Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

17

Vương Thiến nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Sở Sở, có chút lo lắng hỏi: "Sếp, chị sao vậy, có chỗ nào không thoải mái à?"

Thẩm Sở Sở lúc này mới phản ứng lại, lắc đầu nói: "Chị không sao, vừa thử kính xong, còn có chút chưa thoát ra được, em để chị chậm một chút."

Nghe vậy, Vương Thiến lặng lẽ đứng một bên, không nói gì nữa.

Thẩm Sở Sở sợ lại có người phát hiện dị trạng của cô, liền nhắm mắt lại. May mà lúc này giao diện hệ thống của cô gái vẫn chưa biến mất.

Trạng thái: Chưa kết hôn

Đối tượng kết hôn: Hạ Thần [Hình ảnh]

Ngày kết hôn: Ngày 8 tháng 3 năm 2021

Chỉ số hôn nhân: Bốn sao (tình đầu ý hợp)

Quá trình tơ hồng: [Có thể mở]

Hạ Thần này tất nhiên chính là ảnh đế Hạ Thần đang ngồi bên trong. Thẩm Sở Sở vẫn là lần đầu tiên thấy chuyện thần kỳ như vậy, vì vậy sau khi hồi lại thần, cô cảm thấy tò mò hơn là kinh ngạc. Ngay lập tức, cô tiếp tục mở ra phần quá trình tơ hồng.

Chỉ thấy thời gian trên đó vừa đúng là mấy ngày trước, Thẩm Sở Sở đoán hẳn là lúc Hạ Thần đến thử kính. Nguyên nhân quen biết cũng là vì ở cùng một tổ kịch. Vậy cũng có nghĩa là hai người này vừa mới quen nhau, thế mà chỉ một năm sau đã tiến tới lâu đài hôn nhân. Thời gian yêu đương của họ cộng lại chính là quãng thời gian quay phim trong tổ kịch.

Nghĩ đến đây, Thẩm Sở Sở bỗng cảm thấy vô cùng hưng phấn. Đây có nghĩa là sau này khi ở trong tổ kịch, cô có thể chứng kiến một đôi này phát triển sao? Nếu thật sự như vậy, Thẩm Sở Sở cảm thấy mình không cần thiết phải đi tìm Weibo của cô gái kia nữa. Vấn đề cô ấy muốn hỏi coi như đã được giải quyết.

Dần dần, trên mặt Thẩm Sở Sở hiện lên nụ cười. Cô chậm rãi mở mắt, cười nói: "Đi thôi."

Tiếp đó, Thẩm Sở Sở đi chào nhân viên công tác một tiếng, rồi chuẩn bị rời đi. Kết quả, lúc đi trên hành lang, một người từ căn phòng bên cạnh đi ra. Người đó không ai khác chính là Tần Dĩnh Nhiên, vừa thử kính ngay trước cô.

Ánh mắt Tần Dĩnh Nhiên nhìn Thẩm Sở Sở lúc này thêm phần phức tạp, cười nói: "Sở Sở, hóa ra cô là con gái của Thường đạo diễn à, khó trách."
"Hử?" Thẩm Sở Sở cau mày, theo bản năng cảm thấy ý nghi kỵ từ Tần Dĩnh Nhiên. Khó trách? Khó trách cái gì? Khó trách cô cũng có thể đến thử kính sao?

Tần Dĩnh Nhiên nhìn biểu cảm của Thẩm Sở Sở, lúc này lại cảm thấy bản thân quá thiếu kiên nhẫn, trực tiếp nói ra lời trong lòng. Cô ta nhanh chóng thu liễm biểu cảm của mình, cười nói: "Tôi là nói, khó trách tôi cảm thấy cô quen mắt, hóa ra trước đây nhìn thấy trên Weibo đó. Cô cứu vợ của Thường đạo diễn, thật sự quá dũng cảm."

Thẩm Sở Sở cũng không nhận ra lời của Tần Dĩnh Nhiên là thật hay giả, dù gì thì cô và Tần Dĩnh Nhiên không thân, vẫn là nên ít nói thì hơn.

"Đa tạ."

Vừa ngồi lên xe bảo mẫu, Thẩm Sở Sở liền nhận được Weixin của Vương Tĩnh:

{Vương Tĩnh}: Đại minh tinh, ở Đế đô sao? Có thời gian thì đến uống ly cà phê thế nào [Nghịch ngợm]

Thẩm Sở Sở hỏi Vương Thiến về sắp xếp lịch trình sau đó, rồi trả lời: Vừa đúng cũng đang ở, chiều nay có thời gian rảnh.

Đúng lúc này đang ở bên ngoài, Thẩm Sở Sở trực tiếp đi tới quán cà phê đã hẹn, khoảng nửa tiếng sau Vương Tĩnh mới tới.

