Chương 48
Tôi dựa lên bờ tường hành lang, nhìn Woo Hyuk đang nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng điệu không thoải mái, dường như rất giận dữ.
Tôi tiến lại gần một chút, nghe rõ lời của Woo Hyuk hơn.
Woo Hyuk cầm điện thoại, nói: "Cảnh sát không tra được, các anh cũng không tra được. Vậy là bọn cướp còn có thể bay đúng không? Anh không cần nói cho tôi biết là camera ở đoạn đường kia có vấn đề hay không, tôi chỉ cần tìm được người!"
"Cướp bóc xảy ra với Park Dohyeon, sao tôi bỏ qua được?"
"Nếu lại nói không có cách thì sau này không cần quay lại Tập đoàn Woo nữa!"
"Tự mình từ chức đi, hiểu không?"
Woo Hyuk tức giận giậm chân, phát hiện mình cách phòng bệnh của Park Dohyeon hơi gần bèn đi xa thêm vài bước, gọi một cuộc điện thoại khác.
"Khoảng một năm trước, một loại khuy măng sét mới ra mắt, hình lục giác, dạng rỗng, kiểm tra xem có thể tìm được không? Nếu tìm được thì gửi hình ảnh cho tôi xác nhận, hình như là một thương hiệu thời trang lớn tung ra, thương hiệu nước ngoài..."
"Tốt nhất là tìm cái cũ, hàng đã qua sử dụng..."
"Gửi tôi bức ảnh để xác nhận trước đã."
Woo Hyuk lần lữa tại cửa phòng bệnh hồi lâu, điều chỉnh lại vẻ mặt, rồi hít một hơi sâu, mỉm cười đẩy cửa bước vào.
Tôi cũng theo vào. Woo Hyuk kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh Choi Hyeonjun, còn tôi thì tiếp tục đứng ở khoảng trống trong phòng.
"Có kết quả gì chưa?" Park Dohyeon hỏi ngay khi Woo Hyuk vừa ngồi xuống.
Woo Hyuk cười cười, nếu không phải tôi mới nghe y gọi điện thoại ở ngoài, có lẽ tôi cũng sẽ tưởng y đã điều tra ra gì đó. Woo Hyuk nói: "Phía cảnh sát nói, có lẽ hai ngày tới sẽ có kết quả, đợi đến khi bắt được bọn cướp để kết án, khuy măng sét cũng nhất định có thể tìm về."
Băng gạc trên đầu Park Dohyeon đã được thay, sắc mặt của hắn cũng khá hơn nhiều so với lúc mới nhập viện. Với sự có mặt của Choi Hyeonjun, tâm trạng của hắn cũng tốt hơn một chút. Chỉ là bây giờ nghe cảnh sát vẫn chưa tìm được tên cướp, trong lòng lại có chút lo lắng.
"Mất thứ gì đắt tiền à?" Choi Hyeonjun hỏi.
Park Dohyeon lắc đầu, đáp: "Không có gì quá đắt như điện thoại hay đồng hồ đeo tay, chỉ là..."
Park Dohyeon không nói tiếp.
Hai ngày trôi qua, sức khỏe của Park Dohyeon tốt hơn phân nửa. Phát hiện cảnh sát bên kia vẫn chưa có một câu trả lời chắc chắn, hắn muốn tự mình xuất viện đi hỏi thăm. Nhưng vừa rời khỏi phòng bệnh, hắn đã bị Choi Hyeonjun bắt được, đẩy về phòng
Woo Hyuk trở lại bệnh viện vào buổi chiều hôm đó, biết được Park Dohyeon muốn ra khỏi viện lúc sáng sớm bèn lấy ra một chiếc hộp nhung đen từ túi áo khoác, mở ra, chính là chiếc khuy măng sét lục giác.
Đôi mắt Park Dohyeon lập tức sáng bừng lên. Hắn ngắm nghía phút chốc rồi nhận lấy, hỏi: "Sao cậu tìm được?"
Woo Hyuk cười đáp: "Cái này ấy à... Tôi để ý một chút xem có cái khuy măng sét nào hay không, sau đó..."
Woo Hyuk còn chưa nói hết câu, Park Dohyeon lấy chiếc khuy măng sét ra nhìn một lúc, sự vui mừng trên mặt cũng biến mất, ánh sáng trong mắt dần tắt.
Choi Hyeonjun và Woo Hyuk còn chưa trở tay kịp thì Park Dohyeon đã bước xuống giường bệnh, chuẩn bị đi về phía phòng làm việc của bác sĩ. Choi Hyeonjun cản lại, hỏi: "Cậu làm gì thế?"
"Xuất viện, tự tớ đến đồn cảnh sát hỏi thăm." Park Dohyeon đột nhiên nhìn về phía Woo Hyuk, vạch trần không chút lưu tình, nói: "Cái này... Không phải là cái của tôi... Không giống nhau... Phía trên cái khuy măng sét kia có vết xước, cái này không có."
Hiển nhiên Woo Hyuk không hề nghĩ rằng sẽ bị phơi bày một cách dễ dàng như vậy. Y hơi chột dạ: "Tôi không cố ý muốn lừa anh, tôi cũng đã thúc giục cảnh sát mỗi ngày, nhưng họ nói là không tìm thấy..."
Park Dohyeon có chút không cam tâm, nói: "Tôi tự đi hỏi."
Park Dohyeon kiên quyết muốn xuất viện, bác sĩ đành phải làm thủ tục xuất viện cho hắn, song cũng có căn dặn nếu cơ thể hắn không thoải mái thì phải quay về bệnh viện kiểm tra.
