Chương 3
- Chúng thần thiếp xin thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc.
Kim Tại Hưởng gật đầu xem như cho miễn lễ, hắn đến bảo toạ cao nhất yên vị, Quý phi cũng đứng thị hầu một bên. Ngoại trừ ngày tuyển tú thì hôm nay là lần đầu tiên chính thức gặp mặt, Trịnh Diễm còn nhớ rõ ngày đó Hoàng đế thượng vị trên cao phong lưu tuấn dật, người trong Thiên hạ đều nói Kim Tại Hưởng xứng danh Quân vương nhưng còn thiếu lời khen đương kim Hoàng đế cư nhiên lại là đệ nhất mỹ nam tuấn lãng vô song.
Ngày đó Kim Tại Hưởng lạnh lùng xa cách, hắn ngay cả một cái liếc mắt nhìn các nàng cũng không có, các giai tử tốn công trang điểm phục sức đều là phí hoài. Nàng vẫn còn nhớ hắn chỉ nói duy nhất một câu sau đó liền rời đi.
- Trịnh thị nhi nữ nhà Tể tướng phong Quý phi, các tú nữ còn lại phàm là con quan Tam phẩm trở lên lưu thẻ bài, vị phân tự Nội Vụ phủ sắp xếp dựa trên phẩm hàm của phụ thân.
Hoàng đế không màng đến hậu cung, ngay cả tuyển tú cũng qua loa cho xong sự, Hậu vị lại để trống khiến Trịnh Diễm nàng đây không khỏi trong lòng nảy sinh thắc mắc.
- Hoàng thượng lúc vào đây hẳn đã thấy Phác công tử quỳ trước Hàm Phúc cung. - Trịnh Quý phi cũng lên tiếng trước đo lòng Hoàng đế, nàng muốn xem phân lượng của Phác Chí Mẫn ở trong lòng Kim Tại Hưởng, cũng muốn chứng thực lời đồn có thật hay không. - Thần thiếp nhận mệnh quản lý lục cung không thể xảy ra sơ xót, Phác công tử năm lần bảy lượt từ chối thỉnh an thiếp không thể không phạt. Nhưng hiện tại mọi người đều tề tựu ở đây, công tử quỳ ở đó cũng không nên, chi bằng thiếp mời công tử cùng vào đây thưởng trà nói chuyện.
- Hậu cung do nàng quản lý, nàng cứ sắp xếp ổn thoả là được.
Trịnh Diễm dạ một câu, trong lòng cũng đã tỏ tường. Nếu Kim Tại Hưởng có ý với Phác Chí Mẫn lại thấy người thương quỳ chẳng lẽ không xót không đau, nàng cũng đã yên lòng.
Kim Tại Hưởng qua loa nói vài câu cũng lấy lý do chính sự bận rộn rời đi, e là khuôn nhan rực rỡ của các phi thiếp cũng chưa nhìn qua hết. Các phi tần khác cũng theo lệnh hồi cung, chỉ có Hiền Tần lưu lại. Hiền Tần Nạp Lan Dung vốn là biểu muội của Trịnh thị, đôi bên đều là nhi nữ nhà thế gia cùng nhau nhập cung nên thâm tình với người khác cũng cao hơn một phần.
Nạp Lan thị dìu tay Quý phi về phía trường kỷ ngả lưng, cả hai người trong lòng đều canh cánh cái gai ở U Lan viện.
- Nương nương, người xem Phác Chí Mẫn đã quỳ ở đó hai canh giờ rồi, chúng ta có nên. . . ?
- Hoàng thượng đã bảo sự vụ hậu cung ta toàn quyền xử trí, hắn quỳ thì cứ quỳ đi. - Quý phi ngả người lên trường kỷ, Hiền Tần cũng yên vị tại mộc đôn gần đó đơm chuyện.
- Nương nương không biết đã nghe tin đồn về Phác Chí Mẫn này chưa?
- Nếu là tin đồn Hoàng thượng vì hắn quyết không lập Hậu thì bổn cung đã nghe qua, nhưng ngươi cũng thấy thái độ của Hoàng thượng đối với hắn rồi, vốn dĩ không hề xem trọng.
