Chap 2
Tăng Thuấn Hy nghĩ, 30 giây ở chung với Tiêu Vũ Lương ở trong thang máy mỗi ngày không thể nghi ngờ gì liền trở thành
“30 giây mồi hôi lạnh chảy ròng ròng mỗi ngày”
Hoặc là ”30 giây chân nhuyễn nhất mỗi ngày”
Hay là “30 giây không có cốt khí nhất mỗi ngày”
Mặc cho hôm nay cậu bởi vì thiếu sót trong công việc mà bị thủ trưởng mắng cho thối đầu, thì vị trí quán quân của mấy thứ vị cậu tự bầu kia vẫn là 30 giây ở trong thang máy không hề rung chuyển.
“Tiêu ca…anh, chào... chào buổi sáng”
Mặc dù Tăng Thuấn Hy đối với màn “trùng hợp” phát sinh mỗi ngày kia vẫn còn lo sợ. Nhưng nghĩ đến việc tránh né thông qua việc bò 18 tầng thang lầu để về nhà thì quên đi!
Dù sao nếu đối phương muốn tìm cậu thì cũng chỉ cần gõ một cánh cửa cậu thế nào cũng trốn không thoát mà…
“Thuấn Hy, hôm nay về nhà cũng rất nóng sao?”
Tiêu Vũ Lương vẫn như trước trên mặt mang theo nụ cười, bất động thanh sắc mà dán lên người Tăng Thuấn Hy, đem cậu bức vào một góc thang máy.
“Ưm…có hơi…” Tăng Thuấn Hy vốn là vừa đi dưới trời nắng nóng về, mặt trời lúc lên cao nhất uy lực thật thật không thể khinh thường. Tăng Thuấn Hy mỗi ngày về nhà đều là quần áo méo mó, mặt nhăn mày nhíu, ra một thân mồ hôi.
“Đã sớm nói với em, trên đường đi như vậy rất nóng…cứ để tôi mỗi ngày tới đón em là được mà…” Tiêu Vũ Lương thanh âm vốn vừa trầm lại rất nhẹ, hắn ưu nhã nâng tay thay Tăng Thuấn Hy lau đi mồ hôi hai bên thái dương.
Nhưng mà động tác này chính là làm Tăng Thuấn Hy mồ hôi lạnh càng thêm chảy mà thôi
“Sao, sao tôi có thể không biết xấu hổ mà làm phiền Tiêu ca được...hay là quên đi…”
“Hy, không cần phải khách khí như vậy” Tiêu Vũ Lương nhéo mặt cậu một chút, lui ra một bước.
Tăng Thuấn Hy vừa mới thở dài một hơi…
“Vậy Hy, có thể giúp tôi làm một bữa cơm tối được không?”
Bữa cơm tối? cho hắn?
Tăng Thuấn Hy sợ tới sắc mặt trắng bệch, ôm đầu mạnh ngồi xổm xuống:
“Không, không được…! Tiêu, Tiêu đại ca, tôi…tôi thật sự không thể ăn được…anh….anh muốn tôi làm cái gì cũng được nhưng……..huhu…tôi thật sự….không thể ăn được…tôi còn có rất nhiều….việc muốn làm a…huhu….xin anh….đừng như vậy…”
“Thuấn Hy, em nói cái gì thế?…” Tiêu Vũ Lương ngồi xổm xuống trước mặt Tăng Thuấn Hy, vươn tay lau đi nước mắt trên mặt cậu
“Tôi là muốn hỏi em…có thể giúp tôi nấu một bữa cơm thôi mà sao lại kích động như vậy…”
“Giúp, giúp anh nấu cơm?”
Không phải ý là trở thành bữa tối của anh sao?
“Ừm…tôi biết yêu cầu có hơi quá phận, nhưng mà trong nhà Hy mỗi tối đầu nấu ăn rất thơm, em biết đấy...”
Tiêu Vũ Lương không có ý tứ mà cười cười
“Tôi từ khi rời khỏi ba mẹ thì không còn ăn mấy loại đồ ăn tự nấu nữa, mỗi ngày đều ăn ngoài cho nên tôi nghĩ…”
“Anh…không nấu cơm sao?” Tăng Thuấn Hy hồi phục tinh thần lại, có chút xấu hổ lau mặt.
