Chương 6
Ở ngã tư phía trước lại kẹt xe.
Tiêu Chiến ấn mở album ảnh, đưa di động cho cậu: "Đây là ông bà nội."
Vương Nhất Bác chần chừ chớp mắt một cái mới hiểu anh có ý gì, đưa tay nhận điện thoại.
Trên ảnh là hai ông bà, cậu không nhớ rõ.
Đúng như lời ba Vương nói, những sự việc và con người trong vòng nửa năm nay cậu đều không có ấn tượng gì, nói quên liền quên.
"Em đã bao lâu không gặp ông bà rồi?" cậu nghiêng mặt hỏi.
Tiêu Chiến: "Hơn hai tháng."
Là rất lâu.
Vương Nhất Bác lướt thêm vài tấm, đều là hình sinh hoạt của ông bà nội, nhìn tình cảm của họ vẫn còn rất tốt.
Bỗng nhiên ngón tay Vương Nhất Bác khựng lại.
Tấm hình trước mắt này là một thanh niên đẹp trai, dáng người đè bẹp các minh tinh trong giới giải trí, khí chất sắc xảo nhưng cũng không kém phần kiêu ngạo.
Tiêu Chiến thấy cậu không lên tiếng, quay lại nhìn thì thấy ảnh chụp của Khương Duy.
Anh cũng không nhớ là trong điện thoại có tấm ảnh này.
Lúc đó Khương Duy đang diễn bộ phim đầu tiên, anh và Vu Bân đến thăm phim trường, bác Khương lúc ấy ở nước ngoài nên anh chụp vào tấm và quay vài cái video gửi cho bác Khương.
Lúc sau lại quên xoá.
Vương Nhất Bác lướt qua tấm hình này, không ngờ tới lại lướt đến 1 video, cũng là của thanh niên vừa rồi.
"Anh cũng theo đuổi thần tượng à?"
Tiêu Chiến không giấu diếm: "Là bạn, Khương Duy."
Vương Nhất Bác: "Rất đẹp."
Tiêu Chiến không nói gì.
Đèn xanh sáng lên.
Vương Nhất Bác đã nhớ kỹ dáng dấp của ông bà nội, cậu không xem ảnh nữa, sợ lại nhìn thấy thứ không nên thấy.
Cậu trả lại điện thoại cho Tiêu Chiến.
"Trong điện thoại không có ảnh em à?" Vương Nhất Bác hỏi.
"Không có."
Vương Nhất Bác nhẹ nhàng gật đầu.
Trong xe rất yên tĩnh.
Ô tô rẽ vào một con đường nhỏ trồng đầy cây ngô đồng.
Thân cây thưa thớt vài cọng lá vàng.
Vương Nhất Bác nhìn thấy một chiếc lá vàng bay đến trước cửa kính ô tô, chưa kịp rớt xuống lại bị gió cuốn đi mất.
Tiêu Chiến nhìn cậu xuất thần.
Vương Nhất Bác mở túi lấy một cuốn sổ rồi tìm một cây bút, lật đến một trang trống và bắt đầu viết: Tiêu Chiến có một người bạn, tên là Khương Duy. Người bạn này rất đặc biệt, còn có hình ở trong album ảnh loại xx.
Con đường này không rộng lắm, lại là đường hai chiều, giờ tan tầm, chật như nêm.
Nửa ngày mà mới lê được có mấy bước.
Tiêu Chiến xoay mặt liền thấy hàng chữ kia, còn có hai dấu x.
Vương Nhất Bác đem cuốn sổ cất vào trong túi, lại lấy hai tấm thẻ vừa nãy ra.
Đối xử tốt với bạn như vậy thì anh cũng không cần cậu yếu đuối cần giúp đỡ, cậu để thẻ lên bệ xe.
Tiêu Chiến nhìn thẻ: "Làm sao?"
"Anh đã biết rõ rồi còn hỏi, ngốc như vậy sao có thể điều hành Tiêu thị vậy?!"
Tiêu Chiến nghẹn họng.
Không khí có chút ngưng trọng.
Hai tấm thẻ kia nằm ở trên bệ xe chỗ tay lái, hết sức chướng mắt.
Nhân lúc kẹt xe, Tiêu Chiến lấy điện thoại xoá hết mấy tấm hình của Khương Duy, cả video của xoá luôn. Xem một lượt album, không còn sót lại tấm nào.
"Đều xoá hết rồi."
