Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 18: Heart.

Trải nghiệm nỗi mất mát là một phần của cuộc sống.

Luka vừa sáng tác bài hát thứ mười cho Y/n vừa nhìn vào bức ảnh cuối cùng mà hắn và cô chụp chung, day dứt và buồn bã tạo nên những khúc ca cũng oan oán không kém. Nhưng giờ đây, nó mang đến sự chữa lành và chấp nhận quá khứ, hiện tại và mong chờ về tương lai.

Có những người mất đi tình đầu của mình.

Felix thẫn thờ trong căn phòng của mình, nhìn cuốn nhật ký trao đổi đã đến trang cuối cùng mà thở dài. Không nỡ từ bỏ đức mẹ trong lòng mình. Thậm chí còn bật khóc.

"Chị.."

Có những người mất sự hoà hợp trong mối quan hệ.

Chloe thất vọng cố gắng sửa chiếc đèn mang biểu tượng queen bee của mình, nhưng rồi cuối cùng lại hạ quyết tâm và buồn bã tắt nó đi.

Có người chẳng còn hi vọng.

"Y/n, Y/n, làm sao em mới nhận ra được tình cảm của tôi.."

Lila ngắm nhìn bức ảnh Y/n trên trần nhà, không kìm được cảm xúc mà hỏi. Tâm trí hắn bây giờ như những sợi dây mắc vào nhau, rối thành một nút thắt không thể gỡ bỏ.

"Anh đây phải cướp được em...bằng mọi giá."

Những người khác đã không còn kiên nhẫn.

Người thì mất linh hồn.

"Tại sao Y/n cứ trốn tránh tớ?" Adrien nhìn vào hình của Y/n rồi thở dài. "..cứ như có gì đó cản trở bọn tớ vậy."

"Cậu nên nhận ra là thế giới có rất nhiều loại phô mai, như cô nàng này đây." Plagg vừa nói vừa chỉ vào bức hình có Kagami trên tủ của anh.

Anh thẫn thờ vì nó, trong tim đã dao động rồi. "...nhưng.."

Người thì mất cả sự kiên định.

"Tiểu thư, cô sắp trễ tiệc hai mươi năm ngày cưới rồi!" Xingfu vừa chuẩn bị quần áo vừa hối hai thằng khứa kia make cho cô nhanh lên. "Phải nhanh hơn nữa!!!"

Khi cuối cùng cũng xong xuôi và ra khỏi nhà, cô bắt gặp Luka đang định bấm chuông cửa. "Luka, sao đấy em?"

Nhìn thấy cô, hắn mừng rỡ nói: "Chị, em vừa nghĩ ra giai điệu hoàn hảo cho tâm hồn của chị bây giờ!"

Người thì chẳng còn gì để mất.

"Tiểu th-" Cô ra hiệu cho Xingfu im lặng.

"Chơi đi, Luka." Cô mỉm cười dịu dàng, nói.

Luka đánh ra một giai điệu có phần đầu du dương đượm buồn, phần sau là sự nhẹ nhàng và chữa lành. Khi nhìn hắn đánh guitar, cô đã nhớ ra tại sao mình lại bị hắn hớp hồn rồi.

Khi kết thúc giai điệu, cô xúc động vỗ tay. Thật sự nó đã chạm tới trái tim của cô. "Cảm ơn nhé, Luka."

Một lúc sau, hai người tạm biệt nhau rồi cả hai đường ai nấy đi.

"Marinette, để tớ giúp." Cô vừa tới đã thấy em khó khăn mang cả chồng bánh cao đến, cô và Xingfu tốt bụng giúp một tay.

Bước vô trong thì bữa tiệc đã bắt đầu, cô rất thuận lợi thì đôi guốc của cô bị gãy và cô ngã nhào xuống đất. May là có Adrien và Kagami đỡ dùm số bánh đó chứ không thì đi đời số bánh.

"Ôi, tớ cũng lây tính hậu đậu của Marinette mất thôi."

Xingfu giao lại số bánh cho đôi bạn trẻ và vội chạy vào xe thay đôi giày khác cho cô.

"Trốn đi thôi." Cô vui vẻ tháo đôi guốc ra, đi chân đất rồi kéo Marinette vừa được mẹ mình nhờ vả vào bếp. Adrien và Kagami cũng vui vẻ đi theo.

Không vui tí nào, quả thật là không vui tí nào. Adrien ngầm thừa nhận khi đang đùa giỡn với Kagami, anh phải thừa nhận rằng anh cảm thấy phấn khích và đùa giỡn chỉ vì nghĩ rằng cô sẽ cười trước sự hài hước ấy của anh.

