Mâu duyên
TIẾT TỬ
Truyện kể rằng trên tay phải đức phật có một chuỗi phật châu bằng gỗ, ngài luôn mang theo bên mình lúc tham đạo thụ thiền (1), lâu dần phật châu sinh linh tính, lại được thế nhân lễ bái hàng ngày, thấy thôn phu ngu phụ cầu tài thỉnh phúc, nghe nam si nữ oán kể hận thuật tình, việc nhiễm phần tục khí trần gian là khó tránh, chỉ không ngờ lòng trần vướng ngày một nặng, không cách nào dứt bỏ. Nhờ có đức phật hết lời ngăn cản, mới chưa gây ra chuyện gì…
Có một ngày, phật châu như thường lệ nhìn xuống nữ tử quỳ trước bục, cô gái này cũng thực kỳ lạ, người khác đốt nhang lễ phật là xong, lòng cô dường chợt sinh cảm giác mà ngoảnh đầu nhìn lại, nhẹ cất tiếng cười: “Phật châu thật nhã…” Chỉ một câu nói, lại khiến lòng trần của phật châu càng nặng, phiền não càng tăng.
Không biết cách bao lâu, lại có một nữ tử đến cầu phật, lúc ra về chợt ngoái đầu nhìn, khẽ thốt: “Phật không thích đàn hương lại cầm một chuỗi lựu châu trên tay, lạ thật…” Người nói vô tâm, kẻ nghe hữu ý, mộc châu liền nhân đó hướng đức phật thưa: “Con trước nay vẫn thành tâm hướng đạo, chỉ mong sớm ngày tu thành chính quả, chỉ là trong lòng hình như còn gút mắc, chung quy vẫn muốn tới nhân thế một lần, giải quyết cho xong chút nhàn sầu đó…” Phật than: “Tâm con chưa an, cớ sao lại nói là hướng đạo?... Thôi được, nữ tử trần gian kia cùng con có mâu duyên(2) mấy kiếp, nếu đã không thể dứt, vậy…” Phật châu được chấp thuận, còn tâm lắng nghe sao? Lập tức hóa thành một đạo thanh quang, biến mất không tăm tích…
Phật thở dài, nói: “Kiếp trước ngoái nhìn vài trăm lượt, bất quá đổi lấy một lần gặp thoáng qua ở kiếp này, tội gì?”
(1) Tham đạo: chỉ việc đức phật đến chỗ các vị đạo cao đức trọng mà hỏi đạo; Thụ thiền: truyền thụ, giảng giải giáo lý thiền của đạo Phật
(2) Mâu duyên: còn gọi nhãn châu duyên, ý chỉ mối duyên từ ánh mắt nhìn mà thành.
(3) Nguyên văn bốn hướng là nam-bắc-tây-nam, có lẽ tác giả type nhầm?
(4) Chỉ phúc vi hôn: hứa hôn từ trong bụng mẹ
(5) Ở đây tác giả vẫn dùng đại từ “他” chỉ Trầm Mộng Phạm
(6) Phi cáp truyền thư: bồ câu đưa thư
(7) Huyết thiềm thừ: huyết:máu; thiềm thừ: con cóc; có lẽ là một con cóc đỏ như máu?
(8) Dược trung cực phẩm: hiểu nôm na là loại thuốc cực tốt
(9) Khứ hủ sinh cơ: Loại bỏ phần da thịt thối rữa, tạo thành lớp cơ thịt mới
(10) Quấn quý nài nỉ: nguyên văn là nhuyễn triền ngạnh ma
(11) Nguyên văn: cố phán sinh huy
(12) Tương thức: quen biết nhau. Nguyên văn câu này: Nhất tràng tương thức nhất tràng mộng
(13) Đao môn: cánh cổng chạm khắc hình đại đao
(14) Nguyên văn: hồ ngôn loạn ngữ, quỷ thuyết hồ đạo lai hống nhân
(15) Ngộ mộc lập kiệt: Gặp mộc liền mất mạng.
THƯỢNG
Kinh Châu, thành trì được xưng tụng là chốn “nối liền bảy tỉnh”, nam giáp Trường Giang, bắc tựa Hán Thủy, tây khống chế Ba Thục, Đông nối Tương, Việt (3), thực sự là chốn đất rộng người đông, phồn hoa hưng vượng, mà phú quý nhất nơi đây lại chính là nhà họ Sở, chẳng nói đâu xa, chỉ cần nhìn một nô tài nhà họ, cũng thấy được lối ăn mặc chỉnh tề hơn người.
Nhưng mấy hôm nay Sở lão gia thường ngày béo tốt lại khốn quẫn tới mức thân hình cũng thành tiều tụy, khóc không ra nước mắt!-- Nữ nhi bảo bối của lão bỏ trốn mất rồi! Vừa mới nghe tin lão già Trầm Nhạc mời bà mối, chuẩn bị rước cô con dâu chỉ phúc vi hôn (4) vào cửa, Sở gia đại tiểu thư đã sợ tới độ chạy trốn mất tăm biệt tích, thế này còn không khiến Sở lão gia gấp tới phát cuồng sao!
Lại nói Trầm gia ở tái bắc, tài phú tuy không bằng Sở gia, nhưng cũng vang danh trong chốn võ lâm, một ngọn tiêu kỳ nhà họ tung hoành khắp đại giang nam bắc, có ai không nể mặt ba phần? Đâu thế tính là làm mất thể diện nhà họ Sở? Chỉ tại con bé Sở Yến tính tình kỳ quái, chẳng cần biết hôn phu nhân phẩm ra sao, cứ một mực nháo loạn đòi hủy hôn, không được, liền dứt khoát cuốn quần áo bỏ đi! Tội nghiệp cho Sở lão gia, nghĩ đến vỡ đầu cũng không ra nguyên cớ, chỉ có thể âm thầm thở than…
Vừa phải đối phó với bà mối, vừa rải gia nhân điều tra khắp chốn, tất nhiên là không cần lắm miệng nói hở ra, nhưng đã qua hơn mười ngày mà vẫn không có được chút dấu vết nào, Sở lão gia không khỏi hối hận, sớm biết thế đã không đưa con gái tới núi gì gì phái chi chi đó, học võ nghệ còn chưa đủ, lại còn luyện khinh công cho nên dáng nên hình, cái gì là “nhất khứ thiên lý”, “đạp tuyết vô ngân”, tới khi cần lùng nó về mới biết là đại nạn! Nhưng khó thế nào cũng phải làm bằng được, lão già Trầm Nhạc kia tưởng mình không đủ thành ý, đã sai nhi tử tới trước cửa rồi! Đôi vợ chồng già thấy không ổn, liếc nhau một cái, lại tức tối giậm chân, mắng con gái không biết nhìn xa trông rộng, chạy làm quái gì? Cớ gì lại muốn chạy? Cứ nhìn trượng phu tương lai của ngươi, dung mạo tuấn tú khôi ngô miễn bàn, giữa anh khí ngất trời còn mang theo vài phần phóng khoáng. Lại còn tên hắn nữa, Trầm Mộng Phạm, vừa nghe đã biết không tầm thường, khí độ bất phàm, là nhân trung long phụng, nhân trung long phụng, chính là loại người như hắn a! Hai ông bà nhìn nữ tế, nhìn tới mức bốn mắt lồi hẳn ra, nước miếng thiếu điều chảy cả xuống! Hoàn hảo, người ta đã nhìn quen một màn này, cũng không tính toán!
Chẳng còn cách nào khác, đành lôi cái cớ nữ nhi bệnh nặng, không tiện gặp ra lần nữa! Mà Trầm công tử cũng sảng khoái, lưu lại sính lễ rồi lập tức rời đi, lão gia bấy giờ mới nhẹ nhõm thở phào, lại nhớ tới đứa con gái hiện không rõ tung tích, lại không khỏi thấy đau đầu…
Nói tới tiểu thư Sở Yến của Sở gia, từ nhỏ đã được nuông chiều, tự nhiên dọc đường phải chịu không ít khổ, nếu nàng không có một thân võ nghệ, chỉ sợ đã sớm bị bán tới chỗ nào không rõ, phần nợ này, tự nhiên bị nàng trút xuống đầu chàng Trầm Mộng Phạm vô tội! Lúc này đây, nàng vừa ôm cái bao tử không ngừng sôi ùng ục, vừa bắt đầu chửi rủa “gã họ Trầm”, chửi tới hồi thứ một trăm mười bảy mới tạm thôi, cũng chẳng vì nguyên do gì đặc biệt, chẳng qua là nàng chợt nghe thấy một mùi hương thoảng qua—Mùi thức ăn!