Vương Nhất Bác đưa lưng về phía anh, nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nói gì cậu cũng không thèm để ý.
Ô tô phía trước di chuyển, Tiêu Chiến cũng lái xe đi, thỉnh thoảng ngó qua cậu, cậu vẫn giữ nguyên tư thế kia, từ bóng lưng liền nhìn ra được cậu đang có tâm trạng.
Không chút nào che giấu.
Ô tô nhích lên được một chút lại phải dừng.
Bầu không khí có chút giằng co.
Một lúc sau, Tiêu Chiến mới phá bỏ trầm mặc: "Cái ảnh kia là chụp Khương Duy lúc anh đi thăm phim trường để gửi cho bác Khương, quên xoá."
Một vài lời giải thích nhưng đối với Tiêu Chiến thì đã là ngoại lệ của anh.
Vương Nhất Bác trước sau vẫn duy trì tư thế kia.
Đối với mấy câu giải thích của anh cậu không có hứng thú.
Tiêu Chiến lại mở điện thoại chụp bóng lưng của cậu hai tấm: "Trong album có ảnh của em rồi."
Vương Nhất Bác lúc này mới chậm rãi quay người, giống như không có chuyện gì xảy ra: "Chiến ca, anh nhìn cảnh sắc bên đường kìa, đã sắp vào đông rồi."
Tiêu Chiến: "...."
Vương Nhất Bác giận cũng nhanh mà hết giận cũng nhanh.
Cậu đã từng nói với Trác Thành, cậu có tiền có sắc, không được để bản thân uỷ khuất.
Trong mắt không chứa một hạt cát.
Nhưng mà hạt cát này bị gió vô tình thổi vào mắt, dụi mắt là được, cậu sẽ không để bụng.
Tiêu Chiến liếc qua hai tấm thẻ: "Không lấy nữa?"
Vương Nhất Bác cầm lấy, nói: "Nếu em không cất thì chúng sẽ bị lạc."
Tiêu Chiến không nói gì, tay khoác lên cửa sổ xe.
Anh quan sát bên đường, phong cảnh không tệ.
Nửa giờ sau, ô tô rẽ vào nhà cũ Tiêu gia.
Thiết kế của nơi này khí thế gấp trăm lần so với biệt thự của Tiêu Chiến.
Cây cối trong sân đã già, ngôi nhà cũng mang theo dấu vết cũ kỹ.
Ô tô chậm rãi dừng ở bãi đỗ xe, có người tới mở cửa.
Vương Nhất Bác xuống xe.
Lần này cậu và Tiêu Chiến mười ngón tay đan chặt.
Tiêu Chiến xoay mặt nhìn cậu, đáy mắt cậu đều là ý cười.
Trong mắt người ngoài, nhìn kiểu gì cũng giống một đôi đang yêu đương say đắm.
Ông bà nội đã sớm dặn dò người làm chuẩn bị cơm tối, trái cây mà Vương Nhất Bác thích ăn cũng chuẩn bị nốt.
Lần này ông cụ gọi Tiêu Chiến về nhà ăn cơm có liên quan đến biến động của Tiêu thị mấy ngày gần đây.
Ông cụ cũng mới vừa biết ngày hôm qua, không ngờ con trai ông lại tung chiêu rút củi đáy nồi.
Tối qua ông gọi điện cho con trai, kết quả ba Tiêu nói: Người ở Vương gia lòng dạ sâu không thấy đáy, Tiểu Chiến khó lòng phòng bị, có một tầng quan hệ với Vương Nhất Bác, chắc chắn sẽ có cố kỵ.
Đổi thành Tiêu Thắng thì lại khác, nó không có chút quan hệ nào với Vương gia, mặc kệ quyết định như thế nào cũng sẽ không phải kiêng nể ai.
Thế mà lại viện lí do kinh doanh ra mà nói.
Con trai đã nói đến vậy, ông cụ cũng chỉ có thể nhượng bộ.
Những năm này, ông nội cảm thấy mình nợ Tiêu Chiến quá nhiều.
"Ông nội, bà nội."
Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cùng bước vào.
Vương Nhất Bác cũng gọi theo Tiêu Chiến.
Hai vị lão nhân trước mắt này không khác ảnh chụp là mấy, mặt mày phúc hậu hiền lành dễ gần.
Bà nội thân thiết gọi: "Tiểu Bác, mau đến đây ngồi." Đem dĩa đựng trái cây dịch về phía cậu.
