Bữa tối
Jung Hoseok nhìn một bàn thức ăn thịnh soạn, trùng hợp là những món này đa phần đều là món cậu yêu thích. Jung Hoseok có vẻ không được thoải mái vì đây là lần đầu cậu đến nhà hàng sang trọng như thế này. Đây là đãi ngộ đặc biệt khi làm tài xế riêng của giám đốc ư? -Jung Hoseok thắc mắc. Cậu vẫn chưa dám động đến một món nào, đã bao lâu rồi cậu không ăn món Hàn Quốc nhỉ? À đúng rồi, từ lúc em trai mất. Chà, cũng một thời gian rồi nhỉ. Món ăn trên bàn tỏa hương thơm ngây ngất, Jung Hoseok nhớ rằng, mỗi dịp giáng sinh đến, thay vì sẽ được ăn gà tây và thưởng thức một ly champange như những hộ gia đình khác thì mẹ lại nấu món Tteokgalbi cùng với món tráng miệng Yakgwa. Đặc biệt, món Yakgwa của mẹ rất đậm hương mật ong, so với những nơi khác bán thì ngon hơn hẳn.
"Mau ăn đi" Giọng Kim Taehyung vang lên kéo Jung Hoseok ra khỏi dòng hồi ức.
"Những món này không hợp khẩu vị của cậu sao?" Kim Taehyung nhíu mày nhìn nét mặt không một chút biểu cảm của Jung Hoseok. Hắn cầm lấy thìa múc một viên thịt viên bỏ vào chén của mình. Rồi lại đẩy đĩa thịt kia về phía Jung Hoseok, ý muốn bảo cậu cũng gắp thử một miếng
Jung Hoseok khách sáo gật đầu, nhưng cậu không có ý định ăn đĩa thịt mà Kim Taehyung đưa đến. Cậu hướng đến đĩa Yakskik, lấy một phần. Kim Taehyung nhìn hết tất cả hành động của cậu, nhếch môi cười nói:"Thì ra cậu thích Yakskik à?"
Jung Hoseok lắc đầu:"Cũng không hẳn, vì nó rất tốt cho sức khỏe nên mẹ tôi hay ép tôi ăn nó, bây giờ đã trở thành một thói quen không thể bỏ" Jung Hoseok cắn một miếng, phần nếp quá nhão, không được dẻo, kết hợp với những lát táo tàu quá mỏng, không tạo được hương vị đặc biệt của món này. Jung Hoseok nhíu mày vì món ăn không hợp khẩu vị, nhưng vẫn không nỡ bỏ lại mà cố gắng nuốt hết. Dù sao cũng rất lâu rồi cậu mới được nếm lại món Hàn Quốc, không biết bao nhiêu lâu nữa mới có thể ăn lại, nên cứ phải ăn cho no trước đã.
"Lúc nãy cậu đã đi đâu?" Kim Taehyung đột nhiên lên tiếng hỏi cắt đứt không khí trầm lặng đến nghẹt thở.
"Dạ? Lúc nãy? À, tôi chỉ đi đến khu nhà hát xem một chút" Jung Hoseok thành thật nói. Với câu hỏi đột ngột của Kim Taehyung, phải một lúc sau cậu mới hiểu ý hắn muốn nói là gì. Thật là, phải hỏi có đầu có đuôi một chút chứ.
"Cậu rất thích nhạc kịch sao?" Kim Taehyung nhấp một ngụm champagne, ánh mắt nhìn Jung Hoseok toát lên một vẻ kì bí.
"Đúng vậy. Từ nhỏ tôi đã rất thích nhạc kịch. Nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có cơ hội đến sân khấu xem diễn trực tiếp." Jung Hoseok uống nốt chén trà táo ấm nóng, cái buốt giá của mùa đông và uống một ly trà táo nóng hỏi có thể giúp tâm trạng con người tốt hơn, nhất là được quay quần cùng gia đình bên lò sưởi và nghe những lời chúc phúc cho năm mới.
"Cậu không thắc mắc tại sao tôi lại tuyển cậu ư?" Kim Taehyung lại đột ngột chuyển chủ đề, nhưng câu hỏi này chính là thứ Jung Hoseok đã thắc mắc cả một ngày hôm nay. Cậu đang định tìm một dịp nào đó để hỏi, nhưng không ngờ Kim Taehyung lại hỏi cậu trước.
