14,
-" Sao lại tặng?"
-" Vì cậu cho em vòng mà. Vòng đẹp ơi là đẹp, còn giúp em đuổi ma. Nếu khi nãy mà không có nó thì chắc bây giờ em đã chết rồi?"
Cậu hai nghe câu này thì nheo mắt nhìn nó.
-" Ngươi gặp ma gì à ? "
-" Dạ, em bị con ma kia bắt đào xác lên giải thoát gì cho nó á cậu, nó quýnh em túi bụi, may có vòng cậu cho, em dùng vòng quất nó một phát cái nó sợ luôn. Cậu cũng thiệt tình, không nói cái chữ này đuổi ma được, làm mấy hôm nay em cứ lo sợ. "
Điền Chính Quốc vừa kể lại câu chuyện đó vừa gật gù thán phục chiến công diệt ma của bản thân quá hay ho. Cậu hai thì trái lại, cậu đảo mắt một vòng nhìn người nó. Nom thấy người nó bầm dập, cậu hơi không hài lòng.
-" À có cái này nè cậu, con nhỏ đó đưa cho em cây sáo này, nhờ cậu gửi cho Duật gì đó. "
Cậu không rõ đang suy nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt trừng, gương mặt hơi tức giận. Song cậu đặt cây sáo lên bàn, cậu kêu Điền Chính Quốc về ngủ đi. Nhưng nó không chịu, nó bảo cậu còn chưa trả lời thích khăn không. Bị dồn vào đường cùng, cậu chỉ bảo.
-" Cũng được. "
Có ngờ hai chữ đấy lại làm cậu thiếu niên sáng rực cả tâm hồn. Cuối cùng cũng có người công nhận mấy nét thêu của nó. Khẽ hát ca yêu đời trong khi đi về bếp, dường như quên hết chuyện đáng sợ khi nãy.
Khoảng hai canh giờ sau khi Điền Chính Quốc rời khỏi phía Đông. Một bóng dáng lại đến đó. Người ấy trực tiếp đi đến cuối dãy, mở cửa vào phòng cậu. Bà nhìn ngó xung quanh giây lát, mãi đến khi người con trai xuất hiện sau lưng bà thì bà mới thôi tìm kiếm gì đó.
-" Lại cùng tên Duật đến đó à ? Mẹ đã nói nơi đó không tốt mà. "
-" Vẫn hơn là ở Kim gia. "
Bà Kim không hài lòng với câu trả lời này của cậu hai. Cậu nhìn bà gay gắt.
-" Mẹ biết chuyện Chính Quốc bị đuổi xuống bếp ngủ mà đúng chứ ? "
-" Ừ. Đó là hậu quả nó đáng phải nhận. "
-" Mẹ sắp xếp cho em ấy sang phòng kế bên con đi."
Bà nheo mắt. Lời nói của cậu hôm nay chan hoà sự tức giận. Bà lại để ý thấy mảnh vụn thạch anh xanh sáng chói mắt trên giường cậu. Màu xanh hệt như chiếc vòng của Điền Chính Quốc. Bà bắt đầu nghi ngờ một vài thứ.
-" Không phải chuyện của con. "
-" Đó là hầu của con, tại sao không được quản ?"
Ánh mắt của cậu như muốn xuyên thủng trái tim bà. Đây là một trong những lần ít ỏi cậu dám cãi bà để bảo vệ kẻ khác.
-" Rồi nó sẽ khiến con hối hận. "
Thương cậu hai bao nhiêu bà lại giận cậu bấy nhiêu, kông nói gì thêm liền rời đi.
-" Mẹ của cậu vẫn không thích tôi. "
Từ lúc nào một nam nhân nữa cũng đã xuất hiện bên giường cậu hai. Hắn nhìn cậu cười cười.
-" Ồn quá Duật, đừng ở phòng tôi nữa, về chỗ của anh đi. "
-" Cậu hai thật là tuyệt tình mà. "
(Fic chỉ được đăng trên wattpad lizttna, vui lòng không đọc trên các web reup)
Cậu hai đưa ánh mắt khó chịu nhìn về người con trai ấy. Hắn ta vẫn cười cười. Mắt nhìn cái khăn cậu hai mang bên hông, không ngừng khen khăn đẹp, Điền Chính Quốc khéo tay lắm.
-" Thôi đi, tôi còn chưa tính số chuyện anh gài Chính Quốc giải thoát cho con nha đầu đó. "
-" Ây cậu hai đừng nóng tính. Tôi biết chắc em ấy làm được nên mới kêu con nhỏ đó như thế, có vòng cậu cho là ai mà dám làm hại Chính Quốc. Chứ mấy đêm nay nó cứ làm đủ trò tôi không ra sân sau chơi được. Cậu thấy không, Chính Quốc vẫn toàn mạng trở về đấy thôi. "
-" Còn không thì anh toi với tôi. "
Cậu hai không thèm nhìn lấy cái người đang uốn éo xin cậu bớt giận. Làm ma lâu năm mà phải sợ một con ma mới vào, thật mất mặt. Dù là nha đầu đó mạnh ghê thật, Điền Chính Quốc có vòng của cậu rồi mà vẫn bị bầm tím khắp tay chân.
Cậu hai nhìn vào chiếc khăn tay. Điền Chính Quốc thêu một nhành hoa sen. Đúng là thêu khéo thật.
Điền Chính Quốc lơ mơ tỉnh dậy do bị ai đó gọi, nó nhìn ra sân, nhận thấy trời vẫn còn rất sớm. Bầu trời còn ló chút ánh sáng nào. Bà Sang ngồi bên giường nhìn nó.
