;26
đôi mắt to ướt át đầu tiên chậm rãi lướt qua jay, đến khi chạm đến nhân vật đi chung thì choàng mở.
sự điềm tĩnh một giây trước đây lập tức trôi sạch.
inhye chau mày, đầu óc vận hành dữ dội, ánh mắt sắc bén như dao không ngừng phóng về cô gái xinh đẹp với thân hình rực lửa. cho dù không có làn da nâu bóng và nụ cười mỉm duyên dáng, cho dù không có cái vỏ kén thô kệch ngày nào bao bọc, cô vẫn có thể nhận ra cô gái này.
và hiển nhiên, việc cô ta ngồi đây dùng bữa với jay, với món bánh "đáng ra" nên chứa chiếc hoa tai của cô thay lời cầu hôn, đã chứng tỏ quá đủ những gì đã và đang diễn ra.
gương mặt cô lập tức đanh lại khi con người kia giương mắt nhìn mình một cách thách thức, sự tự tin toát ra quanh thân ả càng làm tôn vẻ đẹp động lòng người. hoàn toàn không chút tội lỗi trong cô bé tốt tánh ngày nào. xem ra, rome đáng nguyền rủa không những làm đổi thay một park jongseong, ngay cả kang haseul bừng bừng chính nghĩa nay cũng bị biến chất đến thảm hại.
"thế nào, haseul? xem ra anh không cần giới thiệu với em vị pâtissierie tài ba này đâu nhỉ?"
cả hai người phụ nữ trong phút chốc cùng một lúc quay về hướng kẻ phát ngôn, bàn tay không khỏi nắm lại trước nụ cười xuề xòa của gã đàn ông. nhưng lại vì những lý do khác nhau.
haseul là kẻ phục hồi đầu tiên, dĩ nhiên nhanh chóng hư trương thanh thế. như thể một người vợ dỗ dành chồng yêu, cô âu yếm vỗ nhẹ lên tay jay.
"dĩ nhiên, em biết chứ. đây chẳng phải là vợ cũ, kẻ đã bỏ anh đi theo người khác hay sao?"
móng lún sâu vào thớ thịt khi nắm lại, inhye môi mím chặt, ánh mắt không giấu nỗi sự tức giận âm ĩ. thì ra, đây chính là thứ cảm giác ngày đó kim minju phải chịu đựng mỗi ngày. thật tình không dễ chịu một chút nào.
kang haseul rõ ràng đã phản bội cô. đừng nói là chuyện ngày đó không hề kể lại cho jay, e rằng đến cả cái đêm trước đám cưới cũng tự đem bản thân ra gán ghép.
'từ một kẻ phản diện, nay lại trở thành nạn nhân như vậy sao, inhye?' ánh mắt haseul khi dõi vào cô chứa đầy sự khiêu khích, cứ như muốn hét vang những từ ngữ trên.
'vẫn chưa đâu, tài nữ ạ!' cô ngấm ngầm đáp lại.
inhye thở ra chầm chậm, bàn tay nắm chặt đặt mạnh lên mặt bàn, cả thân người chồm về phía haseul đầy đe dọa.
"cô có biết, mình bây giờ rất giống ai không?" mắt lướt về phía một jay vẫn đang nhếch miệng cười nhẹ, cô tiếp lời với chất giọng châm chích:
"là kim minju."
"xin lỗi, tôi không hiểu chị nói gì, và làm ơn đừng đến gần thế này."
"tôi đến gần như thế chỉ để tránh cho cô sự xấu hổ mà thôi."
"...?"
đứng thẳng dậy, nữ đầu bếp rút tay về bên hông, lưu lại trên bàn một hoa tai tạc đá xanh thẳm.
"đây là...?" mắt haseul mở to, dĩ nhiên nhận ra vật tùy thân của jay. lúc trước chỉ nghĩ là di vật của mẹ anh, lại có liên quan gì đến inhye?
tay đút vào túi lấy ra một hoa tai khác y hệt, inhye nheo mắt lại tuyên bố. "nó vốn là một cặp cùng cái của tôi."
"... vậy thì sao?" haseul trầm giọng, mặc dù tâm tư đang hết sức rối bời. anh đã từng yêu inhye như vậy, giữ lại vật kỷ niệm cũng không chứng minh được gì. "nó không liên quan gì đến chuyện cô ám chỉ tôi giống kim minju."
đặt hoa tai còn lại lên bàn, inhye quay sang jay dò xét, rất tiếc con người đó không hề biến sắc, thậm chí lại còn an nhàn ngã người ra nhấm nháp rượu, ánh mắt dõi về cô với một hứng thú mạnh mẽ, thể như đang xem một vở kịch rất hay.
"cô đang bị anh ta lợi dụng..." inhye lạnh lẽo lên tiếng, mắt vẫn không rời jay "... để mà phá tôi."
"ha! chị cứ nghĩ có người đưa bạn gái đến đây ăn đều là để chọc tức chị chắc? xem ra sự tự phụ ngày nào của chị đã đi quá đà rồi, inhye."
