Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 78

Tuần này mình thi nên sẽ up 2 ngày 1 chương nhé!
Nhắc lại một lần nữa KHÔNG ĐỌC CHÙA và cảm ơn những bạn đã tuân thủ aa 💜






Một chàng trai dáng người cao ráo, gương mặt khôi ngô ẩn dưới chiếc dù đã vội che cho cô gái mà để bản thân mình bị ướt.

Cô gái ngẩn đầu mỉm cười đáp lại ánh mắt yêu thương của chàng trai.

Chàng trai choàng tay qua eo cô gái dìu cô đi đến mái hiên trú. Sự ấm áp của họ xua tan cái lạnh của cơn mưa tầm tã.

Dưới mái hiên màu vàng, hai người đứng dựa sát vào nhau, những ngón tay luồn vào nhau thật chặt. Hơi ấm từ người này truyền cho người kia, không ai trong hai người họ cảm thấy lạnh.

- Hắt xì ...

Cô gái vội vàng đưa tay che mũi, rồi lau đi những giọt nước đọng trên mặt. Cái mũi nhạy cảm của cô lại biểu tình mỗi khi mưa về.

Chàng trai vội vàng dùng khăn lau những giọt nước trên hàng lông mi đen dày cong cong quyến rũ của cô gái. Những giọt nước đọng trên gương mặt và mái tóc bị bết lại vì mưa.

Trong không khí lãng mạn này, xung quanh không có lấy một bóng người, họ được che dấu trong màn mưa. Chàng trai đặt khẽ bờ môi vào mí mắt cô gái rồi trượt xuống mũi, cuối cùng đáp lại trên bờ môi đỏ hồng của cô gái. Hai vòng tay choàng qua nhau, cùng tìm kiếm sự yêu thương.

- Han Yoon Ha! – Tiếng bà Seol lần nữa thét lên sau lưng cô, trên tay bà là một cây dù.

Thấy trời mưa quá lớn, sợ con gái về mắc mưa dễ sinh bệnh, bà vội vàng cầm dù ra bến xe chờ đợi. Ai dè bắt gặp được cảnh này khiến bà vô cùng phẫn nộ.

YoonHa và Tae Hyung vội vàng buông nhau ra.

- Mẹ ! – Cô yếu ớt kêu lên sợ hãi.

- Bốp ! ...

Bà Seol tát một cái vào mặt YoonHa, cả thân mình bà run lên vì tức giận chứ không phải vì lạnh. Đây là lần đầu bà đánh con, từ trước đến giờ bà không nỡ làm tổn thương con dù là một câu mắng mỏ.

Tae Hyung cả kinh khi thấy cô bị đánh, cậu vội vàng nói :

- Tất cả là đều lỗi của con. Nếu bác có trách phạt thì cứ trách phạt con, xin hãy bỏ qua cho cô ấy.

- Chuyện dạy con cái của tôi ra sao là quyền của tôi, cậu không có quyền ngăn cản. Nếu cậu không muốn con bé bị đánh thì từ nay đừng bao giờ gặp lại nó nữa. Cứ coi như là tôi van xin cậu. Xin cậu hãy buông tha cho YoonHa nhà tôi. Cậu giàu có, lại đẹp trai muốn bao nhiêu cô gái cũng được. Con bé nhà tôi chỉ là một cô gái hèn mọn không xứng với cậu đâu.

Nói xong bà liền nắm tay YoonHa kéo đi, cô quay lại quyến luyến nhìn cậu lần nữa nhưng bà lại nạt lớn :

- Han Yoon Ha ....

Cô đành phải lủi thủi theo bà đi về, bỏ mặc cậu ở đó với bóng dáng cô độc trong màn mưa.

Về nhà sau khi cô tắm rửa xong bước ra thì thấy mẹ đang ngồi đó với gương mặt đau buồn, cô lại gần ngồi kế bên bà lí nhí nói :

- Con xin lỗi mẹ.

Bà nghẹn ngào quay lại sờ vào gương mặt vẫn còn đỏ khi bị bà tát hỏi :

- Con còn đau không.

Cô lắc đầu. Bà ôm chầm lấy con gái nói trong nước mắt :

- Mẹ xin lỗi con, YoonHa. Con yêu Tae Hyung nhiều lắm phải không.

YoonHa gật đầu. Bà liền nức nở khóc :

- Đến nước này thì mẹ không thể giấu con được nữa. Sở dĩ mẹ ngăn cản hai đứa là bởi vì ...

Bà nghẹ ngào không thể nói tiếp được nữa. Sau đó bà đành kìm nén cơn xúc động mà nói tiếp.

- Tae Hyung chính là con trai của Kim Dae Sung, chủ tịch tập đoàn Dae Hyung. Ông ấy chính là người đó, người mà con hay gọi là bác ...

- Nói như vậy hai người họ là ....