Lần theo mùi hương, nàng tới dãy sương phòng phía tây của một khách sạn, mâm cơm đang tỏa hương ngào ngạt nọ không phải đang bày trên bàn sao? Sở Yến hơi cong thắt lưng, đã nhảy qua cửa sổ vào trong, một chút chuyện vặt vãnh này tự nhiên không làm khó được Sở tiểu thư vốn khinh công trác tuyệt! Ngay lúc nàng đang chuẩn bị ngốn ngấu,chợt nghe bên trong hình như có tiếng nước, chẳng lẽ khách nhân chỗ này đang tắm? Hắc hắc, quá tốt, phải tranh thủ mượn tạm chút lộ phí của hắn, đỡ phải nhịn đói! Nghĩ vậy, nàng liền sấn tới, mở hòm rương lục lọi, bận rộn vô cùng…
Nhưng người tính không bằng trời tính, nàng chỉ vừa thoáng thấy tiền bạc bên dưới bao quần áo, sau đầu đã đột nhiên truyền tới tiếng quát: “Tiểu tặc to gan! Còn dám ở đây giở trò?!” Sở tiểu thư trước giờ luôn được người chiều chuộng, đã phải chịu loại “đối đãi” thế này đâu? Nàng bất chấp đúng sai, tức giận, quay đầu quát lại: “Ngươi mới…” Lời nói ra một nửa chợt ngừng, toàn bộ tâm tư nàng bị vẻ tuấn tú phiêu dật của đối phương hấp dẫn lúc nào không biết, hoàn toàn quên mất chính mình.
“Thế gian có nam tử đẹp tới mức này sao! Tuy rằng hắn y sam bất chỉnh, mày kiếm nhíu sâu, lại vô tình tăng thêm vài phần khí phách…” Sở Yến chăm chú nhìn đối phương hệt như lão tăng nhập định, không nói tiếng nào. Thiếu niên lửa giận bốc lên đầu, vung khối xà phòng trong tay ném tới, tiếng gió rít lên, công lực rõ ràng không thấp. Sở Yến còn chưa hoàn hồn đã bị trúng chiêu, trước mắt tối sầm, ngã lân ra bất tỉnh…
Thật là, một phen tâm động mấy phen tình, ngoảnh đầu trông lại khó tương vong!
Trầm Mộng Phạm khoanh tay đứng bên song, nhìn Sở Yến đang hôn mê trên đất, trầm tư không nói. Bằng vốn y thuật học được khi hành tẩu giang hồ, nàng biết nữ tử trước mặt kỳ thật là đói quá mới ngất đi, lại nhìn một thân gấm lụa trên người, người nọ hẳn phải là một vị thiên kim tiểu thư, nhưng sao lại rơi vào tình cảnh này? Chẳng lẽ trong nhà gặp phải biến cố gì? Nghĩ một hồi, nàng không khỏi cười khổ: phiền phức của mình còn chưa giải quyết xong, lại còn tâm tư lo chuyện người ngoài?
Thế nhưng, khuôn mặt trắng nõn của Sở Yến cứ ẩn hiện trong đầu nàng, cho dù nhắm chặt hai mắt cũng không tan đi, giống như đã định trước trong cõi u minh nào đó.
Thật lâu sau, Sở Yến mới tỉnh lại, trông thấy dáng ngọc cao gầy của Trầm Mộng Phạm, nàng không khỏi lần nữa si ngốc, thấy đôi mắt y (5) khép hờ, tựa như đang ngủ, bốn phía lại không còn ai khác, nàng thầm tính toán, lúc này không chạy thì còn đợi tới bao giờ? Không ngờ vừa bước chân xuống giường, Trầm Mộng Phạm đã lập tức phát hiện, hỏi: “Tiểu thư định đi đâu?” “Tửu lâu, đem một bàn đầy rượu thịt ăn bằng hết, rồi làm một con quỷ no bụng cũng tốt!” Sở Yến thầm nghĩ, đằng nào cũng đã bị bắt, cứ nói xằng một trận cho xong!
Trầm Mộng Phạm không ngờ nàng sẽ trả lời như vậy, sửng sốt nửa ngày mới cười hỏi: “Nàng tới đây là muốn tìm cái ăn sao?” “Chứ chẳng lẽ để nhìn…” Sở Yến vừa buột miệng đã thấy không ổn, tuy kịp thời ngừng lại, nhưng đôi má đã đỏ ửng, mà khuôn mặt Trầm Mộng Phạm cơ hồ con đỏ hơn… Đúng là dễ xấu hổ, Sở Yến nghĩ vậy.
Nhưng lồng ngực Trầm Mộng Phạm lại có một phen tư vị khác, thầm than: đều là thân nữ nhi, nàng có thể tủy ý bộc lộ vẻ thẹn thùng e ấp, ta lại không cách nào…
Hóa ra Trầm Mộng Phạm vốn là nữ tử, chỉ vì mẫu thân Hạ thị là vợ lẽ, khi nàng mang thai cũng là lúc đứa con trai duy nhất của Trầm Nhạc qua đời không lâu, vì an ủi phu quân, cũng để thay đổi địa vị thấp kém của mình ở Trầm gia, nàng tự nhiên hi vọng đứa trẻ trong bụng mình là trai, Trầm Nhạc cũng mong như vậy, thế nhưng, sinh ra lại là một nữ nhi, Hạ thị thất vọng cực độ, dứt khoát một là không làm, hai là làm tới cùng, mua chuộc bà mụ nói dối nàng đã sinh một nam hài, khiến Trầm Nhạc mừng như điên, từ đó càng thêm yêu chiều nàng, chuyện này không cần nhắc tới. Chỉ khổ cho Trầm Mộng Phạm, từ nhỏ đã bị nuôi dưỡng như một nam hài, lại còn phải giấu diếm hơn trăm hạ nhân trong phủ, tuy cũng vượt qua nhiều phen rắc rối, nhưng bây giờ, phải cưới nàng Sở tiểu thư chỉ phúc vi hôn nào đó làm vợ, mặc dù nói nàng hiện giờ trùng hợp mang bệnh trong người, nhưng hôn ước còn đó, tránh được hôm nay không tránh được ngày mai, lỡ như thực sự phải cưới về, phải làm sao cho ổn thỏa? Ngờ đâu người trước mặt vừa vặn là vị thê tử chưa cưới của nàng, thế mới biết chuyện gọi là sự đời trùng hợp, người chưa từng gặp phải sẽ không tin!
Sở Yến cũng không rõ nội tình, chỉ thấy con người mới gặp trước mắt này khiến nàng cảm thấy vô cùng thân thuộc, không khỏi nảy sinh ý muốn thân cận, hỏi: “Nếu đã gọi ta là trộm, sao công tử còn không báo quan?” Trầm Mộng Phạm nghe vậy, liền bật cười: “Quan tặc thông đồng, rắn chuột chung hang, nếu nàng thực sự là giặc, hẳn lúc này đã có quan sai tới cửa tìm, ta cần gì phải phí tâm?” Sở yến nghe thế, cảm thấy cũng có lý, nhưng bị người cười như vậy thì thực sự là lần đầu tiên, tâm tình buồn bực, liền trả đũa: “Hừ, bèo nước gặp nhau, không cần ngươi phải nịnh hót, ngươi giả vờ hảo tâm, rõ ràng là không có ý tốt, bản cô nương còn lâu mới để ngươi xỏ mũi!” Nói xong liền xô cửa ra ngoài, Trầm Mộng Phạm vô duyên vô cớ bị mắng, biết là lời nói lẫy, không đáng giải thích, chỉ để mặc nàng bỏ đi.
Sở Yến ra tới đường cái, mới phát hiện quần áo trên người đã bị thay mới, mặt liền đỏ ửng, nghĩ thầm: vị công tử kia bên người không có một thị tòng, quá nửa là chàng tự mình động thủ, không có gì phải nghi ngờ, nhưng… chuyện này… nam nữ thụ thụ bất thân, chàng, chàng, chàng sao có thể… Nếu để cha cùng tên họ Trầm kia biết được, chắn chắn sẽ…- nàng không ngẫm lại, khách sạn lớn như vậy, chẳng lẽ còn không có nữ tử, hắn cần gì phải tự mình động thủ? Thực tế là nàng đã chớm động tâm, tự mình nghĩ chệch đi thôi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, không để cha nàng biết là đương nhiên, còn “gã họ Trầm” kia thì có can hệ gì? Cho hắn biết không chừng lại tốt, hắn tức giận bỏ đi, nàng sẽ khỏi phải gả tới chỗ bần cùng lạnh lẽo đó, có thể ở lại thành Giang Lăng, tha hồ mà tự tại! Một phen giải nạn như thế, nàng tự nhiên là sung sướng bội phần, lại nhớ tới gương mặt đỏ ửng cũa vị công tử trong khách sạn, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, đắc ý vô cùng!
