Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

bạc hồn

vkook | bạc hồn

xin chào, lâu rồi không viết lách (ý nà oneshot). các cậu còn nhớ pía hong? nếu nhớ thì hãy theo dõi bộ truyện phía dưới đây nhé♡

☆.|▪

"lan man tiếng gió sau hè, em ơi chớ bỏ anh ngồi xót thương."

em ơi, em à. em.

anh gọi thầm tên em trong màn đêm vắng lặng. nhịp chân anh lang thang trôi nổi thướt tha trên nỗi lòng tan nát. em ơi chớ đau, em ơi chớ sợ. có anh rồi, em đừng ngại cô đơn.

anh thấy em yếu ớt nằm trên chiếc giường êm ái nhưng lạnh ngắt. lòng anh như có hạn mà khô cằn, đau đớn. nắm lấy bàn tay, không gian phiêu bồng như đáp lời anh đây vắng vẻ.

em bệnh, người ta bảo em đang bệnh, anh nhớ mịt mù rằng em đây là tâm bệnh. người duy nhất có thể chữa trị cho em, không còn có mặt trên thế gian hoang tàn này nữa.

anh thống hận, gào thét rất nhiều rằng em ơi, em mau khỏe mạnh. để có gì, hai đứa mình cùng nhau đi ngắm bình minh. nơi mặt trời mến thương của em lặng lẽ ngoi lên sau ngọn đồi khuất gió.

nhưng em không nghe.

em hư lắm.

☆.|▪

chập chờn giữa đêm khuy khoắt. em mơ màng chớp khẽ đôi mắt tĩnh mịch. em thức rồi.

nhưng lạ lắm em ơi, sao em không còn cười nữa? đôi mắt hoa sương lập lòe vùng trời u tối, em thất thơ nhìn ra ngoài cửa sổ. nơi những thanh gỗ mục che chắn đi tầm nhìn của em. rồi em bật khóc.

tiếng khóc ái oan, từng âm thanh ngắt đoạn như con dao bén nhọn roẹt nát tâm can anh. em khóc trong sự nghẹn ngào, em không thể nào gào thét lên được, em sẽ đau. anh biết điều đó. nhìn khuôn mặt em dần bị đau đớn nhấn chìm khỏi ánh trăng mà anh cũng ngã khụy. đừng khóc nữa em ơi, nước mắt của em như máu mủ trong người anh.

em thất thỉu xuống giường. đôi chân gầy yếu của em như chống lại sự sinh tồn mà khiến thân ảnh mỏng manh của em ngã nhào xuống mặt đất. đồ đạc bị đôi tay gầy trơ xương của em càn quét nát bươm mà rãi rác xuống sàn nhà. em ốm lắm. như mảnh tro tàn bay mất đi một phần hai.

em ơi máu từ nơi tim anh chảy ào ạt như ánh biển dạt dào. ngồi dậy đi em, hỡi linh hồn bé nhỏ mà anh yêu thương say đắm.

rồi dòng người cũng đều đổ xô mở toang cánh cửa phòng của em. người đàn bà với mái tóc đã bạc nhào đến ôm em mà run rẩy khóc than. đó là mẹ của em. bà khóc thương, vừa la rày vừa nhẹ nhàng bế em lên chiếc giường quen thuộc. dáng người đã già nhăn nheo kia lắc lư mà gồng gào hết sức cứu lấy sinh mạng lẻ loi. em ơi tâm bệnh của em khi nào mới chữa khỏi?

anh lo đến đôi chân anh như tan biến vào hư vô. tan vào nỗi bi ai như nuốt chửng lấy tâm hồn cô độc.

"sao con ngốc vậy hả con? lỡ má vào không kịp thì má biết sống sao đây hả quốc?" bà vừa trách mắng vừa vỗ về đứa con vô thần của mình. em nằm trong lòng ngực mẹ mà ngón tay run rẩy hụt hẩy vụt mấy lần khi nắm vạt áo của bà.

"má ơi.. má...con của má.. quốc, quốc... đau..."

em ơi, lâu rồi anh mới nghe lại được giọng nói ấy. chất giọng mà cả đời anh có hỏa thiêu mình trong ngọn lửa của tù tội cũng chẳng thể nào lẫn được. tiếng nói của thiên sứ, rửa sạch tội lỗi của oan hồn vất vưởng. nhưng em ơi, hơi thở kia có phải rằng em đang rất mệt mỏi? đừng khóc nữa, rồi mắt em sẽ dần hư mất.

"má, má biết... quốc đau ở đâu? để má sức thuốc cho con nha? con đau ở đâu?" bà lau vội vàng nước mắt đã tèm nhèm hết khuôn mặt già nua. gắng gượng nở một nụ cười vặn vẹo, bà nhẹ giọng vuốt ve lấy mái đầu đen mượt của em.

