VHKB-Q1-C5-8
VHKB - Q1 - Chương 05
Bằng chứng tồn tại
Mình chết rồi sao?
Trịnh Xá ngẩn tò te đứng đó, tình hình một giây trước còn nguyên trong mắt hắn, con quái vật chỉ tồn tại trong những cơn ác mộng nhẩy xổ vào hắn, móng vuốt đã sát đến mặt, chỉ khoảnh khắc nữa là hắn bị xé xác thành từng mảnh nhỏ.
Vậy là mình đã chết rồi sao?
Trịnh Xá mang nhiên nhìn xung quanh, hắn đang đứng trên một cái quảng trường vô cùng lớn, xung quanh không khoáng, chính giữa quảng trường là một quả cầu sáng rực, cự đại, cung ấp ánh sáng cho cả quảng trường như một mặt trời. Bốn xung quanh quảng trường là bóng tối, loại bóng tối u ám, không một tia ánh sáng, chỉ cần nhìn một lúc cũng khiến hắn chóng mặt.
- Sống rồi! Mẹ nó! Đúng là xém chết! Cuối cùng thì bọn mình cũng sống sót rồi.
Giọng Trương Kiệt vang lên ông ổng, Trịnh Xá quay lại nhìn, trên quảng trường ngoài hắn còn có Trương Kiệt, Chiêm Lam, Lý Tiêu Nghị bốn người, không, không chỉ bốn người, còn có một cô gái vừa khóc vừa chạy ra từ một căn phòng bên cạnh quảng trường, hướng về phía Trương Kiệt. Lần đầu tiên, người đàn ông hiên ra ánh mắt nhu hòa, tràn đầy yêu thương, chạy đến và ngay trước mắt mọi người ôm chặt lấy cô gái mà hôn thật mạnh.
- Có gì chưa hiểu thì hỏi Chủ thần, chỉ cần dùng ý thức nghĩ thôi. Trừ việc chế tạo cho mình một người đàn bà, đùng trao đổi gì vội, chờ mai hẵng nói, tự chọn lấy một căn phòng, muốn thế nào cứ tưởng tượng ra là được.
Trươc Kiệt bế cô gái, không thèm quay đầu, buông lại mấy câu nói rồi chạy mất tích vào phòng, đám Trịnh Xá mắt mũi trợn tròn, nửa ngày trời mới nhũn nhùn nhùn ngã lăn ra đất.
- Cai tay này thật là lợi hại, giờ mà còn chạy nhanh được như thế, lại còn tâm thái để làm tình nữa- Chiêm Lam nằm ngửa trên mặt đất, giọng mói mềm xèo- Lúc nãy em sợ quá đi, đến giờ chân tay còn mềm nhũn, không ngờ lão ấy cứ như không có gì cả.
Cô nàng nói một lúc không thấy ai trả lời, quay nhìn lại mới thấy hai người đàn ông đang nhắm mắt đứng dưới quang cầu, cứ nhìn đũng quần cao vổng lên đủ biết đang kết cấu người đàn bà mình muốn.
- Hai thằng ngốc,! Đàn ông là bọn ngốc, may mắn sống sót trở về là nghĩ ngay đến chuyện dâm dục. Đàn ông đều là đám ngu ngốc!
Chiêm Lam tức giận xông đến trước cánh cửa một căn phòng, giật mạnh cửa xông vào, đóng cửa lại đanh rầm một tiếng. Tiếng đóng cửa khiến hai gã trai mở mắt ra nhìn nhau, bẽn lẽn cười rôi lại tiếp tục sự nghiệp chế tạo người tình.
Đó là một cảm giác vô cùng kỳ diệu, Trịnh Xá thấy mình như hòa tan vào luồng ánh sáng, trước mắt hắn hiện ra một màn hình điều khiển vi tính ba chiều, trên đó liệt kê bốn loại sản phẩm, có khoa kỹ, ma pháp, cường hóa, giải trí. Sáu loại thuộc tính thân thể gồm : Trí lực, tinh thần lực, tế bào hoạt lực, miến dịch lực, phản xạ thần kinh, lực lượng cơ bắp, cuối cùng là điểm thưởng và Chi tiết kịch tình.
Trịnh Xá thấy sáu thuộc tính của mình gồm: Trí lực 107; tinh thần lực 122,;tế bào hoạt lực 97; phản xạ thần kinh 131; Miễn dịch lực 103; sức mạnh cơ bắp 112, xem ra ngoài việc thường xuyên tập luyện khiến thân thể hắn khỏe mạnh ra thì các thuộc tính đều không cao hơn người thường là mấy, riêng tinh thần lực và phản xạ thần kinh do chủ thần thưởng 20, 30 điểm nên cao hơn hẳn.
Điểm thưởng của hắn là 6502 điểm, trong đó 1000 là điểm thưởng cơ bản, 5000 là do cứu Matt, 500 là thương đột phá, còn 2 điểm chắc là do giết mấy chục zombie có được.
Tự chế tạo một người con gái! Tự chế tạo một người con gái...
Trịnh xá không định dùng điểm thưởng mua cái gì hay cường hóa, trải qua một trận sinh tử, hắn đã học được tính cẩn thận, tốt nhất là chờ đến mai hỏi ý kiến Trương Kiệt hẵng cường hóa. Phút này trong đầu hắn chỉ ngập tràn ý nghĩ: La Lệ, có thể tạo ra được La Lệ không?
Luồng sáng của chủ thần dường như hiểu được TRịnh Xá đang nghĩ gì, lập tức hạng mục thứ tư mở ra, dừng lại ở mục chế tạo người. Một giọng đều đều trang nghiêm vang lên:
- Lần đầu tiên chế tạo sinh mệnh dạng người miễn phí, sau này mỗi lần tốn 500 điểm, xin mời đưa ra loại hình sinh vật, giới tính, chiều cao, hình dáng, chủng tộc, tuổi tác, màu da..
Trịnh xá dần dần chìm vào ký ức, hồi ấy là thời thiếu niên ngây thơ, một chút tình ý mơ màng, một chút xúc cảm mông lung,trong hắn nhớ rõ nhất vẫn là mùi hương từ tóc nàng, nụ cười của nàng, lời nàng nói, ký ức về nàng..
Hóa ra chỉ vì không còn nàng, hắn mới sống một cuộc sống vật vã, đọa lạc, thối rữa dần đi, hóa ra cuộc đời hắn đi vào bóng tối chỉ vì không còn bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
- Chỉ cần có em ở bên, trái tim anh vĩnh viễn không bao giờ đọa lạc!
Từ đôi mắt Trịnh Xá rơi xuống một giọt lệ, chạm đất, vỡ tan và biến mất.
KHi hắn mở mắt ra, trước mặt hắn là một người con gái đang cười hi hi nhìn hắn, mái tóc dài tha thướt, làn da trắng mịn màng, đôi mắt mênh mang, đôi môi đỏ thắm, rõ ràng là hình ảnh mãi không chết trong lòng hắn, La Lệ.
Từ bé lớn lên bên nhau, có nhau tự nhiên như một làn gió, tự nhiên như hơi thở, như việc ăn cơm, uống nước, đến mức hầu như không chú ý đến, nhưng hai người đều hiểu sự quan trọng đối với nhau. Sự cô đơn của những đứa trẻ thành thị, lạc lõng trong khu rừng bê tông cốt thép, bị khóa chặt sau những cánh cửa sắt, ở mấy năm có khi cũng không biết mặt hàng xóm, vì thế mà những đứa trẻ thành thị rất cô đơn. Trịnh Xá từ bé đã cảm giác rất may mắn, bố mẹ hắn là loại người rất hào sảng, thích nói chuyện lớn tiếng, thích đem món ăn ngon của nhà sang mời hàng xóm, cũng đúng lúc nhà hàng xóm cũng lại có tính cách y như vậy, loại người như thế tại đô thị vô cùng ít gặp. May mắn hơn nữa, nhà hàng xóm có một cô bé ít hơn hắn 1 tuổi.
Nàng giống như được ân sủng của các vị thần, hoàn mỹ như một tạo phẩm thủy tinh mong manh, không tỳ vết, nàng thông minh ngoan ngoãn, hiền lành nhưng kiên cường. So với ngoại hình nhu mì, thực chất nàng lại khác hẳn, thích cười đùa lớn tiếng, không bao giờ ngần ngại trước khó khăn, thích ôm lấy cổ hắn mà thổi vào tai hắn.
Hắn đã nghĩ, chỉ cần có nàng ở bên, lòng hắn sẽ không bao giờ khô lạnh.
Nhưng sinh mạng con người thật yếu ớt, năm nàng 15 tuổi, nằm đó trên giường bệnh trắng toát, mái tóc dài đã rụng hết vì hóa trị, khuôn mặt trắng bệch mất đi sắc hồng thường ngày, chỉ còn tiếng cười lanh lảnh, nhưng hắn biết tiếng cười ấy chỉ là để an ủi người thân,... và hắn.
Sinh mệnh con người là cái gì, sao giây phút trước còn nói còn cười, chớp mắt đã thành tro cốt trong bình sứ? Hắn không muốn thế, hắn chỉ muốn thấy nụ cười ngọt ngào của nàng, muốn nàng đùa nghịch trên ngực hắn, thổi hơi vào tai hắn...
Giữa biển người chìm chìm nổi nổi, những trận đánh nhau trong trường học, trường đại học lẫn lộn xác thịt với tuổi thanh xuân trong truyền thuyết, tốt nghiệp rồi đi làm, không ngừng chứng minh sự tồn tại của mình bằng cách thối rữa dần, biết bao người đàn bà, lên giường rồi chia tay, những quán ba, những con say, thuốc lắc, ma túy và gần nhất là bạch phiến....
- Hóa ra, chỉ cần có em ở bên là anh sẽ không còn đọa lac...
Khi hắn tỉnh dậy, đồng hồ trên tường chỉ 11h, hắn vừa định với tay lấy bao thuốc lá thì chạm phải một thứ vô cùng mềm mại..
- Ách! Đừng làm phiền em, để em ngủ thêm đi nào...
Một giọng nói động hồn vang lên từ trong chăn, Trịnh Xá ngẩn người, hắn vô ý nắn nắn cái thứ tròn tròn mềm mại trong tay, một cái gì đó nho nhỏ từ từ cứng lên, âm thanh từ trong chăn chuyển thành tiếng rên ngọt ngào..