Ở bên hiên khách sạn, tâm tư Trầm Mộng Phạm lại không cách nào yên, trăm câu hỏi không sao tìm ra lời giải đáp. Nàng từ nhỏ đã mặc nam trang, mọi người đều coi nàng là một nam hài chân chính, bất kể là lời nói, cử chỉ hay tính cách, đều bị bắt phải giống nam tử tuyệt đối, cho nên khi thấy nữ tử vừa mắt, dù biết các nàng đồng giới, nàng vẫn không khỏi muốn nhìn lâu thêm, hoặc chiều chuộng hoặc chở che, tới nỗi việc động tình với họ, có lẽ cũng là trong sớm muộn. Nhưng bất an như hôm nay thực sự là chuyện chưa từng xảy ra. Chẳng phải chỉ là một cô nương thận phận không rõ ràng?... Ngay cả họ tên nàng cũng chưa từng hỏi qua, vậy mà… Thôi, nếu có duyên, tự khắc có ngày gặp lại, lúc đó sẽ hỏi cũng chưa muộn!
Vừa quyết định xong, đã nghe bên ngoài phòng vang tiếng bước chân gấp rút, tiểu tư Trầm Nghĩa Nhi đứng ngoài thưa: “Tiểu tiêu chủ, có phi cáp truyền thư của lão gia (6).
Phi cáp truyền thư?
Trầm Mộng Phạm kinh ngạc, lập tức đón lá thư trong tay tiểu tư, cẩn thận đọc xong, mới phát hiện mình đã đổ một thân mồ hôi lạnh! Trong thư viết, huyết thiềm thừ (7) do tiêu sư Liễu Khai Thành bảo hộ đã bị sơn tặc trên núi Phi Long cướp đi, Trầm Nhạc lệnh cho nàng lập tức đuổi theo, giúp Liễu Khai Thành đoạt lại chuyến tiêu này!
Người ta nói huyết thiềm thừ vốn là dược trung cực phẩm (8), có công hiệu khứ hủ sinh cơ (9), khởi tử hồi sinh! Thái thú Nam Việt nghe nói Lưu thừa tướng quyền khuynh triều chính lâm bệnh nặng, đã tốn hao không biết bao nhiêu tài lực cùng công sức, dùng đủ mọi cách mới tìm được món này, lại mời bọn họ nam hạ bảo tiêu, hộ tống món hàng về kinh, còn về phần phải hộ tống món gì, chỉ có cha con nhà họ Trầm được biết, những người còn lại, bao gồm cả Liễu Khai Thành, cũng không được cho hay, một là để tránh lắm người nhiều miệng, không an toàn, hai là đề phòng vạn nhất có mất đi, cũng không liên lụy bọn họ. Không ngờ, kế hoạch chu toàn nhường đó vẫn còn kẽ hở, bất kể là Lưu thừa tướng hay thái thú Nam Việt trách tội xuống, Trầm gia bọn họ đều không đảm đương nổi, nhẹ thì khuynh gia bại sản, mà nặng thì mang họa đổ máu, cơ nghiệp mấy đời đều bị hủy! Thử hỏi Trầm Nhạc làm sao an tâm được?
Trầm Mộng Phạm đưa lá thư tới trên ngọn lửa nến, ngưng thần nhìn vết lửa thiêu, thầm nghĩ: sơn tặc đoạt được món trân bảo quý giá này, tám phần là tính chuyện cất giấu trước tiên, không kịp tìm nơi tiêu thụ, chỉ cần huyết thiềm thừ hãy còn, Trầm gia liền còn giữ được, chỉ sợ một khi chuyện này truyền ra ngoài, không biết sẽ dẫn tới bao nhiêu tranh đấu, vẫn nói minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, có thể đoạt lại hay không thật không dám chắc! Kế hoạch trước mắt vẫn là nhanh chóng lên núi Phi Long, sớm một ngày liền bớt một phần tranh đoạt!
Chủ ý đã định, liền viết một phong thư, lệnh Trầm Nghĩa Nhi tới nhà họ Sở vùng phụ cận, xin mượn tạm vạn lượng bạc trắng, nàng đoán đám sơn tặc này tham tiền quá nửa, có thể chuộc lại huyết thiềm thừ bằng cách này cũng không chừng! Còn nàng thì đi suốt ngày đêm , lên núi Phi Long!
TRUNG
Về phần Sở Yến, nàng vẫn đang tủi nhục “lưu lạc” giang hồ, cũng may lúc nhỏ nàng đã học qua mấy món may thêu nữ công, tự nuôi sống chính mình cũng không quá khó, tất nhiên cũng không phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, chịu đói rét khổ sở. Thực ra nàng nhớ cha mẹ vô cùng, nhưng một là không muốn bị gả tới phương bắc, hai là nàng phải giữ thể diện, trong nhà một ngày còn chưa tìm tới, nàng liền một ngày không thèm về, cứ vậy kéo dài, chớp mắt đã qua tầm nửa tháng.
Đã may áo thêu hoa, tự nhiên là phải mua kim sắm chỉ, số lần phải tới lui những chốn trăng hoa sầm uất liền không ít, trong lúc giao thiệp với người nọ kẻ kia cũng nghe được ít nhiều thị phi, mà chuyện trong giang hồ, dẫu không thể rõ tới chân tơ kẽ tóc, nhưng cũng hiểu được đại khái! Mấy thứ huyết thiềm thừ, chém giết này nọ nàng không chút quan tâm, chỉ để ý chuyện nhà mình, thậm chí tới chuyện “gã họ Trầm” mấy lần hướng cha nàng mượn bạc, mỗi lần mượn bao nhiêu, nàng đều mở sổ ghi lại rõ ràng, không phải là sợ hắn giở trò quỵt nợ, chỉ muốn dùng nó nắm lấy điểm yếu của “gã họ Trầm”, từ đó dẹp màn hôn sự này đi!
Nói cũng lạ, mấy ngày gần đây nàng liên tục gặp ác mộng, cũng không biết là sơ ý đụng phải thứ ô uế gì, lại nghe mấy bà lão nhàn rỗi nói nơi ngoại thành phía đông có một ngôi chùa rất linh thiêng, tới đó thắp nhang khấn vái ắt có thể an thần đắc phúc! Thế là, sáng hôm nay, nàng vội vã thêu cho xong cẩm bào, bèn quyết định tới đó xem thử, xin cái bùa bình an.
Vào trong chùa, mới thấy nhang khói nơi đây không quá hưng vượng, cũng không quá nhiều người, thực sự là chốn thanh tịnh! Tượng phật nơi đây cùng những chỗ khác cũng có chút bất đồng, mặc dù trên mặt vẫn là biểu tình hiền hậu, trên thân vẫn là cà sa kim thiền, nhưng phong thái lại nhiều hơn một phần xót thương. Càng kỳ lạ là Sở Yến lại không cảm thấy chút nào xa lạ, trái lại còn có cảm giác như trở về chốn cũ, thân thiết vô cùng! Trong khi khấu đầu lễ bái, đương nhắm mắt ngưng thần, nàng dường nghe tiếng người thở dài: “Châu Nhi, qua nhiều kiếp như thế, còn chưa tỉnh ngộ sao?” Mở mắt, lại không thấy có người, cứ như thế liên tiếp ba lần, giọng nói mỗi lúc một to hơn, nàng bị dọa đến mướt mồ hôi trán, trống ngực đập thình thịch! Nàng vội vội vàng vàng bái lạy qua loa rồi rời đi, tự nhủ sau này có chết cũng không quay lại nữa.
Xuống tới lưng chừng núi, bỗng nhiên có mấy người từ bên vách đá lao tới, nàng còn chưa kịp phản ứng, bọn họ đã đồng loạt quỳ xuống, khóc thưa: “Tiểu thư, chúng tiểu nhân tìm người tới khổ!” Hóa ra gia nô trong phủ xoay xở đủ cách mới tìm được tới đây. Sở Yến nửa mừng nửa lo, khóc không thành tiếng, mọi người phải an ủi một lúc lâu nàng mới nguôi nguôi, cùng mọi người về chỗ phố hoa thu dọn hành trang, trở về nhà!
Sở lão gia cùng Tăng lão phu nhân thấy con về thì càng khóc dữ, khiến người khác trông thấy cũng cảm động theo. Một nhà đoàn tụ, gia đình đầm ấm, trên thuận dưới hòa. Đột nhiên, gia nô ngoài cửa hổn hển chạy vào, lắp ba lắp bắp thưa: “Trầm, Trầm Nghĩa Nhi lại tới rồi… còn bị thương… đang, đang ở trước cửa…” Sở Yến không hiểu: “Trầm Nghĩa Nhi là ai?” Hai ông bà liền nhân Trầm Nghĩa Nhi mà đem Trầm Mộng Phạm ra khoa trương khen ngợi một hồi, còn tưởng con gái họ sẽ thích thú, không ngờ chỉ nhận được vẻ mặt coi thường của con. Nên nhớ, trong lòng Sở Yến đã sớm có người, sao còn để người khác vào mắt được nữa?
