Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

Bị hành hạ từ trưa đến tận chiều tối, Seungri sớm đã mệt. Nên sau khi kết thúc cậu đã ngủ say. Kwon Jiyong rút c.ự vật lớn ra, hậu h.uyệt không có gì chắn giữ liền chảy ra một dòng dịch thủy và t.inh dịch. Chút máu ở chân cậu cũng đã khô.

"Đúng là người con trai ngu ngốc" Anh cảm thấy Seungri rất ngốc, được sống trong một nơi như vậy mà còn không muốn.

Kwon Jiyong lạnh lùng rời khỏi giường, anh bước vào phòng tắm mặc kệ Seungri trần truồng ngủ say trên giường.

Chẳng biết đã qua bao lâu...

Ngửi được mùi cháo gà thơm, Seungri hé mắt tỉnh dậy. Nơi hạ thân truyền đến cơn đau chưa từng có. Cậu nheo mày.

"Ăn cháo đi"

Nhìn Kwon Jiyong ngồi bên cạnh, Seungri có chút sợ. Cậu đã được thay một bộ quần áo khác, còn anh đang trong bộ dạng chỉnh tề.

Cậu nghe lời cầm lấy bát cháo mà ăn, dù sao cũng đói rồi.

Bây giờ cậu đã hiểu, nếu ông chú không quay lại cậu sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi Kwon Jiyong . Lí trí cho cậu biết cậu nên ngoan ngoãn, nếu không chuyện tương tự như ngày hôm nay lại xảy ra.

Cũng từ sau ngày hôm đó Seungri nghe lời hẳn, cậu không làm ầm làm ĩ lên đòi về, cậu nấu ăn, giặt đồ. Sợ Kwon Jiyong sẽ lại như hôm trước.

***

"Anh tìm thấy Lee Yang Suk chưa?"

Seungri bê đồ ăn ra, đặt trên bàn, theo thói quen cậu hỏi Kwon Jiyong . Từng ngày, từng ngày trôi qua. Mới vậy đã qua một tháng. Cậu chưa từng nghĩ bản thân sẽ trở thành con cờ chết thay cho Lee Yang Suk .

"Chưa có"

Lần nào cậu hỏi, cũng là câu trả lời này. Anh chưa từng tỏ ra ghét bỏ khi cậu hỏi câu này nhiều lần.

Seungri muốn quay về phòng, cậu không muốn ăn. Nhưng Kwon Jiyong chú ý động thái của cậu:

"Ngồi xuống" Lời nói như mệnh lệnh vang lên

Nhưng cậu không nghe, chỉ để lại hai từ:

"Không muốn"

Kwon Jiyong không nói gì liền đứng dậy, hai tay ép cậu ngồi xuống ghế. Còn đẩy bát đũa đến trước mặt cậu:

"Ăn! Nên biết thân phận của mình"

Lời của anh như đe dọa, buộc cậu phải cầm bát đũa lên. Cậu ăn nhưng lòng không vui. Làm sao mà vui khi ở trong này lâu ngày.

Nhìn Seungri răm rắp nghe lời, anh khẽ nhếch môi cười. Đồ ăn ngon, nhưng cậu không vui.

"Bây giờ biết mình có thân phận gì chưa?" Anh hỏi

Cậu nắm chặt đôi đũa, không cam lòng trả lời:

"Là nô lệ, nô lệ phải nghe lời chủ nhân"

Đôi tay cậu run run, thật nhục nhã! Những năm tháng còn bé, dù cậu có là một tiểu ăn mày cũng chưa từng phải cúi đầu phục tùng ai bao giờ. Hiện tại lại trở thành kẻ chết thay, cúi đầu nhịn nhục.

Kwon Jiyong nhìn Seungri, biết cậu trai nhỏ sẽ sớm ngoan ngoãn nghe lời anh. Cậu đang là cá trong lờ, không thể chạy được.

Ánh mắt anh quét trên người cậu một hồi. Thoáng chốc kí ức khi còn đi học ùa về.

Đợi cậu ăn xong, anh không nói gì nhiều. Seungri tự mình dọn dẹp bát đũa, tự mình lau bàn. Không khỏi cảm thấy kì lạ vì ánh mắt như lang sói của người nào đó cứ nhìn mình chằm chằm.

"Cởi đồ ra" Giọng nói như mệnh lệnh của anh cất lên

Seungri giật mình, sao lại bắt cậu cởi đồ ngay tại phòng ăn?

"Anh...muốn làm gì?"

"Đồ ăn hôm nay không ngon, cậu bù vào"

Tuy Seungri là thiếu niên đơn thuần, nhưng cậu hiểu anh đang muốn cậu làm loại chuyện gì. Cậu biết ngoài việc nấu ăn, giặt đồ, cậu cũng phải phục vụ anh ở mặt đó

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com