- Không phải cái này. - Nạp Lan Dung nhẹ lắc đầu. - Tần thiếp đã âm thầm điều tra ra được sự việc còn kinh thiên hơn. Phác Chí Mẫn này là Cửu hoàng tử Lạc quốc, năm đó được gả cho Hoàng thượng của chúng ta làm Thái tử phi.
- Thái tử phi? Tại sao bổn cung chưa từng nghe qua chuyện này? - Trịnh Diễm nghe đến cũng nhíu mày.
- Thông tin này là tần thiếp trăm đắng nghìn khổ mới có được, Hoàng thượng đã cho phong toả tin tức, không chỉ là Kinh thành mà e là cả Thần quốc này hiện giờ không ai dám nhắc lại, nếu không khéo sẽ mang hoạ sát thân.
- Vậy thì vì sao? Nếu hắn ta là Thái tử phi không phải hiện giờ nên chính vị Trung cung sao?
- Quý phi hỏi đúng vấn đề rồi. Liệu người có còn nhớ ba năm trước Thần quốc chúng ta thua Lạc quốc tại Hàm Võ quan không, trận đó Thần quốc hi sinh mười vạn binh lính, thua trận phải cắt đất bồi thường, chịu sự sỉ nhục của chư quốc.
- Bổn cung nhớ.
- Cũng trong trận đánh này thân đệ của Hoàng thượng là Húc Vương điện hạ tử chiến sa trường, Lịch Đại Hoàng hậu nghe tin xong lên cơn đau tim mà bạo hoăng, Hoàng đế mất con mất vợ u sầu không dứt nên quy y cửa Phật, từ đó Hoàng thượng của chúng ta mới kế thừa đại thống.
- Bổn cung đương nhiên biết, ngày tháng đó là những trang sử u tối nhất lịch sử Thần quốc chúng ta.
- Mà người đưa tình báo cơ mật quân sự cho Lạc quốc, người đã gây ra tất cả tang thương này cho Hoàng thượng chính là Thái tử phi Phác Chí Mẫn.
- Ngươi nói cái gì? - Trịnh Diễm vừa nghe xong bí mật cung đình không khỏi thảng thốt. - Nếu Phác Chí Mẫn đã gây ra tội lớn kinh thiên như thế không phải nên trảm sao?
Hiền Tần cũng không vội đáp, nàng trong lòng đã rõ đáp án chỉ là muốn dẫn dắt cho Quý phi đây hiểu rõ nguyên căn.
- Tội của Phác Chí Mẫn đương nhiên có mấy cái đầu cũng không đủ chém, nhưng Hoàng thượng chỉ đơn giản phế bỏ danh phận của hắn, để hắn sống tại U Lan viện đến nay. Nương nương người nghĩ là vì cái gì?
Đang độ Xuân thịnh không rõ vì gì trời đổ mưa lớn, Phác Chí Mẫn quỳ đã quá hai canh thân thể đang suy yếu như muốn lịm đi, Miên nhi nhìn không nổi nữa liền tiến vào chính điện cầu tình.
- Quý phi nương nương, Quý phi nương nương.
- Có chuyện gì sao lại ồn ào ở đây, ngươi không biết Quý phi đang nghỉ ngơi hả? - Chưởng quản cô cô lớn tiếng quát tháo Miên nhi. Miên nhi cũng đã quỳ rạp xuống cầu xin.
- Xin cô cô chuyển lời đến Quý phi, công tử nhà chúng tôi vừa bệnh xong không thể dầm mưa. Xin Quý phi nương nương khai ân.
- Ý ngươi muốn nói công tử nhà các ngươi không phục bổn cung phạt sao? - Trịnh thị bước ra, nhìn trời đang mưa ngày một lớn giữa sân điện Phác Chí Mẫn vẫn quỳ ở đó đơn bạc tựa chiếc lá héo rũ có thể bị mưa giông cuốn trôi bất cứ khi nào.