Sự lựa chọn trên màn hình máy tính, luân hồi trong phim kinh dị, Resident Evil, chết chóc, La Lệ...
Ký ức trong đầu hắn xoay mòng mòng, hắn đột nhiên mở chăn ra, quả nhiên ở đó có một người con gái vô cùng mỹ lệ đang cuộn tròn trong lòng hắn, làn da còn trắng hơn cả tấm drap trắng như tuyết, trên khuôn mặt xinh xắn còn đọng lại vết nước mắt. Trịnh xá nhìn xuống dưới và thấy giữa hai đùi nàng và trên giường vẫn còn lốm đốm vết máu.
NGười con gái kéo kéo cái chăn đáng ra đang đắp trên người, không thấy nên lại dịch về phía TRịnh Xá, đôi mắt vẫn nhắm nghiền mê hồ, thậm chí tóm lấy cây đoản côn cứng ngắc của hắn vẫn không hay biết.
Trịnh Xá chỉ nhớ lúc đang chế tạo người thông qua chủ thần, hắn không ngừng nhớ đến La Lệ, nhớ lại rất nhiều kỷ niệm, cuối cùng tạo ra một La Lệ hoàn chỉnh, khi nàng hiện ra, hắn đã không kìm nén được cảm tình hơn 10 năm áp ức, bế bổng nàng, chọn đại một căn phòng, lao vào phong cuồng cho đến khi nàng kêu khóc van xin mới dừng lại.
Lúc này, đôi bàn tay nhỏ của nàng vẫn giữ chặt cây côn của hắn khiến khắn không dám cựa quậy, nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vô cùng lại vừa rất xa lạ của nàng, trong lòng hắn có ngàn vạn điều muốn nói, khuôn mặt hắn giàn giụa những giòng lệ nóng bỏng.
Người con gái có lẽ cảm thấy lạnh, nàng quơ tay tìm chăn không thấy, he hé mắt nhìn và thấy Trịnh Xá đang nhìn nàng chăm chú. Cô bé lập tức cực kỳ xấu hổ, bật dậy giật lấy chăn trong tay Trịnh Xá, quấn chặt mấy vòng quanh người, lúc này mới bật khóc vì cơn đau ở hạ thể truyền đến.
Cô bé vừa khóc vừa mắng:
- Trịnh Xá xấu, Trịnh Xá hư, hôm qua làm người ta đau thế, sáng sớm lại trêu người ta, mà tháng này người ta còn làm cơm sáng cho ăn, đã nói rõ là đến khi nào anh 18 tuổi tặng nhẫn cho người ta, hai mươi hai tuổi kết hôn mới được như thế này, đồ xấu xa, người ta còn mấy tháng nữa mới 16 tuổi cơ mà...
Trịnh xá nghe xong mà cả tâm hồn chấn động:
- Em... La Lệ... em vẫn còn nhớ à, vẫn còn nhớ mọi chuyện lúc trước à?
Cô bé khóc một lúc thì ngừng lại, nhìn trộm Trịnh Xá, nghe hắn nói vậy thì ngạc nhiên hỏi:
- Cái gì mà nhớ với không nhớ, nói năng linh tinh gì ai mà hiểu! Còn nữa, thưa ngài sắc lang, mời ngài mặc quần áo rồi mau sang nhà em lấy bộ váy dài màu xanh sang đây, tối qua xé nát hết cả quần áo người ta rồi, hừm, may mà bố mẹ đều đi làm, nếu không xem anh làm sao giải thích đây!
Trịnh xá nghe mà chấn động tâm thần, cô bé trước mặt hắn từ cách nói, cách hừm hừm xinh xắn, từng động tác chính là La Lệ mà hắn có trong ký ức, không phải là giống hệt mà là cùng một người! Hăn lại chú ý đến căn phòng, rõ ràng là phòng ngủ của hắn khi mười mấy tuổi ở cùng bố mẹ không sai.
- Trời ơi, hôm qua âm thanh của bọn mình bác trai bác gái đều nghe thấy rồi, chắc chắn họ sẽ nghĩ người ta là loại con gái hư, đồ xấu xa, đại sắc lang, đã định là kỳ nghỉ này theo bác gái học nấu ăn, hại người ta không còn mặt mũi nào gặp bác gái nữa.
Cô bé nói một lúc rồi lại khóc khe khẽ, hình dáng như đóa hoa trong cơn mưa khiến Trịnh Xá ngơ ngẩn, cô bé khóc một lúc thì bắt đầu lấy tay đập đập hắn, do sợ tuột chăn quấn quanh mình nên đánh vài cái lại quấn chăn rồi đánh tiếp, dễ thương đến nỗi Trịnh Xá say đắm tâm hồn.
- Từ từ đã, chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ, cả việc em bị bệnh cũng chỉ là một giấc mơ, ha ha ha, hóa ra mình chỉ nằm một cơn ác mộng..
Trịnh xá vừa cười lớn vừa ôm chặt La Lệ, mặc cho cô bé giẫy giụa trong lòng hắn, cắn hắn, khóc khấp, một lúc sau La lệ không giãy giụa nữa mà ôm chặt lấy hắn
( Thật là tốt quá, hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ, loại tương lai như thế ta không muôn, không muốn)
Đúng lúc ấy vang lên tiếng gõ cửa, la Lệ lập tức xấu hổ chui tọt vào chăn gấp gáp nói:
- Bác trai bác gái về rồi, ô ô, đồ xấu xa, đại sắc lang, làm sao người ta ra gặp mọi người, quàn áo bị xé nát hết rồi!
Trịnh xá lại lạnh ngắt trong lòng vì hắn nghe thấy tiếng người gọi, là giọng TRương Kiệt, như thế không phải hắn nằm mơ, còn La Lệ chẳng qua là sinh mệnh do hắn chế tạo ra mà thôi. May mà La Lệ chúi đầu trong chăn, chỉ hừm hừm vài tiếng rồi nằm im, không thấy được biểu tình trên khuôn mặt hắn. TRịnh Xá lẳng lặng thở dài, mặc quần áo đi ra phòng khách, quả nhiên mọi bố trí giống hệt như nhà hắn ở lúc mười mấy tuổi. Trinh Xá mở cửa , bên ngoài quả là Trương Kiệt ba người, hắn nhìn ra xa hơn, đằng sau TRương Kiệt là quảng trường, quả cầu sáng Chủ thần rực rỡ ở chính giữa quảng trường.
- Mọi người chờ tôi một lát!
Hắn hướng về ba người nói gấp rồi chạy đến dưới chủ thần.
_ Chủ thần, hãy cho tôi biết, cô ấy không phải là sinh vật do người tạo ra sao? Tại sao lại có ký ức của La Lệ? Tại sao lại không hề biết gì về nơi đây, chuyện này là như thế nào?
Trính Xá nhắm mắt, trút hết những nghi vấn của mình cho Chủ thần, chờ một lúc mới nhận được hồi đáp bằng cái giọng đều đều trang nghiêm:
- Cô ta là do người chế tạo, ký ức, tính cách, hình dáng, thân thể, dung mạo đều đến từ ký ức của ngươi với cô ta, cô ta là người trong ký ức của ngươi.
Trịnh Xá trầm xuống, hắn lại nói:
- Ta không hiểu ý người, ta không quan tâm nàng có phải là người trong ký ức không, ta chỉ muốn biết nàng có phải là một con người thật sự không? Lời nàng nói, hành động của nàng, nước mắt của nàng, là chân thật hay chỉ là trình tự máy tính do người tạo nên?
Chủ thần lại trả lời:
- Đúng vậy, sinh mạng được chế tạo hoàn thành, trừ phi người chế tạo chết hay sinh mạng bị giết, nếu không thì là một con người thật sự hoàn toàn.
Trịnh Xá đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra, chủ thần đem La Lệ từ trong ký ức của hắn phục chế ra, vì thế cũng là La Lệ, tuy chỉ là phục chế, La Lệ thật sự đã chết năm 16 tuổi, còn La Lệ này được phục chế vào thời điểm 15 gần 16, thời điểm nàng đẹp nhất trong ký ức của hắn.
- Chủ thần, vấn đề cuối cùng, có phải nếu ta kiếm đủ 50000 điểm, nàng có thể cùng ta trở về hiện thực?
- Người chon trở về nguyên điểm được mang theo những thứ sau đây: Một, tất cả những vật phẩm đã mua, hai, các điểm thuộc tính đã cường hóa, ba sinh mệnh đã được chế tạo, bốn, sinh mệnh được triệu hoán ra, năm, các cường hóa huyết thống biến dị. Năm điểm trên một khi đã mua sẽ vĩnh viễn thuộc quyền sở hữu của người mua, cả khi trở về nguyên điểm cũng sẽ vĩnh viễn được bảo lưu.
Trịnh xá từ từ cảm thấy an tâm, hắn đã mất nàng một lần, khi ấy hắn chỉ có thể giương mắt lên nhìn nàng ra đi không làm gì được, nhưng lần này thì không thế, hắn có sức mạnh để thay đổi mọi thứ, chỉ cần hắn có thể sống sót qua những bộ phim kinh dị, kiếm đủ điểm số, hắn có thể đưa nàng trở về hiện thực, vĩnh viễn có được nàng.
Bọn Trương Kiệt vẫn đứng trước cửa nhìn hắn không hiểu gì hết, TRịnh Xá hướng bọn họ cười xin lỗi, hắn đưa mọi người vào phòng, theo TRương Kiệt nói, chỉ cần hắn cho phép là mọi người có thể vào, nếu không thì không thể. Đưa mọi người vào phòng khách, hắn nói:
- Mọi người chờ một lát, tôi trở lại liền.
Dứt lời hắn đi vào phòng ngủ, không quên đóng cửa lại sau lưng. La Lệ thò đầu ra khỏi chăn hỏi:
- Sao rồi, sao rồi? Bác trai bác gái không nói gì chứ?
Trịnh Xá đến bên giường âu yêm vuốt tóc cô bé, nghiêm túc nói:
- Lệ, có chuyện này anh phải nói với em, nhưng em phải hứa dù thế nào cũng phải bình tĩnh, được không?