Cả vũ trụ sụp đổ trước mắt YoonHa, cả người cô sụp xuống. Ông trời thật là tàn nhẫn.

Bà thấy con gái đau thương bi phẫn thì đau khổ khóc than trách móc bản thân mình.

- Lỗi là tại mẹ, do mẹ tạo nghiệt nên trời mới phạt, nhưng tại sao không trút lên người mẹ mà lại trút lên người con. Mẹ xin lỗi con, Han Yoon Ha.

- Mẹ đừng nói vậy, con mới là người có lỗi. Quá khứ đã qua nhưng vì con lại trở về - Cô tuy tâm trạng thương vô cùng nhưng khi thấy mẹ tự trách thì cô càng thấy mình có lỗi, vội quay sang an ủi mẹ.

Nhưng lời an ủi của cô càng khiến bà đau khổ hơn, càng tự trách mình nhiều hơn:

- Nếu năm xưa mẹ không vì một phút yếu lòng mà chấp nhận ông ấy dù biết ông ấy đã có vợ con rồi thì bây giờ con và Tae Hyung đã không ...

Bà nói đến đây thì không thể nào nói tiếp nữa, bà ôm mặt bật khóc. YoonHa thấy vậy thì liền ôm mẹ vào lòng, cô trấn tĩnh lại kiềm chế giọng nói có phần run rẩy của mình nói :

- Quan hệ máu mủ là từ kiếp trước truyền đến kiếp này, dù có lẩn tránh thì những người có cùng dòng máu vẫn có thể tìm ra nhau mà mẹ. Con hứa với mẹ từ nay về sau con sẽ không gặp anh ấy nữa, mẹ có thể yên tâm, đừng khóc nữa kẻo hại sức khỏe. Bác sĩ bảo mẹ không được để xúc động mạnh sẽ ảnh hưởng đến tim.

- Nhưng mà chẳng phải con ... - bà ngẩng đầu nhìn con gái.

- Đối với con, mẹ và YoonMi là quan trọng nhất. Huống hồ giữa con và Tae Hyung là không thể nào nữa rồi ...- YoonHa mệt mỏi nói, cô im lặng một chút rồi nhẹ nhàng khuyên mẹ - Trưa rồi, mẹ nằm nghỉ một chút đi cho khỏe, con thấy buồn ngủ quá, con vào tắm một chút rồi ngủ một giấc cho khỏe để đi làm. Mà mẹ chưa uống thuốc đúng không... - Không chờ bà trả lời, cô vội nói – Để con đi lấy thuốc cho mẹ uống.

Bà lau nước mắt gật đầu rồi đi vào phòng nằm nghỉ, YoonHa dìu bà vào tận giường, nhìn bà uống hết nước xong rồi mới đi tắm.

Vào phòng tắm, cô xả hết nước thật lớn rồi cứ thế để nguyên đồ mà ngồi dưới vòi sen khóc một mình, không ai có thể nghe thấy tiếng cô khóc ngoài tiếng nước chảy.

Do trong thuốc của bà có ít thuốc an thần nên bà dậy muộn, đã qua năm giờ rồi. Thông thường giờ này YoonHa đã nấu cơm xong và đi đón bé Mimi về. Bé đang tuổi ăn tuổi nói nên miệng con bé lúc nào cũng bi bô cả lên, không thì thường hay hát mấy bài hát mà cô giáo dạy ở lớp. Tuy từ dạo, dọn ra khỏi nhà Tae Hyung, bé có hơi buồn một chút nhưng mấy ngày nay con bé đã vui vẻ trở lại.

Bà Seol rất ngạc nhiên khi không nghe thấy tiếng của bé, con bé mà về thế nào cũng đánh thức bà. Bà đi xuống dưới lầu tìm nhưng chẳng thấy con bé ở đâu, vào nhà bếp thì thấy bếp núc lạnh tanh. Bà cảm thấy có chút bất an chạy vội lên phòng YoonHa tìm kiếm.

Vừa mở cửa ra, điều đầu tiên bà thấy là hơi thở nặng nhọc của cô đang nằm trên giường. Lo sợ bà vội chạy đến gần thì thấy gương mặt đỏ bừng của cô, bà đưa tay sờ trán thì phát hiện cô đang sốt rất cao. Bà liền dùng tay lay người YoonHa nhưng chẳng thấy cô trả lời. Hoảng hốt bà vội cầm lấy điện thoại của cô lên dò số của Ho Seok. Rồi bấn nút gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng trả lời như đang đợi sẵn.

- Alô...Yoon Ha ...

Đầu dây bên kia chưa kịp nói hết, bà Seol vội nói :

- Ho Seok !... YoonHa bị sốt rất cao, con mau tới xem giúp bác – Giọng bà Seol có chút đứa quãng.

