lo chuẩn bị đi !" Giọng nói bà bình thản
Cậu dựng lại , nhìn bà cả . Giọng nói lạnh lùng không nể nan ai : "Không có chuyện đó đâu , tôi còn ở đây má đừng có nghĩ đến chuyện đó!"
" Loạn rồi! Cậu là dâu trong nhà mà dám nói chuyện với mẹ chồng như vậy . Gia phong của cậu đâu hết rồi hả ?"Bà đập bàn bực tức.
" Đúng đó! Cậu sao lại n-" Bà Hiên từ đằng sau nhảy dô nói .
Chưa nói dứt câu, bà Hiên đã được ăn một cái tát từ cậu: "Bà có quyền gì mà lên tiếng hả? Người ăn kẻ ở trong biết thân phận lại dám nói leo, hôm nay để tôi đánh cho bà tỉnh !" Cậu tát thêm cho bà Hiên vài cái nữa.
" Dừng tay!" Bà cả thấy người của mình bị ăn hiếp nào để yên .
" Cậu quá lắm rồi, có tôi ở đây mà dám làm loạn !" Thấy bà cả ra mặt bà Hiên liền nắp sau lưng bà cả .
"Má nên nhìn cho đúng ai mới là người làm loạn , bà Hiên dám nói leo trên đầu chủ, tôi chỉ là đang dạy dỗ thôi . Không dạy để người đời nhìn vào lại nói Kim gia vô phép vô tắc!"
Bà cả nói lí không lại, chỉ có thể kêu than :"Ông ơi, lúc sống sao ông không thấy chàng dâu ông chọn nó như này ! Giờ có nó cái nhà này loạn hết rồi, vô phước đúng là vô phúc mà"
Bà chỉ vào mặt cậu: "Chính vì tính nết của cậu mà tôi mới cưới thêm cho cho thằng Hanh . Cho con trai tôi bớt khổ khi sống với cậu!"
Câu nói của bà cả như một nhát dao đâm vào tim cậu . Không lẽ 2 năm qua, chồng cậu sống với cậu khổ lắm sao . Về làm dâu cậu luôn cố gắng làm đúng bổn phận nhưng có ai chấp nhận cơ chứ . Cậu luôn bị má chồng cay nghiệt, chồng không quan tâm . Luôn bị nói là độc ác, xấu xa, cậu chịu tất thảy những đều đó. Vậy thì ai mới là kẻ khổ đây đa?
Cậu nghẹn giọng: "Tôi đã làm gì mà anh Hanh phải chịu khổ hả má? Má suy nghĩ cho tôi với!"
" Suy nghĩ cho cậu vậy cậu đã bao giờ suy nghĩ cho tôi , cho cái nhà này chưa hả ? Cưới cậu về nhà tôi bị bao điều tiếng. Kim gia cần người nối dõi , cần dâu hiền rễ thảo chứ không phải là cậu!"
Cậu câm nín, lời muốn nói không cất lên được.
"Thằng Hanh về tôi sẽ bàn về dụ cưới sanh!" Nói rồi bà quay gót bỏ đi .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com