La Lệ trợn tròn đôi mắt trong như nước hồ, tròng mắt trở nên ướt dần, cúi đầu nói:
- Muốn nói chuyện chia tay phải không? Quả nhiên đúng như người ta nói, đàn ông có được thân thể của con gái sẽ trở nên vô tình vô nghĩa, em lại cứ nghĩ anh sẽ mãi ở ben em, yêu em. Nếu nói chuyện chia tay thì không cần nói nữa, em không muốn nghe anh nói những lời như thế.
Trịnh Xá ôm nàng dậy, lớn tiếng nói:
- Em nói linh tinh cái gì thế, không phải như em nghĩ đâu, mà anh vẫn luôn yêu em dù em đã chết gần 10 năm rồi.
Sau đó hắn kể lại 10 năm trước La lệ ốm chết ra sao, từ từ nói đến những điều kỳ dị mà hắn phải trải qua, tất nhiên giấu biên 10 năm đọa lạc, chỉ nói đến chủ thần.
- Lệ, em chính là La Lệ, mười năm trước anh phải ngồi yên nhìn cái chết mang em đi, bây giờ anh có thể dùng đôi tay này bảo vệ em, hãy tin anh, anh nhất định kiếm đủ điểm đưa em trở về hiện thực.
Trịnh Xá không ngừng nói, nhưng hắn phát hiện La Lệ trong lòng hắn im lặng khiến hắn rất bất an, vội nhìn nàng và phát hiện La Lệ đang ngơ ngẩn nhìn đôi tay của mình. Hắn vội cầm lấy tay nàng nói:
- Lệ, em làm gì thế, có gì cứ nói ra, anh biết là biết được chủ thể của mình đã chết rất khó chịu, nhưng dù sao cũng không được làm thương hại chính mình, trong lòng có gì hãy nói với anh, được không?
La Lệ bỗng hi hi ha ha cười ầm lên, ngồi thẳng lên trong lòng hắn, hai tay véo vào mặt hắn nói:
- Chẳng trách tại sao em lại thấy anh lớn như thế, mà trên người lại có rất lắm lông.. ách.. con gái ngoan không được nói thế, nói chung là như vậy, được sống một lần nữa thật là tốt, sao em lại khó chấp nhận chứ? Cứ nghĩ là anh định chia tay em, trong lòng thấy rất đau, rất đau...Lần sau mà nói chuyện không rõ ràng như thế em sẽ xé miệng anh ra cho biết tay.
Trịnh Xá ngẩn ra một lúc lâu mới an tâm cười phá lên, đấy mới là La Lệ, người con gái kiên cường nhưng mê hồ mà hẵn vẫn luôn yêu.
Sau đấy mọi chuyện rất dễ giải quyết, theo Trương Kiệt nói thì căn phòng này tất cả đều có thể thay đôi chỉ bằng suy nghĩ, La Lệ do TRịnh Xá tạo ra nên cũng có thể thay đổi mọi thứ trong phòng. Sau khi biết điều đó. La Lệ hoan hô ầm lên, chạy đến tủ không ngừng lôi ra một đống quần áo, trang sức, sau đó lại đẩy Trịnh Xá ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại.
Trong phòng khách, bọn Trương Kiệt ba người đều dài mặt ra, nhưng Trịnh Xá có thể thấy bên mép mấy người không ngừng co co giật giật. Hắn gãi đầu nói:
- Muốn cười cứ cười, đừng nhịn như thế, cái mặt như bị ăn đấm thế kia khó coi lắm.
Bọn Trương Kiệt đều ha ha cười ầm cả lên, chỉ có Chiêm Lam cười không được tự nhiên lắm.
Trương Kiệt vừa cười vừa nói:
- Lạ thật, không ngờ cậu lại thích loại con gái có tính cách như thế, trông có vẻ rất đanh đá.
Trịnh Xá ngồi trên Sô pha cười khổ đem lai lịch của La Lệ ra nói cho mọi người nghe, sau đó lại nhăn nhó cười:
- Tôi cũng không biết sẽ như thế, vốn chỉ muốn tạo ra một người có hình dáng, tính cách giống như thế, không ngờ lại phục chế nguyên bản.
TRương Kiệt mấy người nghe xong đều vô cùng kinh ngạc, Trương Kiệt nói:
- Không thể tin được là chủ thần có thể phục chế được người trong ký ức ra, tôi đã sống sót qua bốn bộ phim mà không biết chuyện này, xem ra còn rất nhiều bí mật, chúng ta mới chỉ biết được sơ sơ bên ngoài mà thôi.
Trịnh Xá gật đầu nói:
- Đúng thế, chỗ này chưa từng nghe nói đến, chính mình tham gia vào phim, tiếp xúc với các nhân vật, thậm chí thay đổi cốt truyện, có khả năng mất mạng trong phim, các vật phẩm có thể mua cũng không thể tin nổi, súng đạn không nói làm gì, các dạng cường hóa mới đang kinh ngạc, mấy người nghĩ rằng chuyện này có thể xảy ra trong hiện thực sao?
Mọi người đều trầm xuống im lặng, Trịnh Xá hít một hơi dài rồi lên tiếng:
- Tôi không quan tâm nơi này là cái gì, do ác ma hay các vị thần chế tạo, tôi chỉ muốn sống còn, kiếm đủ điểm đưa nàng về hiện thực, tôi nghĩ mọi người đều không muốn chết trong phim phải không? Vì thế chúng ta nên đoàn kết lại, không ai biết bộ phim tiếp theo là gì, sức mạnh cá nhân rất hữu hạn, chúng ta phải kết hợp thành đội ngũ, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn, mọi người bảo tôi nói có đúng không?
Nghe xong, cả ba người đền im lặng suy nghĩ, Chiêm Lam kinh ngạc cười nói:
- Chỉ một đêm mà anh thay đổi rất nhiều, ngay Lý Tiêu Nghị vừa hết trai tân cũng không so sánh được, cô bé đó quan trọng vậy sao?
Lý Tiêu Nghị lập tức mặt mũi đỏ bừng, ngọ nguậy không yên, Trương Kiệt cười hà hà nói:
- Xấu hổ cái gì, thành đàn ông thật sự có gì đáng xấu hổ chứ? Chú em cũng lợi hại, tạo ra một con mèo Ba tư tóc vàng, cản thận kẻo bị hút khô cong đấy nha.
Mặt Lý Tiêu Nghị biến thành đỏ muốn ứa máu ra, Trương Kiệt mới quay sang nói với Trịnh Xá:
- Tôi cho là cậu nói đúng, sức mạnh cá nhân chỉ hữu hạn, trước khi tự cường hóa thành siêu nhân, chúng ta không có sức mạnh vượt qua phần lớn các phim kinh dị, tôi đã trải qua ba bộ phim, rất hiểu sức mạnh đoàn kết của đội ngũ quan trọng thế nào, trừ những con quái vật trong phim, những người đồng đội bên cạnh cũng có thể gây uy hiếp không kém. Vì thế tôi cho rằng chúng ta nên kết hợp, chia sẻ thông tin tình báo, trong phim giúp đỡ nhau một cách tương ứng, nếu có người mới gây chia rẽ nội bộ, tôi đề nghị giết chết.
Chiêm Lam kinh ngạc hỏi:
- Không phải anh nói là giết người mới sẽ bị trừ điểm sao?
Trương Kiệt cười hung ác nói:
- Đúng, bị trừ 1000 điểm, nhưng tôi có giết đâu, chỉ bẻ gẫy hết tay chân hoặc quẳng cho quái vật thôi mà, không phải do mình tự tay giết thì đâu có bị trừ điểm
Chiêm lam và Lý Tiêu Nghị đều rùng mình, Trịnh xá gật đầu nói:
- Không sai, tôi sẽ không cố ý làm hại người mới nhưng nếu có kẻ gây nguy hại cho đội ngũ, tôi sẽ không ngần ngại ra tay tiêu diệt sâu bọ có hại. Chúng ta phải sống, sống để trở về hiện thực. Bây giờ tôi có một thông tin muốn chia sẻ với mọi người. Tôi nghĩ là đại khái biết được làm sao để có Chi tiết kịch tình rồi.
Trịnh Xá nghiêm túc nói:
- Có lẽ là thay đôi một số chi tiết cốt truyện nhất định, cứu một nhân vật chắc chắn chết chẳng hạn. hoặc giết hết quái vật trong phim hay hoàn toàn nghịch chuyển cốt truyện, tôi nghi làm như vậy sẽ hoàn thành được Chi tiết kịch tình.
Sau đó Trịnh Xá đem kinh nghiệm bản thân nói ra, khi mọi người biết được cứu đội trưởng da đen có được Chi tiết cấp B và 5000 điểm, mọi người đều ngẩn ngơ há hốc mồm không biết nói sao.
Chiêm Lam cẩn thận hỏi:
- Thế điểm số của anh là bao nhiêu?
- 6502 điểm và 1 Chi tiết cấp B.
Mọi người đều ghen tị nhìn hắn, TRương Kiệt nhăn nhó cười:
- Anh liều mạng đủ kiểu, tí chết mấy lần cũng chỉ kiếm được hơn 4000 điểm, chú ngay bộ phim đầu tiên đã kiếm được 6502 điểm và một chi tiết cấp B, đúng là người chọc tức người mà, xem ra sau này anh đành theo chú kiếm ăn thôi.
Trịnh Xá cười nói:
- Ai theo ai cái gì chứ, nếu lần trước anh không cùng với bọn tôi ở lại phòng máy chủ, dù có được điểm thưởng cũng vô dụng, không khéo tôi chết dưới răng zombie hay vuốt Licker lâu rồi, bọn tôi phải cảm ơn anh mới đúng.
Chiêm Lam cười hì hì nói:
- Dù sao cũng tốt, ít ra là biết được làm cách nào kiếm được chi tiết rồi, tuy không ít khó khăn nhưng còn hơn là không biết gì, xem ra mội chi tiết kịch tình đều có điểm thưởng thêm, lúc trước nghĩ đến từng bộ phim kiếm một thấy bất khả năng, giờ ít ra cũng có cái mục tiêu.
Trương Kiệt cũng thu lại sự ghen tị, hắn cũng biết Trịnh Xá chịu nói ra cũng là có nghĩa khí lắm rồi, lên tiếng nói:
- Được rồi, tôi sẽ trình bày về các thuộc tính cường hóa và vật phẩm có thể mua, chúng ta còn chín ngày đêm để chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo. Mọi người từ từ chon hướng cường hóa và vật phẩm để mua, tất cả vì bộ phim tiếp theo.