"vậy cô có biết cái hoa tai này đáng ra nên nằm trong phần bánh tráng miệng cô ăn vừa rồi không? ngài da costa đây rõ ràng muốn cho cô bất ngờ, một bất ngờ... ơ... vô cùng thú vị."
"thật?" mắt haseul mở to. "vậy tại sao lại ở trong tay chị?"
"vì nó vốn là của tôi. nhưng đó không phải là chuyện chính."
"...?"
hít một hơi dài, inhye hạ giọng rồi đứng ra che chắn tầm nhìn của những gã kéo dương cầm gần đó, cố tình không để kẻ thứ tư nghe hoặc trông thấy khi tay cô chỉ vào một trong hai vật nữ trang trên bàn.
"trên chiếc hoa tai này đã có giở trò tôi không biết là thuốc gì, nhưng lại khiến bầy tôm hùm trong xô..." mắt sắc bén lườm jay một cái, cô tiếp lời "... tất cả đều chết."
"hãy thử tưởng tượng nếu tôi không vì ích kỷ nhất thời mà giữ lại nó, thay vào đó lại để vào bột bánh như dự kiến..." cúi sát người xuống haseul, mắt cô nheo lại dò xét "... cô rồi sẽ như thế nào đây?"
bàn tay haseul nắm chặt trên bàn, mắt mở to bối rối, hết nhìn chiếc đĩa trống trơn trước mặt rồi lại cái nhún vai hết sức bình thản của người đàn ông ngồi đối diện - lúc bấy giờ đến cả giật mình anh cũng chẳng buồn tỏ ra, trong phút chốc chợt hiểu hết sự tình.
cô bất ngờ đến nỗi, sững ra như trời trồng.
da costa rốt cục là... cả bạn bè thân thiết cũng chẳng nương tay?
"xem ra cô đã hiểu." giọng nói inhye như từ xa vọng lại, ương ngạnh mà châm chích. "ngài da costa đây chắc chắn muốn xem tôi chết thế nào, khi thức ăn được đem ra và cô bị ngộ độc. không những là cô, mà tất cả những món ăn tôi đã tiếp xúc qua. không chừng đến ngày mai tin tức galbi đóng cửa vô thời hạng vì khách đến ngộ độc thực phẩm hàng loạt sẽ tràn lan trên khắp các mặt báo."
"... không thể nào..." lấy hết chút tỉnh táo còn sót lại, haseul phóng đôi mắt mong đợi về phía jay. "anh... chắc không đến em cũng muốn hại chứ? anh chỉ hận cô ta, sao lại có thể... có thể... làm thế này với em?"
đáp lại cô chỉ là nụ cười nửa miệng thay lời khẳng định.
thất kinh. không lẽ bấy lâu quen biết, cô đối với anh lại nhỏ bé đến vậy? hay là bạn bè đối với anh cũng chẳng khác lũ đối thủ để giẫm đạp trên thương trường? cô có thể hiểu ngày trước vì sao anh lợi dụng simona moretti, gián tiếp hại cho cô ta thân bại danh liệt, đến cuối cùng phải tự giải thoát bằng cái chết. nhưng sự việc lần này, không có một banca monte hào nhoáng liên can, không có tài sản lên đến mười ba con số dính dáng, không có sự khuếch trương tầm cỡ của costa làm mục tiêu...
chỉ duy nhất có inhye.
"thật ra, mọi chuyện là tùy vào em đấy chứ." tâm điểm của sự chú ý giờ mới bất chợt lên tiếng, mắt vẫn dán vào cô đầu bếp trẻ đang cắn môi nhìn thẳng vào mình, hoàn toàn làm ngơ những lời lẽ của haseul.
"nếu em chọn cách trốn tránh, tiếp tục công việc của mình như chẳng có chuyện gì xảy ra, cả cái nhà hàng nhỏ bé này sẽ nhanh chóng bị chính tay mình hủy diệt." đưa hai tay lên ra chiều hòa hoãn, anh cười một cách nhã nhặn. "nhưng bây giờ thì ổn rồi, em đã chọn giữ lại cái hoa tai đó, chứng tỏ bản thân vẫn còn tình cảm với anh, vậy nên mọi thứ đều ổn."
'chọn? anh ta cố tình để mình chọn?'
cả thế giới trong một giây dường như rung chuyển. inhye sững sờ, không thể tin nổi con người trước mặt.
"anh... đem mạng sống biết bao nhiêu người nơi đây, đánh cược lên lòng ghen tỵ của tôi?!"
nếu cô chọn làm ngơ sự ghen tức của mình, không biết bây giờ đã có biết bao người bị hại. park jongseong rốt cục là... đã trở thành con người như thế nào rồi?