“Đúng vậy, tôi nấu ăn không ổn cho lắm, vậy nên phiền em, có được không?.”
Tăng Thuấn Hy nhìn người trước mặt lại bày ra vẻ mặt nhu thuận mà ngượng ngùng, suy nghĩ một chút nếu mình cự tuyệt thì có thể tạo thành loại hậu quả gì…rốt cuộc gật đầu rồi.
Tăng Thuấn Hy về đến nhà đầu tiên tắm rửa một cái, thay bộ quần áo đi làm thành quần áo ở nhà, cảm giác cả người đều nhẹ nhàng khoan khoái không ít, sau đó mới bắt đầu làm “cống phẩm”.
Mặc dù là hàng xóm, thỉnh cầu của Tiêu Vũ Lương có bao nhiêu vô lý và phiền nháo, nhưng Tăng Thuấn Hy vẫn tuyệt đối không có dũng khí chậm trễ. Mà so với nấu cơm bình thường còn chăm chút hơn rất nhiều, đến cả cho gia vị cũng không dám nêm quá nhiều hay quá ít, chỉ sợ vị đại gia nhà đối diện kia ăn xong một miếng liền đập bàn nói
“Không thể nuốt nổi! Muốn ăn cậu, Tăng Thuấn Hy!”
Sau khi làm xong thức ăn, Tăng Thuấn Hy chia ra thành hai phần, phần của Tiêu Vũ Lương được cậu dùng những bát đĩa đẹp nhất đựng rồi mới dám mang sang cho hắn.
“Cảm ơn” Tiêu Vũ Lương tiếp nhận chén đĩa, hai mắt cười tít lại.
Nụ cười này đối với người khác mà nói chính là sẽ lập tức bị mê đảo, mà Tăng Thuấn Hy hết lần này đến lần khác mỗi lần thấy hắn cười thành như vậy máu đều hướng lên đùi chuẩn bị tư thế chạy nhanh nhất có thể.
“Không, không cần khách khí…như vậy…tôi đi…” giọng nói của Tăng Thuấn Hy nhỏ như tiếng muỗi, vừa định quay đầu chạy trốn về nhà mình lại có người kéo tay cản lại.
Không chờ cậu bị dọa tới tè ra quần, cư nhiên lại nghe Tiêu Vũ Lương nói “Hy ở ại cùng tôi ăn được không, một mình tôi ăn thật sự rất buồn”
Tăng Thuấn Hy nghĩ nhất định lỗ tai mình xảy ra vấn đề…Cậu nhìn Tiêu Vũ Lương mặc một bộ tây trang được cắt may cẩn thận tỉ mỉ, hoàn toàn là một bộ đại hán cộng tinh anh của xã hội cư nhiên lại còn muốn giả bộ đáng thương.
Tăng Thuấn Hy ở trong lòng kích động nhưng hiển nhiên cậu cũng không thể biểu hiện ra, trái lại chỉ có thể ở lại cùng hắn ăn cơm.
Có lần thứ nhất ắt sẽ có lần thứ hai, Tiêu Vũ Lương ăn chực càng ngày càng tự nhiên, chỉ cần cậu không phải tăng ca hoặc trực đêm sẽ luôn bị kéo đến ổ mèo của hắn dùng bữa.
“Thuấn Hy, đồ ăn em nấu rất ngon “
“Thuấn Hy, hôm nay tôi muốn ăn cá, pate bò cũng rất ngon“
“Hy, dạo này tôi muốn ăn đồ thanh đạm một chút. . . Yết hầu không quá thoải mái “
“Hy gọi tôi là Tiêu ca, như vậy thật xa cách“
Đối với đủ loại tự kỉ, da mặt dày, thậm chí…làm nũng, Tăng Thuấn Hy cũng chỉ có thể lộ ra bộ dạng mồ hôi lạnh chảy một dòng lại một dòng, dùng phương thức
“….” trả lời.
Nói là bằng hữu không bằng nói tên kia…đem cậu làm người làm thuê, thuận tiện vui đừa trêu chọc đi. Lại một đêm mất ngủ, Tăng Thuấn Hy tựa như thiếu nữ mà ôm mềm cắn góc chăn, yên lặng oán niệm.