( Không, vì sự sống còn)
Trịnh Xá thầm nghĩ trong lòng, hắn nhìn về phía cửa phòng ngủ, anh mắt vô cùng hiền hòa.
VHKB - Q1 - Chương 06
Cường hóa
- Cường hóa tố chất bản thân được chủ thần chia làm sáu hạng lớn: Trí lực, tinh thần lực, phản xạ thần kinh, sức mạnh cơ bắp, tế bào hoạt lực và miễn dịch lực.Theo tôi thực nghiệm và suy đoán, trí lực liên quan đến khả năng nhớ và suy luận, tinh thần lực thì không rõ vì không thể thử nghiệm, tế bào hoạt lực thì là khả năng tái sinh tế bào, tế bào hoạt lực càng cao, khả năng lanh vết thương càng nhanh. Phản ứng thần kinh và sức mạnh cơ bắp là rõ ràng nhất, đối với chúng ta cũng có ích nhất, phản xạ thần kinh cao có thể giúp chúng ta tăng tốc độ phản ứng, nhìn rõ các vật thể di chuyển nhanh, cường hóa đến một mức độ nào đó thậm chí có thể nhìn thấy đường đạn bay. Tuy nhiên chỉ có phản ứng thôi không đủ, vì thế sức mạnh cơ bắp cũng vô cùng quan trọng, sức mạnh cơ bắp càng cao, lực lượng của bạn, tốc độ của bạn càng lớn, thêm vào đó là sự chắc chắn của cơ bắp vì nếu không, anh hoạt động mạnh quá sẽ khiến cơ bắp bị đứt. Đó là tác dụng chủ yếu của sức mạnh cơ bắp. Cuối cùng là miễn dịch lực, cũng rất quan trọng vì nếu miễn dịch lực đủ cao, những bộ phim như Resident Evil bạn sẽ không thể bị nhiễm Virus.
Trương Kiệt giới thiệu kinh nghiệm của mình với mọi người, đoạn nói tiếp:
- Cường hóa cơ bản là như thế, tiếp theo là vật phẩm,tôi khuyên Chiêm Lam và Lý Tiêu Nghị đừng mua cái gì cả, dùng điểm số có được cường hóa tế bào hoạt lực, phản xạ thần kinh, sức mạnh cơ bắp và miễn dịch lực bốn hạng mục, trong đó phản xạ thần kinh và sức mạnh cơ bắp là trọng điểm, nếu không chỉ riêng việc chạy đường trường cũng đủ để mấy người mệt chết rồi.
Tiếp đến Trương Kiệt hướng Trịnh xá nói, cậu có một cái Chi tiết cấp B và 6500 điểm, tôi khuyên cậu nên cường hóa một huyết thống biến dị nào đó, cái nào thì tùy ý, thừa điểm thì tăng cường tố chất và mua vũ khí, theo ý kiến của tôi thì tốt nhất là cậu mua một thứ vũ khí thuộc ma pháp, truyền thuyết. Nói chung, trong số chúng ta đến bộ phim sau người mạnh nhất chính là cậu.
Trịnh xá gật đầu nói:
- Tôi cũng nghĩ thế, theo tôi nhận thấy, dạng phim nguy hiểm nhất là loại ma quỷ như Chú oán chẳng hạn, lần trước TRương Kiệt trải qua Nightmare on Elmstreet cũng xếp vào loại đó, không thể dùng khoa học giải thích, vì thế tôi tính đổi một thứ vũ khí có thể giết được quỷ quái, chỉ không biết có đắt không nữa.
Trương Kiệt cười nói:
- Thế thì còn chờ gì nữa, ra xem nào, tôi sẽ bảo bà xã nấu cho các cậu một bữa thật ngon, ha ha, đi nào.
Bốn người đều hào hứng đi ra quảng trường, nhất là TRịnh xá ba người lần đầu tiên cường hóa, kể từ lúc này họ đã chính thức trở nên siêu việt người bình thường. Đặc biệt là Trịnh Xá, so với những người khác, lượng cường hóa của hắn lớn hơn hẳn, ai trong tình cảnh đó chắc chắn đều hào hứng thể hiện niềm vui trong lòng.
Trịnh Xá đứng dưới luồng sáng, nhắm mắt lại, lập tức bốn hạng tuyển chọn hiện ra trong đầu hắn.
- Đầu tiên hãy xem các hạng thuộc tính cường hóa đã.
Vừa nghĩ xong, Trịnh xá đã mở danh mục phụ trợ, hắn chỉ chọn loại cường hóa cấp B và cấp C, tuy vậy đã có hàng chục lựa chọn đủ khiến hắn nhìn hoa cả mắt.
- ADN biến dị Spiderman, đánh giá 83 điểm, thích hợp với những bộ phim cần có độ linh hoạt cao, kỹ năng phun tơ nhện thích hợp với mọi tình huống, cần chi tiết cấp B và 2000 điểm.
- Cường hóa khí công cao cấp, đánh giá 87 điểm, thích hợp những bộ phim cận chiến, cường hóa đường vận công cao cấp, tăng một lượng lớn nội công, nâng cực cao toàn diện tố chất cơ thể trong một thời gian ngắn, cần 1 chi tiết cấp B và 2500 điểm và cường hóa khí công trung cấp...
- Huyết thống Werewolf ( người sói) biến dị cao cấp, đánh giá 88 điểm, thích hợp với hầu hết các bộ phim kinh dị, có khả năng hóa sói biến dị, trong thời gian ngắn nâng rất cao các hạng tố chất cơ thể, tăng cường độ cứng cơ thể và khả năng khôi phục, do đã biến dị nên người nhận huyết thống không bị bản năng chó sói chi phối, cần 1 chi tiết cấp B, 2700 điểm và cường hóa huyết thống người sói sơ cấp.
- Huyết thống Vampire ( ma cà rồng) cao cấp, đánh giá 90 điểm, thích hợp cho hầu hết các bộ phim kinh dị, kỹ năng của huyết tộc có thể dùng hầu hết các kỹ năng, đạt đến cấp bậc bá tước sẽ tăng mạnh sức sống, chỉ cần đầu não và tim không bị hủy sẽ không ngừng khôi phục, do là huyết thống biến dị nên không sợ ánh sáng, bạc, thánh giá..v.v, cần 1 Chi tiết cấp B, 3000 điểm, huyết thống tử tước ma cà rồng.
- ADN biến dị bức xạ cao...
Trịnh xá rốt cục cũng hiểu lời Trương Kiệt lúc trước nói, tại sao lại vừa xem vừa cười, những thứ cường hóa này quả nhiên rất cổ quái, người sói, ma cà rồng, khí công đều có cả, không biết còn bao nhiêu thứ quái dị nữa. Hắn suy nghĩ một lúc, nảy ra mộy ý nghĩ, lập tức kiểm tra cường hóa cấp A, quả nhiên ở đó có cường hóa đính cấp khí công, công tước ma cà rồng, người sói đính cấp..v.v và những cường hóa đó đều yêu cầu đã cường hóa cấp B. Trịnh xá nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Chủ thần, tôi có thể chọn 2 loại huyết thống biến dị không?
- Có thể, nhưng hậu quả không cách nào biết được, hai loại huyết thống có thể thôn phệ lẫn nhau hay tăng cường, ngươi có 10% khả năng trở thành phi nhân loại.
Tức là biến thành quái vật chứ gì! Trịnh xá gật đầu, hắn đã quyết định hướng cường hóa cho mình, hắn tách 1 Chi tiết B thành 3 cái C, giữ 2 cái C rồi lại tách 1 C thành 3 D, như vậy có thể cường hóa 4 lần.Hắn định cường hóa Cấp D khí công và cấp D nam tước ma cà rồng, sau đó lại nâng lên thành cấp C khí công và cấp C tử tước ma cà rồng. Như thế hắn vẫn còn một cái D chưa sử dụng.
- Khí công sơ cấp 500 điểm, nam tước ma cà rồng 800 điểm, trung cấp khí công 1200 điểm, tử tước ma cà rồng 1500 điểm, bố khỉ, đắt dã man.
Trịnh Xá tính tổng cộng muốn cường hóa như thế tốn đến 4000 điểm, mà hắn chỉ có 6502 điểm, ấy là liều mạng hoàn thành một cái chi tiết mới kiếm được. Hắn nghiến răng kèn kẹt nói ý định của mình với Chủ thần, lập tức hắn có cảm giác mình chìm vào một dòng nước ấm, cảm giác cực kỳ dễ chịu, xuất hiện hai luồng khí, một đi xuống đan điền, một đi lên não, toàn thân ấm áp khiến hăn muốn thiếp đi.
Xung quanh hắn, ba người trợn mắt há mồm, trước mắt họ, Trịnh Xá được một cột sáng phù lên cao mấy mét, tại đó có hàng ngàn đốm sáng liên tục bay vào cơ thể hắn, duy trì mấy phút liền.
Trương Kiệt há mồm trợn mắt gào lớn:
- Bà xã đâu! ra mà xem Thượng đế
Lý Tiêu Nghị đàn đàn nói:
- Lại phi thăng rồi, quái, sao mình nói "lại" nhỉ?
So với sự thất thố của hai người đàn ông, Chiêm Lam tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, hỏi:
- Khi chúng ta cường hóa không đến nõi hoành tráng thế đấy chứ?
Trương Kiệt bình tĩnh lại nói:
- Không, khi chúng ta cường hóa chỉ có những đốm sáng nhập vào cơ thể, sau đó lập tức cảm thấy sức mạnh đã cường hóa, TRịnh xá hoành tráng như vậy chắc phải cường hóa cái gì đó rất là lợi hại.
Sau vài phút, Trịnh Xá từ từ hạ xuống đất, mọi người nhìn hắn đều có một cảm giác kỳ dị, lúc trước hắn có thể coi là đẹp trai, nhưng chỉ đẹp trai bình thường thôi, giờ nhìn hắn có một cái vẻ tuấn tú hết sức yêu quái, tuy không hiện rõ nhưng ai cũng có thể cảm thấy.