Không nói chuyện Trầm Nghĩa Nhi được cứu thế nào, hướng Sở lão gia cẩn thận bẩm báo việc công tử nhà hắn ác đấu cùng hảo hán các lộ ra sao, du thuyết sơn tặc, trí dũng cùng thi… vân vân đủ thứ tiểu tiết, chỉ nói Sở Yến nghe xong, trong đầu chợt nảy ra một kế, tự động xin đi giết giặc: “Cha, nữ nhi tốt xấu gì cũng là con dâu chưa vào cửa của Trầm gia, thấy Trầm công tử gặp nạn, nữ nhi sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Cho phép nữ nhi thay Trầm Nghĩa Nhi đi một chuyến, tự mình đem ngân phiếu tới đó, được không cha?” Sở lão gia thấy nàng nói hợp tình hợp lý, lại coi trọng Trầm Mộng Phạm anh tuấn, mặc dù ba lần bảy lượt ngập ngừng do dự, rốt cuộc không chịu nổi mấy chiêu quấn quýt nài nỉ (10) của nữ nhi, phải đồng ý.
Sở yến sung sướng cực độ, âm thầm tính toán: “Gã họ Trầm, đợi ta cầm huyết thiềm thừ trên tay rồi, coi ngươi có hủy hôn hay không!” Đêm đó nàng vui vẻ đi nằm, nhưng lại mơ thấy một giấc mộng kỳ quái, trong mộng mọi vật tối đen, chỉ có một con đường mòn quanh co dài dằng dặc, không biết là dẫn tới đâu. Trên đường có một nữ tử áo trắng váy dài, đang bước đi chậm rãi, lại liên tục ngoái đầu, ánh nhìn đong đầy cảm xúc (11), mà đôi mắt nàng ấy, lại đặc biệt khiến lòng người xao động, đáy mắt dường có lệ, đợi đến khi nàng nhìn rõ, lại đột ngột hóa thành vị cổ phật trên núi, luôn miệng thở tha: “Trong mệnh nàng ta không có mộc, cưỡng cầu ắt khổ! Châu nhi, sớm trở về thôi!” Thanh âm thê lương, khiến lòng người kinh hãi! Sở Yến bị lời ấy làm hoảng sợ, lập tức tỉnh dậy, ngồi ngây ngốc trên giường, mãi một lúc lâu sau mới bình tâm. Khi nhớ lại, mộng đã quên quá nửa, chỉ có đôi mắt nữ tử kia, thực sự trông rất quen, nhưng nàng nghĩ mãi, vẫn không nhớ ra đã gặp ở đâu…
Thực sự là, một phen mộng ảo vạn xuyến xao, không quen nhau thì đâu ta thán!
Trên núi Phi Long, trong gian nhà gỗ đơn sơ, Trầm Mộng Phạm cùng Liễu Khai Thành đang thương lượng tìm cách đoạt lại huyết thiềm thừ , chỉ nghe Liễu Khai Thảnh nói: “Tiểu tiêu chủ, thường nghe ‘lòng người khó dò’, mặc dù người có ân cứu mạng Trương Liên Hổ, nhưng chưa chắc hắn đã cảm kích, bạc đã đưa không ít, nhưng mỗi lần theo hẹn lên núi, không phải có kẻ muốn đốt trại của hắn thì cũng có người muốn lấy mạng hắn, mà huyết thiềm thừ tới cái bóng còn chưa thấy đâu, theo tại hạ thấy, chúng ta rõ ràng là bị đùa giỡn!” Trầm Mộng Phạm nhíu mày, có chút không vui: “Chúng ta trước sau tám lần cứu hắn, lại đưa hắn tám vạn lượng bạc, có thể làm trại chủ, ắt cũng phải có điểm đáng tin. Huống hồ mấy ngày qua, nhân mã các lộ đã khiến hắn chật vật không sao chống đỡ, nếu còn kéo dài, hắn muốn tự bảo toàn cũng không phải dễ… Theo ta thấy, hắn đã sớm cùng đường, lần này thêm hai vạn lượng, rõ ràng hắn đã phải cân nhắc kỹ càng, huyết thiềm thừ chắc chắn sẽ đổi về được!”
Liễu Khai Thành vỗ bàn, bất bình nói: “Chúng ta vì chuyện này đã tổn thất năm tiêu sư, hắn lại còn muốn chúng ta đưa tiền tới, người, thực quá hoang đường!” Trầm Mộng Phạm cắn răng: “Ta bất quá không muốn thấy toàn bộ tiêu cục chết uổng dưới cẩu đầu trảm chốn công môn, làm vậy có gì sai? Chẳng lẽ ngươi có cách khác tốt hơn?” Liễu Khai Thành ngẩng người chết sững, nhớ lại bản thân mình ba lần bốn lượt hoài công vô ích, mà Trầm Mộng Phạm vừa tới đã nắm được em ruột của Trương Liên Hổ, rồi vừa đấm vừa xoa, làm quen rồi lung lạc toàn bộ lũ cướp, lấy thời gian dài, nói không chừng thực sự có thể đoạt lại huyết thiềm thừ, nhưng tâm trạng hắn vẫn chưa yên, mới hỏi lại: “Nếu lần này hắn vẫn không chịu giao ra thì sao?”
“… Bình định Phi Long sơn của hắn, một người cũng không lưu lại!” Trầm Mộng Phạm lập tức đáp, không chút nghĩ ngợi.
Cách ngày, nàng bỗng gặp được người nàng không ngờ tới nhất: Sở Yến!
Đó là chỗ khe núi giữa rừng rậm, nàng bị một đám người vây công, cũng đã dần kiệt sức, ngay lúc nàng hối hận vì tự tiện ra ngoài mà không báo trước thì Sở Yến kịp thời chạy tới, không nói nửa lời liền xông vào tấn công như điên dại, dọa cho bọn tiểu lâu la hoảng sợ, chạy trốn tán loạn, rốt cuộc mạng Trầm Mộng Phạm được cứu. Nhưng Trầm Mộng Phạm lại vì vết thương quá nặng mà lập tức ngất đi… Đợi tới khi nàng mở mắt ra lần nữa, trông thấy gương mặt thanh nhã trước mắt, lòng nàng chợt trào lên một loại xúc cảm khó tả, chỉ biết vươn tay, gắt gao ôm nàng ấy thật chặt, thật lâu, bao nhiêu tưởng niệm cũng theo thời khắc đó mà vương vít… Thế nhưng, nàng không phát hiện, trên khuôn mặt Sở Yến, có hai hàng lệ ngọc đang rơi…
Trầm Mộng Phạm tựa đầu vào lòng Sở Yến, tham lam hít lấy mùi hương trên thân nàng, không buồn để ý rằng cơ thể mình đang đau như dần, cũng hồn nhiên quên mất thân phận bản thân, thậm chí quên luôn hỏi Sở Yến có yêu nàng, yêu một người cũng là nữ tử như nàng ấy hay không… Nàng chỉ còn nhớ một câu hỏi duy nhất, là câu hỏi lần trước đã quên nêu: “Nàng tên là gì?” Sở Yến lòng ngập chua xót, thầm than tạo hóa trêu ngươi, sao lại khiến nàng đem lòng yêu một nữ nhân? Nếu không giúp nàng ta kiểm tra thương thế, không biết nàng còn bị lường gạt tới bao giờ, nhưng người trong lòng nàng, sao khí chất lại không có nửa phân nhu nhược? Nữ tử như vậy, cùng là nữ tử, còn có thể yêu sao?
“Mạc Ngôn, gọi ta là Mạc Ngôn…” Nói rồi, lệ càng trào mãnh liệt, Trầm Mộng Phạm thấy vậy đáy lòng liền chùng xuống, biết nàng không muốn lộ danh tính, không khỏi cười một tiếng thê lương, hơi hé môi bảo: “Vậy nàng gọi ta là ‘Vô Danh’… được không?” Sở Yến gật đầu, lệ, trong chớp mắt đã lại dâng đầy đôi mi…
“Về cùng ta được không?” Trầm Mộng Phạm lần nữa lộ ra ánh mắt khẩn cầu. Nếu nàng đáp ứng, hay có thể nhận ra, con người này là “trượng phu” chỉ phúc vi hôn của mình, ắt sẽ không đến mức sai càng thêm sai, sau này cũng sẽ không hối hận, không thương tâm…
Trầm Mộng Phạm đợi mãi mà không có được đáp án, cảm thấy mất mát vô cùng, nàng một mình trở về gian nhà gỗ, tiều tụy đủ mười phân. Mọi người đợi mãi mới thấy nàng trở về, cao hứng còn không kịp, đâu nghĩ ngợi gì nữa? Sau đấy, Trầm Mộng Phạm tựa thành giường, mệt mỏi thiếp đi, lại chợt thấy một cơn mơ, dường như nàng trông thấy “thê tử” của mình, nhưng trông không rõ mặt, rốt cuộc chỉ nghe được một tiếng gọi khẽ “Vô Danh” thì đã tỉnh dậy.