Bà nội vốn dĩ thích cậu, bây giờ còn thích hơn.
Trước đó vài ngày, ông bạn già họ Nhạc gọi điện đến, khen Vương Nhất Bác một phen, nói là người trẻ tuổi rất ít ai có thể ổn định tinh thần để đọc sách.
Tiêu Chiến cũng đã nói, Vương Nhất Bác lên núi để tìm kiếm linh cảm sáng tác.
Lúc đầu bà cứ tưởng Tiêu Chiến kiếm cớ cho cậu, hai lão già bọn họ đều biết Vương Nhất Bác thích cưỡi ngựa, nói không chừng đi so cái gì tài rồi. Nào ngờ thật đúng là lên núi.
Còn chuyện Vương Nhất Bác lên núi chữa bệnh thì bọn họ không biết.
Nhạc lão tiên sinh không đề cập, Tiêu Chiến lại càng không nói.
Bất quá buổi chiều khi Tiêu Chiến gọi điện nói là Vương Nhất Bác không nhớ được nhiều chuyện trước kia, bảo họ đừng đề cập tới.
Hai ông bà mới lo lắng hỏi tình hình Vương Nhất Bác thế nào.
Tiêu Chiến: viết kịch bản mệt.
Vương Nhất Bác yên tĩnh ăn trái cây, nghe Tiêu Chiến và ông bà nội nói chuyện phiếm.
Đều là mấy chuyện râu ria trong nhà, Tiêu Chiến lâu lâu mới phụ hoạ một câu.
Tiêu Chiến nhấp một ngụm trà: "Ông nội, trà này ở đâu vậy ạ?"
Bà nội tiếp lời: "Nhạc gia gia của cháu bảo người mang tới đó." Hỏi anh: "Thế nào, có phải không giống với mấy trà khác không?"
Tiêu Chiến gật đầu.
Hề Gia có ấn tượng rất sâu với Nhạc lão tiên sinh, có thể là do từ nhỏ đã đọc sách của ông.
Nên cậu vẫn nhớ trà của ông.
"Trà của Nhạc gia gia uống vào thì đắng, nhưng dư vị lại ngọt thấm giọng."
Bà nội nghe xong vui mừng nhướng mày, cuối cùng thì cậu cũng nói chuyện.
Trước đó Tiêu Chiến đã căn dặn họ không được nói chuyện trước kia, có thể là do đối với những chuyện trước đó sợ cậu không tìm được chủ đề nên không dám hỏi.
Sợ Vương Nhất Bác không trả lời được, ngượng ngùng.
Lần này thì tốt rồi.
Bà nội cười ôn hoà: "Đúng vậy, Nhạc gia gia gọi điện thoại toàn là khen cháu không đó." Lại hỏi: "Kịch bản của cháu sáng tác thế nào rồi?"
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Không được chọn."
Bà nội an ủi: "Nhạc gia gia của cháu lúc còn trẻ viết sách, tìm đến nhà xuất bản người ta một chữ cũng không thèm nhìn, mãi đến hơn bốn mươi tuổi mới xuất bản được quyển sách đầu tiên. Cháu xem hiện giờ có biết bao nhiêu người tranh giành kịch bản bản quyền."
Vương Nhất Bác: "Bà nội, bà cũng biết bản quyền phim nữa ạ?"
Bà nội chỉ Tiêu Chiến: "Nếu nó không phải vì cái bản quyền này thì đâu có mất công lên núi làm gì, nghe nói còn cùng ông cụ Nhạc đi câu cá."
Vương Nhất Bác gật đầu, thì ra là do Tiêu Chiến nói.
Bà nội mỉm cười dịu dàng: "Cháu yên tâm, một ngày nào đó kịch bản của cháu cũng sẽ trở nên nổi tiếng. Đến lúc đó cháu có ra biển câu cá thì Tiểu Chiến cũng phải chạy đến mua bản quyền."
Tiêu Chiến uống trà, liếc nhìn Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác cười: "Bà nội, mong được như lời bà nói. Không chừng ngày nào đó giấc mơ của cháu sẽ thành sự thật."
Đồ ăn đã được dọn lên. Bọn họ tiến vào phòng ăn.
Lúc ăn cơm, bà nội nhìn Tiêu Chiến hỏi: " Tiểu Chiến, các cháu định bao giờ mới tổ chức hôn lễ? Lúc thì nói mùa xuân, lúc thì bảo mùa đông, mắt thấy sắp đến mùa đông rồi, nên chuẩn bị đi là vừa."