Nhưng đổi lại, chẳng có gì cả. Tim anh ta như hẫng đi một nhịp, đôi mắt sâu thẵm như muốn nuốt chửng cô.

____________

Lúc Xingfu trở lại, cảnh tưởng đã vô cùng hỗn loạn. Cha và mẹ của Chloe đã bị akuma hoá và có một tên phục vụ định phục kích ông từ phía sau. Ông ngồi thụp xuống và quay lại đấm vào vào bụng hắn, an toàn giữ khoảng cách.

Mất một giây để định thần lại từ cơn đau , hắn tiến đến gần ông và hắn đẩy chân sau, chuyển trọng lượng sang chân trước để tạo đà và thực hiện một cú roundhouse kick một cách hoàn hảo, nhưng ông đã chặn được đòn đó. Trong khi tay ông đang bận rộn với đôi guốc, Leo đã lao tới và tung một cú đấm chắc chắn bằng tay phải vào mạng sườn ông.

Ông hơi loạng choạng, lùi lại do lực tác động của hắn ta.

"Chỉ có như vậy mà làm vệ sĩ của Y/n được tận mười năm hơn cơ đấy." Tên kia cất tiếng sĩ nhục.

Rõ rồi, dưới lớp hoá trang đó là Lila hay còn gọi là Leo.

Họ tiếp tục gây áp lực lên đối phương bằng những đòn tấn công chuyên nghiệp chỉ có thể thực hiện bởi các chuyên gia. Hai người đánh nhau qua lại suốt từ dưới cho đến lên lầu, cúi xuống, quay tròn và thậm chí thỉnh thoảng nhảy lên.

Vẫn không thấy Y/n đâu.

Xingfu tấn công Leo bằng một cú liên hoàn đấm, hai cú đấm vào bụng và một cú vào má phải hắn. Không do dự, hắn phản công bằng cùi chỏ vào tai ông và đầu gối vào bụng nhưng bị ông đỡ được.

Ông mất kiên nhẫn và lấy từ trong một ngăn kéo tủ và nắm lấy một chiếc tua vít, dùng nó đâm vào bụng hắn. Hắn cắn răng nhịn đau rút chiếc tua vít ra khỏi bụng, may là đâm không vô chỗ hiểm. Nhưng cảm giác như phổi của hắn không đủ lớn để thở nữa. Hắn ta ho vài lần do tua vít đâm vào bụng, nhưng vẫn cố gắng thở đều đặn cho đến khi não ngừng hoảng loạn. Hắn ngước lên và thấy Xingfu đang nhặt và lau lại đôi guốc hàng hiệu của Y/n.

"Đợi một chút đi, Ladybug sẽ cứu mày thôi."

Xingfu mỉm cười tàn nhẫn khi ông nhìn thấy điều gì đó hiện rõ trên mặt hắn. Lần này ông không để hắn ra chiêu trước, ông nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa hai người và tung ra một vài cú đá và cú đấm trước khi một cú cuối cùng đáp xuống hông hắn.

Ông ta nhìn hắn đột nhiên mỉm cười. Ý cười không đạt tới đáy mắt, lộ ra sự lạnh lẽo.

"Sao vậy, tôi quấy rầy chuyện tốt của cậu rồi sao?"

Hắn cắn chặt môi, không muốn nói một câu phản kháng nào. Thấy bộ dáng này của hắn, tròng mắt của ông ta lộ ra ý tứ nguy hiểm.

"Mày không thay đổi gì hết, hèn nhát."

Hai người ai cũng bị thương, từ nhẹ đến nặng. Nhưng với nhát đâm dù không trúng chỗ hiểm nhưng vẫn đổ máu thì nếu hắn không rút lui sớm thì người thiệt sẽ là hắn.

"Xingfu!" Cô vội chạy đến bên ông khi phát hiện ra hai người họ đang đánh nhau. "Chuyện gì thế?"

Leo thấy Y/n tới thì không nỡ ra tay, giờ phút này, hắn vô thức nhìn về phía cô. Hắn muốn xem, cô thấy hắn chật vật không chịu nổi như này, sẽ lo lắng hay không.

Nhưng với lớp hoá trang này, căn bản cô không nhận ra hắn. Thất vọng và đau đớn, hắn ôm vết thương khó khăn rời đi.

Cô nhìn thấy nét mặt của Xingfu, trong giây lát thấy thật kỳ lạ. "Xingfu?"

