Chương 36: Quả Thực Đáng Sợ
Jung Hoseok một tay đút trong túi quần, băng lãnh đi thẳng vào bệnh viện trung tâm. Khí thế bức người của hắn ngay từ khi bước một chân vào cổng đã dọa sợ y tá lẫn bệnh nhân. Jung Hoseok không để ai vào mắt, đi thẳng đến quầy đăng kí.
"Tôi có thể giúp gì cho ngài."
Một nữ nhân viên từ xa vừa nhìn thấy nam nhân cực phẩm, quần áo trên người đều là loại cao cấp, khí thế vương giả này lại không dễ có được, cô ta bạo dạn tự mình cất lời. Jung Hoseok liếc mắt nhìn xuống bảng tên của cô ta, sau khi xác nhận được người này là nhân viên của bệnh viện mới mở miệng
"Bác sĩ thực tập Park Jimin."
"Hả?!!!"
Cô ta nhất thời không kịp giải mã câu nói của Jung Hoseok, chỉ biết đưa vẻ mặt hoang mang nhìn hắn.
"Tôi tìm bác sĩ thực tập Park Jimin." Jung Hoseok thờ ơ nhắc lại câu nói của mình.
Nữ nhân viên bị vẻ lạnh lùng của Jung Hoseok dọa sợ, mất ba giây mới phản ứng lại. "À! Vâng, xin chờ một chút."
Cô nói rồi tìm kiếm trên máy tính, nhấp vào danh sách đoàn bác sĩ thực tập được sắp xếp đến bệnh viện một tuần trước.
"Bác sĩ thực tập Park Jimin ở phòng 302, trợ lý cho bác sĩ Choi..." Vừa ngẩng đầu lên đã thấy bóng dáng nam nhân khuất xa hướng về phía thang máy. Nữ nhân viên tiếc nuối chậc lưỡi một cái, nói với người bên cạnh "Nam nhân cực phẩm, vừa kiệm lời vừa dọa người như vậy, tôi đây đúng là không có bản lĩnh tiếp nhận."
Đôi chân dài thẳng tắp của Jung Hoseok rất nhanh đã đứng trước cửa phòng 302, hắn chỉ gõ cửa hai cái, cũng không bận tâm người bên trong có đáp lại hay không đã mở cửa xông vào.
Ở bên trong, Park Jimin đang chăm chú luyện khâu trên mô hình da giả, một nam nhân bên cạnh đang giữ lấy tay cậu, tận lực hướng dẫn. Hai người đứng sát vào nhau, Park Jimin tập trung đến mức cúi thấp lưng xuống nhìn cho rõ, vóc dáng của người còn lại hoàn toàn bao bọc lấy cậu. Hai người bây giờ vì tiếng mở cửa đột ngột mà cùng ngoái đầu nhìn ra, mọi động tác đều cứ vậy dừng lại, kể cả bàn tay đang nắm lấy tay Park Jimin cũng không có thay đổi.
Park Jimin sửng sốt nhìn bóng hình ở cửa, nếu không phải khuôn mặt đằng đằng sát khí của Jung Hoseok tiến ngày một gần, Park Jimin còn cho rằng bản thân mình hoa mắt. Người còn lại không có nhận thấy biểu hiện bất thường của cậu, chỉ lớn tiếng: "Anh là ai? Sao lại tự tiện vào phòng của bác sĩ?"
Jung Hoseok không thèm trả lời câu hỏi này, hắn vươn tay khéo lấy Park Jimin về phía mình, giọng nói đèn nén tràn đầy tức giận: "Park Jimin!"
Vị bác sĩ kia bây giờ mới nhìn thấy vẻ mặt kinh sợ của Jimin, anh hướng cậu nhẹ nhàng hỏi, giọng nói mang đến mấy phần sốt ruột "Là người quen của cậu sao?"
Park Jimin cúi gập người hai cái, ánh mắt ngượng ngùng "Xin lỗi bác sĩ Choi, tôi ra ngoài một lúc sẽ trở lại ngay."
Park Jimin nói xong lập tức kéo Jung Hoseok ra ngoài, bộ dạng vừa tức giận cũng vừa xấu hổ. Jung Hoseok vẫn trưng ra vẻ mặt như muốn giết người, lúc rời đi còn liếc nhìn về phía bảng tên người kia "Choi Insung"
Park Jimin một đường kéo thẳng Jung Hoseok đến sân thượng của bệnh viện
"Chú đang làm cái gì vậy hả?"
"Cái này phải là tôi hỏi em."
"Chú không thấy tôi đang làm việc sao, cái này mà cũng phải hỏi." Park Jimin tức giận, lá gan đột nhiên lớn hẳn lên, trực tiếp hét vào mặt người kia.
"Tại sao không nghe điện thoại?" Jung Hoseok nhìn chằm chằm vào Park Jimin, chỉ một đôi mắt của hắn đã thành công làm cậu cứng đờ cả người.
"Tôi... tôi rất bận."
"Tại sao không đến bệnh viện Jung gia thực tập?"