"Sớm thế?"

Thẩm Sở Sở cười giải thích: "Vừa rồi đúng lúc đang ở bên ngoài, liền nhờ tài xế chở tới."

Vương Tĩnh cười cười, nói: "Ừ, lúc hỏi cậu cũng không nghĩ tới cậu thật sự đang ở Đế đô. Mình còn chuyên môn lên mạng tìm kiếm một chút hành trình của cậu, kết quả là chẳng tìm được gì."

"Chà!" Thẩm Sở Sở nhịn không được cười lên, nói: "Làm sao có thể tìm được, đến chính mình còn không biết sau đó đã sắp xếp gì."

"Tiếp theo lại phải đi quay phim sao?" Vương Tĩnh cởi áo ngoài ra. Trong quán cà phê hơi nóng.

Thẩm Sở Sở gật đầu, nói: "Hẳn là như vậy."

Vương Tĩnh gật đầu, nói: "Thật sự có một người bạn minh tinh như cậu mới thấy các cậu cũng không dễ dàng. Hưởng thụ lương cao đồng thời còn phải chịu những nguy hiểm khác. Ngoài danh dự ra, cậu xem lần trước thân thể cậu cũng suýt bị thương. Vì thế, người của mỗi ngành nghề đều không dễ dàng."

Thẩm Sở Sở rất đồng tình với những lời của Vương Tĩnh, nói: "Cậu nói đúng. Không có nghề nghiệp nào đơn giản cả. Giống như các cậu làm về tài chính cũng không dễ dàng, nếu dễ dàng thì mình sớm đã làm rồi."

Vương Tĩnh nghe lời Thẩm Sở Sở, cười rồi lắc đầu. Quay đầu liếc vào túi của mình, mới nhớ ra một chuyện. Cô lấy ra từ trong túi một túi nhỏ, nói: "Thời gian trước cho bản thân một kỳ nghỉ, đi nước ngoài một vòng, mang về một món quà nhỏ cho cậu."

Thẩm Sở Sở cười đáp: "Cảm ơn."

"Khách sáo gì chứ. Sau khi ra khỏi một cánh cửa mới nhận ra, thế giới rất rộng lớn, những chuyện phiền não thật nhỏ bé."

Hai người nói chuyện một hồi, Vương Tĩnh lúc này mới làm như vô tình hỏi Thẩm Sở Sở: "Cậu và Trình Tuân thế nào rồi?"

Tay đang khuấy cà phê của Thẩm Sở Sở ngừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Vương Tĩnh, nghi ngờ hỏi: "Mình và Trình Tuân?"

Vương Tĩnh nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Sở Sở, cũng hiểu là hai người vẫn chưa đến với nhau.

"Đúng vậy, cậu và Trình Tuân. Thời đại học, chúng mình đều nghĩ hai người bọn cậu sẽ đến với nhau cơ, ai ngờ sau khi tốt nghiệp các cậu đều không có động tĩnh gì, hơn nữa Trình Tuân còn có bạn gái. Mình còn tưởng lần trước tụ tập hai người cậu sẽ bắt đầu gặp lại cơ."

Nghe lời Vương Tĩnh, Thẩm Sở Sở nhớ về khoảng thời gian đại học, trong lòng có chút chua xót. Tình cảm thời niên thiếu như một cây kim bị chôn trong tim, thỉnh thoảng lại đâm vào lòng một chút. Có khi đâm vào tim không phải vì người đó, mà là vì những năm tháng nhẹ nhàng không bao giờ quay lại.

"Không có đâu, mình và Trình Tuân trước giờ chưa từng đến với nhau. Lúc học đại học là anh ta giúp mình học bù, cậu cũng biết, lúc đó thành tích mình rất kém, thường xuyên thi lại. May mà có anh ta giúp, sau này cũng không đến mức quá khó coi." Nói đến đây, trên mặt Thẩm Sở Sở lộ ra biểu cảm cười khổ.

Vương Tĩnh vỗ vỗ tay Thẩm Sở Sở, nói: "Không sao, đều đã qua rồi. Mỗi người đều có sở trường và không sở trường. Cậu xem, mình cũng không thể quay phim, mình tin là mọi người trong lớp mình đều không biết quay phim đâu."

Thẩm Sở Sở nghe những lời của Vương Tĩnh, cười cười, nói: "Trình Tuân và bạn gái hình như quan hệ tốt lắm. Lần sau các cậu cũng đừng hiểu lầm nữa."

Nghe Thẩm Sở Sở nhắc tới chuyện này, Vương Tĩnh trầm mặc một lát, nói: "Thế nhưng mình nghe nói Trình Tuân và bạn gái cậu ấy đang muốn chia tay."

