3.
Vừa bước ra cửa đã thấy ông bà Tiêu.
_ Mẹ sao không để tụi con ra đón. Anh ôm bà. Bà cũng ôm anh vỗ vỗ vào lưng âu yếm
_ Không cần. Chúng ta tự đi được
_ Ba mẹ vào nhà đi kẻo lạnh. Lúc này cậu lại nắm tay ông vào nhà.
_ Ba mẹ ăn gì chưa để con đi nấu. Anh bưng ra hai cốc nước ấm rồi hỏi
_ Ba mẹ ăn rồi. Ông Tiêu trả lời
_ Vậy Ba mẹ lên phòng nghỉ ngơi đi. Tụi con đi siêu thị mua đồ , trưa về nấu. Bảo bối mau đưa ba mẹ lên phòng đi
Ông bà nghe anh gọi cậu như vậy rất hài lòng, gật đầu mỉm cười. Còn cậu hình như chưa tiêu hóa nổi những gì vừa nghe. Anh phải gọi hai ba lần cậu mới tỉnh. Cậu đưa ba mẹ lên phòng mình.
Tuy là biệt thự nhưng chỉ có hai phòng. Anh và cậu không thích nhà có nhiều phòng vì trong nó lạnh lẽo nên lúc mua chỉ mua căn vừa ở. Tất cả đồ đạc cậu đã dọn qua phòng anh hết rồi. Tối nay hai người phải diễn đôi vợ chồng hạnh phúc. Nên khi vừa bước vào phòng ông bà rất thích. Trang trí đơn giản nhưng không đơn điệu, cảm giác rất ấm áp.
Sau khi ông bà nghỉ ngơi anh cùng cậu đi siêu thị.
_ Này anh đừng gọi tôi là bảo bối được không? Nghe nổi cả da gà?
_ Cậu nghĩ tôi muốn gọi sao? Chỉ là đang đóng kịch thôi. Chứ tôi cũng ghớm đây này.
Cậu liếc hắn một cái. Rồi tiện tay mở radio trên xe, nghe đúng thần tượng cậu vui ra mặt.
" _ Xin chào ! Ca sĩ Chu Nguyệt Lan mời chị giới thiệu ạ
_ Chào mọi người mình tên Chu Nguyệt Lan, mình là ca sĩ cũng là diễn viên .....
_ Để có được hôm nay chị đã từng hối hận việc gì chưa?
_ Chưa ạ!
_Sau bao năm xứ người chị có dự định trở về Bắc Kinh để phát triển sự nghiệp không?
_ Mình chưa suy nghĩ đến việc đó. Hiện tại mình muốn phát triển ở đây
_ Bắc Kinh không có gì nếu kéo chị à?
_ Không ạ.
_ Đây là câu hỏi của fans dành cho chị. Trườc đây và bây giờ chị có người yêu chưa?
_ Chưa? Mình tôn thờ chủ nghĩa độc thân.
_ Chị..."
_ Anh đang làm cái gì thế? Đang nghe tự nhiên anh quay sang tắt bảo ai không bực.
_ Tôi không ích ồn ào trong xe. Hắn cũng quát lại cậu.
_ Sao anh vô lí vậy?
_ Cậu không thích thì xuống xe. Xe tôi tôi không muốn cho cậu nghe.
_Xuống thì xuống tôi sợ anh chắc. Dừng xe.
Két ! Két
Tiêu Chiến mở cửa cho Nhất Bác xuống, cũng chả thèm nhìn cậu. Cậu vừa bước xuống hắn phóng xe như bay bỏ cậu một mình ở đường cao tốc.
Cậu vừa tủi vừa tức, từ đó giờ chưa ai đối xử với cậu như vậy. Vì sao cậu phải chịu đựng con người này. Từ lúc lấy nhau tới giờ hắn chưa từng nói chuyện với cậu được một câu nào gọi là tử tế. Lúc nào cũng coi thường cậu và chăm chọc cậu. Cậu chán cái cảnh vợ chồng hờ dữ lắm. Nước mắt cậu rớt lả chả, lê đôi chân nặng nề mà không xác định phương hướng.
Bên này chạy một lúc Tiêu Chiến cũng bình tĩnh trở lại. Không phải hắn tự nhiên nổi giận với cậu. Mà do cậu thần tượng người đó. Mới nghe tưởng chừng rất vô lí, cái gì cũng có nguyên nhân hết . Cô ta là mối tình đầu của hắn lúc học đại học. Tưởng chừng kết thúc viên mãn nào ngờ ngày hắn cầu hôn cô ta từ chối và qua nước ngoài phát triển sự nghiệp, cô ta chê hắn nghèo không có tương lai. Thế là từ đó hắn bắt đầu ăn chơi , vung tiền như nước, thay bồ như thay áo để chứng tỏ hắn có tiền, không ai có quyền xem thường hắn.