Trịnh Xá cảm thấy cảm giác ấm áp ngứa ngáy đã hết, hắn vội kiểm tra các thuộc tính, trí lực 187, tinh thần lực 232, tế bào hoạt lực 321, phản xạ thần kinh 287, sức mạnh cơ băp 302, miễn dịch lực 331. Hàng loạt số liệu khiến hắn giật mình một cái, không ngờ chỉ vài cái cường hóa cấp thấp đã biến hắn thành cường đại như vậy, sức mạnh gấp 3 lần người bình thường rồi. Hắn vội kiểm tra lại hai dạng kỹ năng đã cường hóa, nội công đựoc chú thích là năng lượng sinh mệnh chạy trong ác kinh mạch càng ngày càng mạnh, nâng cao tố chất con người từ từ, còn năng lượng huyết tộc là năng lượng sinh vật đặc trưng của ma cà rồng, lấy não và các mạch mãu náo làm trung tâm, có thể sử dụng để phát huy các kỹ năng của huyết tộc. Trịnh xá cuối cùng mở mắt ra, thấy ba người đều nhìn hắn với vẻ quái dị, hắn vội hỏi:
- Sao, tôi bị biến đổi hả?
Hắn kinh hoàng sờ biến toàn thân tay chân, rất sợ rằng mình cường hóa dẫn đến biến thành quái vật, mãi không thấy gì thay đổi mới yên tâm lại nói:
- Làm gì mà nhìn quái vậy, không biết là dọa cũng chết người à?
Ba người cười bẽn lẽn, TRương Kiệt lên tiếng:
- Sao, cậu cường hóa những cái gì rồi, nói ra xem sao.
Trịnh Xá cười nói:
- Tôi đỏi Chi tiết cấp B lấp cấp C và D, sau đó cường hóa sơ cấp,trung cấp khí công, ngoài ra còn huyết thống ma cà rồng biến dị, hiện là tử tước.
Sau đó hắn nói ra các thông số của mình, ba người vừa ghen tị vừa khâm phục, Chiêm Lam vuốt vuốt trán nói:
- Tôi có một chuyện cứ nghĩ mãi, phải chăng các loại tiên nhân, ma quỷ, ma cà rồng, người sói trong truyền thuyết là có thật, hay chính là những người sống sót từ đây đi ra, có thể cái không gian này từ viễn cổ đã có, khi ấy chưa có phim kinh dị nhưng có truyền thuyết, truyện kể, những người xưa có thể đã hoàn thành và trở về.
Thấy ba người đàn ông đều chăm chú nghe, Chiêm lam lại tiếp tục:
- Bởi vì là dù tiên nhân, quỷ quái hay cái gì, chỉ có đời đầu tiên là mạnh mẽ, do người từ đây trở về, truyền lại sức mạnh nhưng các đời sau yếu đi dần, mấy người nói xem có khả năng ấy không?
Lý Tiêu Nghị bỗng hỏi:
- Thế chỗ này do ai xây dựng? Đến cả huyết thống của thần cũng có thì do ai xây dựng?
- Có thể là chân thần, cũng có thể là ác ma, ai mà biết được, à Trịnh Xá, anh vừa cường hóa có kỹ năng gì không?
- Ừm, có nội lực và năng lượng huyết tộc, tôi cũng chẳng rõ nữa, nội lực là một đoàn ấm ấm trong bụng còn năng lượng huyết tộc phải chú ý mới thấy trong não, như muốn nhảy ra vậy.( ý kiến của người dịch: Hiếm có thằng nào ngu như vậy, kết hợp hai loại năng lượng hoàn toàn trái ngược về bản chất, khí công thuộc sinh, năng lượng huyết tộc thuộc tử, không bị nổ banh xác ra là tổ thượng truyền phúc lại rồi) mấy người thì sao, đã cường hóa xong chưa?
Chiêm lam và Lý Tiêu Nghị nhìn nhau cười, nhất là Lý Tiêu Nghị, anh chàng nhảy lên khoảng 2m, rơi xuống hưng phấn nói:
- Em cảm thấy toàn thân đầy lực lượng, nhìn cái gì cũng rõ, còn anh thì sao, Trịnh đại ca?
Nghe vậy Trịnh Xá mới cảm thấy xung quanh như vừa được rửa bằng nước sạch, cái gì cũng rõ ràng, thậm chí hắn có thể thấy cả vết xước trên lỗ khóa cánh cửa đằng xa, vừa nghĩ đến đó, hắn nhảy vọt lên cao 3m, vừa đáp xuống lại vọt về phía 3 người, xuyên qua xuyên lại mấy lân, chỉ có Trương Kiệt nhìn rõ hắn.
- Tốt, rất lợi hại!
Chiêm Lam và Lý Tiêu Nghị cùng kêu lên khen ngợi, Trương Kiệt cười ha ha nói:
- Quá tốt rồi, bây giờ cậu thử mấy cái kỹ năng đi, dẫu sao cũng là dùng Chi tiết để cường hóa, nhất định có kỹ năng rất tuyệt, hay đi xem mấy cái vũ khí đi, có cấp D là đổi được một vũ khí siêu tốt rồi. Cậu dùng hai cái C, hai cái D để cường hóa, hai kỹ năng nhất định rất mạnh.
VHKB - Q1 - Chương 07
Cường hóa ( tiếp theo)
Trịnh Xá nghe lời, lại liên tiếp vào Chủ thần, lần này hắn mở ra tuyển chọn sản phẩm ma pháp, truyền thuyết, quả nhiên là tùm lum, cái gì cũng có, từ cung tên, lá chắn, đại đao đến súng máy, lựu đạn, súng chống tăng, cao cấp hơn có kiếm quang của Jedi, pháo photon, hoành tráng hơn, Trịnh Xá còn nhìn thấy ARM như trong Gundam, tốn 20000 điểm và Chi tiết cấp A. Tốt nhất là xem cái gì thực tế một chút, hắn bắt đầu xem từ súng đạn, quả nhiên súng có lượng đạn hữu hạn rất rẻ, một khẩu rocket phòng không vác vai chỉ tốn có 50 điểm. NHưng khi chuyển sang vô hạn đạn thì tốn đến 2000 điểm, ưu điểm là có thể sử dụng liên tục mà không sợ hết đạn. Tiếp đến hắn lại xem các loại vũ khí ma pháp, nói chung là rất quen thuộc vì hắn từng chơi những loại game huyền huyễn như vậy, tất cả vũ khí trong game đều có. Loại quyển trục ma pháp nói chung là rẻ, chỉ đắt gấp đôi lựu đạn mà thôi, một quyển trục lôi pháp giá 30 điểm, một quyển Băng sương hoành liên chỉ có 50 điểm. Số còn lại chủ yếu là vũ khí cận chiến như một thanh kiếm phát sáng gọi là kiếm Tịnh hóa giá 1000 điểm, một thanh kiếm gỗ mộc đào trừ tà giá 1200 điểm.
Kỳ thật Trịnh Xá đã suy nghĩ xem nên dùng vũ khí gì, càng mạnh thì sự ỷ lại vào súng đạn càng ít, khi mạnh rồi thì tốc độ của hắn còn nhanh hơn cả viên đạn, thân thể rắn chắc đến nỗi đạn bắn không thủng, ngón tay chọc một cái đến đá cũng thủng lỗ thì dùng dao găm còn lợi hại hơn là súng ống. Thêm vào đó Trịnh Xá luôn sợ những bộ phim thần quỷ ma quái, vì thế hắn chọn loại vũ khí cận chiến ma pháp, nhất là có thể giết được linh thể, quỷ quái.
Trong lúc đang cẩn thận chọn lựa, một chiếc nhẫn khiến hắn chú ý, chiếc nhẫn này tên là " nạp", chỉ có mỗi một chữ " nạp" vì vậy khiến hắn chú ý. Theo giới thiệu thì chiếc nhẫn này được chế tạo bằng kỹ thuật tu chân, có thể chứa được 1,5 mét khối vật phẩm, dùng nội lực, tiên lực, chân nguyên, thần khế lực bốn loại năng lượng có thể khởi động, sau khi khởi động trên nắm tay sẽ hiện ra một tầng dày vài mm gay sát thương lớn đến linh thể, quỷ quái. Trịnh xá thót tim một cái, đây quả là vũ khí giành cho hắn, là vũ khí cận chiến, có thể khởi động bằng nội lực, gây sát thương cho linh thể, thêm vào đó là có thể chứa được 1,5 mét khối đồ, hắn có thể chứa lương thực, thuốc men và nước đề phòng tình huống trong phim.
( Được, chọn cái này, tuy nhiên hơi đắt chút)
1500 điểm cộng thêm một cấp D, còn lại duy nhất một cái D cũng không giữ được, tự nhiên Trịnh Xá thấy trống rỗng khó chịu. Khi hắn mở mắt ra, trên tay hắn có một chiếc nhẫn đồng rất cổ phác, ngoài hình rồng khắc mờ bên trên không có chút trang sức nào, hoàn toàn không hấp dẫn người khác. Ba người cùng xúm lại, Trương Kiệt nói:
- Cậu đổi trong loại giải trí để tặng cô bé đó hả? Cái thứ này trong phòng cũng tạo ra được, cần gì phải đổi cho phí?
Trịnh Xá cười hải hải không đáp, hắn đeo nhẫn vào ngón tay giữa, đột nhiên cảm thấy nội lực chạy theo kinh mạch từ đan điền lên ngón tay, chiếc nhẫn trở thành một phần máu thịt của hắn, chỉ cần chú ý một chút là nhìn thấy 1,5 mét khối không gian, Hơn nữa lần đầu tiên hắn sử dụng nội lực, không thấy chút khó khăn nào cả, như một phần cơ thể vậy.
- Sờ vào coi!
Trịnh xá chìa tay ra trước mặt ba người, ba người ngạc nhiên nhìn nhau, sau đó giơ tay sờ vào, đột nhiên như bị điện giật bắn ra, nhăn nhó nhìn Trịnh Xá.
- Nhẫn kích điện à? - Chiêm Lam tò mò hỏi
Trịnh xá cười hà hà, vuốt ve nhẫn nói:
- Đây là linh khí chế tạo bằng kỹ thuật tu chân, tức là những người tu tiên tổ tiên chúng ta chế tạo, cái nhẫn này gọi là " nạp", có thể chứa 1,5 mét khối vật phẩm, đồng thời có thể gây sát thương cho linh thể. Sau này gặp phim quỷ quái chúng ta cũng không bị bó tay bó chân nữa.
