10.
Lệnh phong tỏa một phần tài khoản của Thiên Lộc được ký vào buổi sáng trời xám chì. Truyền thông vẫn đứng bên ngoài cổng tập đoàn, nhưng cơn sốt đã bớt ồn ào; thay vào đó là một thứ im lặng đặc quánh, như khi cơn bão rút đi để lộ những vết nứt trên mái nhà.
Khang ngồi trong phòng làm việc của mình, nhìn màn hình hiển thị sơ đồ dòng tiền. Những đường chuyển khoản đan chéo như mạng nhện: từ quỹ nghệ thuật Thiên Lộc sang ba công ty trung gian, rồi tách nhánh sang hai quỹ đầu tư ở Singapore, cuối cùng dồn về một pháp nhân tư vấn – An Nhiên Advisory. Phần lớn giao dịch hợp pháp trên giấy tờ: hợp đồng thẩm định, tư vấn chiến lược, phí tái cấu trúc danh mục tài sản. Chỉ có một đoạn khiến anh dừng lại: khoản vay ngắn hạn lãi suất 0% giữa một công ty con của Thiên Lộc và một doanh nghiệp bất động sản đang thâu tóm đất ven sông.
"Đất ven sông... dự án Thủy Minh," Hạnh – điều tra viên trẻ trong đội – nói khi đặt tập hồ sơ xuống bàn anh. "Chủ đầu tư cũ vỡ nợ. Sau đó ba tháng, công ty liên quan đến An Nhiên xuất hiện, mua lại cổ phần với giá thấp."
Khang gật đầu. "Ai đứng tên pháp nhân đó?"
"Nguyễn Hữu Đạt. Luật sư, từng làm ở hãng tư vấn quốc tế. Hiện là cộng sự của An Nhiên."
Tên Đạt xuất hiện từ trước trong các bản hợp đồng, nhưng đây là lần đầu anh ta có vai trò trung tâm. Khang mở hồ sơ cá nhân: tốt nghiệp luật ở Úc, chuyên về cấu trúc tài chính xuyên biên giới. Đường đi sự nghiệp sạch sẽ, từng bảo vệ nhiều thương vụ M&A lớn.
"Triệu tập Đạt," Khang nói. "Tôi muốn nghe anh ta giải thích vì sao khoản vay 0% lại chảy qua đúng thời điểm dự án Thủy Minh đổi chủ."
Đạt đến đúng giờ, mặc vest xám tro, cà vạt xanh đậm. Gương mặt điềm tĩnh, giọng nói tròn vành.
"Anh là người đại diện pháp lý cho An Nhiên Advisory?" Khang mở đầu.
"Tôi phụ trách một số hồ sơ tài chính và cấu trúc pháp nhân," Đạt đáp. "Nếu có thắc mắc cụ thể, tôi sẵn sàng cung cấp tài liệu."
Khang xoay màn hình về phía Đạt, chỉ vào dòng giao dịch. "Khoản vay này. 300 tỷ đồng. Lãi suất 0%, kỳ hạn sáu tháng. Sau khi giải ngân, công ty nhận tiền mua lại cổ phần dự án Thủy Minh. Giải thích thế nào?"
Đạt nhìn thoáng qua, rồi ngẩng lên. "Đó là khoản hỗ trợ thanh khoản tạm thời. Dự án có tiềm năng tăng giá sau khi quy hoạch điều chỉnh. Thiên Lộc muốn bảo đảm quyền ưu tiên hợp tác trong tương lai."
"Vì sao lãi suất bằng 0?"
"Đổi lại là quyền mua lại cổ phần với mức giá đã thỏa thuận trước. Một dạng thỏa thuận quyền chọn."
Khang tựa lưng vào ghế. "Thỏa thuận quyền chọn ấy do ai đề xuất?"
Đạt hơi mỉm cười. "Ý tưởng đến từ đội ngũ tư vấn chiến lược của chúng tôi."
"Cô An Nhiên?"
Đạt giữ nguyên nhịp thở. "Cô ấy định hướng chung. Chi tiết kỹ thuật do tôi phụ trách."
Cuộc trao đổi diễn ra mềm mại như một ván cờ chậm. Đạt trả lời đủ ý, đủ pháp lý, tránh sa vào cảm xúc. Khang hiểu mình đang đứng trước một bức tường được xây bằng câu chữ.
"Anh có biết sau khi quỹ nghệ thuật bị điều tra, giá cổ phiếu Thiên Lộc giảm 18%?" Khang hỏi.
"Tôi có theo dõi," Đạt nói.