"nào, nào, đừng phóng đại quá thế. cùng lắm chỉ là vào bệnh viện vài tuần, tuyệt không gây chết người." tiếp tục nói cười như người ta bàn luận thời tiết, anh chồm đến nắm nhẹ tay cô, đôi mắt khi phất lên lộ vẻ thâm tình pha lẫn châm chọc. "dù gì cũng phải tính đến trường hợp em ăn vụng như lúc xưa, lỡ tay chạm vào thức ăn thì ngay cả em cũng sẽ không ổn, có phải không nào? anh nỡ nào lại độc chết cả inhye?"
inhye tay nhanh chóng rút lại, không phải vì ghê tởm, mà bởi sự tiếp xúc da thịt dù rất khẽ đang khiến ruột gan cô quặn lại. nhói đau đến khó tin!
có vẻ như cái con người kia dù thay đổi đến cỡ nào, thói cũ cũng khó lòng từ bỏ, vì thế mà nhanh chóng chộp lấy tay cô lần nữa. siết chặt.
giằng co một lúc, cả hai không hề chú ý đến phản ứng kỳ lạ của những người xung quanh lúc bấy giờ đều đổ dồn ánh mắt tò mò về phía họ, ngay cả bảo vệ nhà hàng toan lao đến giải vây cũng bị chặn lại bởi hai nhân viên áo đen không biết từ đâu thình lình lộ mặt.
"em có chuyện về trước. sẽ gọi cho anh sau."
hai đương sự lúc này mới chú ý đến kang haseul vẫn thừ ra nơi đó - lúc bấy giờ đã thu hồi sự tỉnh táo, tuy khi đứng lên có chút chệnh choạng, sắc mặt cũng có phần trắng tái, song lại vô cùng vững vàng khi vùng bước ra khỏi khung cảnh ba người như chạy trốn thiên tai. nhanh đến nỗi jay vẫn còn chưa kịp phản ứng hay đáp lời.
ai cũng có thể thấy được, bờ vai người thiếu nữ gợi cảm đó đã run lên bần bật.
yên tĩnh vài giây, inhye tâm trạng rối bời, cảm xúc đan xen lẫn lộn giữa hãi sợ và sự hài lòng thầm kín. dù rất tàn nhẫn, bá đạo, việc của anh vừa gây ra suy cho cùng không khác jongseong của ngày trước là bao... chỉ là lần này, khoác vào cái vỏ hòa nhã ôn nhu...
ngược lại, điều làm cô hãi sợ chính là sự si tình lộ liễu kia.
jongseong của ngày xưa, tình cảm luôn giấu kín trong tim, chỉ bộc phát khi lên cơn quá khích. cô lúc đó thường hay ao ước anh sẽ cởi mở hơn trong việc bộc lộ cảm xúc của mình, song khi đứng trước một jay mắt đậm tình, lời lẽ dịu ngọt yêu chiều, không hiểu vì sao lại cảm thấy mất mát vô cùng.
tình yêu. nó khiến con người ta quên mất cả chuẩn mực lý tưởng. chàng trai hoàn hảo trước mặt cô hiện giờ, đột nhiên trở nên khiếm khuyết muôn bề.
"anh chỉ là, muốn chúng ta quay trở lại với nhau."
giọng nói của anh bỗng dưng trở nồng nàn, có phần xót xa. cô dĩ nhiên biết được anh sớm muộn sẽ nói ra những lời lẽ nhột nhạt này, trải qua cả tuần bơi trong sự vô định gây ra bởi hàng chục đóa hoa lam hồng, còn không hiểu được tâm ý đối phương thì quả là ngớ ngẩn. inhye tuy không quen với làn sóng cảm xúc lộ liễu tuôn tràn từ anh như thế này, cũng không khỏi mềm lòng vì chất đượm buồn trong từng câu, từng chữ...
cô nhẹ giọng phản hồi, lời toát ra có phần rạn vỡ. "sau những chuyện em đã làm, anh còn muốn quay trở lại?"
khuôn mặt anh sau đó đậm vẻ ưu tư, bàn tay đan vào nhau dày vò, ánh mắt đa mang không khỏi khiến cô chột dạ.
"đôi lúc, đến một thời điểm nhất định nào đó, con người ta không còn quyền chọn lựa, chỉ còn biết nghe theo con tim của mình."
"nghĩa là gì? sao lại không có quyền chọn lựa?" cô đột nhiên run rẩy. "anh có quyền hận, có quyền trả thù em."
"ai tạo ra cái quyền đó?"
"không ai cả, kẻ trong cuộc nguyện ý là được."
buồn bã lắc đầu, anh cầm lấy cặp hoa tai nằm trơ trọi trên bàn nhấn vào tay cô, mắt nâu dõi vào cô sự nồng ấm hy hữu.
"anh muốn chúng ta lấy nhau."
"..."
"hoa tai này, vốn là dành cho em. đến cuối cùng cũng trở về bên em."
quá đỗi bàng hoàng. nếu không vì đôi tay đang siết chặt tay cô quá mạnh mẽ, inhye đã vùng bỏ chạy.