Jung Hoseok ngẩng đầu nhìn người đàn ông ngồi trước mặt, chỉ thấy khuôn mặt hắn lạnh băng không một biểu cảm nhưng ánh mắt lại chán chứa ý cười, Jung Hoseok nói:"Tôi không biết. Tôi cũng rất muốn hỏi lý do"
Kim Taehyung vân vê ly champagne, màu rượu đỏ sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh phán chiếu khuôn mặt điển trai của hắn và tiếng nhạc du dương phát ra từ bàn tay khéo léo léo của người nhạc công lả lướt trên phím đàn piano. Jung Hoseok thầm nghĩ, đây quả là một khung cảnh tuyệt đẹp, giá như có một người họa sĩ nào đó có thể phác họa lại khung cảnh tuyệt vời này với những nét bút và màu sắc tinh xảo, chắc chắn bức tranh sẽ được bán với giá hàng ngàn đô la.
Kim Taehyung nhếch môi, cười nói:"Có thể là cậu hợp gu tôi. Có vài đường nét giống với người tôi yêu nên lúc đó mới chọn cậu"
"À, thì ra anh chọn nhân viên theo vẻ bề ngoài. Xin thứ lỗi nếu tôi quá đáng, sẽ như thế nào nếu anh chọn một người theo vẻ bề ngoài nhưng người đó lại không có bằng lái xe và có tiền sử gây tai nạn giao thông? Anh yên tâm đặt mạng sống của mình theo vẻ bề ngoài sao?" Jung Hoseok đặt xuống chiếc thìa, ngước nhìn khuôn mặt Kim Taehyung từ từ tối đen lại. Dù có bị hắn đuổi việc cũng không sao, bởi vì những gì cậu nói là sự thật, cậu không muốn bị ép buộc theo khuôn mẫu của người khác, không muốn có được việc làm chỉ vì có dáng vẻ giống người khác, đối với cậu, đó là một sự sỉ nhục.
Kim Taehyung không trả lời, chỉ tiếp tục uống cạn ly champagne. Sau khi ăn xong bữa tối, Kim Taehyung dường như có một cuộc hẹn khác nên đã bảo Jung Hoseok cứ lái xe trở về trước. Jung Hoseok cũng không khách sáo mà cầm lấy chìa khóa xe ra về.
Tuần sau có hẹn với bác sĩ Min nhưng hiện tại Jung Hoseok vẫn chưa xin ứng trước lương. Thế nhưng, số tiền còn lại vẫn dư dả cho một ly rượu. Tuy trong lòng thấy có lỗi với Min Yoongi vì đã hứa sẽ không uống rượu nữa, lúc ở nhà hàng cậu cũng không động đến một giọt rượu vì nghĩ sẽ phải đưa Kim Taehyung trở về nhà. Và điều tiên quyết là sự an toàn của hắn nên cậu không dám động đến một giọt. Nhưng nếu trở về một mình, một ly rượu cũng không hại một ai. Jung Hoseok ghé vào một gay bar quen thuộc mà cậu vẫn hay lui đến, chính xác, là gay bar. Một nơi tuyệt vời để giải tỏa những cảm xúc bức bối qua những ly rượu nồng, thưởng thức những màn trình diễn quyến rũ của những chàng trai xinh đẹp và hơn thế nữa, là một nơi lý tưởng để tìm bạn tình cho những đêm cô đơn quạnh quẽ. Nếu là vài năm trước, Jung Hoseok đến bar cũng chỉ để tìm bạn tình hoặc uống cho đến khi say bí tỉ, để cơn say giết chết cậu từng chút một, để cậu không thể nhận thức được hiện tại hay quá khứ. Nhưng bây giờ, Jung Hoseok chỉ muốn một ly cocktail trước khi về nhà để dễ dàng tiến vào giấc ngủ hơn.
_Nơi căn phòng tối tăm không một tia sáng, tôi chẳng nên thấy quen mới phải. Nhưng điều này lại thân thuộc mất rồi
Điệu nhạc êm dịu, và giọng hát ấm áp của chàng ca sĩ dưới ánh đèn vàng trên sân khấu. Xung quanh là tiếng ồn ào náo nhiệt, âm thanh ngọt ngào của giọng hát hoàn toàn chìm trong tiếng nói tiếng cười, tựa như những vì sao nhỏ lấp lánh trên nền trời đen rộng lớn, những vì sao tuy rất xinh đẹp nhưng ánh sáng yếu ớt của chúng không đủ để xua đuổi bóng đêm. Giống như con người, giữa chốn đô thị tập nập và cuộc sống cứ liên tục tiếp diễn, có một vài người vẫn còn sống mãi ở quá khứ, quá khứ quá mịt mù, họ không thể tìm được con đường để trốn thoát, và cuối cùng sẽ hoàn toàn bị vùi dập, giá như những vì sao kia sáng thêm chút nữa để soi đường cho những kẻ lạc lối.