"Ba ngày sau, một quỹ đầu tư ngoại mua vào lượng lớn cổ phiếu ở mức đáy. Quỹ đó có liên hệ với pháp nhân tại Singapore nhận dòng tiền từ quỹ nghệ thuật. Anh giải thích sao về sự trùng hợp này?"
Đạt im lặng vài giây. "Thị trường luôn tồn tại cơ hội. Nhà đầu tư phản ứng với thông tin công khai."
"Thông tin công khai," Khang lặp lại. "Hay thông tin được sắp xếp để công khai?"
Đạt khẽ thở ra. "Nếu anh cho rằng có hành vi thao túng, xin hãy chứng minh bằng dữ liệu giao dịch nội gián. Chúng tôi tuân thủ luật."
Cuộc thẩm vấn kết thúc mà chưa có kẽ hở rõ ràng. Khi Đạt rời phòng, Khang biết trận đấu đã bước sang tầng căng thẳng khác: tiền và quyền đang đan vào nhau, mỗi sợi đều có lớp vỏ pháp lý bao bọc.
Buổi chiều, Hạnh mang đến một tin mới. "Em vừa nói chuyện với một cựu nhân viên Thiên Lộc. Anh ta nghỉ việc cách đây hai tháng. Anh ta bảo trước khi quỹ nghệ thuật chuyển nhượng, có cuộc họp kín giữa Chủ tịch và An Nhiên. Nội dung xoay quanh... áp lực nợ ngân hàng."
"Áp lực thế nào?"
"Khoản vay hàng nghìn tỷ đến hạn. Nếu cổ phiếu giảm sâu, ngân hàng có thể yêu cầu bổ sung tài sản đảm bảo."
Khang chậm rãi xâu chuỗi: nếu quỹ nghệ thuật bị đẩy ra khỏi Thiên Lộc trước khi cuộc điều tra nổ ra, tập đoàn sẽ giảm rủi ro liên đới. Giá cổ phiếu giảm mạnh do tin xấu, một quỹ liên quan đến An Nhiên mua vào ở đáy. Sau đó, khi tình hình lắng xuống, giá phục hồi, lợi nhuận thuộc về bên đã chuẩn bị sẵn vị thế.
"Vấn đề," Khang nói, "là chứng minh mối liên hệ giữa thông tin nội bộ và giao dịch mua cổ phiếu."
Hạnh gật đầu. "Chúng ta cần dữ liệu từ sàn giao dịch và nhật ký liên lạc."
Khang nhìn đồng hồ. "Làm công văn yêu cầu trích xuất. Tôi sẽ xin lệnh mở rộng điều tra."
Tối hôm đó, Khang nhận được cuộc gọi từ số lạ. Giọng nữ trầm, nhịp điệu bình thản.
"Anh đang đi rất nhanh," người gọi nói. "Nhưng đường này nhiều khúc cua."
Khang nhận ra giọng An Nhiên. "Cô muốn nói gì?"
"Tôi muốn nhắc anh rằng thị trường vận hành bằng kỳ vọng. Ai hiểu kỳ vọng, người ấy nắm lợi thế. Anh nên cân nhắc trước khi quy kết."
"Cô có liên quan đến quỹ đầu tư mua cổ phiếu Thiên Lộc?"
"Liên quan là khái niệm rộng," Nhiên đáp. "Tôi tư vấn cho nhiều bên. Trách nhiệm của tôi là tối ưu hóa giá trị tài sản cho khách hàng."
"Bằng cách tạo ra biến động?"
"Biến động vốn có sẵn. Tôi chỉ đọc được nó."
Cuộc gọi kết thúc trước khi Khang kịp nói thêm. Anh đặt điện thoại xuống, cảm nhận rõ ràng đây là lời cảnh báo lẫn thách thức. Nhiên biết anh đang tiến gần.
Hai ngày sau, dữ liệu từ sàn giao dịch được chuyển đến. Hạnh và đội phân tích làm việc suốt đêm. Sáng sớm, Hạnh bước vào phòng Khang, mắt đỏ vì thiếu ngủ.
"Có dấu hiệu giao dịch đồng loạt từ ba tài khoản liên quan đến quỹ Singapore," cô nói. "Thời điểm đặt lệnh trùng với lúc thông tin điều tra rò rỉ ra ngoài báo chí khoảng một giờ."
"Kênh rò rỉ?"
"Bài báo đầu tiên dẫn nguồn ẩn danh từ nội bộ Thiên Lộc."
Khang nhớ lại cuộc họp kín giữa Chủ tịch và Nhiên. Nếu thông tin bị đẩy ra có chủ đích, ai là người hưởng lợi? Câu hỏi ấy dẫn thẳng đến trung tâm.
"Chúng ta cần đối chất trực tiếp với Nhiên," Khang quyết định.