đó, là bản năng sinh tồn.
khi đối mặt với nguy hiểm ngấm ngầm, con thú nhỏ tinh ranh dĩ nhiên sẽ lẩn mất. cô không tin park jongseong của ngày ấy biến mất dễ dàng đến thế. sự việc từ khi gặp lại anh cho đến giờ, hệt một đoạn nhạc dạo đầu lặng lẽ trước bão tố dập vùi. có lẽ trời sinh cô ra nghĩ ngợi quá nhiều, hoặc con người cô quá đa nghi, inhye dĩ nhiên không khỏi nghi ngờ tính xác thực phía sau những câu nói hoa mỹ, những cử chỉ dịu dàng, những nụ cười trìu mến. chúng mang đến cho cô những cảm giác rất không chân thực, khiến cô bất giác e sợ sau cái lặng lẽ đó, giông bão nổi lên là điều không tránh khỏi.
'hà, inhye của bây giờ, vốn có còn thứ gì nữa mà lo giông sợ bão?' cô cười khẽ trong bụng.
cứ như đọc được ý nghĩ của cô, giọng nói anh bỗng dịu lại, ánh nhìn mang sự mòn mỏi đợi mong. "anh biết em lo sợ anh có ý đồ khi đột nhiên thay đổi như thế này, cũng có lẽ việc đến quá bất chợt khiến em không biết suy nghĩ ra sao. hay là thế này, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ chinh phục em như những cặp tình nhân bình thường, sau đó dần tiến đến hôn nhân. dù gì đi nữa, tình cảm bấy lâu nay cũng cần bồi dưỡng lại..."
inhye lắng nghe mà đầu óc lùng bùng. từ đầu? chinh phục? bồi dưỡng? cô đang lạc ở hành tinh nào đây? trong lòng sinh ra ngạc nhiên quá lớn, bất giác nói thành lời ý nghĩ nuôi dưỡng lúc bấy giờ.
"anh nếu không phải là người ngoài hành tinh giả dạng thì đầu óc chắc cũng bị người ngoài hành tinh tẩy sạch."
quả nhiên đổi lại là vẻ mặt ngạc nhiên cùng tràng cười bất đắc dĩ.
"đấy là cách em đáp lại sự chân tình của người ta sao?" anh lắc đầu cười khổ. "inhye à, quả thật chẳng thay đổi bao nhiêu..."
"em biết anh thật sự chân tình."
dừng lại tràng cười, jay có thể cảm nhận rõ rệt nét mặt nghiêm nghị của đối phương. từ đầu đến giờ, trái hẳn với anh, inhye rõ ràng không hề đùa cợt.
"vậy sao?"
"ừm."
"em thật sự cảm nhận ra?"
gật đầu thay lời đáp, mắt đen đột nhiên dấy lên sự xót xa cực độ. "là chân tình trả thù kẻ đã tổn thương anh sâu nặng."
im lặng một lúc.
"em thật sự nghĩ anh muốn trả thù?"
không phản ứng từ kẻ đối diện. cũng không câu trả lời. chỉ có ánh mắt thâm sâu như vũ trụ dõi thẳng vào anh.
lắc đầu ngán ngẩm, anh từ từ đứng dậy. "nếu em đã không tin, càng nói nữa cũng càng vô dụng."
"..."
"nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. cuộc sống này quá ngắn ngủi để bỏ lỡ một người..."
"..."
"anh sẽ còn quay lại."
nhìn theo bóng lưng người đàn ông cô độc bước chậm ra khỏi sảnh nhà hàng, ánh mắt inhye chứa chan sự dày vò đau khổ. thoạt trông có thể nhìn ra cô đang đấu tranh dữ dội có nên tin jay hay không, lẩn khuất bên dưới lại là một thế giới nội tâm phức tạp hơn muôn ngàn lần.
đây... vốn không còn là vấn đề tin hay không nữa rồi.
bởi cô đã có câu trả lời. cũng đã ra quyết định.
"chờ đã!"
bước chân ai kia dừng lại, thoáng nụ cười hờ hững nở ra trên môi trước khi con người đó quay lại với vẻ mặt buồn khổ vô hạn.
cô gật đầu.
"em đồng ý."
rồi, khóe môi cong lên để lộ một nụ cười mông lung, không rõ là để khẳng định với bản thân hay với người đàn ông đứng lẻ loi trong ánh đèn vàng vọt.
"chúng ta bắt đầu lại."
người xung quanh ai cũng trầm trồ vì được chứng kiến một màn hàn gắn quá ư xúc động. chỉ riêng có kẻ trong cuộc, sâu trong cõi lòng mới rõ thực hư...
tình yêu và hận thù. cả hai đều khiến người mù quáng.
...
đêm đó, trang giấy ngập chữ lấp đầy tâm sự lại một phen ướt đẫm. bước ngoặt sau nốt lặng tương ngộ này của inhye rõ ràng hứa hẹn một tương lai không lặng chút nào...