Jung Hoseok càng nói hàn khí tỏa ra lại càng lạnh. Vốn dĩ hắn đã thảo luận với cha cậu, hai người đều đồng tình trực tiếp sắp xếp cậu đến bệnh viện cao cấp của Jung gia thực tập, Park Jimin lại không nói không rằng tự mình đăng kí đến một bệnh viện ở địa phương. Điều kiện cùng đãi ngộ so với bệnh viện Jung gia đúng là một trời một vực. Đến khi Jung Hoseok phát hiện ra việc này cũng đã là sau mấy ngày không liên lạc được với cậu, hắn thực sự cảm thấy đứa nhỏ này ngày càng không vâng lời.
"Tôi chỉ muốn tự lập một chút, rời... rời xa cha Park sẽ tốt hơn." Park Jimin cố gắng chống đỡ cái nhìn lạnh lẽo của người kia, ngập ngừng đáp lời, cậu thực sự nghi ngờ nhiệt độ Seoul ngày hôm nay xuống thấp như vậy có phải là do Jung Hoseok hay không.
Jung Hoseok nhíu mày, tay đút vào túi quần, nhìn qua cũng biết hắn đối với lời nói của Jimin không hề tin tưởng. "Em tránh mặt tôi?!"
Park Jimin hít một ngụm khí lạnh, chưa bao lâu đã bị người đàn ông nguy hiểm này nắm thóp, lời Jungkook nói quả thật là không sai. Nghĩ trong đầu là như vậy, Park Jimin vẫn một mực bao biện cho bản thân "Tôi sao phải tránh mặt chú chứ. Chú nghĩ nhiều quá rồi."
Jung Hoseok nhìn biểu tình không gạt được người của Park Jimin, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Đã dám tránh mặt tôi, còn đến tận đây tình tình tứ tứ với nam nhân khác."
"Chú nói cái gì vậy!"
"Còn không phải sao, em và tên bác sĩ Choi kia."
Còn chưa để Park Jimin mở miệng giải thích, Jung Hoseok đã chặn họng cậu: "Lập tức trở lại bệnh viện Jung gia, từ giờ không được đến đây nữa."
Park Jimin bây giờ cũng đã không còn hiền lành được, sự đanh đá của cậu lập tức bộc lộ "Chú nói quay về thì tôi phải quay về sao? Cha đã đồng ý cho tôi đến đây. Chú nghĩ mình là ai chứ hả."
Jung Hoseok bắt lấy cánh tay Park Jimin, kéo sát cậu lại bên người mình. Park Jimin kiên cường đưa ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, Jung Hoseok nhàn nhạt cất lời
"Không nghe lời tôi liền ngay tại đây lập tức hôn em."
Chỉ một câu này đã thành công đánh hạ thành lũy phòng thủ Park Jimin dày công dựng lên từ nãy đến giờ, cậu chỉ có thể tức tối mở miệng nhưng lại nói không thành câu
"Chú... chú..."
Jung Hoseok nhìn đến hai tai đã đỏ ửng của cậu, không biết là vì lạnh hay vì bị hắn nói cho tức giận. Jung Hoseok thở hắc một cái, kéo người đi, không cho cậu một giây phản kháng nào.
Park Jimin bị hắn kéo đi từ sân thượng xuống đến bãi đỗ xe của bệnh viện, chỉ biết xấu hổ cúi ngầm mặt. Người đàn ông bá đạo này, cậu đang dần cho rằng bản thân đối với hắn chỉ có thể tuân lệnh, không thể đối kháng, chỉ sợ một ngày làm hắn nổi cơn thịnh nộ, xương cốt của Park Jimin cậu đều sẽ bị Jung Hoseok nhai sạch.
Park Jimin bị Jung Hoseok nhét vào xe, chỉ biết uất ức xoa xoa cổ tay đã đỏ của mình. Ông chú già này ra tay thật mạnh, cổ tay nhỏ nhắn của Park Jimin đã hằn lên một vết đỏ, không chừng ngày mai sẽ bầm tím.
Jung Hoseok không nói không rằng, trực tiếp lái xe đi thẳng. Không khí trong xe so với ngoài trời tuyết rơi không khác nhau là bao, phi thường lạnh lẽo. Park Jimin giận dỗi không thể nói được gì, chỉ hướng mặt nhìn ra bên ngoài, cảnh vật bên đường vụt qua đều không thể nào đọng lại trong mắt Park Jimin, nội tâm cậu đang bận rộn chửi rủa người ngồi bên cạnh.
Park Jimin tự thừa nhận bản thân đã trở nên vô cùng hèn nhát. Ai bảo người đàn ông Jung Hoseok này vừa có tiền vừa có quyền như vậy, một cái búng tay của hắn cũng có thể thổi cậu sang biên giới. Park Jimin chấp nhận hèn hạ một chút để giữ cái mạng nhỏ, dù sao của ngon vật lạ trên đời cậu đều chưa có trải nghiệm hết, bây giờ chết thì thật sự đáng tiếc.
"Xuống xe."
Mải mê chạy theo những suy nghĩ của mình, Park Jimin không biết xe đã dừng lại từ bao giờ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com