Là thực? Hay không?
Đêm lạnh như nước, ánh sao lấp lánh đầy trời, vẫn cứ soi không tỏ con đường phía trước, Sở Yến không cho phép bản thân quay đầu lại, cứ lặng yên tiến đến bên ngoài gian nhà gỗ, cẩn thận quan sát con người đang khiến nàng bận lòng, xem nàng ấy có ngủ yên không, chăn mền có đắp đủ không, thương thế đã đỡ chưa… Nguyên lai lòng nàng không cách nào buông xuống, nên mới một mực bám theo nàng ấy. Dù đã không ngừng cảnh cáo chính mình, rằng chỉ liếc mắt xem một cái rồi đi, nhưng nhìn một lần, lại muốn trông lần nữa; trông lần thứ hai lại muốn ngắm lần thứ ba… Giống như một xoáy nước, vừa tới gần liền bị cuốn vào trong, không sao thoát được.
“Ôi…” Sở Yến đau lòng cực độ mà than khẽ, miễn cưỡng nuốt xuống hai hàng lệ, không để trào ra, cắn răng, dứt khoát rời đi! Đi được vài bước, nàng chợt phát hiện sau lưng có người, ngoảnh đầu lại, chỉ thấy Trầm Mộng Phạm đứng yên nơi đó, vạt áo dài nhẹ bay, mờ mịt như thần tiên, một đôi tròng mắt đen nhánh nhìn nàng chăm chú, không hề che giấu ý tứ ái mộ cùng quyến luyến bên trong. Sở Yến giật mình, cảnh này, không phải từng gặp qua trong mộng? Còn đang mê man, Trầm Mộng Phạm đã tới trước mặt, nhẹ giọng thì thầm: “Mạc Ngôn, sao nàng tới lại không chịu gặp ta? Nàng đã vương vấn, cớ gì phải lẩn trốn?” Từng lời chân tâm, từng câu nồng ý, Sở Yếu há miệng, lại không nói được lời nào, a, Mạc Ngôn, mạc ngôn, quả thực không lời đáp lại!
Trầm Mộng Phạm vươn tay, biểu tình như si như cuồng: “Mạc Ngôn, để ta chạm vào nàng được không? Mạc Ngôn, đừng bỏ đi được không? Mạc Ngôn, yêu ta được không?” Sở Yến ôm mặt khóc nức nở, quay người định chạy, thế nhưng, Trầm Mộng Phạm từ sau lưng đã ôm chặt lấy, bên tai nàng truyền tới tiếng nấc rất khẽ, nàng ấy gầy yếu như thế, ấm áp như thế, đau thương như thế, tâm Sở Yến rốt cuộc vỡ tan, đành để mặc bản thân đắm chìm vào phút ôn nhu ngắn ngủi…
Đôi môi Trầm Mộng Phạm là lửa nóng, đôi môi Sở Yến lại lạnh như sương giá, khi chúng chạm phải nhau, chỉ còn lại cảm giác ôn nhu, cũng không biết là lửa làm tan băng hay băng làm lửa tắt…
“Đừng…” Sở Yến kêu một tiếng cầu xin yếu ớt, nhưng không ngăn được động tác của Trầm Mộng Phạm, ngược lại còn khiến nàng ấy thêm bá đạo, cánh tay thon gầy không biết tự bao giờ đã vượt qua lần áo lụa, chạm vào đôi gò bồng đảo đang run nhẹ, khẽ xoa nắn, vuốt ve… Sở Yến cả người mềm nhũn, vô thức dựa vào người Trầm Mộng Phạm, Trầm Mộng Phạm hôn càng sâu, càng mạnh mẽ, từng ấn ký tím hồng lưu dấu trên nước da trắng nõn của Sở Yến. Sở yến vịn vai nàng, muốn đẩy ra, nhưng lại phát hiện đôi tay đã sớm phản bội ý thức nàng, chỉ muốn gắt gao ôm chặt lấy, không chịu tách rời… Dưới ánh trăng trong, khung cảnh này đặc biệt yêu kiều…
Sớm mai, ánh dương nhiễm đỏ, vạn vật huy hoàng, cơn gió mát thổi qua, Trầm Mộng Phạm tỉnh giấc, nhìn quanh bốn phía, nhưng nào có thấy người đã cùng nàng thân thiết hôm qua, lòng nàng liền lạnh đi quá nửa, cảm thấy trống rỗng, hệt như vừa đánh mất thứ gì đó, nhưng lại chẳng biết là gì…
Một hồi tương thức một cơn mơ(12), lẽ nào lại thành ra vậy? Trầm Mộng Phạm không thể tin, cũng không muốn tin! Nhưng, cho dù đã tìm khắp cả núi, gọi khản cả giọng, vẫn chỉ là uổng công, nàng chung quy đã đi rồi, bất kể có cố gắng thế nào, cũng không thể thay đổi nửa phân sự thực…
Trở về gian nhà gỗ, hồn nàng dường vẫn chưa về, mãi tới khi Liễu Khai Thành báo lại, bọn Trương Liên Hổ mấy ngày nay đứng ngồi không yên, giống như sắp có hành động gì, nên cẩn thận đề phòng thì hơn. Trầm Mộng Phạm thoáng trầm ngâm, rồi cười mà rằng: “Liễu thúc, đây là bọn hắn hoang mang thôi, hiện giờ mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu gió đông! Đợi ngân phiếu được đưa đến, chắc chắn sẽ đổi được huyết thiềm thừ!” Bộ dạng nàng rõ ràng là đã định trước mọi chuyện, không cho phép nghi ngờ!
Mà Sở Yến, đêm qua mộng xuân vừa tỉnh, nhìn Trầm Mộng Phạm còn đang say ngủ cạnh bên, nàng trăm điểm nhu tình, lại vạn điều cay đắng, đã cùng nhau đến bước này, nàng bùi ngùi thở dài, rất lâu sau, mới tự nhủ lòng: “Đã theo ngươi rồi… bất luận là nam hay nữ…. Ta sẽ hủy bỏ hôn ước với công tử Trầm gia … chỉ mong phật tổ phù hộ cho ta thuận lợi đoạt lấy huyết thiền thừ, tới khi đó sẽ cho ngươi hay tên thật…”
Hai người trong khắc ấy, chỉ cách một tầng sa mỏng, nhưng bởi một chút sai lầm nọ, liền rời nhau ngày một xa thêm…
HẠ
Bằng những điều nghe được từ Trầm Nghĩa Nhi, rất nhanh, Sở Yến đã tìm được Trương Liên Hổ. Đương nhiên nàng dùng thân phận con dâu tương lai của Trầm gia mà đến. Mà Trương Liên Hổ bởi huyết thiềm thừ này nên tai vạ ngập đầu, đang tính toán làm sao gõ Trầm Mộng Phạm một búa cuối cùng, thì vừa vặn vợ hắn tìm tới cửa, sao lại không cao hứng? Nhưng hắn cũng không muốn mất oai phong, liền nổi trống phất cờ, tụ tập lâu la, mở đao môn (13) nghênh đón “thượng khách”!
Sở Yến chưa bao giờ gặp cảnh tượng này, nhưng nàng nhớ tới mục đích lúc đến đây, nhớ tới thâm tình chân thật trong đôi mắt “Vô Danh”, liền nghiến chặt hai hàm răng, ngẩng cao đầu bước vào trong! Trương Liên Hổ thấy nàng mày liễu cong cong, thân mai vóc hạc, lại đối mặt với trăm đại hán hùng hổ, đao quang kiếm kích lẫm liệt mà không có chút ý rụt rè muốn lui gói, liền sinh lòng kính phục, nghĩ thầm: “Đôi vợ chồng họ Trầm này, đều là nhân vật phấn điêu ngọc tạc, thế mà ngạo khí lại hơn người, thực sự xứng đôi!” Trong lòng nghĩ thế, ngoài miệng lại nói: “Cô em, chạy tới chỗ hoang sơn dã địa này làm chi vậy? Muốn tìm dã hán tử làm chồng sao?” Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người trong trại liền cười vang không ngớt.
Sở Yến tức giận cực độ, hất khuôn mặt đỏ bừng, trỏ Trương Liên Hổ mắng luôn: “Là một đại hán thân cao bảy thước lại cam lòng làm giặc, làm đủ thứ chuyện thương thiên hại lý, kẻ như ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà gặp tổ tông dưới suối vàng?!” Một câu nói, lời nào cũng xuyên tâm, khiến đầu lĩnh đám cướp không biết kiếm cái lỗ nào chui xuống, mà đám lâu la cũng xấu hổ vô cùng.