Phòng thẩm vấn sáng đèn. An Nhiên bước vào, áo sơ mi trắng, quần đen, tóc buộc gọn. Ánh mắt cô thản nhiên.
"Khang," cô chào, như gặp lại người quen trong một buổi hội thảo.
"Cô biết vì sao mình ở đây," anh nói.
"Vì anh nghi tôi thao túng thị trường?"
Khang đặt tập tài liệu lên bàn. "Ba tài khoản mua cổ phiếu Thiên Lộc ở đáy thị trường có liên hệ với pháp nhân nhận tiền từ quỹ nghệ thuật. Thời điểm giao dịch trùng với lúc thông tin điều tra xuất hiện."
Nhiên lật từng trang, ngón tay dừng lại ở biểu đồ giá cổ phiếu. "Anh thấy gì ở đây?"
"Tôi thấy một mô hình: tin xấu – giá giảm – mua vào – phục hồi."
"Anh đang mô tả cách thị trường phản ứng với rủi ro," Nhiên nói. "Ai cũng có thể mua khi giá thấp."
"Trừ khi họ biết trước tin xấu."
Nhiên nhìn thẳng vào Khang. "Anh có bằng chứng tôi cung cấp tin cho báo chí?"
Khang im lặng. Bằng chứng trực tiếp vẫn thiếu.
"Anh đang cố ghép một bức tranh," Nhiên tiếp. "Nhưng anh chưa có mảnh ghép trung tâm."
"Mảnh ghép đó là gì?"
"Động cơ."
Khang đáp ngay: "Lợi nhuận."
Nhiên khẽ lắc đầu. "Lợi nhuận là hệ quả. Động cơ là quyền kiểm soát. Khi quỹ đầu tư nắm tỷ lệ cổ phiếu đủ lớn, họ có tiếng nói trong hội đồng quản trị. Từ đó, họ định hình chiến lược."
Cô dừng lại, rồi nói thêm: "Thiên Lộc cần tái cấu trúc. Chủ tịch cũ giữ quá nhiều quyền lực. Thị trường cần một cú sốc để thay đổi."
"Cô tự cho mình quyền tạo cú sốc ấy?"
"Tôi giúp khách hàng nhìn thấy cơ hội."
Khang nghiêng người về phía trước. "Cô đã khiến một tập đoàn chao đảo, hàng nghìn cổ đông hoang mang."
"Thị trường luôn có người thắng, kẻ thua," Nhiên đáp. "Vấn đề là ai chuẩn bị tốt hơn."
Cuộc đối chất kéo dài hàng giờ. Khang cố tìm lỗ hổng trong lời Nhiên, nhưng mỗi câu trả lời đều được bọc bằng thuật ngữ tài chính và điều khoản pháp lý. Khi cô rời phòng, anh biết mình đã chạm vào lõi vấn đề: Nhiên đang chơi một ván cờ lớn hơn vụ án quỹ nghệ thuật. Cô muốn thay đổi cấu trúc quyền lực tại Thiên Lộc.
Tối muộn, Hạnh mang đến một tin bất ngờ. "Chủ tịch Thiên Lộc vừa tuyên bố từ nhiệm. Lý do cá nhân. Hội đồng quản trị tạm thời do đại diện quỹ đầu tư mới nắm giữ."
"Quỹ Singapore?"
"Vâng."
Khang nhìn màn hình tin tức. Gương mặt Chủ tịch xuất hiện, mệt mỏi. Phía sau ông là logo Thiên Lộc. Dòng chữ chạy dưới màn hình: "Tái cấu trúc để hướng tới minh bạch và bền vững."
Anh hiểu điều đó nghĩa gì: Nhiên đã đạt được bước tiến quan trọng. Dù cuộc điều tra còn tiếp diễn, quyền lực tại Thiên Lộc đã dịch chuyển.
Khang đứng bên cửa sổ, thành phố lên đèn. Trò chơi tiền và quyền hiển lộ rõ hơn bao giờ hết. Anh nắm trong tay các mảnh ghép, nhưng để buộc tội cần một đường nối chặt chẽ hơn.
Ở một nơi khác trong thành phố, An Nhiên ngồi trong văn phòng mới, nhìn bảng giá cổ phiếu đang nhích lên. Điện thoại cô rung nhẹ – tin nhắn từ Đạt: "Hội đồng quản trị đã thông qua kế hoạch tái cấu trúc."
Nhiên đặt điện thoại xuống, ánh mắt bình thản. Ván cờ bước sang giai đoạn mới. Và ở phía bên kia, cô biết Khang vẫn đang lần theo đường gân của tiền, từng chút một.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com