Ba người nhìn hắn vừa hâm mộ vừa ghen tị, Trịnh Xá hiểu rằng đây chỉ hoàn toàn là may mắn, ai thấy vậy cũng sẽ ghen tị, hâm mộ, vì vậy hắn tuyên bố 1000 điểm còn lại dùng để mua thuốc giải độc, lương thực, thuốc men và các loại phụ trợ khác, như thế bất kỳ ai trong 4 người bị thương đều có thể được chữa trị, mọi người lúc ấy mới đỡ hơn.
TRương Kiệt cười nói:
- Muốn trao đổi gì để sau cũng được, đi nào, về chỗ anh thưởng thức tay nghề của chị dâu, thuộc loại đầu bếp chuyên nghiệp đó nhé. Về phương diện ăn, Chủ thần không keo kiệt tí nào, muốn ăn gì cũng có. Chiều nay mọi người phải huấn luyện cùng anh rồi.
- Huấn luyện? - Cả ba người ngạc nhiên.
- Ừ, huấn luyện, thực ra điểm tố chất của mỗi người tùy vào việc huấn luyện mà không ngừng thay đổi, theo anh biết, đám lính đặc nhiệm thông quá huấn luyện đặc biệt đạt đến trình độ chỉ kém Trịnh Xá một chút, không có nội lực và năng lượng huyết tộc khỉ gió gì đó thôi, nhưng họ có kỹ thuật chiến đấu và sự nhẫn nại, nếu chiến đấu thật sự, chưa biết chừng người chết là Trịnh Xá ấy chứ. Trong thời gian giữa các bộ phim, anh vẫn liên tục huấn luyện, đề thăng phản xạ thần kinh và sức mạnh cơ bắp, ngoài ra mấy đứa phải học cách bắn súng nữa. Yên tâm đi, trong phòng anh có một khu huấn luyện và trường bắn lớn, để sống sót qua bộ phim sau, mọi người phải không ngừng nỗ lực nha.
( Không phải vì bộ phim sau mà vì sống còn, mình nhất định phải sống, đưa người con gái mình yêu về hiện thực) Trịnh Xá thầm tự nhủ.
Khi Trịnh xá quay về phòng gọi La Lệ đi ăn cơm, hắn kinh ngạc thấy nàng mặc một bộ váy nữ giúp việc ngắn, đi tất dài màu trắng, áo liền váy mầu trắng, đội cả chiếc mũ người giúp việc trên mái tóc trông vô cùng mỹ lệ, hút hết hồn vía của hắn. La Lệ vừa hát khe khẽ vừa đi lại dọn dẹp, căn phòng được tạo ra qua trí nhớ của Trịnh Xá về mười năm trước nên khá bề bộ, người con gái trong bộ váy trắng vừa đi lại vừa thong thả dọn dẹp khơi dậy tình yêu mà hắn luôn chôn dấu trong lòng. Trịnh Xá không ghìm được bước đến ôm lấy nàng.
A!
La lệ giật mình, nhưng ngay lập tức an tâm vì cảm giác được khí tức quen thuộc, cô bé quay lại chống nạnh nói giọng đanh đá:
- Hừm, hừm, đại sắc lang, muốn làm gì đây, đi lại không có tiếng tăm gì cả, muốn dọa người ta à?
Trịnh Xá không sao nhịn được ngọn lửa trong lòng, hắn ngấu nghiến hôn nàng, chặn những lời cằn nhằn lại, La Lệ lúc đầu giãy giụa nhưng sau đấy lại mềm dần người ra, giây lát chỉ vang lên tiếng hổn hển. Khi Trịnh xá buông nàng ra, đôi mắt cô bé mơ màng, đôi môi đỏ thắm như bị hôn mà sưng lên, dễ thương đến nỗi khiến hăn muốn lập tức ăn thịt nàng. La lệ bị Trịnh xá ôm, tất nhiên là cảm thấy sự biến đổi của chú em, tuy bị hôn đến mềm nhũn nhưng tính khí đanh đá nổi lên, lập tức tóm lấy thằng bé tội nghiệp mà nói:
- Đại sắc lang, phải biết mức độ nha, không biết giờ này là mấy giờ hả? Ý em là dù buổi tối cũng không được.. ái chà, nói chung ý tứ là thế, không được cười! Còn nữa, không được người ta đồng ý không được hôn, không được vuốt ve, không được làm những chuyện hạ cấp! Nghe chưa hả? Đại sắc lang!
Trịnh Xá cố nhịn lắp bắp:
- Thế... cái việc... mà ...em ...đang làm... thì...sa..o?
La Lệ đần đần nhìn xuống tay, khi nhận ra mình nắn cái gì thì đột nhiên nhảy tót sang một bên, như một con thỏ non sợ hãi, dễ thương đến nỗi chút nữa Trịnh xá lại chồm tới. Hắn vội vàng đánh lạc hướng:
- Lệ, quần áo ở đâu ra vậy? Trông...rất đẹp.
Hắn định nói là rất gợi cảm, nhưng chợt nghĩ đến mục đích đánh lạc hướng nên đành đổi thành rất đẹp.
La Lệ lập tức vui vẻ cười hi hi, cô bé hình như quên béng những gì mình vừa nói, hai tay nhón váy xoay một vòng nói:
- Sao, sao, đẹp lắm phải không, người ta đã bảo mà, quần áo đẹp thế này chỉ bản tiểu thư thiết kế được thôi nha.
TRịnh Xá nhìn đến nỗi nóng bừng bừng, vội vàng nói:
- Đẹp, đẹp lắm, nhưng không phải trong truyện tranh Nhật cũng có vẽ à?
La Lệ đỏ hồng má nói:
- Đâu mà, người ta rõ ràng thay đổi hoa văn, còn nữa... còn nữa
Cô bé thánh thót nói không ngừng về hình dáng và sự chọn lựa quần áo, sau lại nói về các thiết bị trang trí trong nhà, Trịnh xá không thấy phiền chút nào mà chỉ cảm thấy sự ấm áp của gia đình, cái ấm áp mà lâu lắm hắn không cảm thấy. La Lệ đang nói bỗng nhiêm nghiêm mặt chống nạnh nói:
- Đúng rồi, lát nữa anh phải tử tế cho em biết mấy năm qua ra sao, làm như người ta không biết vây? Đêm qua đông tác của anh rất..nói chung là thế, lát nữa thành thực khai báo, đừng hòng gian dối, che dấu!
Trịnh xá lập tức bẽn lẽn cười, trong ký ức của hắn La Lệ tuyệt đối là loại phụ nữ siêu cấp hay ghen, trong chuyện tình cảm rất nghiêm túc, nếu nàng biết những năm qua hắn đọa lạc ra sao thì có trời mà biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vì thế hắn vội vàng đánh lạc hướng:
- Hà hà,nhất định nói, nhất định nói, đúng rồi, lát nữa anh dẫn em đến gặp các bạn anh, sau này trong phim bọn anh sẽ sánh vai chiến đấu, hôm nay một người mời ăn cơm, em xem có nên thay quần áo không nhỉ?
La Lệ hừm một tiếng nói:
- Tất nhiên là loại quần áo này không mặc ra ngoài được, lát nữa anh phải thành thực khai rõ đã làm gì trong những năm qua, rõ chưa?
Trịnh Xá đần mặt cười a a mấy tiếng, nhìn La Lệ đi vào phòng ngủ của hắn, ít ra cô bé cũng coi đó là phòng ngủ của mình , điều đó khiến tâm trạng của hắn vô cùng tốt, lát sau La Lệ trở ra, mặc một bộ đồ giản dị, trừng mắt dọa hắn, lại vì hắn chỉnh mấy nếp nhăn trên áo nói:
- Đi nào, người ta còn chưa ra ngoài xem đây này.
Ra khỏi cửa, cô bé kinh ngạc thán tức, hết chỉ Chủ thần hỏi linh tinh lại nhìn không gian tối đen sợ nhũn người, cho đến khi vào phòng Trương Kiệt vẫn nắm tay Trịnh Xá hỏi nọ hỏi kia không ngừng. Trịnh Xá thấy trong phòng mọi người đã đến đủ, Lý Tiêu Nghị ngồi cạnh một cô gái da trắng tóc vàng, khuôn mặt xinh đẹp tột đỉnh, thân thể bốc lửa, tuyệt đối là bảo vật cấp biệt đối với đàn ông. Bên cạnh TRương Kiệt là một người đẹp tóc đen dài kiểu cổ điển, mày nhỏ mắt to, mặc một chiếc áo sường sám nhã nhặn bộc lộ hết những nét đẹp, lúc ấy đang vì Trương Kiệt sửa lại nếp nhăn trên áo, động tác uyển chuyển khiến đàn ông mê chết không bồi mạng.
Ngoài ra còn có Chiêm lam đang ngồi với vẻ bực bội, không ngừng hừm hừm hanh hanh nhìn hai người đàn ông với vẻ không thèm chấp. Thấy Trịnh Xá, Chiêm Lam không nhịn được lại hừm một cái.
Trương Kiệt lúc ấy nói:
- Chế tạo sinh mệnh có thế chế tạo đàn ông mà, sao Chiêm Lam không chế tạo một người đàn ông trong mộng đi?
Chiêm Lam hừm một tiếng nói:
- Người ta không có vô vị như thế, trong hiện thực không có được phải dựa vào trí tưởng tượng, thật là vô vị, em viết sách không bao giờ viết mấy thứ dâm dục đó. Chế tạo một người đàn ông thì thà đổi một cây gậy rung còn hơn.
Lý Tiêu Nghị mặt mũi đỏ tía, TRương Kiệt lại cười phá lên nói:
- Cô em khỏi cần cứng miệng thế, rõ ràng là trinh nữ, làm bộ làm tịch gì, anh đây tệ mấy cũng biết cả trăm cô gái, chỉ cần nhìn bên ngoài là biết liền.
Chiêm lam đỏ mặt, cố giữ bình tĩnh nói:
- Đó chính là sự khác biệt giữa đàn ông và đàn bà, đàn ông chỉ muốn có được người đàn bà họ muốn rồi mới phát sinh cảm tình, đàn bà thì muốn tìm một tình cảm chân thực, sau đó yêu sâu sắc người đàn ông, người ta không có vô vị như mấy người, vô duyên vô cớ cùng người khác giới phát sinh quan hệ.
