Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

64

Nhìn thấy nội dung bên trong, Thẩm Sở Sở bỗng quên đi sự mệt mỏi trong người, nghiêm túc đọc từng chữ một. Năng lực viết lách của chủ blog này thực sự quá tốt, nói về chuyện cũ trọng điểm rõ ràng, nặng nhẹ hợp lý. Toàn văn đều xoay quanh Trần Mộng. Bắt đầu từ lúc Trần Mộng đi học, đến khi cô gia nhập giới giải trí, rồi lúc nổi tiếng. Tuy con đường phấn đấu ở mỗi giai đoạn không giống nhau, nhưng điểm chung là vai trò cô ấy luôn là kẻ thứ ba trong tình cảm.

Lúc học trung học, dựa vào vẻ đẹp của mình, cô trở thành kẻ thứ ba của người ta; sau này lại muốn xen vào tình cảm giữa Quách Tân và Tôn Huy; sau nữa lại bám vào một phú hào.

Thẩm Sở Sở cảm thấy lượng thông tin này thật sự quá lớn, cô đọc rất lâu mới tiêu hóa hết. Sau khi đọc xong, với sự nhạy cảm của cô đối với giới giải trí, cô hiểu ra một chuyện: Trần Mộng muốn xong đời!

Mọi người đều ở trong một vòng, ai có núi dựa hay không có núi dựa, mọi người đều biết rõ. Trần Mộng là nữ minh tinh hạng nhất trong nước, muốn diễn xuất tốt thì diễn tốt, muốn ngoại hình đẹp thì có ngoại hình đẹp. Nhưng cô cũng là một nhân vật có “núi dựa” không thể chọc vào. Điểm này, người trong giới đều biết. Nếu không, những minh tinh đồng dạng cũng có kỹ năng diễn xuất, vì sao không trở thành hạng nhất, còn cô ấy lại là hạng nhất? Trừ một số minh tinh có số mệnh quá tốt, những người khác nổi lên đều dựa vào yếu tố bên ngoài. Dù đối ngoại nói Trần Mộng nổi tiếng nhờ bản thân, người trong nội bộ đều biết cô dựa vào người đàn ông phía sau.

Lần này Thẩm Sở Sở cho rằng Trần Mộng “xong đời” là bởi vì lần công bố này nhắc tới ngọn núi phía sau Trần Mộng. Người đó không ai khác chính là cha của Đổng Tử Nguyên, cũng là một trong những nhà đầu tư của “Ngày xuân ấm” mà Thẩm Sở Sở đang quay.

Dám đem đại lão trong giới ra nói trắng trợn như vậy, chuyện này chắc chắn có người đang thúc đẩy phía sau, hơn nữa chắc chắn đại lão cũng đồng ý. Nếu không, tin tức như vậy mọi người đừng mong được biết.

Sẽ là ai đây, ghét Trần Mộng như vậy, hơn nữa còn dám lớn tiếng với đại lão. Nghĩ mãi, Thẩm Sở Sở đột nhiên linh cảm chợt động, trong đầu hiện ra một người. Nghĩ tới những lời hôm đó anh ta và cha gọi điện nói, Thẩm Sở Sở cảm thấy mình đã nhìn ra chân tướng rồi.

Nguồn gốc của chuyện này chính là do Đổng Tử Nguyên.

Nghĩ tới cảm giác mà Đổng Tử Nguyên mang đến cho người khác, Thẩm Sở Sở cảm thấy cả người phát lạnh, chọc tức người đàn ông như vậy, Trần Mộng chỉ có thể tự cầu nhiều phúc thôi.

Đang lúc Thẩm Sở Sở bói nhân duyên buổi tối cho người ta, cô cũng nhận được tin nhắn riêng từ Hồng Mao.

{Đệ nhất ngu ký – Hồng Mao}: Lão thần tiên, cầu giải đáp, chuyện của Trần Mộng rốt cuộc có phải là thật không?