Vương Nhất Bác yên lặng nhìn về phía Tiêu Chiến.
Đôi đũa trong tay Tiêu Chiến hơi ngừng lại: "Khoảng thời gian này cháu hơi bận, nói sau đi ạ."
Bà nội thở dài trong lòng: "Nếu cháu không muốn để người nhà tham dự thì cháu với Tiểu Bác ra nước ngoài, tìm một giáo đường, mời một mục sư, rồi mời thêm bạn bè đã trên ba năm đến dự, như này cũng không tệ."
Vương Nhất Bác nghe mà không hiểu, không muốn để người nhà tham gia?
Cậu hậu tri hậu giác nghĩ có chuyện.
Trên đường tới đây, anh đều tránh việc đề cập đến ba mẹ.
Lúc trước anh nói không tổ chức hôn lễ là vì anh và ba Tiêu bất hoà, hơn nữa, cả hai người đều nghĩ nửa năm sau sẽ ly hôn.
Vì để ứng phó người trong nhà cứ giục cưới, lần đầu tiên gặp Vương Nhất Bác, anh cùng cậu liền đồng ý kết hôn, mà cũng thoả thuận sẽ ly hôn sau nửa năm. Chuyện hôn lễ tạm gác lại một bên.
Bà nội vẫn đang nói đến vấn đề đó: "Người trẻ tuổi các cháu chẳng phải thích kiểu hôn lễ như vậy sao? Cháu cùng Tiểu Bác bàn bạc một chút xem sao."
Tiêu Chiến "Vâng" một tiếng đối phó.
Sau bữa ăn, Tiêu Chiến theo ông nội lên thư phòng ở trên lầu.
Tiêu Chiến rót cho ông một chén trà, anh không ngồi xuống mà hai tay nhét túi, đứng ở bên cửa sổ. Từ tầng hai có thể thấy được cảnh toàn sân.
Trăng sáng, sao thưa.
Một vòng mây bao xung quanh vầng trăng khuyết.
Nhẹ nhàng, yên tĩnh.
Tiêu Chiến biết ông nội định nói chuyện gì, nhưng anh không lên tiếng trước. Cũng ko muốn đề cập đến.
Ông nội ngại ngùng nói: "Ba của cháu hồ đồ, cháu đừng để trong lòng, dù có thế nào đi nữa thì sớm muộn gì Tiêu thị cũng sẽ do cháu quản lí."
Tiêu Chiến từ trước đến nay luôn lạnh tình, nhưng đối với ông bà nội là ngoại lệ, là do ông bà một tay nuôi lớn anh.
Liên quan đến vấn đề của tập đoàn, trừ phi là anh cho, thì người khác mới có phần, nếu anh không nghĩ tới thì người khác cũng đừng mơ mà đoạt được.
Ông nội nhìn người rất chuẩn, còn nữa, con trai của ông, ông hiểu. Nếu nói về thủ đoạn thì so với Tiêu Chiến còn kém một chút.
" Tiểu Chiến, cháu muốn làm gì ông đều không cản, bất quá, phải chừa đường lui cho mình."
Tiêu Chiến quay người: "Ông nội, tự cháu có thể nắm chắc."
Chín giờ rưỡi, Tiêu Chiến cùng Vương Nhất Bác rời khỏi nhà cũ.
Trên đường về lại đi ngang qua bụi cây ngô đồng đó, vẫn là khung cảnh tiêu điều xơ xác.
Kẹt xe, Tiêu Chiến tháo chiếc nhẫn bỏ vào trong hộp đựng. Vương Nhất Bác vừa xoay mặt liền nhìn thấy một màn đó, sau đó nhìn mặt của anh.
Tiêu Chiến đem hộp nhẫn tới trước mặt cậu.
Cậu biết đây là để cậu tháo chiếc của mình ra để đặt vào, giữ lại để làm đạo cụ lần sau. Nhưng cậu cố tình không hiểu ý, không tháo của mình ra mà cầm lấy chiếc của anh lên: "Đúng là phiền phức, để em giúp anh đeo lên."
Nói rồi đem nhẫn đeo lên ngón tay vô danh của anh: "Về sau anh chính là người của em."
Tiêu Chiến nhìn chiếc nhẫn, rồi lại nhìn Vương Nhất Bác.