Đầu dây bên kia không trả lời, rồi tắt máy. Bà ngơ ngác đưa điện thoại ra nhìn kỹ thì mới hay mình đã gọi nhầm vào điện thoại của Tae Hyung. Tra lại cái danh bạ mới hay thì ra số điện thoại của Ho Seok nằm ngay dưới tên của Tae Hyung. Trong lúc bấn loạn, bà đã gọi nhầm. Bà liền nhấn nút gọi Ho Seok lần nữa.

- Alô ! YoonHa, em gọi anh có chuyện gì không.

Mặc dù ba chữ Jung Ho Seok hiện rất rõ trên màn hình nhưng bà vẫn muốn nghe thật kỹ tiếng của cậu để chắc chắn mình không bị nhầm lẫn lần nữa. Xác định đó chính là Ho Seok, bà mới bắt đầu nói :

- Ho Seok ! Yoon Ha bị sốt rất cao, bác lo quá, con mau đến giúp bác khám cho nó xem sao.

- Vâng, bác chờ con một lát, con sẽ về ngay – Ho Seok vội vàng nói, lòng không thôi lo lắng.
- Vậy bác nhờ con – Bà rầu rĩ cúp máy.

Bà quay sang nhìn con gái. Nhìn con gái thở một cách nặng nhọc, bà cảm thấy xót xa vô cùng, bà cảm thấy thật hối hận. Những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống trên gương mặt đẹp đang bị năm tháng làm hao mòn. Lau đi những giọt nước mắt, cố ngăn dòng lệ, bà đi lấy chăn ấm đắp cho YoonHa.

Cẩn thận đắp khăn lên trán cho YoonHa, bà vuốt ve mái tóc đen dài của con gái. Đã lâu lắm rồi, bà không nhìn kĩ gương mặt của con mình. Yoon Ha rất giống bà thời trẻ, nhưng số phận của cô lại bất hạnh hơn bà. Ít ra bà cũng đã sống một cuộc sống hạnh phúc bên cha mẹ và cưới một người chồng tốt. Dù tình yêu của bà và người đó không chọn vẹn nhưng lại không chứa quá nhiều sự đau khổ như tình yêu của YoonHa và Tae Hyung.

Nhắc tới anh, bà không nén được một tiếng thở dài. Ấn tưởng đầu tiên khi bà gặp Tae Hyung, đó là một chàng trai tốt và quan trọng hơn là cậu ấy thật lòng yêu YoonHa. Bà dám khẳng định như vậy vì bà đã từng trải qua thời trẻ, thời kỳ yêu đương và điều đặc biệt là Tae Hyung rất giống ông ấy, từ tính tình cho tới dáng vóc.

Dù cảm thấy Kim Tae Hyung rất giống cha cậu, Kim Dae Sung nhưng bà vẫn luôn muốn phủ nhận sự thật này. Bà không tin sau bao nhiêu năm trốn tránh, bà có thể gặp lại ông ấy, huống hồ nghe YoonHa kể rằng ba Tae Hyung chỉ mới mua lại căn nhà đó mới bốn năm trong khi bà rời xa căn nhà đó cũng đã hơn năm rồi. Là ông ấy nói dối với gia đình mình hay vì ông ấy có nguyên nhân khác... Cả bà và cô đều không màng đến thân thế và địa vị của Tae Hyung cho nên lúc gặp cậu, bà đã không hỏi cho rõ ràng, nên bây giờ mới xảy ra sự việc thương tâm này.

Nỗi dằn vặt làm bà tự trách bản thân mình. Nhìn cô bà thì thầm trong nước mắt :

- Mẹ xin lỗi con Yoonie.

- Rengggggggggg......

Tiếng chuông cửa hối hả vang lên, khiến bà thoát khỏi nỗi dằn vặt, tưởng Ho Seok đã đến, bà vội lau nước mắt đi ra mở cửa, nhưng người đứng trước cửa không phải cậu.

- Cậu đến đây làm gì – Bà đanh giọng quát.

- Cháu rất lo cho Yoonie, xin bác hãy cho cháu vào thăm cô ấy một lát – Kim Tae Hyung van xin với giọng khàn đục, gương mặt đầy vẻ lo âu.

- Không được ! Cậu về đi – Bà trả lời dứt khoát, tay định khép cửa lại nhưng Tae Hyung đã nhanh tay chặn cửa lại.

Bà mở to mắt nhìn cậu tức giận mắng :

- Cậu làm gì vậy.

- Cháu xin bác, cho cháu vào thăm cô ấy một lát thôi. Để cháu vào đưa cô ấy đi bệnh viện rồi cháu sẽ đi ngay – Tae Hyung van nài một cách thống thiết.

Nhưng bà vẫn lạnh lùng lắc đầu một cách dứt khoát, không mảy may đoái hoài tới lời van xin của Tae Hyung.

- Không cần cậu quan tâm, Ho Seok sẽ đến đây đưa YoonHa đi bệnh viện.




KHÔNG ĐỌC CHÙA

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com