“Quên đi….có thể bình an là tốt rồi….”
Kỳ thật, chính thức làm cho cậu cảm thấy phức tạp không chỉ có những việc này…
Ngoại trừ thái độ lỗ mãng, sự đụng chạm của Tiêu Vũ Lương cũng làm Tăng Thuấn Hy khó hiểu.
Chính là sau khi dịch vụ “Đưa cơm tận nhà” của Tăng Thuấn Hy bắt đầu.
Đầu tiên chỉ là “Cùng ăn cơm”, Tăng Thuấn Hy ngay cả liếc Tiêu Vũ Lương một cái cũng không dám liếc, chỉ vùi đầu vào ăn cơm. Khi Tiêu Vũ Lương tâm sự với cậu, cậu cũng chỉ nhân tiện
“Uh…”, “Đúng vậy…” lúc nào cũng là mấy câu siêu ngắn gọn không quá hai từ.
Thay vì nói Tăng Thuấn Hy càng hận không thể gắn lên người một cái máy phát âm “Tiêu ca nói rất đúng!” “Tiêu ca vạn tuế”
Cùng hắn ăn cơm chiều quả thực chính là cơn ác mộng còn hơn cả việc mỗi ngày gặp hắn ở thang máy của Tăng Thuấn Hy.
...
Song, mặc dù Tiêu Vũ Lương vốn là thiên địch của Tăng Thuấn Hy, thời gian và thói quen luôn có năng lực cường đại. Trải qua một chút thời gian, Tăng Thuấn Hy rốt cuộc….đã dám cùng Tiêu Vũ Lương nói chuyện.
Mặc dù cũng chỉ là mấy câu xã giao thông thường nhưng vẻ mặc chờ mong của Tiêu Vũ Lương dẫn dắt từng bước khiến cho Tăng Thuấn Hy buông xuống chút cảnh giác.
Đương nhiên đó cũng chính là lúc kế hoạch chạy trốn hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo. Tăng Thuấn Hy không biết bản thân có biểu hiện tốt quá hay không mà có một ngày ăn cơm xong, Tiêu Vũ Lương cư nhiên lại rủ cậu lại cùng hắn xem phim.
Không biết cách cự tuyệt, Tăng Thuấn Hy trái lại chỉ có thể ngồi trên sô pha trong phòng khách nhà hắn, ngồi theo đúng tư thế tiêu chuẩn của học sinh.
Ngọn đèn tối xuống, nhạc dạo đầu của bộ phim vang lên.
Tăng Thuấn Hy càng cố gắng nghiêm túc hơn.
Nhưng nhìn nhìn, Tiêu Vũ Lương đang ngồi ở một bên ghế cứ chậm rãi dịch sát sang hướng cậu…
Dịch dịch dịch, hai người cuối cùng dán lại cùng một chỗ.
Cánh tay của Tiêu Vũ Lương vòng lên vai cậu, nhéo khuôn mặt cậu
“Da của Hy thật mềm…” Không khí vô cùng tốt, mà thanh âm của Tiêu Vũ Lương vừa trầm thấp vừa dễ nghe.
Thế nhưng Tăng Thuấn Hy ngồi bên một góc ghế sô pha lại giống như một xác chết. Tôi thế mà lại là món ăn nhẹ khi xem phim của hắn sao?
Đương nhiên không phải.
Tiêu Vũ Lương còn chưa định làm vậy, mà sau khi chạy thoát được một kiếp, cơn ác mộng của Tăng Thuấn Hy thế nhưng lặp lại càng ngày càng nhiều lần.
Mỗi ngày ăn xong là phải nhân tiện xem TV là không cần phải bàn cãi nữa. Thế nhưng sau đó Tiêu Vũ Lương lại còn ép được Tăng Thuấn Hy sang nhà hắn nấu cơm vì lí do muốn có cảm giác người thân trong nhà.
Ngày đó, Tăng Thuấn Hy đang ở phòng bếp nấu cơm, chuyên tâm quay tới quay lui với đống nồi niêu xoong chảo.
Đột nhiên một đôi cánh tay cường tráng vòng qua ôm lấy eo của cậu, sau đó cảm giác sau lưng đã bị vây quanh mà nhiệt độ cơ thể người kia đặc biệt lạnh.