Cậu lười biếng tựa vào thành ghế, liếc mắt đưa tình với anh.
Ô tô ở phía sau nhấn còi.
Tiêu Chiến khởi động xe, di chuyển tiếp trên đường.
Mãi cho đến lúc về nhà, đi tắm anh cũng không tháo nó ra.
Tiêu Chiến từ phòng tắm đi ra, Vương Nhất Bác đang nằm sấp trên giường ghi bút ký, thỉnh thoảng nhíu chặt mi tâm, trông rất nghiêm túc.
Tiêu Chiến đi đến bên giường bên kia, mở đèn lên.
Vương Nhất Bác xoay mặt nhìn.
Tiêu Chiến đang tuỳ ý cài vài nút trên áo ngủ, vén chăn muốn lên giường.
"Ấy, chờ một chút." Vương Nhất Bác lên tiếng.
Tiêu Chiến nắm lấy góc chăn, dừng lại, mơ hồ nhìn cậu.
Vương Nhất Bác nâng cằm lên, bộ dạng lười biếng, tay cầm bút xoay xoay, ánh mắt rơi xuống bụng của anh: "Anh như vậy, em có đầy đủ nhận định cho rằng anh đang câu dẫn em."
Tiêu Chiến liền biết cậu lại bắt đầu không đứng đắn.
Không để ý đến cậu, anh tựa đầu vào giường đọc sách, đó là thói quen trước khi đi ngủ của anh.
Vương Nhất Bác cười, sau đó bò đến chỗ anh, đẩy anh ra giành gối rồi nằm sấp lên tiếp tục ghi bút ký.
Ba đã dặn cậu, mỗi đêm trước khi đi ngủ đem những chuyện quan trọng mà mình nhớ kỹ ghi vào bút ký, nếu hôm sau quên, nhìn lại sổ là nhớ ngay.
Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác đẩy sang bên giường.
Vương Nhất Bác nằm sấp viết chữ, lúc này đang chống cánh tay trên đùi anh. Cổ tay không có sức, cậu trực tiếp để cuốn sổ trên đùi anh.
Tiêu Chiến đáy mắt nhìn Vương Nhất Bác đang giày vò mình.
Vương Nhất Bác ngồi dậy khoanh chân, cuối xuống tiếp tục viết.
Chân anh để dài trên giường, đang đọc sách, quá thấp, sổ cách mắt rất xa rất khó chịu, viết có mấy chữ mà xương cổ đã mỏi nhừ. Cậu đưa tay xoa xoa.
"Chiến ca."
"Nói."
"Em cứ viết như vậy có phải là máu không lên não được không?"
Tiêu Chiến không tiếp lời, tiếp tục đọc sách.
Vương Nhất Bác tự lẩm bẩm: "Vốn dĩ đầu óc đã không tốt, lại còn thiếu máu lên não, ngay cả bản thân mình em cũng sẽ quên mất."
Tiêu Chiến vừa vặn lật sang trang, tay ngừng lại.
Vương Nhất Bác nhìn xung quanh một chút, không có chỗ nào kê lên để viết chữ, cậu vỗ vỗ chân của anh: "Anh mau co chân lên đi, để em kê lên đầu gối của anh viết."
Tiêu Chiến chưa bao giờ gặp một người giảo hoạt như vậy, có sẵn bàn làm việc thì không dùng, chạy lên giường viết bút ký anh cũng không hỏi.
Vương Nhất Bác dùng sức kéo đầu gối của anh lên. Tiêu Chiến dò xét cậu, ánh mắt không chút nhiệt độ nhưng cũng không quá gay gắt.
Vương Nhất Bác lại đánh anh mấy cái nhưng Tiêu Chiến vẫn làm thinh.
Cứng rắn không được, cậu chuyển chiêu mềm mỏng, cậu đặt bút sổ xuống, tiến vào lòng ngực anh, cằm nhẹ nhàng cọ xát, ánh mắt vô tội.
Tiêu Chiến xem như không nhìn thấy, cậu quậy việc của cậu, anh đọc sách của anh.
Vương Nhất Bác thấy anh bất động, liền lấy ngón tay gảy gảy môi của anh.
Tiêu Chiến nắm lấy cánh tay cậu, ánh mắt cậu ngang bướng.
Không nói lời nào, Tiêu Chiến cuối cùng cũng thoả hiệp và nâng chân lên.
Vương Nhất Bác đạt được mục đích, ngồi thẳng dậy.