Trương Liên Hổ thẹn quá hóa giận, vờ quát tả hữu: “Người đâu, đem con ả này vả miệng cho ta!” Nhất thời tiếng trống ầm vang, tiếng dạ ran trời, khí thế ngập tràn! Sở Yến thấy vậy, biết hắn chột dạ, nói: “Nếu ta bị mất một sợi tóc, mấy thứ chuyện tốt ta mang tới hôm nay các ngươi đừng hòng lấy!” Trương Liên Hổ nheo mắt, cố ra vẻ thờ ơ: “Có chỗ tốt nào chứ? Chẳng qua là một chút bạc thối!” Sở yến cười lạnh: “Bạc tuy thối, nhưng có thể thiếu sao? Ta có hai vạn lượng bạc ròng ở đây, có thể tính là tốt rồi chứ?” Trương Liên Hổ trầm ngâm hồi lâu, gật đầu đáp: “Phải.” Sở Yến lại nói: “Trầm gia mấy đời làm nghề bảo tiêu, hắc bạch lưỡng đạo đều phải nhường nhịn ba phần, được họ bảo hộ, còn sợ có kẻ dám đến phá sơn trại của ngươi sao? Đó rõ ràng là phúc! Lại nói, ngươi không đau không bệnh, huyết thiềm thừ với ngươi có tác dụng gì đâu? Chỉ tổ khiến người khác thèm thuồng, thị phi không ngừng, đó rành rành là họa! Có lý nào lại đuổi phúc lãnh họa? Bây giờ có người nguyện gánh họa cho ngươi, tính là chỗ tốt được không?” Nàng nói rất nhanh, chỉ ngừng mộc chút, cũng không đê Trương Liên Hổ đáp lời đã tiếp luôn: “Trầm gia đã có thể bảo vệ ngươi bình an, sở gia bọn ta lại còn không thể giúp ngươi phú quý? Ai chẳng biết Sở gia chúng ta giàu nhất Giang Lăng, vẫn nói tài quyền tài quyền, có tiền ắt có quyền, muốn hướng triều đình xin cho ngươi một chức quan cũng không phải chuyện khó, so với việc ngươi ở đây làm cướp, để tiếng xấu vạn năm thì thế nào? Tính là chỗ tốt được chưa?”
Trương Liên Hổ làm giặc đã lâu, nghe mắng chửi đã nhiều, lại nghĩ tới cảnh một ngày kia được khoác áo quan, oai phong biết bao? Đến lúc đó thử xem còn ai dám hướng hắn chửi mắng, nhìn hắn khinh thường? Hơn nữa, hắn vốn đã muốn ném củ khoai nóng bỏng tay huyết thiềm thừ này đi, bây giờ bỗng dưng được vô số món hời, tự nhiên là mừng tới phát điên, nhưng lời nói vô căn cứ, sao biết được tiểu nương tử này không bốc phét? Sao biết nàng thực sự là con dâu Trầm gia, nhi nữ Sở gia? Mới nói: “Lời tiểu phu nhân nói rất đúng, Trương Liên Hổ ta chỉ là một kẻ thô hào, không biết nói lời khách sáo nên xin hỏi thẳng.” Sở yến thấy hắn động tâm, trong lòng hết sức mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn ung dung hỏi: “Còn gì nữa? Cứ nói!” Trương Liên Hổ nói: “Nàng nói nàng là vợ Trầm Mộng Phạm, lấy gì làm bằng? Lại hứa quan chức cho ta, sao biết là thật?” Sở Yến ngửa mặt cười lớn: “Ta nếu không phải vợ Trầm Mộng Phạm, cần gì phải cất công tới đây ôm lo gánh sợ cho hắn? Nếu ta không phải người Sở gia, làm sao cầm ngân phiếu của Sở gia tới được?” Nói rồi liền lấy ngân phiếu trong người ra, để lên bàn, tiếp theo cười lạnh: “Ngươi đường đường là chủ một trại, lại nhát gan như chuột, thử hỏi làm sao phục chúng?” Trương Liên Hộ không giận, lại cười nói: “Tiểu phu nhân bớt giận, người ta vẫn nói binh bất yếm trá, cẩn thận chút vẫn hơn! Nói thế nào tiểu phu nhân vẫn nên viết một giao ước, lấy một thứ làm bằng, bọn ta mới yên tâm!” Sở Yến cưỡi hổ khó xuống, chỉ đành hỏi: “Ngươi muốn lấy gì làm bằng?” Trương Liên Hổ liên tục cười nói: “Kỳ thực cũng không khó, chỉ cần người tự mình viết câu thề độc, nếu không tuân thủ lời hứa hôm nay, phu quân Trầm Mộng Phạm của người sẽ nộp mạng cho tại hạ! Người dám viết không?” Sở Yến nghe thế liền nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Ta quyết không lấy gã họ Trầm kia, làm sao gọi hắn là phu quân được? Câu thề này không khác gì tờ giấy trắng, có viết cũng chẳng sao!” liền theo lời Trương Liên Hổ, lập lời thề độc!
Nhận lấy ngân phiếu cùng tấm giấy, Trương Liên Hổ quả nhiên giao ra huyết thiềm thừ, sau đó còn tính chuyện giải tán sơn trại, đợi ngày làm quan. Mà Sở Yến có được huyết thiềm thừ rồi, liền tính toán kế sách ép Trầm Mộng Phạm phải ngoan ngoãn nghe lời mà hủy hôn, ngay cả ý định đi gặp hắn một lần cũng không có, cũng vì vậy, vì vậy mà gây ra họa.
Thật là, vô duyên gần cũng là xa, dốc lòng tính toán, rốt cuộc vẫn toi công!
Lại nói, đám người Trầm Mộng Phạm chờ tới buồn bực, còn oán trách Trầm Nghĩa Nhi chậm chạp không tới, thực sự là một đám kiến bò trên chảo nóng—chỉ biết lo lắng bước tới lui! Không ngờ thám tử đột nhiên hồi báo: “Trương Liên Hổ tuyên cáo khắp nơi, nói đã trả huyết thiềm thừ về Trầm gia, còn nói cái gì mà tiêu tan hiềm khích trước đây với hai nhà Trầm Sở, từ nay giao hảo, thỉnh các lộ hảo hán đừng tiếp tục làm khó dễ vân vân.” Trầm Mộng Phạm nghe xong giận tái mặt, không nói hai lời, lập tức dẫn chúng nhân lên núi, đi được nửa đường, cơn tức hơi nguôi, nàng ngẫm lại tiền căn hậu quả, đắn đo mấy lần, mới đoán là có người đứng giữa cản trở, lường gạt cả hai bên! Giở trò thật khéo,“trai cò đánh nhau, ngư ông thu lợi”! Thế nhưng, rốt cuộc là kẻ nào có bản sự lớn tới vậy? Nàng nghĩ mãi vẫn không ra mấu chốt. Tới khi ngẩng đầu lên, thì đã đến trước cửa sơn trại.
Trương Liên Hổ mới tiễn Sở Yến về hôm trước, hôm sau lại đã nghênh đón Trầm Mộng Phạm, hắn hết sức buồn bực, lại mơ hồ cảm thấy có chỗ không ổn, lập tức hạ lệnh đóng cửa trại, chỉ đứng trên phong hỏa đài nhìn xuống hỏi: “Trầm thiếu hiệp, sao nhanh như vậy đã tới cửa thăm viếng rồi? Chẳng lẽ người đã thay huynh đệ Trương mỗ đút lót xong xuôi hết thảy?” Liễu Khai Thành vốn nóng tính, mở miệng quát luôn: “Tên họ Trương kia, ngươi năm lần bảy lượt đem bọn ta đùa giỡn, ta cũng không thèm so đo, nhưng lần này ngươi thực khinh người quá lắm, đã bịa đặt quàng xiên, còn dám vờ vịt lừa người (14)? Nếu hôm nay ngươi không giao huyết thiềm thừ ra, xương cốt ngươi lão tử cũng nghiền thành bụi!” Trầm Mộng Phạm không ngờ hắn nóng đến vậy, muốn ngăn cản thì đã muộn, Trương Liên Hổ đã tức giận mắng chửi ầm ĩ, trong lòng hắn cũng hiểu là mình bị lừa, nhưng ngoài mặt lại cố tình ra vẻ không hay, đem tờ giấy viết lời thề độc của Sở Yến ném xuống, quát lại: “Tiểu tử Trầm Mộng Phạm, ngươi thật không biết xấu hổ, tùy tiện sai một ả đàn bà tới gạt ta, nói cái gì mà vinh hoa phú quý, cái gì quan cao lộc hậu, chẳng qua là lừa đem bảo vật lấy đi, bây giờ lại tới giết người diệt khẩu, uổng cho Trầm gia các ngươi vang danh thiên hạ, rốt cuộc cũng chỉ là hạng mua danh chuộc tiếng, còn không bằng ta thoải mái làm đại vương một núi!”