"con...đau... ở đâ..y..." em nắm lấy bàn tay già cặn, đặt nhẹ lên ngực trái của mình. rồi em lại cười. nhưng nó không còn đẹp như em hồi mười sáu trăng rằm, nó sao mà thê lương quá..

"không đau, không đau. ngoan.. con cưng của má nằm chợp mắt nhé? má đi nấu chén cháo rồi vào đút cho con ăn ha?"

người rồi cũng đi, buồng trống tĩnh mịch vẫn lại ở bên em, ôm trọn lấy em trong màn sương dày đặc.

"hưởng ơi..."

ơi? anh đây.

"hưởng..."

ngoan, anh đây này, đừng bước xuống giường, kẻo em lại té ngã đó!

"hưởng à..em, em... nhớ...anh..."

bé ngoan của anh à, anh cũng nhớ em..

☆.|▪

khóc đi em, khóc cho linh hồn này được siêu thoát. em ơi trăng nay tròn trịa, như gò má trắng trẻo hồng hào của em. làn gió mơn mởn chơi đùa với tán cây rậm rạp như sự dịu dàng mềm mại của em. em ơi anh cũng khóc, khóc vì anh chỉ còn là nhánh cây gãy gọt, bể nát dưới gót chân người.

☆.|▪

chiều thu khiến mái tóc em bồng bềnh, thổi man mát dưới ánh tà hoàn hôn hắt bóng. em rất thích bông lúa. thế anh sẽ đem bông lúa về cho em.

chỉ cần được nhìn thấy em cười.

"hưởng ơi, đây là mùa thu thứ bao nhiêu em với anh ở cùng nhau rồi?" em nghịch nghịch bông lúa mềm, nụ cười rạng rỡ như đốt cháy cả tâm hồn anh.

anh nhẹ nhàng đáp lời như sợ khung cảnh hữu tình này bể mất, "mười sáu rồi em."

"thế ạ? vậy đồng nghĩa em cũng thích hưởng được mười sáu năm rồi. em không có nói khoác đâu nhé? em thích hưởng từ lúc mới lọt lòng mẹ rồi cơ!"

em ranh ý, vừa tựa đầu lên vai anh vừa í ới kể về những mớ chuyện xưa lắc nhưng thú vị. thế thì anh cũng thương em được mười sáu rồi, từ ngày em lọt lòng mẹ anh đã thương.

ta thương nhau cảm chừng như không ai có thể chia cắt...

nhưng sự rằng bất kì đến em ơi. anh nhớ.. lúc đó có rất nhiều kẻ tội đồ bao lấy hai chúng mình. nó hăm he nhìn vào bảo vật của anh đang che giấu đằng sau lưng.

đừng ai mơ tưởng đến một ngày, cướp em rời khỏi tay anh.

"ai dám đụng vào quốc, tao bẻ nát xương."

ừ rằng chẳng ai có thể chạm vào thiên sứ của anh cả, nhưng đó là ngày cuối cùng anh được cùng thiên sứ bên nhau.

"HƯỞNGㅡ"

"ì à ì ạch, tiếng chân não nề
mắt nhòe nước mặn.
em ơi chớ bỏ,
lại anh héo mòn.
em ơi chớ bỏ,
lại một mình anh."

vào mùa thu mười sáu trăng rằm, anh yên ả nằm bình yên giữa màu máu đỏ thẫm uất ương.

em ơi tâm bệnh em làm sao chữa khỏi? khi anh đi rồi nhưng em lại một mình. em ơi nhìn em gầy guộc, lòng này nát tan thành mảnh vụn ngàn. em ơi đừng khóc đừng sầu, thiên sứ của anh đã không còn ca hát.. anh tội đồ khi đã bỏ lại mình em.

☆.|▪

"hưởng... hưởng ơi..em lạnh..."

em lại khóc, thân ảnh gầy gò run bần bật ngồi héo tàn giữa chốn phòng hoang.

anh ơi, em lạnh.

"em à, anh đây."

ánh trăng vật vã rọi đèn xót xa, em ơi anh đây, anh đang ôm em vào lòng đây này...

đêm tàn ngày rạng, em vẫn ngồi đó khóc thương, còn anh thì vẫn ngồi ôm em bằng oan hồn không siêu thoát,

em à, anh mãi bên em.

mười sáu trăng rằm.

the end

tớ giải thích chút đỉnh ở chỗ hưởng chết, hưởng chết là do bọn gian có ý đồ bắt bé quốc làm con tinh để tống tiền gia đình em, nhưng bọn chúng không bắt được và ngược lại còn bị tóm gọn nhưng còn hưởng thì đã chết rồi.

oe, dạo tớ hay đọc linh dị nên tớ cũng muốn thử sức thể loại này. nhưng tớ chưa đủ trình rồi ㅠㅠ mọi người thông cảm nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com