12.
Tin tức về Thiên Lộc bước sang tuần thứ ba vẫn chiếm trang nhất chuyên mục kinh tế. Hội đồng quản trị mới chính thức ra mắt. Quỹ đầu tư Singapore nâng tỷ lệ sở hữu lên mức đủ để chi phối chiến lược dài hạn. Cổ phiếu ổn định quanh vùng giá trước khủng hoảng, thậm chí nhích cao hơn nhờ kỳ vọng tái cấu trúc.
Bề mặt thị trường trông yên ả.
Trong phòng làm việc, Khang lật lại toàn bộ hồ sơ. Email "kích hoạt phản ứng thị trường", chuỗi giao dịch mua cổ phiếu, lời khai của Đạt, bản ghi biên bản họp gốc. Tất cả tạo thành một vòng tròn logic. Thứ còn thiếu là mệnh lệnh rõ ràng – một chỉ đạo trực tiếp từ An Nhiên yêu cầu đẩy thông tin ra ngoài nhằm trục lợi.
"Anh có nghĩ cô ta đã xóa dấu vết kỹ hơn mình tưởng?" Hạnh hỏi.
Khang lắc đầu. "Người quen kiểm soát thường tin vào cấu trúc mình dựng lên. Họ ít khi nghĩ đến khả năng một mắt xích tự rời khỏi vị trí."
"Mắt xích nào?"
"Đạt."
Đạt xuất hiện lần thứ ba tại phòng điều tra với vẻ mệt mỏi rõ rệt. Áo sơ mi nhăn ở cổ tay, cà vạt tháo lỏng. Ánh mắt không còn sự điềm tĩnh ban đầu.
"Anh đã nói với chúng tôi mình làm theo chỉ đạo," Khang mở đầu. "Chúng tôi cần cụ thể hơn."
Đạt im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Nếu tôi hợp tác đầy đủ, tôi được xem xét thế nào?"
"Điều đó phụ thuộc vào mức độ tham gia của anh."
Đạt khẽ gật. "Email anh có chỉ là phần nổi. Trước đó, có một cuộc trao đổi trực tiếp. Cô Nhiên nói: 'Nếu thị trường biết rủi ro sớm, chúng ta có thể chọn vị thế tốt.' Tôi hiểu đó là tín hiệu."
"Tín hiệu để làm gì?"
"Để chuẩn bị mua vào."
"Chuẩn bị bằng cách nào?"
Đạt nuốt khan. "Tôi liên hệ với quỹ Singapore. Họ sẵn sàng giải ngân khi giá rơi về ngưỡng đã tính toán."
"Còn việc thông tin ra báo chí?"
"Cô Nhiên nói cần một nguồn trung gian. Tôi kết nối với phóng viên quen biết, cung cấp phân tích về nguy cơ thanh khoản. Phần còn lại do anh ta quyết định cách viết."
"Cô ấy có biết anh làm vậy?"
Đạt nhìn thẳng vào Khang. "Cô ấy yêu cầu tôi 'đảm bảo thông tin xuất hiện đúng lúc'."
Căn phòng nặng đi. Lần đầu tiên, mệnh lệnh được nói thành lời.
Khang giữ giọng ổn định. "Anh có bằng chứng?"
Đạt lấy từ cặp ra một thiết bị ghi âm nhỏ. "Tôi từng ghi lại vài cuộc họp quan trọng để tự bảo vệ mình. Trong đó có đoạn cô ấy nói về 'điểm rơi của giá'."
Bản ghi âm được mở trong phòng kín. Giọng An Nhiên vang lên rõ ràng, điềm tĩnh: "Khi giá chạm vùng này, lực bán sẽ cạn. Chúng ta cần tin tức đủ mạnh để đẩy nó về đúng điểm. Sau đó, quỹ sẽ vào lệnh. Đừng để trễ."
Không có từ "thao túng". Không có câu chữ thừa nhận hành vi phạm pháp. Nhưng ngữ cảnh và sự trùng khớp thời gian khiến ý nghĩa trở nên khó chối cãi.
Hạnh nhìn Khang. "Đủ chưa anh?"
Khang hít sâu. "Đủ để đối chất cuối cùng."
An Nhiên bước vào phòng thẩm vấn lần này với ánh mắt sắc lạnh hơn thường lệ. Cô đã biết Đạt khai gì. Luật sư ngồi cạnh, tập hồ sơ dày trước mặt.
Khang đặt máy ghi âm lên bàn, nhấn phát.
Giọng Nhiên vang lên trong căn phòng. Cô nghe trọn đoạn, gương mặt hầu như không đổi sắc.
"Đó là phân tích thị trường," cô nói khi âm thanh dừng lại. "Mọi nhà đầu tư đều xác định vùng giá mục tiêu."
"Cô nói 'cần tin tức đủ mạnh để đẩy nó về đúng điểm'," Khang nhấn mạnh. "Tin tức ấy xuất hiện từ nguồn liên hệ với Đạt. Sau đó quỹ liên quan đến cô mua vào. Cô giải thích sao?"
Nhiên quay sang luật sư, rồi trở lại nhìn Khang. "Tôi bàn về chiến lược phản ứng với thông tin thị trường. Việc báo chí đăng tải là quyền của họ."
"Cô yêu cầu 'đảm bảo thông tin xuất hiện đúng lúc'."
"Đúng lúc theo nghĩa chuẩn bị sẵn sàng."