Tiếng nói vừa dứt, sau lưng Trịnh xá vang lên một giọng lảnh lót:
- Chị nói rất đúng! Đàn ông thật đáng ghét, vừa háo sắc vừa đáng ghét, không hiểu tình yêu thật sự tí nào.
La Lệ vui mừng đến bên canh Chiêm Lam nói chuyện, hai người quả là chỉ hận gặp nhau muộn, nói vài câu đã chị chị em em rất nhiệt náo. Trương Kiệt nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Trịnh Xá cười hà hà nói:
- Cậu đến muộn thế, bà chị đang càu nhàu thức ăn nguội hết đây, ha ha, đi nào, người đông mới vui.
Trịnh Xá cũng không keo kiệt, hắn dùng một điểm thưởng đổi lấy 1000 điểm sinh hoạt, chọn trong mục giải trí, chỉ tuyển rượu và đồ uống cao cấp, đủ loại rượu nho, rượu trắng trăm năm, mua về như nước lã. TRương Kiệt nói không sai, những món giải trí ở đây rẻ đến không còn nói được gì nữa, một chai rượu nho 200 năm chỉ có 10 điểm sinh hoạt, dù Trịnh Xá không phải chuyên gia nếm rượu cũng thấy vị ngon của nó, khi hắn quay lại, trong nhẫn đã chứa đầy rượu ngon.
Mọi người cũng không khách sáo, người đẹp cổ điển đúng là có tay nghề chuyên nghiệp, các món ngon khiến mọi người ăn muốn cắn vào lưỡi, nào óc khỉ, tay gấu, đồ rừng đồ biển đủ cả, tuy chỉ làm hơn mười món ăn nhưng không món nào bình thương không quý trọng khó kiếm. Mọi người ăn no nê, xem chút liếm cả đĩa, La Lệ lại thân thiết chị ơi chị à gọi người đẹp cổ điển, hy vọng học được cách nấu vài món.
Trương Kiệt châm một điếu thuốc nói:
- Chủ thần về phương diện này thật là tuyệt, riêng về chuyện ăn uống hưởng thụ, ngoài kia dù có là tỉ phú chưa chắc đã được như anh em mình, xem này, rượu trăm năm bọn ta uống như nước lã, thuốc anh hút cũng là loại tuyệt phẩm. Nếu không phải luân hồi trong phim kinh dị, nói thật thì, chỗ này ở dưỡng lão không tồi chút nào, khi nào cô đơn đưa chị dâu ra ngoài chơi một vòng rồi lại về đây. Ha Ha, sống thế này có làm thần tiên cũng không đổi.
Trịnh Xá ba người gật đầu đồng ý, Trịnh Xá cười nói:
- Chính vì thế mà chúng ta phải sống sót, sống qua những bộ phim kinh dị, dù trở về hiện thật hay ở lại đây cũng chủ động trong tay mình, không phải sao?
Mọi người đều cảm thán trong lòng, Trương Kiệt cười lớn nói:
- Vậy được, anh dẫn mọi người đến trường huấn luyện, chúng ta còn chín ngày để chuẩn bị, sẵn sàng đối mặt với bộ phim tiếp theo.
VHKB - Q1 - Chương 08
Chuẩn bị hoàn tất
Trương Kiệt chế tạo căn phòng vô cùng rộng rãi, hắn đưa ba người đi xuống tầng ngầm, lưu lại ba cô gái tán chuyện, qua mấy lớp cầu thang, một cái quảng trường lớn cỡ sân vận động hiện ra trước mắt ba người. Bọn Trịnh Xá kinh ngạc phát ra tiếng kêu, Trương Kiệt cười tự hào:
- Lúc ban đầu anh không biết có thể thay đổi nhiều trong phòng, mãi về sau từ từ mới biết, chỉ cần khi nắm tay vào cửa tưởng tượng là được, chủ thần sẽ theo ý chúng ta mà thiết kế, thậm chí còn hoàn chỉnh những chỗ mà trí tưởng tượng chưa hoàn chỉnh, ví dụ như cái khu huấn luyện này.
Ba người tấm tắc khen ngợi một hồi, cái quảng trường chia làm mấy khu vực, có trường tập bắn, có đường chạy, đường chạy vượt chướng ngại vật, võ đài...nói chung là TRương Kiệt đưa tất cả những gì có thể nghĩ ra vào đây.
- Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày từ 8h sáng đến 12 h trưa, 1h chiều đến 6h tối, 7h tối đến 12h đêm, chúng ta phải không ngừng huấn luyện, về mặt thể năng, chỉ mấy ngày sẽ không có hiệu quả mấy, thế nên các bạn sẽ luyện tập bắn súng và đối chiến, không ngừng chạy bộ để thử giới hạn thể lực tối đa. Chỉ khi các bạn biết giới hạn thể lực của mình thì trong phim mới xây dựng được kế hoạch gìn giữ thể lực. Nói chung là có rất nhiều điều phải huấn luyện.
TRương Kiệt giới thiệu tường tận tác dụng của các dạng huấn luyện ví dụ như chạy vượt chướng ngại để thích ứng với việc chạy đường dài trong phim, bắn súng thì là kỹ năng cực cần thiết trong những bộ phim khoa học viễn tưởng, mọi người đều đồng ý với kế hoạch huấn luyện của Trương Kiệt. Trịnh Xá nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Thế súng đạn thì sao, chúng ta phải đổi về để tập à? Hay chỉ dùng cây Deasert Eangle của anh để tập, không thích hợp lắm thì phải?
Trương Kiệt cười lớn đáp:
- Không phải anh từng nói trong phòng có thể tạo ra rất nhiều thứ sao? Có điều rất nhiều thứ không thể đem ra khỏi phòng mà thôi, nhìn cái kho bên kia đi, anh cố ý đổi một cuốn tạp chi thuyết minh vũ khí của Chủ thần, dựa vào đó chế tạo ra rất nhiều vũ khí, mấy người có thể thử uy lực mấy món vũ khí cao khoa kỹ, tuy rất đắt nhưng hiệu quả không tồi, nếu có thể nên đổi mà phòng thân.
Lý Tiêu Nghị hoan hô ầm lên, chạy đến trường bắn, chỉ có CHiêm Lam thở dài hỏi:
- Như vậy vũ khí ma pháp không chế tạo được phải không?
Trương Kiệt cười khổ gật đầu nói:
- Anh đã thử mấy lần mà không được, chắc là chủ thần hạn chế.
Chiêm Lam vuốt vuốt trán nói:
- Xem ra những bộ phim quỷ quái là nguy hiểm nhất, Chủ thần muốn tạo độ khó nên không cho chúng ta thục tất các vũ khí ma pháp, nếu có đủ điểm, chúng ta chỉ nên đổi một khẩu súng phòng thân thôi, còn lại dồn vào mua vũ khí ma pháp.
Trịnh Xá và Trương Kiệt đều gật đầu, nhất là Trịnh Xá, hắn vì đã đổi chiếc nhẫn mà cảm thấy vừa ý, xem ra 1500 điểm đó không lãng phí.
Cả buổi chiều Trương Kiệt giảng giải cho mọi người cách sử dụng vũ khí, lúc đầu mọi người thử qua vài loại vũ khí công nghệ cao cho biết, nhưng sau đó đều tập trung học cách dùng vũ khí thường, đặc biệt chú ý đến độ chính xác. Sau đó Chiêm Lam và Lý Tiêu Nghị chỉ tập bắn bia. Trương Kiệt và TRịnh Xá lại lên võ đài, Trương Kiệt đã sống qua bốn bộ phim, ngoài bỏ 100 điểm đổi cây Deasert Eangle, còn lại đều dùng để cường hóa, đặc biệt là phản xạ thần kinh và sức mạnh cơ bắp được chú trọng, trước đây chắc chắn Trương Kiệt từng đi lính, kỹ thuật chiến đấu tốt hơn loại lính mới tò te như Trịnh Xá không biết mấy lần mà kể, chỉ qua vài hiệp đã đánh Trịnh Xá ngã lăn quay ra.
Trương Kiệt lắc đầu nói:
- Không được, tốc độ và sức mạnh của cậu đủ nhanh rồi nhưng chưa biết cách không chế, bây giờ sức mạnh của cậu mạnh hơn trước rất nhiều, mỗi lần ra đòn quá nhanh nên không khống chế được, mấy hôm này cậu chỉ có tập làm quen với sức mạnh mới và nắm vững các kỹ năng mới, bộ phim sau cậu là chủ lực đấy.
Trịnh Xá gật đầu, hắn cũng cảm thấy không khống chế được lực lượng, thêm vào đó hắn rất hiếu kỳ về nội lực của mình, không biết có thần kỳ như thuyết minh không. Vừa rồi bị Trương Kiệt đánh, cú đòn rất mạnh, người thường nhất định bị đánh gục, nhưng hắn chỉ cảm thấy đau lúc đầu, sau đó luồng ấm áp từ đan điền nhanh chóng di động, sự đau đớn nhanh chóng tan biến, xem ra nọi lực quả không uổng danh.
Cả buổi chiều, mọi người đều ở nhà Trương Kiệt liều mạng huấn luyện, đến tối lại ăn một bữa ngon, sau đó Trịnh Xá mới cùng La Lệ đi về, suốt chặng đường, hắn không ngừng nghĩ về buổi huấn luyện, một buổi chiều hắn đã đại khái nắm vững nội lực, ngoài việc giảm bớt đau đớn, khi hắn bố trí nội lực toàn thân, sức mạnh và tốc đọ của hắn tăng lên gấp đôi, đó cũng là lần duy nhất hắn đánh gục Trương Kiệt, trước lực lượng áp đảo, Trương Kiệt không kịp dùng kỹ xảo gì đã bị đánh bại. Có điều sau đó cả 10 phút Trịnh Xá mềm nhũn vô lực, xem ra kỹ thuật này chỉ dùng được khi khẩn cấp.
Hừmm...!
Trịnh xá nghĩ thầm về việc vẫn chưa tìm được cách sử dụng năng lượng huyết tộc, có lẽ cũng không kém chút nào.
Hừm!..Hừm!..Hừm!...
Liên tục ba tiếng hừm hừm vang lên, cuối cùng hắn cũng từ trầm tư tỉnh lại, nhìn thấy La Lệ mặt mũi đỏ tía, có vẻ rất tức giận. Cô bé chống nạnh chỉ hắn nói:
- Anh đi cùng em mà hồn vía để đâu đâu, nhất định là hối hận lúc trước không chế tạo người đẹp khác rồi phải không? Thấy hai chị ấy là thích rồi phải không? Biết mà, biết mà, người ta chỉ là cái quả còn xanh, làm sao so sánh sức hấp dẫn của những người phụ nữ trưởng thành, anh đang nghĩ thế phải không?