'anh nghĩ trở về với dáng vẻ đó là em không nhận ra? anh nghĩ khoác vào cái vỏ hòa nhã dịu dàng, sẽ khiến trái tim em đổi nhịp? anh nghĩ những lời nói hoa mỹ và thái độ thâm tình, sẽ làm tâm em rung chuyển?
anh thật sự nghĩ em tin anh muốn trở lại ban đầu?
em biết. biết hết đấy. biết anh rõ ràng muốn trả thù em.
sự nhu mì giả dối trong ánh mắt anh đã thay đổi khi em nhắc đến việc trả thù - dù chỉ là một khắc ngắn ngủi. lớp ngụy trang hoàn hảo đến cỡ nào rồi cũng có điểm khiếm khuyết. anh không biết... em nhạy cảm với những ý định không tốt trong một con người lắm sao, bởi bản thân em cũng được xây dựng từ những thứ đó...
vậy nên, khi em nói "đồng ý", nghĩa là cũng chấp nhận rồi.
em tự nguyện sập bẫy, sẽ diễn tròn vai trò con mồi ngây ngốc anh mong đợi.
đối với một món đồ đang trên đà mục rữa, có tiếp tục tàn phá nó thì cũng chẳng thảm thương gì hơn, phải không jongseong? inhye, có bị anh giẫm đạp thương tổn cỡ nào nữa, thì cũng chỉ là một inhye sống không bằng chết mà thôi.
nếu điều này có thể khiến anh vơi đi phần nào thù hận một khi em không còn bên cạnh anh nữa, vậy cũng đáng lắm. em tình nguyện. tình nguyện làm một con mồi si khờ để anh vùi dập, đó là cái giá em phải trả cho sự ích kỷ của mình suốt năm năm nay, để người em yêu thương ngập ngụa trong đau khổ...
và có lẽ, sẽ còn nhiều năm về sau nữa, jongseong à.
xin lỗi, jongseong. thật tình xin lỗi. em quả thật quá ích kỷ. nếu em có thể đặt anh lên hàng đầu, bản thân đã có thể an nhàn thổ lộ hết tất cả, sau đó ở lại bên anh cho đến khi bị chán ghét thì thôi.
nhưng em không thể.
vậy nên.
chỉ xin anh một điều duy nhất. à, là đòi hỏi từ anh một điều duy nhất chứ.
đừng quên em, nha jongseong.
ngay cả khi em đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh, cũng không muốn bị quên lãng.
nhất là từ anh.
ký thư cho anh. ngày 19 tháng 1, 20__.'
ừ thì, chấp nhận sập bẫy. ừ thì, làm lại từ đầu.
viết ra trên mặt giấy dễ đến thế, khi làm thì khó trần ai...
inhye đã từng tự nhủ, mình là một diễn viên thiên tài.
chứ sao nữa? ngày đó qua mặt một park jongseong tính tình cố chấp, buộc hắn phải tin sống tin chết cô thật sự phản bội, chẳng phải đã chứng tỏ khả năng vượt trội hơn người?
cơ mà... vì vai phải vào là phản diện.
"nạn nhân" đó lại là một lãnh vực hoàn toàn mới mẻ.
đặc biệt khi nạn nhân này... không biết đến khi nào mình mới chính thức bị "xử tử" đây...?
...
"chờ đợi cái chết thật không dễ chịu chút nào..." inhye thở dài khi xếp gối ngồi nhìn chằm chằm vào đám sushi ê hề trước mặt.
"em nói gì sao?" một giọng nam ấm áp chen vào.
"a?" chớp mắt, cô ngẩng đầu, nhanh chóng khoác lên nụ cười dịu dàng không kém kẻ đối diện. "không... em nói thật tội nghiệp những con cá hồi kia phải nằm dài đợi chờ cái chết..."
"cá hồi?"
"ừ, cá hồi."
nhíu mày, ngài chủ tịch da costa khóe miệng khẽ nhếch lên ra chiều châm chọc. "trước đây lại không thấy em có lòng trắc ẩn kỳ dị này."
"đó là vì trước đây người ta toàn dùng cá đông lạnh đã chết sẵn..." trong đầu lại hờ hững thêm vào: 'đó là vì trước đây anh không quái như bây giờ...'
cuộc hội thoại cứ thế mà quẩn quanh những vấn đề không đâu. jay không một lần đả động đến quá khứ, inhye cũng chẳng dại mà bẻ mũi lái vào khu vực nguy hiểm. cả hai cư xử với nhau khách sáo chẳng khác gì những cặp tình nhân mới quen. chỉ là, lâu lâu hồ ly lại cảm thấy cái vỏ cừu non này thật là chật chội phiền hà. cứ luôn phải ngây ngây ngô ngô đã khó, còn phải vờ ra vẻ xiêu lòng trước những hành vi lãng mạn của anh lại càng khó hơn.