Thẩm Sở Sở trả lời: Chuyện này thì ta không rõ, bản thần tiên chỉ quan tâm chuyện hôn nhân, nhưng chuyện khác không quản.

{Đệ nhất ngu ký – Hồng Mao}: Đa tạ lão thần tiên giải đáp, sau này có hôn nhân đại sự lại hỏi lão thần tiên.

Chờ tới sáng hôm sau, chuyện liên quan đến Trần Mộng trên Weibo lại càng thêm tồi tệ. Rất nhiều phương tiện truyền thông trước đó còn đứng nhìn, lần này chỉ có bốn chữ hiện lên trong đầu: Đại thế đã mất. Ừm. Mấy chữ này đương nhiên là để hình dung Trần Mộng rồi.

Trải qua một đêm “lên men”, câu chuyện đã lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Quách Tân và Tôn Huy cũng vì thế mà lên hot tìm kiếm. Liền đến chuyện thời gian trước Quách Tân và Tôn Huy trên Weibo bị người bôi đen, cũng bị mọi người tìm ra tác giả. Khỏi phải nói, tất nhiên chính là Trần Mộng rồi. Và chuyện này vốn do Trần Mộng làm, vì thế khi bị nhắc tới, có người thuận theo mà tìm ra manh mối.

Trần Mộng nhìn thấy tin tức trên mạng, run tay gọi điện thoại: "Lão Đổng, anh không thể không quan tâm đến em."

Đối phương trầm mặc một lát, nói: "Tiểu Mộng, mấy năm nay anh tự nhận là đối với em không tệ, nhưng em, em đi quá xa rồi."

Trần Mộng vừa nghe tiếng chuông cảnh tỉnh này, vội vàng giải thích: "Không phải em, Lão Đổng, chuyện đó thật sự không phải em, là..."

Đối phương lại không tiếp tục nghe giải thích của cô, mà nói: "Tuy rằng không phải em làm, nhưng em đã biết trước rồi phải không?"

Nghe câu nói này, môi Trần Mộng mím chặt, một câu cũng không thốt ra. Chính như đối phương nói, cô trước đó đúng là đã biết, hơn nữa còn rất mong chờ sự phát triển của sự tình.

"Tôi ghét nhất là người không có quy tắc, điều này trong lòng em hẳn là vô cùng rõ ràng. Hơn nữa, trong lòng em còn nghĩ về tình cũ?"

"Em không có, em không còn nghĩ về Tôn Huy, em là vì báo thù Quách Tân mới làm vậy. Lão Đổng, anh phải tin em."

"Chuyện khác tôi không nói nữa, nhìn vào việc em đã ở bên tôi lâu như vậy, căn biệt thự khu phía Tây sẽ sang tên cho em. Sau này em tự mình giải quyết cho tốt."

"Lão Đổng, anh không thể..." Trần Mộng nghe đối phương cúp máy, lúc này mới thật sự thấy sợ. Chỉ tiếc là, đối phương không muốn nghe cô giải thích, sớm đã ngắt điện thoại rồi.

Nhìn vào điện thoại đã bị ngắt, Trần Mộng đột nhiên ngồi xuống đất.

Trần Mộng lần này chính là tường nghiêng, mọi người đẩy. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tư liệu đen của cô đã lan tràn khắp trên mạng. Nếu là người không biết Trần Mộng, nhìn thấy những báo cáo trên mạng chắc sẽ cho là người này là một tội nhân không thể tha thứ.

Phá hoại gia đình người ta, mưu đồ hại vợ cả, mua thủy quân để bôi xấu danh tiếng người khác, đạp lên nữ minh tinh có tài hơn cô ta để thượng vị, cướp tài nguyên của người khác... tội của cô ta thật khó mà đếm hết. Cư dân mạng cũng bắt đầu thảo phạt cô ta.