Trầm Mộng Phạm vốn còn muốn hỏi hắn một phen, nói không chừng có thể tìm ra người đứng sau vụ này, chỉ tiếc lời hắn phóng ra không lọt tai nổi, hơn nữa mấy ngày gần đây lòng nàng thực phiền não, lúc này liền nổi giận, tới mảnh giấy cũng không đón lấy, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: “Trương Liên Hổ, mấy hôm trước, vì huyết thiềm thừ còn trong tay ngươi, ta bất đắc dĩ phải nhịn ngươi ba phần, hôm nay ngươi còn dám trở mặt, được lắm! Đây là ngươi tự tìm!” Nói xong liền kéo cung gài tên, thề phải giết bằng được Trương Liên Hổ! Động tác của nàng hết sức nhanh nhẹn, chỉ vừa thấy nàng quơ tay ra sau lưng, mũi tên đã bắn tới trước mặt, không sao né tránh, Trương Liên Hổ lập tức bị bắn ngã, rơi xuống bên trong trại, cũng may hắn mạng lớn, có thể tránh được chỗ yếu hại, thoát được một kiếp.
Mà nhân thủ tiêu cục Trầm gia thấy chủ tử động thủ, cũng chẳng buồn nhẫn nhịn thêm, huống hồ mấy ngày nay bọn họ cứ bị sơn tặc quấy rầy, tính mạng thì không biết giữ nổi không, giờ nghe nói huyết thiềm thừ đã mất, đằng nào cũng chết, không nhân dịp này phát tác một trận, thì còn đợi tới bao giờ? Cho nên ai nấy đều dũng mãnh phi thường, tranh nhau tiến lên, áp sát trại giặc, lũ sơn tặc muốn dựa vào địa thế hiểm yếu để chống đỡ, bao nhiêu ngoan độc trong lòng cũng bộc phát hết, tức thời đao quang kiếm ảnh, máu chảy thành sông, thê thảm vô cùng!
Trong đám hỗn loạn, Trầm Mộng Phạm chợt thấy mảnh giấy Sở Yến viết rơi trên mặt đất, vừa định khom người nhặt lên, chợt nghe tiếng gió rít sau đầu, lòng nàng biết không ổn, vội dùng chiêu “cáp tử phiên thân” nhảy vọt lên, không ngờ tránh được một tên, lại không thoát được mũi thứ hai, lồng ngực trái nàng nhói lên một trận, lập tức choáng váng, không khỏi cả kinh nhìn xuống, phát hiện dòng máu đổ ra đã đổi sắc, trên mũi tên rõ ràng là có độc! Ngẩng đầu nhìn lên, mơ hồ thấy Trương Liên Hổ kéo lê cái chân gãy của hắn, ôm cánh cung cười ha hả đằng xa.
Lòng Trầm Mộng Phạm lạnh đi quá nửa, cảm giác tê dại đã lan khắp tứ chi bách hải, nàng nặng nề ngã xuống, cũng không cảm thấy đau… Nàng đã làm công việc bảo tiêu này một thời gian không tính ngắn, tự biết mạng mình sắp tận, lòng không khỏi buông một tiếng thở dài, mọi chuyện nàng đều buông xuống được, chỉ có “Mạc Ngôn”, chung quy không thể nào quên.
Thường bảo con người lúc bên bờ sống chết, toàn bộ ký ức trong kiếp này, kể từ khi sinh ra, đều hiện lên trước mắt. Trầm Mộng Phạm nặng nề khép mi, phảng phất thấy bản thân quay về thuở nhỏ, ngày hôm đó, nàng được mẫu thân ôm ngồi trước cửa, chợt có một lão già tướng mạo khổ sầu khập khiễng tới gần, hỏi Hạ thị rằng: “Đứa trẻ này tên gì?” Hạ thị thấy cử chỉ của ông không giống người phàm, không dám thất lễ, mới trả lời: “Là Mộng Phạm.” Dứt lời lại viết hai chữ “Mộng Phạm” trên mặt đất, có chút tự hào! Lão già lại hỏi: “Sao lại lấy tên đó?” Hạ thị đáp: “Lúc sinh nó, ta nằm mộng thấy một cánh buồm từ phương xa tới, nên mới đặt tên này, sau lại có vị cao nhân đắc đạo nói mệnh con ta thiếu mộc, nên đổi ‘phàm’ thành ‘phạm’, có gì không ổn sao?” Lão già thở dài: “Nếu là nam nhi, thực sự là ngũ hành khuyết mộc, phùng mộc tắc quý, nhưng là nữ nhi, mệnh đã thiếu mộc, ngộ mộc lập kiệt (15)! Phải nhớ kỹ điều này!” Chỉ trong chớp mắt, lão già đã hóa thành một luồng gió xanh bay mất. Hạ thị ngồi ngây như phỗng, không dám đem kỳ ngộ này báo với phu quân, càng không dám sửa lại tên con…
Trầm Mộng Phạm vô cùng buồn bực, nghĩ thầm: “Trên người ta tới một món đồ vật bằng gỗ cũng chưa từng có, họ tên những kẻ bên cạnh cũng không có nửa chữ ‘mộc’, sao dám nói ‘ngộ mộc lập kiệt’?” Còn đang nghĩ ngợi, trước mắt nàng lại chợt hiện một màn sương trắng, đợi tới lúc sương tan, đã không biết nàng lạc tới nơi nào, chỉ thấy một gian phật đường trang nghiêm kỳ ảo, tượng phật bên trong không quá đặc biệt, chỉ là trên tay cầm một chuỗi hạt khiến người vừa thấy đã ưa, nàng đang muốn ngắm kỹ hơn, đột nhiên, từ nơi xa xăm dường như truyền tới tiếng người hô hoán: “Vô Danh… Mộng Phạm…”
“Mạc Ngôn?” Một ý niệm vụt lướt qua trong đầu, nàng lập tức mở bừng hai mắt, cũng không biết phần khí lực này từ đâu mà có. Vừa mở mắt, đã thấy trước mặt là con người khiến nàng tương tư mong nhớ, nhưng nàng lại đang tuôn lê ngọc, như hoa lê nhòa mưa, như lá sen đẫm sương, như liễu gầy vương nước, hết sức bi thương! Trầm Mộng Phạm ép mình tươi cười: “Nàng, đã tới rồi…”
Sở Yến vốn mang theo một loạt ngôn từ đã chuẩn bị sẵn sàng để áp chế Trầm Mộng Phạm mà tới, nhưng tới khi xem kỹ địa đồ Trầm Nghĩa Nhi giao, thấy chỗ của hắn ở cùng một hướng với “Vô Danh”, nàng còng đi càng bất an, càng đi càng kinh hãi…Vất vả lần tới nơi, ngơ ngẩn nửa ngày mới lảo đảo tiến vào, lại không thấy một ai, chợt nghe bên đường có tiếng người, họ nói Trầm Mộng Phạm đã đem nhân thủ tới Phi Long trại gây sự. Nàng kinh hãi, đây nào phải chuyện đùa! Nếu Vô Danh thực sự là Trầm Mộng Phạm, Trầm Mộng Phạm là Vô Danh, vậy kế hoạch nàng khổ tâm sắp đặt, không phải đã hại nàng ấy? Lại còn lời thề kia, nếu thực sự ứng nghiệm, nàng biết làm sao cho phải?! Nàng lập tức thi triển khinh công, như một tia chớp lao lên núi, cũng không để ý đá núi mài rát chân, không quan tâm gai rừng cào rách áo, không bận lòng làm chim rừng kinh hãi, không lo lắng đã hù dọa hàng loạt thường dân, thực là bóng hồng vụt lướt, nhanh như điện thiểm! Thế nhưng, nàng vẫn muộn một bước, chỉ trơ mắt nhìn nàng ấy trúng tên, nhìn nàng ấy ngã xướng, nhìn nàng ấy ngất đi… Trái tim sao có thể không vỡ nát?
Một mũi tên kia Trương Liên Hổ bắn ra hết sức ngoan độc, gần như xuyên thấu ra sau lưng, máu tuôn đỏ thẫm, ai trông thấy cũng biết ngay là vô phương cứu chữa, Trầm Mộng Phạm còn cất tiếng nói được, hoàn toàn là nhờ vào phần ý niệm kiên định trong lòng nàng, nếu là người khác, chỉ sợ đã sớm xuống âm ty! Nhưng trong khắc hồi quang phản chiếu, tinh thần nàng vô cùng minh mẫn, nghe Sở Yến không ngừng gọi tên mình, trên mặt đầy áy náy, liền hiểu ra tới tám phần, cười khổ: “Nguyên lai… là nàng…”
Sở Yến vốn đang mạnh mẽ chịu đựng, liều mạng không khóc thành tiếng, thấy nàng như vậy, rốt cuộc không thể dằn lòng, lập tức thương tâm gào khóc, người nào nghe thấy cũng bi ai.