"A, tên đó bị Hawk Moth điều khiển rồi. Tôi cố đánh trả mà không tránh khỏi việc bị thương.." Ông nhân cơ hội dựa vào lòng của Y/n, làm bộ rất đáng thương.

"...Xingfu à." Vẻ mặt mờ mịt rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Mái tóc ôm vào chiếc cổ trắng ngần, môi như hoa đào, răng trắng đều như vỏ sò, mi mày đẹp đẽ, tinh xảo như viên ngọc giá trị vô ngần. Nếu không có nước mắt ngân ngấn mi. Cô cụp mắt, lông mi dài như đôi cánh bướm. Nhưng đôi cánh bướm kia như bị thương, đậu trên cành cây khô, đẹp đẽ mà mong manh.

Chắc chắn là bị ám ảnh về lần cô đâm ông mấy nhát, vẻ mặt ông lúc đó cũng khổ sở thế này.

"T-Tiểu thư, tôi chỉ hơi đau và mệt thôi!" thấy nước mắt còn treo trên mi cô, ông luống cuống giải thích. Có lẽ không ai biết, trước nay ông không thể nhìn cô khóc. Ông nắm lấy tay cô, cẩn thận nói. "Cô nên đi đi, tiểu thư. Cứu lấy ông Fu."

Sững sờ vài giây, cô gật đầu hiểu ý, bả vai đang rúm lại của cô lập tức căng ra, sống lưng thẳng tắp, luôn kiêu hãnh như một con thiên nga trắng không bao giờ cúi đầu. "Được."

____________

"Trùng hợp quá, đôi người chơi bướm người chơi lông." Vlinder nhảy tới từ phía sâu hai người, kiêu ngạo nói.

Hawk Moth nghe thấy giọng cô thì giống như con mèo xù lông, cảnh giác lùi về sau một bước. "Ngươi tự đến nộp mạng, đúng là không biết lượng sức mình!"

Lời này cô phải tiếp lời thế nào?

Cô còn đang tự hỏi, ả da xanh kế bên lão đã cười khinh bỉ rồi bung lời thách thức cô.

Cô nghe ra được sự oán giận của hai nghời họ, chỉ có thể kết thúc việc này thật sớm. Câu giờ cho Ladybug tung chiêu Miraculous Ladybug liền xoá đi mảnh kí ức về Master Fu một lần và mãi mãi trong đầu hai phản diện kia.

Thật ra cách câu giờ cũng dễ, chỉ cần xẻ họ làm đôi. Để Ladybug sửa chửa mọi chuyện, liền ra tay rồi kéo Master Fu cùng hộp chứa kia đi là xong ngay.

Có một điều cô không hiểu.

Từ trước đến nay lão lãnh đạo ít lời, toàn thân luôn tỏa ra khí thế lạnh thấu xương, rất ít khi nổi nóng, cũng rất kiên nhẫn, hờ hững như một ma nơ canh. Duy chỉ có đối mặt với việc làm Hawk Moth thì sự kiên nhẫn thường ngày của lão ta nhanh chóng tan thành mây khói, luôn lộ ra vẻ kiêu ngạo, xảo quyệt.

Vì vậy cô thật sự không hiểu, thực ra Nathanlie thích lão ta vì điểm gì, lại còn thích suốt bao năm như vậy. Vì lão mà giờ còn hi sinh cả tính mạng của mình để sử dụng Miraculous Khổng Tước.

Ở Nathanlie có một ánh nhìn mà chỉ phụ nữ với nhau với hiểu, và cô nhận ra ánh mắt đó. Ánh mắt chỉ dành riêng cho lão.

Thoát khỏi cơn trầm tư cũng là lúc cô thả ngài Fu xuống căn phòng quen thuộc của ngài, giao lại chiếc hộp và nhanh chóng bỏ đi mặc kệ ngài ta có cố gọi tới đâu.

______________________

Che vết thương trên mặt, hắn nhìn vào gương nặn ra một nụ cười khó coi. Một lát nữa gặp mẹ, không thể để bà nhìn ra bất cứ điều gì.

Không ổn. Leo thầm trong lòng, Y/n có điểm gì đó khang khác.

Toàn bộ sự thật vụn vặt như trận tuyết ào ạt rơi xuống, chắp vá thành một chân tướng khiến hắn tan nát cõi lòng.

"Lie-la, còn có tâm trạng trưng diện hả?"

Người phụ nữ chuyên đóng vai mẹ của Lila đứng đó và nhìn hắn đang sửa soạn về gặp mẹ mình.

"Ừ, có chuyện quan trọng."

Trái tim hắn đau nhói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com