-" Sao vậy bà, hôm nay mọi người có việc xuống bếp sớm hay sao mà bà kêu con dậy giờ này vậy ?"
Đêm qua bị nha đầu quấy phá đủ kiểu khiến nó vừa nhọc vừa đau, mới chợp mắt được một lát đã bị gọi dậy, Điền Chính Quốc thật sự rất mệt.
-" Đi vào phòng, vào rồi ngủ tiếp. "
Nó mắt nhắm mắt mở tự hỏi phòng nào. Chẳng phải nó đã bị chú Tuấn đuổi ra từ lâu à. Có khi bà Sang đã xin cho nó vào lại được rồi cũng nên. Ánh mắt buồn ngủ cứ chập chờn nhắm mở, nghĩ tới chuyện mình được về phòng mà thấy vui. Nhưng sao từ bếp đến phòng nó xa vậy, hồi đó chả phải đi mấy bước đã đến rồi à. Tới khi bà Sang dừng chân lại, nó mới mở hẳn mắt ra. Đây đâu phải phòng trước kia của nó.
Bà Sang mở một cánh cửa phòng đợi mó định vị được rằng nó đang ở đâu mới mở lời. Chỗ này chẳng phải là phía Đông sao, đây là đang ở phía cuối, nói cách khác căn phòng nó đang đứng trước cửa là phòng kế phòng của cậu hai.
-" Bà ơi...cái này... là sao vậy ?"
-" Sắp xếp cho con một phòng mới, từ nay đừng ngủ dưới bếp nữa. "
Bà Sang chỉ bảo rằng để tiện hầu hạ cậu hai thì xếp cho nó ở đây. Nó không tin vào những điều mình vừa nghe được. Dù cho nó không có chỗ ngủ thì việc một người làm nhỏ bé được hẳn một căn phòng to bự không phải là điều quá phi lí sao. Nó lắc đầu liên tục từ chối, nhưng bà Sang lại nói đây là lệnh của bà Kim, không được trái lời.
Điền Chính Quốc nghe đến mà rũn người. Bà Kim đang sắp đặt gì sao ? Nó đã tưởng tượng đến rất nhiều lí do, kể cả trường hợp bà sắp làm gì nó nên mới cho nó một ưu đãi cuối cùng.
Mà nó cũng không muốn nghĩ nhiều. Vốn dĩ sống chết ở Kim gia đã là bất ngờ thì đâu hi vọng gì nên nó chả buồn quan tâm nữa. Mai có chết nó cũng chả sợ, chỉ thích hôm nay được ở trong căn phòng quá là rộng rãi tiện nghi này.
Bà Sang cũng bảo những cái chữ trên tường và sàn nhà bên khu này là bùa để tránh mấy con ma lảng vảng gây phiền phức cho cậu hai. Vậy khả năng nó gặp mấy thứ ghê gớm là dường như không thể rồi. Điền Chính Quốc cười toe toét khi biết được điều đó.
Điền Chính Quốc nhìn cảnh nắng chiều đẹp ở vườn. Có lẽ cậu ba cũng đã sắp đi học về. Hồi sáng trước khi đi cậu đã dặn nó rằng hôm nay nó hãy chuẩn bị trà và bánh sẵn ở nhà chờ cậu.
Khi nãy chị Tì đã làm ít bánh ngọt. Việc của nó bây giờ là ra vườn hái ít hoa thảo mộc về pha trà. Vườn cây mấy hôm nay mưa nhiều nên đất bị lúng khó đi. Bà Kim đã cho người sửa lại đất vườn nhưng vẫn chưa xong. Hoa thảo mộc lại nằm tuốt phía trong, Điền Chính Quốc khó khăn đi trên nền đất chập chùn.
Nó bước từng bước nhẹ. Nhưng rồi nó trượt chân vào một vũng bùn. Cả người nó về về phía trước. Khoảnh khắc Điền Chính Quốc dường như đã sẵn sàng cho việc ngã nhoài vào đất mẹ thì cơ thể nó lại đứng lại. Chính xác hơn là tay và cổ áo nó được kéo về sau.
-" Này, có sao không ? "
Được một phen hú hồn. Điền Chính Quốc cảm thấy vận mệnh quá may, nếu không có quý nhân nào đó thì chắc nó đã sà xuống vũng lầy rồi.
-" Xin cảm ơn nhiều ạ."
Nó cuối người để cảm ơn người kia. Người đó chờ nó quay mặt lên, sau khi nhìn thấy dung mạo nó liền nâng mi.
-" Ta đã từng gặp ngươi rồi, đúng chứ ? "
Điền Chính Quốc cũng đã từng nghe giọng nói này sao? Nó nhìn kĩ lại gương mặt của người con trai ấy. Gương mặt cũng thật tuấn tú nhưng chứa một nét khó gần hòa hợp ở trên người hắn, cái khí chất này thật là cao ngạo giống cậu hai.
Nó lại dần nhìn ra gương mặt quen thuộc này, nhưng vẫn không thể nhớ ra ai. Điền Chính Quốc không giỏi trong việc nhớ mặt và tên người khác lắm.
-" Cậu Vũ, cậu ra vườn đấy à, tôi tìm cậu nãy giờ. Ủa Chính Quốc cũng ở đây sao ? "
_______
Mấy nay bận quá nên giờ mới up chương được. Mấy bà thông cảm cho t nha, thứ 5 t sẽ up chương nữa nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com