Trầm Mộng Phạm nhẹ thở ra, linh hồn dần rời thể xác, một đường bước đi, chỉ thấy mây khói mịt mù, cũng không biết đang đi tới phương nào… Đang còn ngẩn ngơ, dưới chân nàng dường như còn có người, nhưng cách quá xa, không thể nhìn rõ là ai, nàng chỉ mơ hồ biết có một nữ tử chết trên giường, lại có một nữ tử khóc tới lịm đi, nhưng chẳng có tác dụng gì… Chợt làn mây rẽ ra, cảnh tượng kia tan biến, một con sông hiện ra trước mắt, lại có hai nữ tử, một đã chết, một còn sống nhưng đáy mắt ngập bi thương… Cảnh tượng cứ liên tục bày ra, mỗi lần khói mây đổi khác, lại một cảnh tượng mới xuất hiện, hết sức lạ lùng!
Tinh thần nàng cứ ngây ngốc, nửa tỉnh nửa mê, cuối cùng hạ xuống một ngôi chùa, giống như là thánh địa tây phương, là nơi đất phật. Nàng đang ngắm nhìn bức tượng phật, thì chợt nghe thấy tiếng người: “Con trước nay vẫn thành tâm hướng đạo, chỉ mong sớm ngày tu thành chính quả, chỉ là trong lòng hình như còn gút mắc, chung quy vẫn muốn tới nhân thế một lần, giải quyết cho xong chút nhàn sầu đó…” Lại có tiếng nói: “Tâm con chưa an, cớ sao lại nói là hướng đạo?... Thôi được, nữ tử trần gian kia cùng con có mâu duyên mấy kiếp, nếu đã không thể dứt, vậy…” Lập tức trước mặt nàng có một luồng sáng xanh vụt lóe, tới khi trông lại, chuỗi mộc châu trên tay phải tượng phật đã không thấy đâu, lúc này nàng mới hiểu, những lời mình vừa nghe chính là cuộc đối thoại giữa phật tổ và chuỗi hạt!
Trầm Mộng Phạm còn đang thầm than phật pháp thần thông, huyền diệu vô cùng, chợt có tiếng mắng truyền tới: “Giỏi cho một cô hồn, không chịu đi đầu thai chuyển thế, lại chạy tới điện phật làm gì?” Nàng bị dọa cho một thân đầy mồ hôi lạnh, lại thấy quỷ sai rút ra đại đao, định tới chém mình, nàng muốn trả đòn nhưng trong tay không có binh khí, chỉ biết hô ‘khoan đã’, nhưng mãi một lúc lâu sau cũng không thấy bị gì, mở mắt ra, nàng thấy tượng phật đã tới ngay trước mặt, lại nghe tượng phật nói: “Ngươi cùng Châu nhi đã trải qua mấy kiếp nếm nỗi khổ sinh ly, nay đã hối hận rồi chứ?”
Trầm Mộng Phạm sửng sốt nửa ngày, chợt cảm thấy linh đài một mảng thanh minh, hàng loạt kiếp luân hồi trước đây đều hiện ra, nàng liền hiểu rõ tiền căn hậu quả, không nén được tiếng thở dài đau thương, lại nghĩ tới mình đời đời duyên cạn, kiếp kiếp tình thâm, có cảm giác như vạn tiễn xuyên tâm, muốn khóc mà không được, thật lâu sau, nàng mới nói: “Tại sao ngoái đầu trăm lần, vẫn cứ vô duyên?” Tượng phật không khỏi thở than: “Một người một mộc, sao có thể gần nhau? Gặp nhau đã không dễ, lại còn chưa biết đủ, đúng là ngu ngốc! Bao nhiêu kiếp nạn cũng từ đó mà nảy sinh, ngươi còn không hiểu?” Trầm Mộng Phạm trả lời: “Nếu đã xuống cõi trần, làm sao còn mộc- nhân khác biệt? Tình đã định, ta chung quy không hối hận!”
Phật tượng thấy nàng như vậy, lại than: “Chuỗi hạt của ta một ngày không chịu quay về, ngươi một ngày phải chịu cái khổ luân hồi! Không bằng quên hết, theo làm đạo đồng bên ta, chuyên tâm tu đạo chẳng phải hay hơn?” Trầm Mộng Phạm nghe mấy lời nọ, không khỏi bật cười: “Lòng như gỗ mục, cho dù trường sinh, so với chết cũng có khác gì đâu? Không bằng một phen dốc lòng yêu thương, một phen thống khoái, không uổng một kiếp giữa cõi trần, cần gì phải ham muốn một ngày thanh cao giữa chốn này?
Tượng phật lặng lẽ lắc đầu, thật lâu cũng không cất lời, quỷ sai nọ liền dẫn hồn Trầm Mộng Phạm đi…
Lại nói Trầm Mộng Phạm vừa chết, Sở Yến bi thương quá độ, cũng lập tức hôn mê bên cạnh, giữa chốn mông lung như cõi mộng, nàng mơ hồ thấy có người từ xa bước tới, trông dáng dấp hình như là Trầm Mộng Phạm, nàng vội vã chạy tới, muốn gặp người.
Không ngờ trước mặt nàng đột nhiên xuất hiện ngưu đầu mã diện, quát rằng: “Lựu châu to gan, dám một mình xông vào minh ngục! Còn không mau cút đi?” Sở Yến bị bọn họ quát một tiếng, lập tức nhớ lại toàn bộ quá khứ, cũng hiểu rõ bọn họ đã vô duyên nơi trần thế, nhưng rốt cuộc nàng vẫn không buông xuống được đoạn tình này, bèn hướng về phía bóng lưng Trầm Mộng Phạm mà khóc gọi: “Vô Danh, nếu ngươi còn nhớ Mạc Ngôn, kiếp sau hãy tới tìm nhau, ta sẽ đời đời kiếp kiếp không quên…”
Hai năm sau, Sở Yến đột ngột lâm bệnh nặng, lúc mất, theo lời người ngoài kể lại, bọn họ thấy ánh lam bay vọt lên trời, thật lâu mới tan đi, nên lấy làm chuyện lạ kỳ, lưu truyền rộng khắp.
HẬU KÝ
Cuối con đường cổ, rừng cây ẩn hiện, giữa chốn núi sâu, vẫn có hơi người. Ban đầu chỉ là một gian ni am nhỏ, mà nay nhang khói thịnh vô cùng, bởi thiện nam tín nữ đến nơi đây tham bái, nhân duyên đều tròn vẹn, lâu dần, danh tiếng nơi đây lan xa, khiến cả thần nhân trên trời cũng nảy lòng hiếu kỳ, rủ nhau tới xem thử nguyên do.
Vừa vào cửa, họ đảo mắt nhìn liền nhận ra khúc gỗ thờ nơi đây chính là chuỗi phật châu ngày trước hóa thành, chúng thần lấy làm kỳ, gọi nàng tới hỏi: “Ngươi không ở cạnh đức phật hưởng quang vinh, quấn quýt tục sự nhân gian làm gì?” Hỏi mấy lần, lựu châu mới trả lời: “Chỉ là đợi một chữ ‘duyên’ mà thôi!” Chúng thần nghe thế, đều bảo là nàng chỉ uổng công, cũng có người khuyên: “Tội gì cứ phải đợi chờ vô ích, chẳng lẽ ngươi không biết, ‘đợi chờ đời đời kiếp kiếp, cũng không đổi được một nét cười khẽ trên miệng phật đà’ sao? Lựu châu không buồn để ý, chỉ ẩn vào trong pho tượng, thật lâu cũng không thấy trở ra, chúng thần thấy vậy cũng tức giận, phất áo bỏ đi!
Lại không biết đã trải qua bao nhiêu thế kỷ, một ngày kia, chợt có một đứa trẻ đang bi bô tập nói theo mẹ tới am tạ phật, thấy tượng gỗ, cứ luôn miệng gọi: “châu, châu…” Người mẹ thấy con mình tự nhiên biết nói, mừng rỡ vô cùng, dập đầu liên tục, mãi tới khi mặt trời lặn mới xuống núi. Đợi mọi người về hết, lựu châu mới hiện nguyên hình, khẽ than: “Rốt cuộc cũng tới!” rồi lập tức hóa thành một luồng sáng xanh, chọn chốn đầu thai đi tới.
Cô am nơi sơn đạo từ đó biến mất vô tung, người đời sau dù đã nhiều phen tìm kiếm, vẫn không ai gặp được.
---Hoàn---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com