Trong ngực trống không, Tiêu Chiến mất cả hứng đọc sách tiếp.
Cậu gấp chăn thành hình chữ nhật xong, để lên đầu gối của Tiêu Chiến.
Cậu đứng dậy, đưa lưng về phía Tiêu Chiến, dạng chân ngồi lên vòng eo kiên cố của anh, để sổ lên chăn trên đầu gối, cái bàn này thật quá phù hợp rồi.
Vương Nhất Bác lại bắt đầu nghiêm túc ghi bút ký.
Được nước lấn tới chính là câu nói để miêu tả cậu.
Tiêu Chiến nhìn phía sau lưng cậu, từ bóng lưng thôi cũng biết được là cậu đang rất đắc ý.
Cậu cứ ngồi dạng chân lên người anh như vậy là muốn lấy mạng anh mà.
Tiêu Chiến thu lại tầm mắt, không có hứng đọc nữa, anh đánh dấu rồi để sách ở trên tủ đầu giường.
Nhất thời không có việc gì làm.
"Còn muốn viết bao lâu nữa?" Tiêu Chiến hỏi.
Vương Nhất Bác bỗng quay đầu mỉm cười: "Còn sớm mà."
Tiêu Chiến tắt đèn bên phía giường của anh: "Em lên bàn làm việc viết tiếp đi, anh ngủ."
Cậu làm bộ không nghe thấy, tiếp tục ghi ghi chép chép.
" Vương Nhất Bác." Ngữ khí của Tiêu Chiến nâng cao.
Nửa ngày sau Vương Nhất Bác mới lười biếng trả lời: "Làm sao?"
"Đừng kiếm chuyện nữa, đi ngủ."
"Lời này của anh là có ý gì, cái gì gọi là kiếm chuyện? Em cũng rất muốn nhớ kỹ tất cả mọi thứ nhưng lại nhớ không được. Anh cho rằng em muốn viết những thứ này hả?"
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh mấy giây.
Tiêu Chiến lại không lên tiếng.
Vương Nhất Bác viết xong, đóng bút lại.
Cậu ngửa ra sau, trực tiếp nằm lên người Tiêu Chiến, đầu gối lên vai của anh.
Tiêu Chiến vỗ vỗ cậu: "Viết xong rồi thì đi ngủ."
Vương Nhất Bác giơ sổ lên nhìn: "Để em xem còn gì bổ sung không?"
Cậu giơ lên như vậy, Tiêu Chiến cũng có thể đọc được nội dung cậu viết cái gì.
Nguyên một mặt, hai trang giấy, chữ này đắp chữ nọ, còn có các loại mũi tên và ký hiệu.
Ở phần trên cùng bên trái là những câu liên quan đến mấy tấm ảnh và video của Khương Duy, cậu còn dùng bút đỏ gạch chân, sợ quên.
Tiêu Chiến chỉ chỉ: "Cái này đã giải quyết."
Vương Nhất Bác liếc qua câu kia: "Em biết."
Tiêu Chiến: "Viết cách giải quyết ở phía dưới đi, không ngày mai lại quên." Đến lúc đó lại vô cớ gây chuyện với anh.
Cậu nghe thấy nhưng không có chút ý định ghi lại nào.
Tiêu Chiến thấy cậu bất động, anh cầm lấy bút, một tay cầm vở, tay kia viết vào sổ.
Trực tiếp ôm gọn Vương Nhất Bác vào lòng.
Chữ của Tiêu Chiến rồng bay phượng múa, nét chữ cứng cáp có lực, đầu bút khắc sâu.
Chưa đầy một phút đã viết xong.
" Tiêu Chiến đã đem ảnh chụp và video xoá hết, không để tâm cũng không trách anh nữa."
Vương Nhất Bác chỉ ba chữ đằng sau kia: "Ai nói em không trách anh nữa? Đừng có tự dát vàng lên mặt mình."
Tiêu Chiến không nói gì, gấp sổ và bút để lên tủ đầu giường.
Vương Nhất Bác trở mình, nằm sấp đối diện người anh.
Cậu lẳng lặng nhìn Tiêu Chiến, ánh mắt anh bình tĩnh nhưng dục vọng đã chạm đến khoé mắt.
Tiêu Chiến chế trụ lưng của cậu, nghiêng người. Vương Nhất Bác trượt xuống.
Tiêu Chiến tắt luôn cái đèn bên phía giường của cậu, căn phòng tối đen.
