Chương 2
"Tôi đã nói rồi! Tôi không biết, không trả! Mấy người đi tìm Lee Yang Suk mà đòi!"
Trước thái độ kiên quyết của Seungri, mấy tên đô con đó có vẻ tức giận. Bọn họ đã đòi nợ suốt mấy ngày qua, nhưng đều không được gì. Đã thề hôm nay nếu không đòi được phải đánh tàn phế Lee Yang Suk . Nhưng không ngờ ông ta đã bỏ chạy, chỉ còn đứa cháu trai.
"Vậy thì cậu tự biết đi" Tên đại ca lớn tiếng, bắt đầu xắn tay áo
Mấy tên đàn em vội chen lên:
"Đại ca, nó là thiếu niên !"
"Đại ca, quy tắc của chúng ta không đánh phụ nữ và thiếu niên!"
"Tuy là đòi nợ nhưng đánh thiếu niên rất hèn!"
"Hơn nữa nó không biết gì về món nợ này!"
Tên đại ca giận tím mặt hét lên:
"Chúng mày im hết đi!"
Seungri cũng phải giật mình, hình như là tên đó định đánh người thật. Hắn xông lên phía cậu, cậu run rẩy lùi lại nhưng bị hắn kéo lấy, dùng một chiếc khăn bịt mũi cậu. Ngay giây sau cậu liền không biết gì nữa, chìm vào giấc ngủ!
***
Seungri đi vào giấc mơ, trong mơ cậu thấy mình lúc nhỏ. Cậu không có gia đình, quanh năm suốt tháng là một đứa trẻ ăn mày bẩn thỉu, có hôm không xin được gì, phải chịu đói. Đến đông còn phải chịu rét, mưa gió không chỗ trú. Không có chỗ ngủ, hằng đêm phải ngủ dưới gầm cầu hay trong ngõ hẻm, bao nhiêu thứ dơ bẩn.
Vào một ngày tuyết rơi, cậu nép mình trong góc hẻm để tránh cái lạnh. Trên người cậu chỉ là một bộ quần áo rách nát. Bỗng một người đàn ông giơ tay về phía cô:
"Cậu bé, có muốn đi cùng chú không?"
Cậu gật đầu, người đàn ông cười cười bế cậu lên, mang cậu về căn nhà nhỏ của mình. Cũng từ đó cậu có nhà, có người thân, có chỗ ngủ. Người đàn ông tuy là một tên nghiện rượu, không có tiền nhưng lại cố gắng mua những bộ quần áo mới cho cậu, để cậu được đi học. Ông chú chưa bao giờ đánh cậu, mắng cũng không nỡ. Thỉnh thoảng chỉ là cãi qua cãi lại.
***
"Dậy đi! Mau tỉnh!"
Seungri bị lay dậy, trước mắt cậu là một nơi xa hoa chưa từng thấy. Phía bàn làm việc là một người đàn ông rất đẹp, cực kì tuấn mĩ. Nhưng lại mang nét lạnh lùng. Anh ta khác hẳn với những tên vạm vỡ xông vào nhà cậu. Cậu nhận ra người đàn ông đẹp này, anh ta tên Kwon Jiyong, trước đây cấp 3 học chung trường với cậu. Anh ta cái gì cũng giỏi, là học trưởng được các nữ sinh,nam sinh vô cùng yêu thích.
"Dậy rồi?" Giọng nói lạnh lùng vang lên, Jiyong liếc nhìn Seungri
Vào khoảnh khắc này cậu thấy thật áp lực. Năm đó cậu không nổi bật, chắc là anh ta không nhớ cậu đâu. Nhưng hình như Jiyong là chủ nợ, chính là người cho ông chú đó nợ tiền mà lấy lãi.
"Món nợ 100 triệu đó, tôi không biết gì cả. Có đòi thì đi tìm Lee Yang Suk !" Seungri vẫn kiên quyết phủ nhận món nợ này
"Lee Yang Suk đã bỏ trốn. Cậu biết mà, hiện giờ chỉ có cậu là người thân của ông ta."
Kwon Jiyong rời khỏi vị trí, bước đến bên cạnh cậu.
Seungri có chút sợ, cậu nép lại. Anh ta vậy mà lại nắm chặt cằm cậu:
"Nếu không trả được thì tạm dùng cậu để thế chấp đi. Đến khi nào tìm ra Lee Yang Suk sẽ thả cậu ra"
"Không! Không được" Cậu giãy giụa thoát khỏi tay của Kwon Jiyong, cảm giác khuôn cằm sắp bị anh bóp nát.
"Được thôi, hôm nay mà không trả nợ thì đừng hòng ra khỏi đây!"
Seungri không thể ở đây được, hết cách cậu đành phải chấp nhận:
"Tôi có thể tạm dùng bản thân thế chấp, sau đó tôi sẽ đi tìm Lee Yang Suk , được chứ?"
Kwon Jiyong chỉ ngoắc tay bảo cậu qua bàn làm việc của anh, bảo cậu điểm chỉ lên một bản hợp đồng. Trong hợp đồng thì cậu sẽ là một món đồ từ từ trả nợ cho Lee Yang Suk .
Dù sao Lee Yang Suk cũng là người cứu sống cậu, cậu chỉ đành điểm chỉ vào bản hợp đồng. Giờ cậu sẽ đi tìm ông chú đó, tìm được sẽ tẩn cho ông ta một trận!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com