Woo Hyuk không ngăn được Park Dohyeon, không thể làm gì khác hơn là đi garage lấy xe. Lúc xe chạy đến đường lớn trước cửa bệnh viện, Choi Hyeonjun và Park Dohyeon đã đi ra.
Thời tiết rất lạnh, Park Dohyeon lại vừa xuất viện, phải mặc một chiếc áo gió dày, trên cổ quàng khăn nâu được quấn vài vòng, trông có vẻ không hợp lắm.
Trên xe Woo Hyuk hình như bật sưởi vừa đủ, Park Dohyeon lên xe rồi liền tháo khăn quàng cổ, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ bệnh viện đến đồn cảnh sát vẫn khá xa, xe chạy một lúc lâu mới dừng lại trước cửa đồn cảnh sát. Park Dohyeon và Choi Hyeonjun xuống xe trước, Woo Hyuk còn phải đi đỗ xe.
Lời giải thích trong đồn cảnh sát giống lời Woo Hyuk nói, không có cách nào, không tra được, camera an ninh có góc chết... Sắc mặt Park Dohyeon trở nên cực kỳ khó coi, cảnh sát cũng cảm thấy ngại ngùng, liên tục xin lỗi.
"Đồ cũng không tìm lại được sao?" Park Dohyeon hỏi.
Cảnh sát cũng ngại nói "phải", nhưng vấn đề là thực sự không truy tìm được dấu vết.
Viên cảnh sát tiếp đón Park Dohyeon là người đã đi xử lý vụ cướp đêm đó, một đàn ông trung niên, còn có một cảnh sát khác khá trẻ tuổi. Có lẽ không ai ngờ rằng Park Dohyeon sẽ đích thân đến đồn cảnh sát để hỏi thăm về vụ việc, dù sao lúc đó hắn đã bị thương rất nặng.
Trước đây Woo Hyuk từng tới rất nhiều lần, nên họ đều rất quan tâm đến vụ án này, song không hiểu sao mà chẳng có chút tiến triển gì cả.
Park Dohyeon nhìn một phòng toàn cảnh sát rất lâu, đột nhiên cười lạnh: "Đây... Chính là cảnh sát Thành phố C sao? Nói các người là giá áo túi cơm thì cũng là khen rồi phải không? Một tuần rồi, đoán chừng đến tóc của tên cướp các người còn chưa thấy qua chứ gì? Lãnh lương mà không thấy xấu hổ sao?"
Lời vừa nói ra, mấy cảnh sát đều trông rất khó coi. Viên cảnh sát trẻ tuổi tựa hồ có tính cách không chịu được khiêu khích, anh ta nghe Park Dohyeon nói vậy liền móc mỉa: "Có bản lĩnh sao còn bị người ta cướp chứ?"
Park Dohyeon nhìn về phía anh ta: "Ý anh là, những người dân không đủ khả năng đánh gục tên cướp thì không nên ra ngoài hả? Xem ra các người không chỉ có năng lực kém, mà nhân phẩm cũng cần xem lại."
Viên cảnh sát đó tức giận đùng đùng muốn xông tới đánh Park Dohyeon, nhưng bị các đồng nghiệp giữ lại, anh ta chỉ có thể chửi mắng: "Anh thử nói lại lần nữa xem!"
Đúng lúc này Woo Hyuk tiến vào, nhìn thấy cảnh tượng này cũng nhất thời chưa kịp phản ứng, nhưng vài giây sau đã chạy tới đứng chắn trước mặt Park Dohyeon, xoay mũi nhọn về phía mấy cảnh sát.
"Cảnh sát các anh lợi hại ghê ha." Woo Hyuk nói, "Không phá án được nhưng mà tranh cãi với người bị hại thì siêu vô cùng. Sao, muốn làm gì hả?"
Viên cảnh sát trẻ dùng tay chỉ vào Park Dohyeon, hung dữ nói: "Anh nói chuyện cho cẩn thận!"
Park Dohyeon còn chưa kịp phản ứng, Woo Hyuk và Choi Hyeonjun bên cạnh đã không nhịn được. Woo Hyuk vỗ cái tay đang chỉ của viên cảnh sát kia xuống, uy hiếp nói: "Anh chỉ ai đấy? Anh chỉ ai đấy? Anh phải cẩn thận lời nói của mình!"
"Không có bản lĩnh mà còn không cho người khác nói." Choi Hyeonjun cũng châm chọc khiêu khích.
Sắc mặt của cả phòng cảnh sát thực sự rất xấu xí. Lúc này Park Dohyeon không nói gì cả, chỉ bóp chặt lấy chiếc hộp nhung đựng cái khuy măng sét giống hệt kia, lực nắm mạnh đến nỗi cái hộp đã bị bóp méo.
Woo Hyuk và Choi Hyeonjun vẫn đang cãi nhau với cảnh sát, Park Dohyeon lại đột nhiên xoay người đi ra ngoài. Thấy hắn rời khỏi, Woo Hyuk và Choi Hyeonjun vội vã theo sau.
Trên xe Woo Hyuk, không biết là chạy đến đoạn đường vắng vẻ nào, Park Dohyeon chợt mở cửa sổ xe, ném hộp nhung ra ngoài rồi đóng cửa sổ lại, gương mặt không chút biểu cảm.
Tôi quay đầu nhìn cái hộp nhung rơi xuống đất, vỡ tan tành. Chiếc khuy măng sét cũng rơi ra, một chiếc xe chạy lướt qua, che khuất cảnh tượng vỡ nát của nó trước mặt tôi.
Khuy măng sét không tìm thấy nữa.
Chúng ta cũng không thể quay lại như trước được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com