Tác giả: Tương Tử BốiĐộ dài: 92 chương + 3 PNTình trạng: Đã hoànNhân vật chính: Trần Cảnh Thâm x Dụ PhồnThể loại: vườn trường, yêu sâu sắc, gương vỡ lại lành, HEBản chuyển ngữ không mang bất cứ mục đích thương mại nào, chưa có sự cho phép của tác giả.…
Nhân vật:1. Lục Nam Thâm - Một nhạc trưởng bên ngoài hiền lành ngoan ngoãn thực chất là một con chó sói vs Hàng Tư - Một cô gái đi ngược lại triết lý õng ẹo, một nhân tài phát hiện "trà xanh", một người cô câu chuyện.2. Lục Nam Thâm - Một người hướng nội vs Niên Bách Tiêu - Một người hướng ngoại....Đại ý:Dùng "âm thanh" giải đáp bí ẩn, giải đáp một cách mới mẻ và chuẩn xác khái niệm người đa nhân cách. Nam nữ chính chữa lành cho nhau, yêu cuộc sống, yêu xã hội....…
Tên khác: Vứt bỏ mười cái nam chủ sau ta trốn chạy thất bại / Phao khí thập cá nam chủ hậu ngã bào lộ thất bại liễuTác giả: Thu Mễ Thu Mễ ThỏSố chương: 105 chương + 4 phiên ngoạiTag: Đam mỹ, hệ thống, xuyên không, sảng văn, tu la tràng, ngụy NP, 1v1, ngọt, HENguồn: Tấn GiangTình trạng raw - convert: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thànhEditor: Tô, Lune, MintCHÚ Ý : EDIT PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER HAY REUP.BẢN EDIT CHỈ ĐÚNG 60-70%Mở lò ngày: 13/9/2021 - 5/5/2023Đang bận quẩy sinh nhật nên chưa đăng ngoại truyện nka :))))…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…