Chương 26- Hôn chị
"Để chị chờ lâu rồi à?"
Shuhua đứng trước Soojin, cảm xúc dâng lên ngập lòng khiến đôi mắt cô bừng sáng, vươn tay chỉnh lại khăn choàng cổ của nàng.
Soojin lắc đầu: "Không có."
Tiếng nói của nàng vang lên bên tai rất ngọt, Shuhua nghiêng nhìn. Cô thấy mặt trời đổ xuống ánh vàng lên mái tóc đen óng ả, nàng mặc một chiếc áo len cùng áo khoác màu kem bên ngoài rất đơn giản, thế nhưng người duy mỹ như nàng khiến mọi thứ hài hoà vô cùng. Shuhua nhìn thấy nụ cười hiện bên khoé môi nàng rực rỡ hơn cả cơn nắng trên cao đang trao xuống đất lành.
Cô tiến thêm một bước, lúc nàng còn chưa kịp phản ứng đã rơi vào cái ôm ấm áp. Tiếng cười nhẹ của Soojin truyền đến bên tai.
"Lạnh không?" Tay nàng vòng qua eo cô
Shuhua tựa đầu lên vai Soojin lắc đầu:"Không có, người chị ấm lắm."
Soojin phì cười:"Thế nên em mới gấp gáp như vậy?"
Shuhua cười theo, không phản bác, chỉ nũng nịu dùng trán cọ lên người nàng vài lần. Suy cho cùng cũng đang ở nơi công cộng, vuốt ve nhau vài giây, Shuhua rời khỏi cái ôm. Lấy trong túi xách hộp nhẫn đã được chuẩn bị từ lâu nâng đến trước mặt Soojin
"Sinh nhật vui vẻ, tình yêu của em. Năm nay lại phụ thuộc vào chị." Nét mặt cô ấy thanh lãnh, ánh mắt nhìn Soojin lại rất dịu dàng.
Soojin nở nụ cười ngại ngùng, nhìn cô ấy đeo lên ngón áp út của mình vừa vặn: "Cảm ơn em, nhẫn đẹp lắm."
"Không đẹp bằng chị."
Nàng hơi ngẩn người, hồ nước trong lòng gợn sóng. Được khen xinh đẹp chỉ là chuyện bình thường, nhưng chưa lần nào nghe được một cách hài lòng như lần này. Từng bắt gặp nhiều kiểu người nịnh nót không ngại nói ra những câu tán tỉnh tâng bốc lên tận mây, nhưng cách mà Shuhua cười rồi để lại một câu "không đẹp bằng chị" bỗng chốc lại len vào tai nàng thật dịu.
"Em mới mua xe sao?"
"Vâng, chiếc cũ em bán rồi."
Soojin đảo mắt một vòng, cũng không mấy bất ngờ. Số tiền mà nàng nợ Shuhua đã được trả cách đó không lâu, chưa tính đến thù lao của các hợp đồng mà cô ấy bỏ túi, gần đây nhất có lẽ là nhà hàng khách sạn mới được khai trương. Shuhua bước chân qua lĩnh vực kinh doanh, ngày càng phát triển thuận lợi. Sau một thời gian, chỗ đứng trên thương trường của cô ấy đã rất vững vàng, đồng thời trở thành đại minh tinh mới của làng giải trí.
"Chúng ta cũng đi thôi nhỉ?" Trong lịch trình dự kiến, thống nhất chọn Haeundae Busan, bãi biển nổi tiếng ở Hàn Quốc để làm một bữa nghỉ dưỡng cũng như sinh nhật cho Soojin.
Soojin đặt túi xách ở ghế sau, khi đang thắt dây an toàn, không biết từ đâu Shuhua hô biến ra một túi giấy nhỏ, đưa tới trước mặt nàng. "Bánh rán thập cẩm. Nếu chị đói có thể ăn trước vài miếng lót dạ."
Vẻ mặt Soojin kinh ngạc nhận lấy.
Shuhua vừa nhấn phanh tay vừa hỏi: "Sao vậy?"
Hai tay Soojin đang cầm bánh rán thập cẩm, đáy mắt toàn là ý cười. Nàng có hơi không tưởng tượng được dáng vẻ Shuhua che kín mặt đứng trước quán ăn ven đường đợi bánh rán. Nhưng nàng không nói, chỉ hỏi: "Ăn trên xe có sao không?"
Ghế xe của Shuhua là màu be nhạt, không có thêm bọc ghế, ngồi thoải mái, nhưng mà bảo quản cũng không dễ dàng.
Shuhua đánh tay lái ra ngoài "Là chị thì có thể."
Giọng Soojin không khỏi mềm đi: "Của em đâu?"
"Em không đói. Chị ăn đi, hẳn là còn nóng."
Nàng mở túi giấy ra, hương thơm xộc vào mũi. Vừa hay đèn đỏ, xe ngừng lại, Soojin thừa cơ đưa bánh rán đến bên miệng Shuhua, dụ dỗ cô ấy: "Thơm quá nè, em thật sự không ăn thử à?"
Shuhua nheo mắt nhìn nàng, Soojin chớp mắt, đôi mắt cười cong cong. Shuhua tất nhiên nhịn không được chiều theo nàng, cúi đầu cắn một miếng nhỏ.