“?” Tăng Thuấn Hy tưởng rằng đây là một lần tập kích của hắn, trong nháy mắt sợ đến không thể động đậy, thân thể cứng như đá.
Lại không nghĩ tới, người kia lại đem mặt chôn ở gáy cậu, nhẹ nhàng ngửi ngửi, chóp mũi còn cọ cọ vài đường.
“Mùi rất thơm….Hy, về nhà đã tắm qua rồi sao…?”
“Ư..ừm...”Người bị hỏi cả người vẫn cứng ngắc.
“Làm phiền rồi, tôi ở bên ngoài chờ em nhé” Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc của cậu, như không có việc gì rời khỏi phòng bếp.
Lưu lại bên trong là một chú chuột nhỏ nước mắt lăn dài, khóc không thành tiếng. Hắn khen thơm, vậy có phải đúng khẩu vị của hắn rồi không?
Những ngày liên tiếp, tiếp xúc thân thể giữa Tiêu Vũ Lương và cậu càng ngày càng nhiều.
Sờ sờ tóc, ôm, lúc xem TV đem cậu kéo đến bên người niết khuôn mặt của cậu, vân vê lỗ tai…
Tăng Thuấn Hy cảm thấy như vậy rất…tóm lại là có gì đó không đúng lắm, nhưng mà càng không đúng chính là cậu thế nhưng không thấy chán ghét.
Một hai lần đầu thì quả thật cậu sợ đến có chút bi thảm, nhưng khi trở thành thói quen rồi…thì hình như đụng chạm của Tiêu Vũ Lương cũng không có đáng sợ như vậy. Xúc cảm lành lạnh kia hình như cũng không đáng ghét như vậy…mà cánh tay hữu lực của hắn cũng không phải là uy hiếp thật lớn gì cả, ngược lại còn làm cho cậu cảm thấy… đáng tin?
Không có khả năng đó chứ? Tăng Thuấn Hy lắc đầu, kiên quyết chối bỏ ý nghĩ vừa rồi của chính mình.
“Tiêu…a, Vũ Lương ca, cái kia…hôm nay ăn hoa quả keo đường được không?” Tăng Thuấn Hy ôm một túi nguyên liệu nấu ăn, quen thuộc đi vào nhà Tiêu Vũ Lương.
Tiêu Vũ Lương mỗi buổi chiều sau khi tan ca thì đều để cửa như vậy để cậu còn tiện đi vào. Mặc dù đã quen thuộc với việc đi qua cánh cửa này nhưng lá gan lại không có dưỡng phì lên được bao nhiêu. Dũng khí để nhìn thẳng hắn vốn là không có mà xúc động muốn quỳ xuống thì lúc nào cũng có. Mỗi ngày làm cơm tối xong lúc nào cũng phải bồi cùng hắn.
Mặc dù có những lúc trò chuyện đắc ý đến quên hết mọi sự nhưng mỗi ngày khi đi vào nhà hắn cậu lúc nào cũng mang theo cảm giác bất hảo
“Hy...em biết tôi không thích ăn ngọt rồi mà” Tiêu Vũ Lương đi nhanh tới cửa, tiếp nhận túi lớn trên tay Tăng Thuấn Hy mở ra xem, hiện tại hắn trước mắt Tăng Thuấn Hy nghiêng đầu làm nũng mà bĩu môi.
Tăng Thuấn Hy khóe miệng giật mồi cái rồi nói:
“Nhưng, hai ngày trước không phải anh nói là yết hầu không thoải mái, gần đây trời khô, tôi nghĩ cho anh ăn nhiều một chút lê hả và...Tôi sẽ không làm quá ngọt. . . Được không.”
“Hy đối với tôi thật tốt”
Tăng Thuấn Hy vừa nâng mắt đã thấy Tiêu Vũ Lương đột nhiên vẻ mặt chăm chú nhìn mình, khóe miệng lại lộ ra hình cung mê người, không biết tại sao trống ngực lại đập dồn dập.
“Vậy, tôi đi đây!”
Tiêu Vũ Lương nhìn bóng lưng của chuột nhỏ chạy trốn hướng phòng bếp, cái đuôi nhỏ của hắn ở phía sau cứ thế cao hứng mà vẫy tới vẫy lui…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com