Cậu đưa tay ôm cổ Tiêu Chiến, hai người má kề má cọ xát: "Chiến ca, anh..." những lời phía sau đều bị Tiêu Chiến nuốt vào.
Vừa rồi cậu ngồi lên eo của anh, cơ bụng rắn chắc, cấn người.
Hai chân của Vương Nhất Bác chống đỡ, đặc biệt có lực, có thể chịu được hoàn toàn trọng lượng cơ thể của anh.
Rạng sáng, Vương Nhất Bác mệt mỏi, động đậy một chút cũng không có lực, nằm ngủ ở trong ngực của Tiêu Chiến.
Hôm sau Tiêu Chiến còn muốn đến công ty họp nên dậy trước Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác ngủ một mạch đến tám giờ thì tỉnh.
Phần lớn chuyển xảy ra hôm qua cậu đều quên hết, chỉ nhớ kỹ chín giờ muốn đến chuồng ngựa tập luyện.
Thời tiết hôm nay không tốt bằng ngày hôm qua, bầu trời xám xịt.
Một đêm trôi qua, lá ở chuồng ngựa rụng không ít, cỏ cũng ngả vàng.
Nhân lúc nghỉ ngơi sau đợt huấn luyện, Vương Nhất Bác ghé vào bệ cửa sổ, nhìn khung cảnh xung quanh chuồng ngựa.
Không có tu sửa, toát lên vẻ đẹp tự nhiên.
Ở bên trong chuồng ngựa có một dòng sông bắt ngang, dọc bờ sông đều là cỏ lau và cỏ đuôi chó.
Vương Nhất Bác ghé vào bệ cửa, vừa khéo có thể ngắm được bờ sông.
Cuối thu đầu đông, cỏ lau và cỏ đuôi chó trở nên khô héo, thi nhau chập chờn theo gió.
Ở câu lạc bộ cưỡi ngựa này có có đại cổ đông.
Mục đích đầu tư cũng không giống nhau, có người đầu tư vì đam mê, có người vì hữu nghị, còn có người vì lợi ích.
Tiêu Chiến chính là đầu tư vì lợi ích.
Chỉ có tiền ở trong mắt.
Vương Nhất Bác nhìn xung quanh một hồi, con mắt cũng được nghỉ ngơi, vừa tính quay người thì nhìn thấy có bóng người mặc đồ thể thao đang chạy dọc phía bờ sông.
Tới gần, Vương Nhất Bác mới thấy rõ người chạy đến là ai.
Cậu kêu lớn bên cửa sổ: "Dương cặn bã!"
Võ Dương chạy tới, thở hồng hộc, sáng nay anh ấy ra chuồng ngựa chạy vài vòng, đã chạy được hơn mấy chục cây số, anh ta đứng vịn thân cây bình ổn hơi thở, lát sau mới lên tiếng: "Hôm nay tập luyện thế nào?"
"Không tồi."
Vương Nhất Bác khoanh tay, liếc xéo: "Vấn đề tình cảm đã giải quyết xong chưa?"
Nói đến cái vấn đề này Võ Dương liền đau đầu, chỉ đồng hồ: "Giờ làm việc, không nói chuyện tư."
Vương Nhất Bác lườm anh ta một cái, xoay người đi.
Võ Dương về văn phòng rửa mặt, dùng nước lạnh tạt vào mặt, lạnh thấu xương.
Võ Dương túm cái khăn lông lên vừa lau mặt vừa bước ra ngoài.
"Dương?"
Là huấn luyện viên người nước ngoài của Vương Nhất Bác.
Võ Dương dùng tiếng Anh mời anh ta vào, đem khăn mặt cất vào phòng rửa tay.
Huấn luyện viên là đến báo cáo tình huống của cậu.
Võ Dương rất nhanh liền đi ra ngoài: "Thế nào?"
Biểu cảm huấn luyện viên ngưng trọng: "Kỹ thuật không những không tiến bộ mà còn lùi lại."
Võ Dương hai tay chống nạnh, đầu lưỡi ma sát hàm răng. Tiêu Chiến đặc biệt giao cho anh ta chú ý đến trạng thái tập luyện của Vương Nhất Bác.
Bệnh của Vương Nhất Bác sẽ ảnh hưởng đến thăng bằng của cậu, có rủi ro bị rớt ngựa.
Nếu xuất hiện tình huống như vậy, đành phải huỷ bỏ tư cách dự thi của cậu.