đừng hiểu lầm. đối với sự lãng mạn từ một chàng trai lịch thiệp, không có cô gái nào lại dại khờ chán ghét. chỉ là... inhye vốn ngày đó đã bị ác ma "tẩy não" sạch sẽ, đến nỗi bây giờ đứng trước một chàng trai hoàn hảo như hoàng tử trong cổ tích, lại không cách nào cảm thấy thật sự rung động. huống chi, cô lại ghét nàng công chúa mình đang sắm vai vô cùng.
cô "gai". "gai" cái nụ cười tươi tắn còn hơn mặt trời, "gai" những nụ hôn xã giao phớt nhẹ trên trán, "gai" cả cái cách anh chậm bước để cô theo kịp, tay dịu dàng siết nhẹ tay cô trong khi ánh mắt nồng nàn chứa đầy sự tôn thờ.
vì cớ gì không thể lãnh đạm như trước? vì cớ gì không thể hôn cô cuồng nhiệt như trước? vì cớ gì không thể bá đạo, ngang tàn như trước...?
cô đúng thật ngày càng điên rồi! nên tự đóng một chữ m* to đùng lên trán là vừa!
cũng khó mà trách inhye được, khi hàng loạt các "dị tượng" thuộc hàng x-files lần lượt phơi bày trước mặt cô nàng suốt cả tuần đó, với một thiếu nữ bình thường, có thể cho là phúc phận, song cô sinh ra đã bất thường, bởi thế cái phận này không tài nào xem là phúc nỗi.
chuyện là, sau lời đồng ý phục hợp từ inhye, có người đã rất chăm chỉ đến đón đưa bạn gái. biết cô không thể tan ca trước tám giờ, anh lại nhẫn nại chờ đợi trong nhà hàng cả ngày. kẻ phục vụ và lũ đầu bếp chỉ biết lắc đầu tặc lưỡi, không hiểu nỗi gã đàn ông này lại vì cớ gì quá lụy tình nữ ma vương của họ. hơn nữa, nhìn vào cách tiêu xài và phong thái uy vị bên ngoài, không khó để nhận ra jay là một đại gia tầm cỡ, sao lại có thể để mặc bạn gái suốt ngày quấn lấy trứng sữa, bột mì và lò nướng thế này?
"là vì anh ấy tôn trọng đam mê của tôi."
nữ ma vương đã thỏa trí tò mò của họ như thế. mọi người dĩ nhiên không thể không khâm phục khí chất nam nhi và tấm lòng độ lượng của jay, nào có hiểu được giọng điệu vô cùng bức bối của ma nữ lúc đó là vì cái gì...
thật ra, inhye chính là phản cảm cái lý do của bạn trai mình đưa ra vào đêm thứ nhì gặp gỡ: anh bảo biết cô rất yêu nghề, vì vậy sẽ không ép buộc cô thôi việc, ngược lại sẽ ủng hộ đam mê của cô đến cùng. lời thoát ra thâm tình như phim nhiều tập, quan điểm cũng rất thuận tình hợp lý, không hiểu sao lại khiến inhye nhà ta hụt hẫng vô cùng...
còn phải hỏi sao? có người chịu cương đã quen, đối mặt với sự ôn nhu nay lại bày đặt sinh ra phản cảm mất rồi...!
lại nói đến chuyện khác, như việc nơi ăn chốn ở của cô chẳng hạn. jay đã đề nghị cô dọn về ở chung cùng anh tại căn hộ ngày đó - vốn vẫn được anh giữ nguyên tình trạng trong suốt mấy năm nay. họ dù gì cũng đã từng mang phận vợ chồng, cũng không thất thố nếu lại cùng nhau chung đụng một chỗ. inhye dù có chút e dè, nhưng từ đầu đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện chăn gối cùng anh - trên thực tế, cô thừa nhận thậm chí có phần trông chờ điều đó... cũng vì từ lúc gặp lại đến giờ, anh hành xử chẳng hề giống con người lúc xưa tẹo nào, thế nên càng khiến sự bất nhẫn trong cô rút cạn.
rõ ràng phong cách cử chỉ của anh hệt một quý ông mẫu mực, vậy mà trong ý nghĩ của inhye thì quả thật... dị hết sức!
nhất là, mỡ đã dâng đến miệng, ấy vậy mà mèo lại ngoảnh đuôi bỏ đi mới khổ!
đêm đầu tiên dọn về gangnam, cô trò chuyện vài câu rồi viện cớ mệt mỏi lẩn vào phòng ngủ. nằm chưa được lâu thì đã cảm nhận bên kia giường bị lún xuống, bàn tay ấm áp vuốt nhẹ lên mái tóc một cách dịu dàng, sau đó lại mơn man trên má cô, rồi dừng lại nơi cổ.
tim cô đập mạnh khi những ngón tay thuôn dài nấn ná nơi vùng da nhạy cảm, mạch máu như muốn vỡ tung khi cảm nhận được lực nhấn trển cổ mình.
dù là, nó rất nhẹ, tưởng chừng như ảo ảnh thoáng qua.
"vì sao... em vẫn có thể sống tốt như vậy?"
tiếng lòng buông ra giữa không gian u uất, khẽ khàng mà đánh ngay vào trái tim bé nhỏ.