Khang nghiêng người về phía trước. "Cô hiểu rõ tác động của một bài báo về điều tra tài chính đối với cổ phiếu. Cô đã tận dụng nó."
Im lặng kéo dài vài giây.
Nhiên khẽ thở ra. "Anh đang nhìn mọi thứ theo hướng tội phạm. Tôi nhìn nó như tái cấu trúc. Thiên Lộc gánh nợ lớn, quản trị trì trệ. Cú sốc ấy giúp thay đổi hội đồng quản trị, bảo vệ tài sản dài hạn."
"Bằng cách khiến cổ đông nhỏ lẻ hoảng loạn?"
"Thị trường luôn có biến động. Người chuẩn bị kỹ sẽ đứng vững."
Khang giữ ánh mắt cô. "Cô đánh cược rằng mình đứng trên luật."
Câu nói ấy khiến khóe môi Nhiên khẽ động. "Tôi đánh cược vào khả năng đọc cuộc chơi."
Luật sư xen vào, yêu cầu xem lại toàn bộ quy trình lấy lời khai. Song trọng tâm đã rõ: chuỗi bằng chứng kết nối chỉ đạo của Nhiên với giao dịch hưởng lợi.
Hai tuần sau, cơ quan điều tra công bố quyết định khởi tố vụ án thao túng thị trường chứng khoán liên quan đến giao dịch cổ phiếu Thiên Lộc. Đạt bị khởi tố với vai trò đồng phạm, được xem xét tình tiết hợp tác. An Nhiên bị áp dụng biện pháp ngăn chặn, cấm xuất cảnh trong quá trình điều tra.
Truyền thông bùng nổ lần nữa. Hình ảnh cô rời trụ sở cơ quan điều tra xuất hiện dày đặc. Lần đầu tiên, gương mặt ấy để lộ sự mỏi mệt.
Tại văn phòng, quỹ đầu tư Singapore ra thông cáo tách mình khỏi trách nhiệm điều hành trực tiếp, nhấn mạnh quyết định đầu tư dựa trên phân tích độc lập. Hội đồng quản trị Thiên Lộc tiếp tục kế hoạch tái cấu trúc, song dư chấn lan rộng.
Khang đứng trước bảng thông báo, đọc từng dòng. Hạnh bước đến.
"Anh nghĩ cô ta sẽ bị kết tội?"
"Còn phụ thuộc vào tòa," Khang đáp. "Cô ấy chuẩn bị rất kỹ."
"Dù sao, anh cũng đã phanh phui được cơ chế phía sau."
Khang nhìn ra cửa sổ. "Phanh phui là một chuyện. Hệ quả thế nào lại là chuyện khác."
Một buổi chiều muộn, Khang nhận được yêu cầu gặp riêng từ Nhiên thông qua luật sư. Cuộc gặp diễn ra tại phòng tiếp xúc theo quy định.
Nhiên ngồi đối diện anh, vẻ điềm tĩnh trở lại, chỉ khác ở ánh mắt trầm hơn.
"Anh hài lòng chứ?" cô hỏi.
"Tôi làm công việc của mình."
"Anh tin rằng loại bỏ tôi sẽ khiến thị trường sạch hơn?"
"Tôi tin rằng luật cần được tôn trọng."
Nhiên mỉm cười nhạt. "Thị trường vận hành nhờ kỳ vọng và quyền lực. Tôi chỉ sử dụng công cụ sẵn có."
"Cô đã đẩy rủi ro sang người khác để giành quyền kiểm soát."
"Quyền kiểm soát ấy giúp Thiên Lộc tránh sụp đổ dây chuyền," cô đáp. "Giá cổ phiếu đã phục hồi. Hội đồng mới minh bạch hơn."
Khang nhìn cô thật lâu. "Cô mất gì trong ván cờ này?"
Một thoáng lặng.
"Uy tín," Nhiên nói. "Và có thể là tự do một thời gian."
"Đáng giá chứ?"
Cô không trả lời ngay. Ánh mắt hướng về ô cửa kính mờ phía sau anh. "Trong mọi cuộc chơi, ai cũng chọn điểm rơi của mình. Tôi chọn rơi khi đã nắm được phần cốt lõi."
Khang hiểu ý cô. Dù đối mặt cáo buộc, cấu trúc quyền lực tại Thiên Lộc đã thay đổi theo hướng cô mong muốn. Quỹ đầu tư nắm quyền chi phối. Dự án Thủy Minh được định giá lại ở mức cao. Các vị thế đã thiết lập trước đó vẫn sinh lợi.
Anh đứng dậy. "Cuộc điều tra chưa kết thúc."
"Cuộc chơi cũng vậy," Nhiên đáp.
Khi Khang rời khỏi phòng, trời đã tối. Thành phố sáng đèn, dòng xe chảy như mạch máu không ngừng. Anh biết phía trước còn phiên tòa, còn tranh luận pháp lý, còn những tầng lập luận phức tạp. Song ít nhất, cơ chế ẩn sau biến động đã được đưa ra ánh sáng.
Ở phía bên kia, An Nhiên ngồi lại một mình. Cô hiểu mình bước vào giai đoạn khác của ván cờ – nơi mỗi nước đi được tính bằng điều khoản luật và bản án có thể đến.
Cô đã mất một phần tự do.
Nhưng cấu trúc quyền lực cô tạo dựng vẫn tồn tại.
Và trong cuộc đấu giữa tiền và luật, điểm rơi cuối cùng vẫn chưa định hình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com