Tin này khiến Thẩm Sở Sở kinh ngạc, chia tay? Chuyện này sao có thể chứ? Cô rõ ràng lần trước còn thấy Trình Tuân và bạn gái cậu ta sau này sẽ kết hôn mà.

"Chuyện này mình cũng không rõ lắm, trước đây chúng mình chỉ nhìn thấy một lần, nhưng gần như không hề liên lạc cá nhân."

Vương Tĩnh mang theo nụ cười gật đầu: "Ừ. Mình cũng rất hiếm khi liên lạc với cậu ta, tuy mọi người đều ở trong ngành, nhưng kiểu người như Trình Tuân trời sinh đã không phải là người sẽ ở cùng những phàm nhân tụi mình. Mình dù gì cũng có thể ít nhiều được coi là học bá, kết quả là trước mặt học thần thật sự còn không bằng một đứa học dốt."

Hai người nhanh chóng chuyển sang chuyện khác. Cứ nói mãi, Vương Tĩnh nhìn thấy chiếc lắc tay trên cổ tay Thẩm Sở Sở liền nói: "Từ lúc mới vào cửa mình đã muốn nói rồi, chiếc lắc tay này của cậu đẹp quá, trông giống như sản phẩm mới của nhà A."

Thẩm Sở Sở cúi đầu nhìn vòng tay của mình, sờ sờ, nói: "Nhà A? Đây là thương hiệu gì?"

Vương Tĩnh ngạc nhiên hỏi lại: "Cậu thế mà không biết nhà A? Mình tưởng các minh tinh trong giới giải trí đều thuộc lòng mấy loại xa xỉ phẩm này chứ."

Thẩm Sở Sở biết Vương Tĩnh không hề có ác ý, cô cười một chút, tự giễu nói: "Mình có thể nói là chưa được coi là minh tinh, từ sáng đến tối trừ quay phim thì lên lớp học ở công ty, cũng thật sự không có thời gian tìm hiểu mấy thứ này. Hơn nữa, gia cảnh nhà mình bình thường, trước đây cũng chưa từng nghe nói tới mấy thứ này."

Vương Tĩnh có chút hâm mộ, nói: "Chỉ với phần tâm thái này của cậu, sau này sẽ nổi tiếng thôi. Gia cảnh mình cũng bình thường, nhưng với những loại thương hiệu như nhà A này, mình từng thấy trên mạng còn chưa từng dùng bao giờ."
Thẩm Sở Sở trong lòng vừa động, hỏi lại: "Rất đắt à?"

Vương Tĩnh đáp: "Chiếc lắc tay này nếu là hàng thật thì đại khái giá khoảng sáu bảy con số."

Sáu bảy số? Thẩm Sở Sở cảm thấy mình như sắp đeo cả một căn nhà lên tay, cô nghĩ đến lời Hàn Hành Ngạn nói lúc tặng vòng tay, liền nói: "Cái này chắc không phải chiếc mà cậu nói, đây là một người bạn tặng thôi, anh ấy nói là mua tùy tiện đó."

Vương Tĩnh gật đầu, nói: "Ừ, cũng có thể, dù sao mình mới chỉ nhìn thấy trên tạp chí, chưa từng nhìn tận mắt."

Sau khi chia tay với Vương Tĩnh, Thẩm Sở Sở liền nhận được điện thoại của Trần Tây Lệ. Vừa rồi cô thử kính xong, vai đóng sẽ là vai Tiểu Điệp. Thẩm Sở Sở trong lúc vui mừng, hỏi lại: "Hôm nay khi em thử kính còn thấy Tần Dĩnh Nhiên, chị Trần có biết cô ấy đóng vai nào không?"

Trần Tây Lệ đáp: "Hình như nghe nói là vai biểu tiểu thư đó. Bản thân Điền đạo diễn không cần cô ta, nhưng nhà đầu tư bên kia thấy danh khí của Tần Dĩnh Nhiên khá lớn, muốn giữ cô ta. Vì thế mọi người đành thỏa hiệp, để cô ta diễn vai biểu tiểu thư, phần diễn không quá nhiều."

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Sở Sở phần nào hiểu được câu "khó trách" mà Tần Dĩnh Nhiên nói khi đi từ trong phòng ra, hẳn là khó trách người cuối cùng được chọn lại là cô.

Thẩm Sở Sở cũng thừa nhận, thủ đoạn cạnh tranh của mình như vậy là không được đẹp lắm. Dù sao cũng có chút dựa vào quan hệ. Nhưng trong giới này, nếu không có mối quan hệ như thế, cô thật sự rất khó để đứng vững.

Buổi tối khi đi ngủ, nhìn thấy trên Weibo nói Quách Tân lại quay lại ký hợp đồng với đại chế tác kia, Thẩm Sở Sở cảm thấy thế giới này vẫn rất đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #ngontinh