"còn tôi thì lại thảm hại dường này...?"
bàn tay đó vẫn nán lại trên cổ cô một lúc lâu. inhye nín thở, cảm giác ra một sự đe dọa mơ hồ trong từng chữ bật ra rạn vỡ và những ngón tay dần dần gập lại.
cô tưởng chừng, chúng có thể bóp chết mình bất cứ lúc nào.
nhưng có lẽ cô nhầm, bởi sau đó anh cúi xuống, phả hơi nóng vào cổ cô, hôn nhẹ lên vầng trán rộng rồi đứng dậy rời đi.
"như vậy đã đủ. tôi sẽ chờ."
cánh cửa vừa đóng thì cô đã bật cười thảm não, nửa muốn vùng dậy chạy theo anh, nửa muốn vùi đầu vào gối khóc rống lên.
chờ đợi? park jongseong của cô chờ đợi? rốt cục anh thật sự bị tẩy não hay cô mới là kẻ hoang tưởng viễn vông? lời lẽ vừa rồi thốt ra rõ ràng chân tình thâm ý, làm thế nào có thể xuất phát từ một kẻ nuôi ý định trả thù? hay là... tất cả mọi việc đều do cô tưởng tượng ra? mượn cớ tự nguyện sập bẫy để có lý do trở về bên cạnh anh...?
không thể nào! cô đã thương tổn anh như thế, đến cả một người tấm lòng như phật còn khó lòng tha thứ. một kẻ nội tâm thâm sâu như park jongseong, tàn nhẫn với kẻ thù, bạo ác với người thân, làm sao có thể dễ dàng quên mất những nhục nhã nếm trải dưới tay người đàn bà mình yêu thương? cô rõ ràng có cơ sở để nghi ngờ! cô vốn là không sai!
hay... đây cũng là một kiểu hành hạ tinh thần? để cô sống mãi trong nỗi lo sợ, trong sự bất định về một ngày sự việc đột nhiên bộc phát?
hoặc... anh thật sự đã tha thứ cho cô...?
cô mệt quá. thật không muốn suy nghĩ nữa rồi. cũng không còn đủ sức để toan tính nhiều chuyện. đã quyết định để anh trả đũa, đáng ra không nên nghĩ ngợi suy đoán làm chi nữa...
thế nhưng... nếu như, chỉ là nếu như, anh thật sự đã bỏ qua tất cả, vậy thì lý do là gì? cô có thể không lo về hình thức trả thù của anh, nhưng không thể không quan tâm đến những đả kích anh đã chịu đựng để dẫn đến quyết định oái oăm của ngày nay. nếu sự phản bội của cô ngày đó là động lực thúc đẩy park jongseong bành trướng đế quốc costa, vậy điều gì đã khiến một jay da costa thành công rực rỡ đột nhiên bao dung rộng lượng với kẻ vong tình như vậy?
có cái gì đó rất không ổn.
pandora ư?
rốt cục là trong cuộc sống của họ có được bao nhiêu cái? mở toang hết đi! cứ thế này thì cô không chịu nỗi nữa rồi!
...
'bức xúc quá đỗi, thế nên có kẻ đã quyết định sẽ thắt sẵn thòng lọng để tự treo mình lên...'
đó là một ngày không đẹp trời, ít mây, nhiều gió, không khí âm ẩm khiến con người ta khó chịu vô cùng.
một ngày hoàn toàn hoàn hảo cho việc hẹn hò!
ít nhất thì, hoàn hảo trong từ điển của cô nàng inhye.
trời vừa rạng sáng thì có kẻ đã lồm cồm bò dậy, rèm cửa phòng khách bị kéo toang, chủ nhà đang ngủ trên ghế cũng bị giật chăn suýt té.
"dậy! chúng ta đi hẹn hò!"
kẻ đang ngồi ngửa đầu ra sofa vò bóp trán mình, phóng tầm nhìn qua những khe tay lên sinh vật nhỏ nhắn trước mặt, giọng khản đặc sự ngạc nhiên pha lẫn bất bình.
"hẹn hò?"
"đúng thế. chúng ta hẹn hò." inhye miệng cười tươi tắn, ngồi xổm xuống trước mặt anh, mắt mở to một cách ngây ngô. "anh bảo chúng ta bắt đầu lại từ đầu mà. vậy thì hẹn hò làm sao thiếu? ngày đó cũng chưa từng làm qua ha."
trông thấy biểu hiện trống rỗng trên gương mặt tuấn mỹ ngời ngời, inhye không khỏi cảm thấy chán chường ghê gớm. cô thở dài giải thích.
"hẹn hò là từ tiếng hàn, không phải tiếng nước ngoài đâu."
"..."
"là thế này, chúng ta dạo phố, shopping, bồi dưỡng tình cảm một cách lành mạnh..."
"..."
vẫn không thấy phản ứng gì từ con người kia. xem ra buổi sáng bị lôi đầu dậy để giáo huấn về hẹn hò, đối với vị chủ tịch trẻ quả thật có phần rất không ổn.
"... anh không thích sao? các bạn trai trước đây của em đều làm thế, trước khi tiến xa hơn..."