Võ Dương nhìn về phía huấn luyện viên: "Sẽ ảnh hưởng đến an toàn của cậu ấy sao?"
Huấn luyện viên: "Trước mắt thì không, nhưng cứ tiếp tục như vậy sẽ ảnh hưởng đến thứ hạng của cậu ấy."
Yêu cầu của Võ Dương không cao, chỉ cần Vương Nhất Bác còn có thể cưỡi ngựa, thứ hạng không quan trọng.
Võ Dương căn dặn huấn luyện viên, tạm thời chú ý lúc cậu luyện tập, đảm bảo cậu được an toàn.
Huấn luyện viên: "Không thành vấn đề, là việc tôi nên làm."
Huấn luyện viên rời đi, đóng cửa lại.
Võ Dương dùng sức day huyệt thái dương.
Những chuyện phiền lòng chưa hết cái này lại nhảy ra cái khác.
Chạng vạng tối.
Vương Nhất Bác kết thúc huấn luyện.
Trong khoảng thời gian này, cường độ huấn luyện của cậu ít, thời gian nghỉ ngơi cũng nhiều.
Huấn luyện viên dùng vốn tiếng Trung sứt sẹo của mình nói: vừa học vừa chơi.
Ngồi lên xe, Vương Nhất Bác gửi tin nhắn bằng giọng nói cho Tiêu Chiến:[Chiến ca, tối nay mấy giờ về nhà? ]
Rất nhanh liền nhận được hồi âm từ Tiêu Chiến:[Đang họp.]
Cái tin nhắn giọng nói vừa rồi anh cũng không có mở ra nghe.
Vương Nhất Bác: [Mấy giờ anh về nhà? ]
Buổi tối Tiêu Chiến còn có xã giao: [Trước 12 giờ. ]
Vương Nhất Bác nhìn điện thoại, Tiêu Chiến muốn nửa đêm mới về nhà, một mình cậu ở nhà cũng nhàm chán, đêm nay cậu có thể đi hóng mát ngắm cảnh đêm Bắc Kinh.
Tâm trạng không mấy vui vẻ, cậu liền chậm rãi lái xe vào nội thành.
Nào ngờ, xe giữa đường chết máy.
Vương Nhất Bác dừng lại bên đường, mở đèn tín hiệu nguy cấp, mở cốp sau lấy một bảng tín hiệu cảnh báo dựng ở phía sau xe cách một đoạn ngắn.
Không có cửa hàng nào ở gần đây. Cách nội thành còn một quãng đường, cách chuồng ngựa cũng không gần.
Vương Nhất Bác lấy dãy số của Vương Nhất Hàm ra khỏi sổ đen, lúc này số của Vương Nhất Hàm có tác dụng tương đương với đường dây nóng.
Cậu gửi tin nhắn: [Xe của em chết máy giữa đường rồi.]
Rất nhanh, Vương Nhất Hàm trực tiếp gọi điện qua: "Gửi định vị qua đây cho anh, anh sẽ cho người đến."
Vương Nhất Bác nhàn rỗi nhàm chán, xách thùng công cụ đến, chuẩn bị tự mình sửa chữa.
Mở hộp động cơ, nhìn tới nhìn lui cũng không hiểu gì, không biết nên sửa từ đâu.
Có xe đi ngang qua.
Chu Khiêm trong lúc vô tình quét mắt qua chiếc xe trước mặt và bắt gặp được bóng hình của một người.
Mới đầu có chút quen mắt, nhưng không nhớ được là ai.
Chờ xe lái qua, Chu Khiêm mới nhớ lại, là biên kịch mấy hôm trước đem kịch bản đến ứng tuyển, gọi là cái gì Vương Nhất Bác?
À chính là người to miệng không biết xấu hổ nói có ngày anh ta phải khóc lóc cầu xin cậu viết kịch bản cho anh ta.
Chu Khiêm trong lúc làm việc có yêu cầu rất khắc nghiệt, đối với người khác cũng không thân thiện mấy.
Nhưng mà, tình người cơ bản đương nhiên phải có.
Ví dụ như, bây giờ.
Chu Khiêm đạp phanh xe. Nhìn kính chiếu hậu lùi xe lại.
Xe lùi đến chỗ Vương Nhất Bác, cậu xoay mặt nhìn qua.
Cửa sổ xe việt dã hạ xuống, Chu Khiêm hỏi: "Có thể tự mình sửa không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com