- Không phải, công tử không hề có ý đó. Nhưng công tử vừa bệnh hôm qua mong Quý phi nương nương khai ân để công tử hồi cung nghỉ ngơi, ngày sau khoẻ lại sẽ đến bồi tội với nương nương.
Miên nhi liên tục dập đầu cầu tình, nếu công tử nhà nàng cứ quỳ dưới mưa như thế chắc chắn sẽ có chuyện.
- Nếu bổn cung không lầm hôm qua là Phác công tử thị tẩm, hôm nay đã báo bệnh, một thân nam nhi trai tráng lại so với nữ nhi chúng ta còn yếu ớt hơn. - Trịnh thị cười yêu mị, ngón tay ngọc khẽ đẩy bộ trâm trên đầu. - Cứ quỳ ở đó đi, chịu đau mới nhớ bài học, mới rõ về sau ở Hậu cung này nên tôn kính ai.
Phác Chí Mẫn nhìn mưa như trút nước lại nhớ đến ngày hôm đó. Ngày đó cũng mưa giông trắng trời, Kim Tại Hưởng một thân tang phục bi thương mang kiếm đạp thẳng tẩm phòng của y.
- Phác Chí Mẫn! Ngươi ra đây cho ta!
Phác Chí Mẫn hướng Kim Tại Hưởng quỳ dập đầu: "Phu quân."
- Phu quân? Ngươi còn xem ta là phu quân của ngươi?
Kim Tại Hưởng quăng một sớ mật thư vào người Phác Chí Mẫn, tức giận xông thiên, trong vằn mắt của hắn đều hằn đỏ. Người trong lòng của hắn, người cùng hắn thề non hẹn biển đầu ấp tay gối tính chuyện bạc đầu cư nhiên lại phản bội hắn.
- Bên trong toàn bộ là cơ mật quân sự, địa điểm tập kích hướng hành quân của Thần quốc. Những điều này ta chỉ nói cho ngươi biết vốn không hề nghi ngờ, nếu không phải từ trong xác chết của tướng lĩnh quân địch tìm được bức mật thư này ở trên có bút ký cùng tên ngươi, ta quả thật không dám tin ngươi thân ở Thần quốc nhưng tâm hướng về Lạc quốc.
Phác Chí Mẫn cầm lấy sớ mật thư không khỏi lúng túng, từng ngón tay run run miết lấy thẻ tre như không dám tin. Y nhìn Kim Tại Hưởng, bị cơn nóng giận của nam nhân thiêu đốt tâm can. Y sớm biết có ngày này.
- Ta. . . ta. . . Kim Tại Hưởng. . . Ta. . .
- Câm miệng! - Kim Tại Hưởng giương kiếm hướng thẳng yết hầu Phác Chí Mẫn, thật sự muốn một kiếm giết chết thiếu niên lang trước mặt, nhưng giết đi người này cũng chính là giết đi trái tim của hắn. Kim Tại Hưởng khóc rống lên, thống thiết vô vàn.
Kim Hạ thân đệ đệ hắn yêu thương nhất đã chết, mẫu hậu của hắn nghe tin xong vì đau lòng quá độ mà băng thệ, phụ hoàng hắn quyết chí quy y không nhìn hồng trần. Tất cả những thảm kịch đó lại do người hắn yêu thương nhất gây nên. Hắn hận không thể lăng trì xẻo thịt lột da Phác Chí Mẫn cho thoả cơn hận thù đang chảy khắp châu thân.
Nhưng hắn yêu Phác Chí Mẫn, hắn yêu y bằng cả lòng mình.
Tay Kim Tại Hưởng run run hạ xuống, kiếm rơi xuống sàn nhà vang lên một tiếng oanh đinh tai. Phác Chí Mẫn quỳ trên nền đất lạnh ngước nhìn nam nhân hai hàng nước mắt chảy dài. Kim Tại Hưởng như mất đi cả linh hồn từng bước chậm chạp quay lưng rời đi, lại vì choáng mà chống vào thành cửa, tay hắn bấu chặt lấy như muốn in sâu dấu tay vào vân gỗ, từ nơi đó cũng rỉ ra máu đào.
- Phác Chí Mẫn, ta cùng ngươi từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com