đột ngột đứng dậy khiến cô thiếu điều muốn bật ngửa, jay không nói không rằng mà bước thẳng một nước vào phòng tắm. lồm cồm bò dậy từ phía sau, inhye tủm tỉm cưởi, tay gom lại đống chăn gối hỗn độn lôi lôi vào phòng, tâm trạng cực kỳ thoải mái vì đã chọc tức được ai kia.
bước một thành công! người ta nói buổi sáng là lúc tâm lý ít phòng bị nhất quả thật không sai. lại để cô thấy được cái dỗi hờn đáng yêu của jongseong ngày xưa rồi. cứ cái đà này, cô xem anh làm cách nào giữ vững cái mặt nạ đàn ông mẫu mực được quá một tuần!
đáng ra nên làm điều này sớm. ngoan ngoãn ngồi chờ tuyệt không phải phong cách inhye.
lúc sau, ở trong xe...
"hôm nay em không làm việc?"
anh cười hiền hòa khi chồm người qua thắt dây an toàn cho cô, vẻ cáu gắt buổi sáng hoàn toàn trôi rửa. con người này HP thiệt là cao, hồi phục nhanh thật, mới đây máu đã đầy bình.
"không, em xin phép nghỉ."
"lúc nào? đêm qua em đâu hề nhắc đến?"
"sáng nay."
à, cái đòn "đánh vào thời điểm tâm lý yếu ớt nhất", dĩ nhiên vào tay hồ ly như inhye đây sẽ được tận dụng triệt để. nhân lúc yang jungwon vẫn còn u mê chưa biết mô tê gì, cô đã phán ngay cái tin tử hình, lèo lái thế nào khiến hắn bất đắc dĩ đồng ý, sau đó lại còn dày mặt hỏi han những điểm giải trí tại thành phố lúc bấy giờ. vốn là... năm năm không về, cái gì cũng đổi khác, cả hẹn hò cũng có đẳng cấp mới rồi.
"ài... nhưng cô hỏi sớm thế để làm gì? từ đây đến lễ tình nhân vẫn còn xa..." yang jungwon rõ ràng bực bội, không biết là vì bị đánh thức quá sớm hay phản cảm với cái tin ma nữ của mình muốn hẹn hò.
"tôi có nói đi vào lễ tình nhân sao?"
"vậy cô hỏi xin tôi một ngày nghỉ sau tết làm gì?"
"ừ, thì tết."
"từ đây đến tháng hai vẫn còn hai tuần."
"tôi nói là tết tây, có phải ta đâu."
"vậy đã qua mất rồi còn gì."
"vậy mới nói là 'sau tết', rõ chán."
bên kia điện thoại yên lặng vài giây, giọng nói sau đó dường như tỉnh hẳn. "cô không định bảo là ngày mai chứ? gấp rút như thế không kiếm ra người thay vào..."
"không, không, không phải mai." cô nhanh nhẩu trấn an, kẻ bên kia bèn thở phào nhẹ nhõm. "thế mà cô khiến tôi hết hồn..."
"là hôm nay."
"à, ra là... hả?!!"
...
bật cười thành tiếng, inhye thề mình có thể đưa ra một nửa phần lương tháng này để trông thấy vẻ mặt lúc đó của yang jungwon. con người này tuy bị cô chơi khăm nhiều lần, nhưng lại cứ một dạ thủy chung khờ khờ dại dại. nếu không phải trong lòng cô đã có một jongseong bám rễ quá sâu, có thể đã nghĩ đến chuyện hẹn hò qua với cậu ta.
"có gì vui sao?"
"là jungwon." cô cười cười, mắt vẫn dán vào một loạt cuộc gọi nhỡ trên bề mặt màn hình, trong đầu hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn trong nhà bếp lúc bấy giờ và một khuôn mặt đỏ gắt như cà chua nấu chín. "cậu ta lúc nào cũng thế, lớn chừng này tuổi mà vẫn bị con gái xỏ mũi dắt đi. đáng yêu hết sức."
xe bỗng dưng chệch hướng khiến cô suýt làm bay cả điện thoại.
"a! cái gì vậy?"
"tránh chim sà vào." giọng người nào đó bình thản, tuy mang chút sắc cạnh.
chim? cô quay quay nhìn quanh. chim gì? bộ anh nghĩ mình đang lái xe trên đại lộ ý sao? chim chóc tại hàn quốc sợ người còn không hết, ở đó mà nhởn nhơ ở độ cao này để nhào vào kính chắn gió tự sát. sợ rằng chưa tự sát kịp thì đã bị dân mình "đồ sát" đến không còn xương...
quan sát chăm chú...
chim chóc gì ở đây chứ, anh là đang cố che giấu sự khó chịu - có khả năng vì ghen mà để lệch tay lái, trong lòng tự dưng có chút dễ chịu...
... cho đến khi anh lại quay sang cô với nụ cười thiên sứ trên môi.
chưa bao giờ inhye căm ghét nụ cười của một ai đến thế!
đã thế, cô quyết sẽ không nương tay!
chỉ là... không biết đến cuối cùng, là ai sẽ không nương tay với ai đây...
---
*m (masochist): kẻ thích bị ngược đãi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com