"Cảm thấy tởm như ăn phải một con ruồi vậy, không ngờ Trần Mộng là một người như vậy. Nhiều năm rồi, vẫn luôn cho rằng cô ta là tấm gương điển hình của giới giải trí. Không ngờ, ha ha. [Mỉm cười]"

"Trách không được, năm đó người nổi tiếng nhất Trương Huệ bỗng nhiên biến mất khỏi giới, hóa ra là Trần Mộng làm. Sao lại có người xấu như vậy. [Mắng mỏ]"

"Phá hoại gia đình người ta đúng là không thể nhịn được, cả đời đen tối. Mong tổng cục phong sát loại nghệ nhân việc xấu loang lổ này! [Tức giận]"

"Hóa ra chuyện của Quách Tân cũng là cô làm à, thật không cần mặt mũi!"

---

Trong tổ phim cũng đều đang nhỏ giọng thảo luận chuyện này. Dù gì thì Trần Mộng trong giới cũng coi như là có địa vị hết sức quan trọng, hơn nữa một trong các nam chính của sự việc còn là nhà đầu tư của họ. Chỉ là mọi người đều thảo luận riêng, không hề đưa lên nói công khai.

Đạo diễn nhìn thấy trạng thái của Thẩm Sở Sở hôm nay, cũng coi như vừa lòng, gật đầu, nói: "Ừ, xem ra hôm qua cô vận động không ít, trạng thái hôm nay cũng ổn."

Thẩm Sở Sở nghe câu nói này cuối cùng cũng yên tâm.

Sau khi hết cảnh, Thẩm Sở Sở ngồi ở một bên nghỉ ngơi, nghe thảo luận về Trần Mộng từ các nhân viên công tác bên tai, cô nghe đến thơm luôn. Đột nhiên cô phát hiện ra hai bóng hình quen thuộc ở phía xa. Chỉ vừa chớp mắt, hai người liền lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt.

Chờ nửa tiếng sau, Giang Ngôn đi tới nơi nghỉ ngơi, mặt đỏ bừng.

Thẩm Sở Sở nhìn thấy dáng vẻ này của Giang Ngôn, cẩn thận quan sát, trạng thái này rất giống với đang yêu rồi.

Giang Ngôn nhìn thấy ánh mắt ái muội của Thẩm Sở Sở, nhẹ ho một tiếng, thu lại biểu tình, nói: "Sở Sở, cô đây là biểu cảm gì, trên mặt tôi có gì bẩn sao?"

Thẩm Sở Sở cười nói: "Không có a, đâu có gì bẩn đâu, có thứ ngọt ngào thì cũng không sai lắm."

Giang Ngôn trong giây lát liền hiểu được ý của Thẩm Sở Sở, mặt đỏ lên, thấy xung quanh không có người, nhỏ giọng nói: "Còn nói tôi à, tôi thấy cô cũng không kém. Có phải là yêu rồi không, lần này cô trở lại xem điện thoại nhiều hơn hẳn."

Thẩm Sở Sở không nhờ chủ đề vừa chuyển liền tới trên người mình, ánh mắt cô nhìn quanh một chút, không tự nhiên giải thích: "Đâu có, tôi đây không phải là xem tin giải trí sao, trong giới phát sinh chuyện lớn như vậy, tôi không phải quan tâm sao."

Giang Ngôn cúi đầu nhìn vào điện thoại của Thẩm Sở Sở, nói: "Ồ, thế sao, tôi thấy mọi người đều lên Weibo xem tin tức, cô lại xem trên Weixin, thật sự khác kiểu. Hơn nữa, tin tức giải trí còn có công năng tự động trả lời nữa, thật thần kỳ."

Nói xong, điện thoại của Thẩm Sở Sở vang lên một tiếng nhắc nhở Weixin.

Cúi đầu nhìn xuống nội dung Weixin, sắc mặt Thẩm Sở Sở đỏ bừng, nhìn sang Giang Ngôn với ánh mắt quả nhiên là vậy, có chút ngượng nói: "Tài khoản công gợi ý, haha."

"Ừ ừ, tài khoản công, một tài khoản công nói lời tình cảm."