Trời mưa. Hắn khiến hắn giật mình. Hắn vội phóng xe đi tìm cậu. Hắn chạy lại con đường cũ không thấy bóng dáng cậu đâu. Giờ hắn không biết bắt đầu từ đâu. Hắn chẳng biết gì về cậu. Hắn lo lắng và hoảng sợ. Hắn biết mình đã sai.
Cậu lang thang vô định được một lúc thì dừng chân ở công viên gần nhà. Ngoài công viên này ra cậu không biết đi đâu. Chưa lấy hắn thì từ nhà cậu đến trường. Giờ lấy hắn rồi thì từ nhà hắn đến trường. Cậu chỉ có 3 chỗ để đi, về nhà thì không thể, thôi ngồi tạm ở đây. Cậu thật sự không muốn về, không muốn gặp hắn, cậu ghét hắn. Nhưng giờ có ông bà Tiêu ở đây , cậu không muốn ông bà buồn. Ông bà rất tốt với gia đình cậu. Những lúc khó khăn cũng nhờ ông bà giúp đỡ. Nghĩ một lúc cậu quyết định về nhà.
Hắn về nhà không thấy cậu làm hắn có chút hoảng . Hắn mở cửa đi tìm tiếp thì thấy cậu lúc này hắn mới nhẹ nhõm. Hắn định mở miệng nói thì vừa lúc ông bà Tiêu xuống.
_ Tiểu Bác sao ướt thế này?? Mau lên thay đồ kẻo bệnh. Bà Tiêu lo lắng hỏi
_ Dạ con không sao . Lâu rồi không tắm mưa nên con muốn tắm một chút. Con xin phép lên phòng. Nói xong cậu gật đầu chào cũng chẳng buồn nhìn hắn. Thấy thế hắn chạy theo cậu. Hắn nắm tay cậu muốn nói xin lỗi nhưng không mở miệng được. Thấy hắn giữ cậu mà không nói gì
_ Anh buông tay tôi ra để tôi còn đi tắm nữa.
_ Ờ! Tôi đi nấu ăn. Nghe cậu nói hắn vội vàng buông tay, nhìn cậu vào phòng tắm xong hắn đi nấu cơm.
Hắn nấu cơm xong mời mọi người xuống ăn. Suốt buổi cả nhà nói chuyện rôm rã chỉ có mình cậu cắm cuối ăn. Ăn xong cậu xin phép lên phòng vì cậu thấy khó chịu. Hắn quan sát nãy giờ cũng thấy sắc mặt cậu hơi khác. Muốn đi cùng cậu thì ba Tiêu gọi có chuyện cần bàn
_ A Chiến ! Ba muốn con vào công ty làm việc . Thấy hắn im lặng ông nói tiếp
_ Thật ra hôm nay Ba Mẹ qua đây là có chút chuyện muốn nói với con và Tiểu Bác. Công ty ta đang gặp chút khó khăn. Có người muốn lật đổ ba để lên ghế chủ tịch hội đồng quản trị , cấu kết với người ngoài tiếc lộ vài dự án lớn làm tổn thất khá nghiêm trọng. Ba muốn con thay ba xử lí . Ba biết con có khả năng.
_ Đúng đó con. Gần đây do ông ấy lao lực bệnh tim tái phát . Bác sĩ khuyên nghỉ ngơi mà ông ấy không chịu. Mọi chuyện trông cậy vào con.
_ Được ạ
_ Vậy hai ngày sau con vào công ty cùng ba nhé. Ông bà cứ ngỡ hắn từ chối nào ngờ hắn đồng ý. Ông bà mừng phát khóc.
Lên phòng thấy cậu trải sẵn nệm ở dưới gạch. Cậu vẫn là không cho hắn cơ hội để xin lỗi. Cậu do hôm nay dầm mưa cả buổi trưa với lại đi bộ dưới nắng cả đoạn đường dài trong người hơi mệt nên đã ngủ thiếp lúc nào không hay. Còn hắn cứ trằn trọc mãi không ngủ được, hắn nghiêm túc nghĩ về cậu. Từ lúc lấy nhau về hắn thường xuyên đi nhậu tới khuya mới về, mỗi lần như thế hắn hay so sánh cậu với người khác, còn bảo cậu muốn giàu sang mới lấy hắn, bảo hắn chơi không sướng bằng mấy ả chân dài của hắn. Mỗi lần hắn say đi không nổi cậu chưa từng bỏ bê một lần nào, cậu vẫn mang hắn về phòng, thay đồ , nấu canh giải rượu cho hắn. Giờ nghĩ lại hắn muốn đấm mình vài phát sao lúc đó miệng hắn thúi thế toàn nói linh tinh. Giờ nghĩ lại thấy có lỗi quá. Hắn tự hứa với lòng sẽ không làm cậu buồn nữa, hắn sẽ thay đổi.
Có thay đổi xưng hô nha mọi người


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com