Đèn xanh sắp sáng lên, Soojin thu tay về. Nhanh chóng ngoạm một miếng bánh rán to ngay tại dấu vết hình trăng khuyết nơi Shuhua cắn.
Nàng không để ý rằng, khóe môi của Shuhua lại giương cao khó có thể phát giác.
Khi mua cô ấy còn định đến lúc đó phải hỏi Soojin "So với bánh trứng cuộn, cái nào ngon hơn", nhưng hiện tại cô ấy lại cảm thấy đáp án này không còn quan trọng nữa.
Xe chạy băng băng trên đường, Soojin thuận tay cầm khung ảnh nhỏ được đặt trên bệ cửa xe, khẽ chọt chọt nữ nhân đang ngồi bên cạnh
"Để trong xe như vậy, em không sợ bị phát hiện?"
"Em không có ý định chở ai ngoài chị."
Nghe qua câu nói của Shuhua, nàng thấy ánh nắng càng rực rỡ hơn, Soojin hạ cửa xe xuống, không nhịn được vươn tay ra, trộm nhìn thoáng qua Shuhua ngồi trên ghế lái, nhẹ nhàng dựa đầu lên cánh tay.
Shuhua thấy bộ dáng tiểu meo meo híp mắt, cũng hạ xuống cửa sổ xe bên mình, cảm nhận tư vị sảng khoái mát mẻ khi cơn gió lùa vào.
Xe đi được một lúc, Shuhua cưng chiều nhìn nàng ngồi bên cạnh, gần đây chắc mệt mỏi lắm, mới một lúc đã ngủ rồi.
Lo lắng Soojin bị gió thổi sẽ cảm lạnh, Shuhua kéo cửa sổ lên, thuận tay cởi áo khoác của mình, cẩn thận đắp lên vai nàng.
Dường như đã qua rất lâu, Soojin mới dần dần tỉnh lại, hơi mơ màng ngẩng đầu lên, không cẩn thận đụng phải bệ cửa sổ.
"A."
"Sao vậy?"Giọng nói rất quen thuộc, sau đó một cánh tay duỗi tới, dịu dàng xoa xoa lên trán nàng, lúc Soojin ngẩng đầu liền thấy Shuhua hơi nhíu nhíu mày, xoa xoa trong chốc lát thì đau đớn dần dần giảm bớt.
"Không khí bên ngoài tốt lắm. Chị xuống xe đi" Soojin mặc vào chiếc áo khoác đang đắp trên người, đẩy cửa xe bước ra ngoài.
Xe dừng ở một nơi tương đối vắng vẻ, nhưng vì đang đứng trên gò đất cao nên có thể nhìn thấy toàn cảnh ở đây. Bởi vì vẫn còn chưa tới cuối tuần nên cũng không có nhiều người, phần lớn là vài gia đình tốp năm tốp ba trải bạt, ngồi dưới bãi cát của vùng biển lồng lộng thoã sức cười đùa.
Ký ức ráo chạy qua tâm trí, khi còn nhỏ, Soojin mỗi chiều đi học về đều ghé qua nhà dì Seo để xem ké tivi, từ đó mà ước mơ được đứng trên sân khấu, mặc cho cha nàng kiên quyết không đồng ý, nàng vẫn ôm lấy giấc mộng bước chân vào giới giải trí, và mất đến hai năm để nàng thuyết phục đấng sinh thành chấp thuận lựa chọn của nàng.
Nắng biển ươm hồng đôi gò má, cơn gió xốc tóc đen bay loạn, trời cũng để lên lưng nàng bao điều cần phải nghĩ. Khi hoàng hôn tưới lên đại dương từng áng cam nhạt, nàng nhìn thật lâu nụ cười hiền hoà vẫn luôn hướng về mình.
"Em có nghe mọi người nói rằng, nếu chúng ta đứng ở nơi này lúc hoàng hôn mà chân thành ước nguyện, gió biển sẽ đưa điều ước lên trời, tiếp nhận mong cầu đó."
"Thật sao?"
"Phải, chị ước đi, em nhường điều ước của mình cho chị."
Giọng Soojin nhẹ nhàng chậm rãi chạy khỏi khuôn miệng, đan xen những ngón thon gầy ấm áp giữa thời tiết còn lưu luyến mùa đông vừa trở lại. Nàng nói:
"Chị ước rằng, có thể mang từng giây từng phút còn lại buộc vào cùng với em. Em có muốn thực hiện điều ước của chị không?"
Shuhua ngẩn người thật lâu, vóc dáng mảnh gầy được chiều tà dang tay ôm lấy, hiện hữu trước mặt cô, Seo Soojin thật đẹp.
Bật cười khi cảm xúc dâng trào đáy tim, Shuhua nghiêng mình ghé đến bên tai nàng nhẹ nhàng thổi ra một làn gió thẹn thùng đậu trên gò má Soojin:"Chị là phạm quy, làm em rất muốn hôn chị."
Mái tóc xoã dài múa loạn giữa muôn vàn phiến gió xuân sang, trước mặt Soojin ê lệ, nàng nghe thêm một câu thật khẽ
"Chỉ cần là chị muốn, em thậm chí có thể vứt bỏ bản thân."
Soojin nghe tiếng tim mình đập, khuôn ngực cồn cào, nàng đặt tay cô ấy quấn lấy eo mình, kéo sát cô lại gần
"Hôn chị."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com