_Âm thanh chiếc điều hòa khe khẽ tôi nghe được. Nếu mà ngay cả nó cũng không có, có lẽ tôi sẽ thật sự sụp đổ
Jung Hoseok uống một ngụm, muốn đem vị đắng xua tan cái giá lạnh không phải bởi thời tiết mà bởi con tim của mình. Giọng hát vẫn vang bên tai, Jung Hoseok hoàn toàn đắm chìm trong thế giới riêng của mình, cậu không hề hay biết từ lúc nào có một gã đàn ông lạ mặt tiến đến chỗ mình, ngồi xuống:"Chào em, tôi có thể uống với em một ly không?" Gã ta giơ ly rượu trong tay, ý muốn mời cậu.
Lúc này, Jung Hoseok mới chợt tỉnh, khá bất ngờ với sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông. Đôi mắt lờ mờ nhìn ly rượu người đàn ông đẩy đến, dù trong lòng không thích nhưng vẫn theo phép lịch sự mà đón nhận ly rượu, một hơi uống cạn. Jung Hoseok khẽ nhíu mày, ly rượu gã đàn ông kia đưa là whiskey, hương vị quá nồng đậm, khi uống một ngụm lớn, bao tử dễ dàng cảm nhận được vị nóng hỏi.
Người đàn ông bật cười:" Tửu lượng của em tốt thật đấy."
Jung Hoseok gật đầu, nói:"Cảm ơn" Hơn ba năm chìm trong hơi men, không một ngày lấy nổi tỉnh táo thì liệu cậu có giỏi uống rượu hay không? Đừng nói là một ly whiskey, mười ly cũng không thể khiến cậu đổ gục. Jung Hoseok không muốn bắt chuyện với người lạ, vì vậy vẫn giữ im lặng.
Người đàn ông nọ nhích lại gần cậu một chút, có lẽ vì hương thơm ngọt ngào của vanila cùng hơi men dịu nhẹ trên người cậu đã hấp dẫn gã chăng? Gã không cần biết, bởi vì từ lúc cậu bước vào quán bar, ánh mắt gã đã không thể rời khỏi cậu. Hầu hết người đến đây không phải để giải sầu thì chính là tìm bạn tình, gã đoán cậu cũng vì một trong hai lý do trên mà đến đây.
"Tôi đến đây rất nhiều, phải nói là khách quen của quán bar này, nhưng đây là lần đầu tôi nhìn thấy em. Em lần đầu đến đây sao?" Gã từng bước tiếp cận cậu, muốn khai thác chút gì đó để có thể dễ dàng nắm bắt được cậu. Thử tưởng tượng xem, sẽ tuyệt vời biết bao nếu gã được ôm cơ thể xinh đẹp kia vào lòng và cùng nhau trãi qua một đêm lãng mạn và ướt át. Và sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu cậu đồng ý làm bạn tình của gã lâu dài.
"Không hẳn, tôi không đến đây thường xuyên lắm." Jung Hoseok chỉ trả lời, hoàn toàn không để ý đến hành động của gã đàn ông nọ. Đến khi cánh tay gã đã choàng qua eo cậu, giọng nói gã đã bên tai cậu thì thầm thì Jung Hoseok mới chợt bửng tỉnh, muốn bài xích. Lúc này cậu đã đối diện trực tiếp với gã đàn ông, không khỏi bất ngờ vì khuôn mặt gã cực kì điển trai, so với Kim Taehyung cũng không kém, chỉ thiếu một chút khí chất lãnh đạo. Người đàn ông này luôn trưng một vẻ tươi cười, đôi má lúm đặc biệt tôn lên đường nét quyến rũ của gã, và cũng là điểm rất thu hút sự chú ý của người khác, tựa như một cái bẫy mật ngọt ngào khiến người ta tự mình cam tâm tình nguyện mà lún sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com