Nó Lâm Hoàng Kỳ Duyên 17 tuổi là một cô gái xinh đẹp với mái tóc bạcg kim và đôi mắt màu xanh thẳm khiến ai nhìn vào cũng phải mê nhưng là ng rất lạnh lùng và quyết đoán là người có địa vị trong thế giới ngầm người thừa kế tập đoàn của Lâm Hoàng là ng có IQ cao ngất ngưởng 200/200. Còn hắn Vũ Gia Phong 17 tuổi đẹp trai chỉ số IQ 200/200 là ng thừa kế tập đoàn của Vũ Gia đặc biệt là hắn rất lắm gái theo nhưng hắn chỉ vì đó làm thú vui chứ chưa bh hắn để ý đến bọ họ. còn nhiều nhấn vật khác nữa vào chuyện sẽ giới thiệ
“Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits.”_____Source: weibo/baidu/tianya/360doc/doubanTrans: Yingie (@YunJaeDB5K)…
Giới thiệu của bạn Editor : Đồng nhân , là đồng nhân Hoa Thiên Cốt ạ :xMột chị xuyên thư như bao chị trong đồng nhân khác, được Chưởng môn Trường Lưu nhận làm đồ đệ, không những vậy còn là tiểu sư muội của Tôn thượng Bạch Tử Họa, bon chen toàn bộ đất diễn và ánh hào quang vốn dĩ hết sức hào nhoáng của anh ấy trong nguyên tác :xĐây là chút chuyện xưa kể về hành trình gà mái ôn nhu vô tình bẻ cong tiểu bạch thỏ ngơ ngác =)))Văn án nghiêm túc ở bên trong truyện, kèm theo là vài tóm tắt cho các bạn chưa coi hay đọc Hoa Thiên Cốt :xNhân vật chính : Thiều Nguyệt x Hoa Thiên CốtPhối hợp diễn : Bạch Tử Họa, Sênh Tiêu Mặc, Ma Nghiêm, Sát Thiên Mạch, Trúc Nhiễm, Nghê Mạn Thiên,.... etcThể loại : Tình hữu độc chung, sư đồ luyến, tiên hiệp, sủng ver sugar mama, chậm nhiệt, HE :xSố chương : 140 chương :x Tuyệt không bỏ lửng giữa chừng. Truyện nhẹ nhàng, diễn biến hài hòa với mạch, không cần chờ hoàn đâu, nhảy luôn đi ủng hộ tớ cho vui :x*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết :x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế?" nhé. :))…
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau.Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình."Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.Cô gật đầu.Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em."Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh.Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.Giang Mạc Viễn nói, "Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn."Trình Thiếu Tiên nói, "Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa."Cố Mặc nói, "Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp."Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…