Chờ sau khi Giang Ngôn đi, Thẩm Sở Sở cầm điện thoại lên, nhìn vào tin nhắn Hàn Hành Ngạn gửi tới.

{Hàn Hành Ngạn}: Anh gọi cho em một món ăn riêng, bữa trưa không cần ăn cơm hộp của tổ kịch.

Khóe miệng Thẩm Sở Sở bất giác nhếch lên, nhưng nghĩ tới lời của đạo diễn, vẫn trả lời lại: "Anh đừng có hại em!!!"

Hàn Hành Ngạn nhìn thấy tin nhắn này lập tức trả lời: ?

{Thẩm Sở Sở}: Anh đừng gọi món cho em nữa, em gần đây đang giảm béo.

Hàn Hành Ngạn còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, vừa nhìn thấy câu trả lời của Thẩm Sở Sở thì yên tâm: "Không cần giảm cân, em không béo chút nào, nên ăn nhiều chút."

Thẩm Sở Sở nhìn vào tin nhắn Hàn Hành Ngạn gửi tới, trong lòng nổi bong bóng, nhưng vẫn nói: "Nhưng đạo diễn nói em quá béo rồi, anh đừng có lừa em."

Hàn Hành Ngạn nhìn vào điện thoại, cau mày, nghĩ thầm: Thẩm Sở Sở đã gầy như vậy, lại còn không ăn nhiều, chỉ sợ gió vừa thổi liền ngã. Ở đâu ra đạo diễn như vậy, thật sự quá khắt khe với diễn viên. Anh cảm thấy, làm chủ gia đình, mình có trách nhiệm nói chuyện cho đạo diễn này hiểu.

{Hàn Hành Ngạn}: Đạo diễn của các em là ai?

Thẩm Sở Sở cảm nhận được sát khí trong lời của Hàn Hành Ngạn, vội vàng nói: "Thực ra không phải do đạo diễn đâu, sau khi béo hơn lúc lên hình trông đích thực không đẹp lắm. Được rồi, em phải đi quay tiếp đây, có thời gian lại nói chuyện."

Hàn Hành Ngạn nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, gọi thư ký Vương vào, nói: "Đi tra một chút, đạo diễn của bộ phim cô Thẩm đang quay là ai."

Thư ký Vương đẩy gọng kính, cung kính nói: "Là Điền đạo diễn." Từ khi sếp có hứng thú không nhỏ với Thẩm Sở Sở, anh đã bắt đầu để ý tới cô, phòng khi sếp hỏi tới. Bởi vì anh cho rằng, thư ký mà không quan tâm tới chuyện này thì không phải thư ký tốt.

Hàn Hành Ngạn tán thưởng nhìn thư ký Vương một cái, gật đầu.

Điền đạo diễn ở Hoành Điếm xa xôi, lúc nhận được tin từ trên xuống, cảm thấy cả đầu mờ mịt, nói: Ông lúc nào cũng đối xử quá hà khắc với nữ diễn viên? Đây là chuyện không hề có a. Cẩn thận nghĩ lại các nữ chính trong phim, hình như không quá nghiêm khắc đâu. Nhưng nếu đứng ở một góc độ khác, nghĩ tới ông có đắc tội nữ minh tinh, thì chỉ có mình Tần Dĩnh Nhiên. Dù sao ông đã phản đối cô ấy diễn vai Tiểu Điệp. Chẳng lẽ cô ta đã làm gì trong chuyện này?

Nghĩ tới điểm này, Điền đạo diễn càng thêm không muốn nhìn thấy Tần Dĩnh Nhiên. Tuy cảnh của Tần Dĩnh Nhiên đã quay xong, nhưng hậu kỳ còn chưa cắt, ít đi vài cảnh cũng chẳng ai nói được gì.

Còn về núi dựa sau lưng cô ta… liên quan gì tới anh ta! Nếu anh ta để ý mấy việc này, sớm đã để Tần Dĩnh Nhiên làm nữ chính rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #ngontinh