Trịnh xá nhìn cái vẻ ghen tuông khả ái của La Lệ, kỳ thật La lệ đẹp không thau gì hai người kia, chỉ có điều vẻ đẹp chưa hoàn toàn trưởng thành, còn mang nhiều nét bé gái. Hắn cười cười nắm tay nàng nói:
- Anh chỉ đang nghĩ chuyện huấn luyện lúc chiều thôi, anh nói thật với em nha, em phỉa có tự tin chứ, ngày xưa trong trường, những người theo đuổi em không có một trăm cũng được vài chục, và em biết anh luôn yêu em, làm sao nghĩ linh tinh được.
La Lệ nhìn hắn một cách kỹ càng rồi nói:
- Thôi được, vậy thì lát nữa phải trung thực khai báo với em những năm qua anh ra sao, anh vừa tự nói rồi đấy nhé, đúng không?
Trịnh xá ngẩn ra, hắn thật muốn khâu mồm lại, chài, họa tòng khẩu xuất là thế này đây.
Người tốt nên có kết quả tốt, xứng đáng có được hạnh phúc,... nhưng mình có nên tính là người tốt không?
Trịnh Xá biết mình không xứng được gọi là người tốt, nhưng năm xưa cái chết của La Lệ ảnh hưởng đến hắn quá lớn, cuộc sống mê mê hồ hồ, chơi game online, mệt thì đi quán rượu tìm tình một đêm, lên mạng làm quen với các em học sinh cấp ba, gái đú, dùng ma túy..v.v
Hắn biết mình không phải là người tốt, khi luồng sáng ấy chiếu vào hắn, phát ra lại là những điều thối tha, hắn không dám ngẩng đầu nhìn ánh sáng nữa, có lẽ bóng tối mới là nơi của hắn. Trịnh Xá không thể cũng không dám cho La Lệ biết về cuộc sống đó, cô bé sẽ phản ứng ra sao, nàng trong sáng như thế, thuần khiết như thủy tinh, sự bẩn thỉu của hắn bị nàng chiếu vào không nơi lẩn trốn, dúm dó kinh hoàng.
Trịnh xá đã chuẩn bị tình huống xấu nhất, ngồi trên sô pha, châm một điếu thuốc, chuẩn bị nói hết với La Lệ, bỗng nàng đứng dật, hừm lạnh một tiếng nói:
- Không cần nói nữa, không cần nói nữa, nhìn cái kiểu mất hồn vía của anh, mấy năm qua không cần nói em cũng biết, nghe chỉ thêm bực mình, không muốn nghe nữa.
Khuôn mặt La Lệ áp sát mặt hắn nói:
- Đại sắc lang nghe rõ này, bổn tiểu thư đã quay lại rồi, sau này đem tất cả những thứ vớ vẩn, bà này cô kia vứt hết đi! Trước mặt anh là La Lệ, chỉ có La Lệ, duy nhất La Lệ, biết chưa hả?
Nàng vừa nói vừa từ từ khóc lên, đột nhiên ôm chặt lấy hắn khóc nói:
- Xin lỗi, em rất xin lỗi đã không giữ được lời hứa, đã nói là sẽ cùng nhau sống đến bạc đầu, sao này ôm nhau cùng nhớ lại thời tuổi trẻ, em có thể quên hết cũng không quên lời hứa đó... những năm qua anh nhất định rất đau đớn phải không? Em thật ích kỷ, để anh lại một mình chịu đựng.. em xin lỗi...em rất xin lỗi...
Trịnh Xá không nói câu nào, chỉ ôm chặt lấy nàng, cả căn phòng chỉ có tiếng người con gái khóng, tỉ tê mãi không ngừng. Nhưng cả hai đều biết, khóc cho vơi hết niềm đau, ở lại là hạnh phúc, niềm tin, hy vọng và một tương lai vô hạn, quá khứ đã qua rồi.
Thời gian hạnh phúc lúc nào cũng quá thật nhanh, ban ngày Trịnh xá liều mình huấn luyện các dạng kỹ thuật sinh tồn, kiểm tra các dạng có thể trao đổi ở chủ thần. Buổi tối lại ôm La Lệ ngồi xem phim kinh dị, Trinh Xá mãi mới biết rằng có thể mua của chủ thần, không đắt tí nào, 1 điểm thưởng có thể mua 50 phim, với những kẻ luôn phải lăn lộn trong phim như bọn hắn, không có gì quan trọng hơn. Xem xong phim, lần nào Trịnh xá cũng tìm cách bế La lệ về phòng, tuy lần nào cô bé cũng kêu ầm lên phản đối, nhưng cuối cùng lại ngoan ngoãn nằm im, tiếp theo là cuộc chiến điên cuồng. Đến nỗi Trịnh Xá dù có nội lực hồi phục mà ngày nào cũng đến 7h mới dậy nổi.
Cứ thế trôi qua chín ngày, hôm nay là ngày cuối cùng, mọi người quyết định nghỉ ngơi, đến hoàng hôn họ sẽ bị đưa vào phim kinh dị, đây là cơ hội cuối để kiểm tra công tác chuẩn bị.
11h sáng, Trịnh xá ôm La Lệ nằm trên giường, hai người đã tỉnh từ sớm, nhưng cảm thấy lười nên không ai chịu dậy, cứ thế nói chuyện đến trưa.
- Hôm nay anh phải đi à?
La lệ ngả người trong lòng hắn hỏi, giọng như muỗi kêu, phải chú ý lắm mới nghe được. Trịnh xá nghe lòng nặng trĩu, hắn không biết mình sắp tiến vào bộ phim nào, đối diện cái gì? Có thể là Virus, quái vật, người ngoài hành tinh, cái gì cũng có thể, sống chết chênh vênh, vì thế hắn không trả lời, chỉ ôm chặt người con gái trong lòng.
- Lời hứa của chúng ta... dù thế nào cũng cùng nhau đến bạc đầu, cùng nhau hồi ức tuổi trẻ, anh phải ôm em kể chuyện, chúng ta còn phải đi du lịch, anh phải đưa em đi xem Bắc cực quang, cùng em nằm trên boong tàu ngắm trời sao Thái Bình Dương, cùng em đứng trên di tích Hy Lạp tưởng tượng thần thoại, xem tượng đá trên đảo Phục Sinh, cùng em đuổi bồ câu trên quảng trường thành Roma... còn rất nhiều dự định, anh phải hứa với em, dù thế nào cũng phải trở về, thực hiện những lời hứa ấy!
Nàng nhổm dậy nhìm sâu vào mắt hắn, cho đến khi hắn gật mạnh đầu mới lại dụi vào ngực hắn. "Tình yêu của hai người như xây lâu đài cát trên bãi biển, vừa xây vừa thận trọng không để sóng biển cuốn trôi, vừa mệt vừa khó, nhưng khi đã xây xong ta mới phát hiện ra nguyên lai nó đẹp đẽ như thế, xứng đáng công sức bỏ ra để bảo vệ nó như vậy...". Đã mười năm Trịnh Xá không nghe câu nói ấy, lúc xưa nàng thường hay thích nói câu ấy rồi dùng ánh mắt mong chờ nhìn hắn, nghe lại một câu nói đã lâu lắm không nghe, trái tim hắn rung lên.
- Vậy thì...lần này hãy cùng nhau xây xong tòa lâu đài, cùng nhau giữ lời hứa!
Trịnh xá nhắm mắt lại, khi mở ra, trong đôi mắt đó chỉ có sự kiên định vô bờ, dù thế nào cũng phải sống sót trở về, dù chuyên gì xảy ra!
- Cơ bản là như vậy, mỗi người mang theo ba quả lựu đạn, một bình xịt cầm máu, một bình thuốc uống giả độc, một cuộn băng hiệu quả cao, một cái hộ thân phù, ha ha, lần này phải cảm ơn Trịnh Xá, ngần này đã là 100 điểm, bắt chúng ta bỏ ra thì làm gì có.
Trên quảng trường trung ương, Trịnh xá dùng 1000 điểm còn lại mua mười mấy quả lựu đạn phá, một số thuốc men, bông băng ngoài ra là mấy cái hộ thân phù, loại tự động cháy để bảo vệ người mang nếu có ma quỷ lại gần, khi phù chưa cháy hết người mang sẽ không bị làm hại.
Trịnh xá cười khổ kiểm tra số điểm còn lại, 6502 điểm giờ chỉ còn lại 276 khiến hắn đau hết cả mề, bất quá nhìn những món đồ phụ trợ trong nhẫn, hắn thấy cũng đỡ hơn. Trương Kiệt kiểm tra lại đồ đạc, đút những thứ được phân vào túi nói:
- Dù chỉ có mấy ngày huấn luyện, nhung cơ bản cái gì cần chúng ta đều đã làm, khi bước vào phim, không có gì đảm bảo cả, vì vậy phải hết sức cẩn thận... hãy giúp đỡ đồng đội nếu có thể nhưng khi họ trở nên nguy hiểm cho cả đội, hãy giết ngay đi.
Chiêm Lam và Lý Tiêu Nghị còn chần chừ, Trịnh xá đã gật đầu, đoạn hỏi:
- Làm sao để chúng ta đi vào phim? Cũng là đột nhiên biến mất à?
Trương Kiệt lắc đầu nói:
- Không, đến giờ sẽ có 20 đạo ánh sáng chiếu xuống, hãy chọn một cột sáng mà tiến vào, lần nào đến khoảng giờ này cũng diễn ra.
Bốn người trong lúc nói chuyện ngồi xuống quảng trường, hết sức đặc biệt là mấy cô gái không ai ra tiễn, có lẽ sự quan tâm người yêu ai cũng giống ai, họ không dám ra, sự chia ly quá đau lòng.
Sau khoảng 10 phút, Chủ thần bỗng sáng rực lên như mặt trời chói mắt, hai mười luồng ánh sáng chiếu xuống quảng trường, giọng nói đều đều vang lên:
- Trong vòng 30 giây tiến vào cột sáng, mục tiêu di chuyển đã khóa, Alien I bắt đầu truyền tống!.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com