Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chưa đặt tiêu đề 45

chương 89

Thuốc ngăn chặn

Diệp Tịch Nhan cúi đầu, không có phản ứng.

Sốt cao khiến đầu óc bị thiêu thành đám bột nhão.

Hứa Vong Xuyên lảo đảo đi qua, cuống quýt quỳ xuống đất rồi vội vàng mở ra, cầm lấy ống kim tiêm và thuốc bào chế màu huỳnh quang mà không biết làm thế nào.

Giang Diễn ngồi xuống, hành động nhanh gọn, mắng :" Đớp cứt cũng không biết thổi cho đỡ nguội..."

Người đàn ông giơ ống kim tiêm lên đâm vào cổ, nhìn mắt cô dần đục ngầu, cuối cùng vẫn che mặt, không muốn khóc quá khó coi.

"Gặp lại, Diệp Tịch Nhan, kiếp sau gặp lại."

Thuốc ngăn chặn gần như vô dụng với người bị lây nhiễm, coi như có cứu được cũng là ngớ ngẩn. Túi da đẹp chỗ nào chả có, nhưng vừa đẹp vừa ác ôn lại dám hô to gọi nhỏ với hắn thì chỉ có duy nhất một người. Biến thành zombie cũng tốt, thành ngớ ngẩn cũng được, dù sao hắn cũng sẽ không theo đuổi Diệp Tịch Nhan nữa.

Giang Diễn ném ống tiêm đi, đánh vào trán cô một cái, cười nhạo rồi một giây sau biến mất khỏi căn phòng.

Hắn sẽ không ở đây nữa.

Nơi này chẳng còn lý do để hắn lưu lại.

Hứa Vong Xuyên khẽ vuốt trán cô, ngón tay hơi khum khum, cố ngăn lại dòng máu chảy ở cổ, khàn khàn nói :" Cục cung, có phải rất khó chịu không?"

Nói nhảm.

Vừa nóng vừa đau.

Trong cơ thể như có thiên binh và ác quỷ đang chiến đấu, khắp nơi đều đau.

Diệp Tịch Nhan ngậm chặt miệng, mắt đục ngầu, không ngừng run rẩy, không ngừng đau đớn,... Cơ thể kéo căng, gãy nát, xoay chuyển, các khớp nối vang lên tiếng ken két, triệu chứng y hệt như khi người khác biến thành zombie.

Nếu nói có chỗ nào khác biệt.

Thì đại khái là thời gian cực dài, cũng rất thống khổ.

Hứa Vong Xuyên cúi đầu ngồi trước ban công, không nhúc nhích, đầu ngón tay cũng run nhẹ theo sự đau đớn của cô gái. Ánh tịch dương cuối cùng đã tan biến trên vai anh.

Mọi thứ như ù đi.

Trống rỗng.

Là ai đang nói lời tạm biệt.

Là ai đang không muốn chào tạm biệt.

Ngoài cửa, bao người lo lắng đứng đợi.

Tôn Á nắm chặt đấm không ngừng vào cánh cửa, Triệu Quang Minh ôm lấy, bị đạp cho một cước. Lý Nhược Nam xông tới sợ cô đi vào rồi xảy ra chuyện, đành phải giữ chặt eo cô, khóc ròng nói :" Chẳng ai muốn thế...Tôn Á... Chẳng ai muốn thế cả..."

Chỉ là do số Diệp Tịch Nhan không tốt.

Hàng ngày đều gia cố lại chướng ngại vật trên đường, ngay cả bọn trẻ nhỏ ham chơi cũng chẳng dám đi ra ngoài, ai biết chỉ có cô đụng phải.

Tô Minh ôm Tưởng Y Y đứng ở góc, không dám nói lời nào.

Hồi lâu, trong phòng không có tiếng động, sự vắng lặng kéo dài làm cho người ta thêm kinh hãi. Triệu Quang Minh đánh bạo mở cửa đi vào, thấy Hứa Vong Xuyên ngồi trên giường ôm Diệp Tịch Nhan, không ngừng dựng đầu cô lại, nhưng thử thế nào, đầu cô gái cũng nghiêng lệch đi.

Cô chết rồi.

Thậm chí chẳng còn biến thành zombie.

Cứ thế, người luôn hất mặt sai khiến trở nên yên lặng.

Triệu Quang Minh nhìn hộp kim loại bên giường, con ngươi co rụt lại, nháy mắt liền sáng tỏ.

"Đại ca... Chị dâu tiêm thuốc ngăn chặn sao?"

"Đúng." Hứa Vong Xuyên nhìn cậu, đôi mắt xám ngoét, không có cách nào tập trung, "Chẳng phải nói tiêm luôn là được sao?"

"..."

Thuốc ngăn chặn đọ sức trực tiếp với virus, theo suy luận hẳn có ba khả năng, một là thuốc ngăn chặn thắng, người gắng gượng sống sót, biến thành ngớ ngẩn; hai là virus zombie thắng, còn có một khả năng là ngang tay, người không biến thành zombie cũng không biến thành ngớ ngẩn.

"Chị dâu... hẳn là chết rồi."

Triệu Quang Minh cúi đầu nói.

Hứa Vong Xuyên nhíu mày lặp lại "Chết rồi?"

"... Ừm."

"Không phải sẽ biến thành zombie sao?"

"...Ừm."

"Sẽ không động đậy nữa?"

"... Ừm."

"Thế nhưng, tôi đều đã tính chuyện làm sao để nuôi cô ấy mà." Diệp Tịch Nhan nói không muốn ăn thịt người, cắt thịt anh chắc không tính là người khác đi, từ nhỏ vết thương lành rất nhanh, cắt hai miếng thịt chẳng hề gì.

Hứa Vong Xuyên cắn cánh tay, xé một miếng thịt đút cho cô.

Máu tươi chảy dọc theo khóe miệng cô gái.

"Sao không ăn, chê anh không ngon sao?"

Hứa Vong Xuyên như bị ma ám, móc dao găm cắt thịt ở ngực.

Một đao xuống dưới.

Gần như nhìn thấy xương.

Triệu Quang Minh nghẹn ngào một thoáng sau đó ngay lập tức nhào qua giữ dao, "Đại ca, để chị dâu ra đi thanh thản, chị ấy kiêu ngạo không muốn biến thành ngớ ngẩn cũng không muốn biến thành zombie... Đây là lựa chọn của chị ấy, để chị ấy được thanh thản đi thôi."

Tôn Á giành lấy Diệp Tịch Nhan, móc miếng thịt còn chảy máu ra khỏi miệng, ôm thật chặt, "Tịch Nhan... Tịch Nhan... Tịch Nhan..."

Rất nhiều người tràn vào.

Ào ào tháo nón xuống, cúi đầu mặc niệm.

Triệu Quang Minh liếc cái hộp màu bạc, thấy bên trong còn ba lọ thuốc ngăn chặn, biết là Giang Diễn để lại theo số lượng đầu người thì nhẹ nhàng hất chân đá nhẹ vào gầm giường, giấu thật kỹ.

Quá nhiều người.

Cậu chỉ có thể làm như thế.

Tôn Á ôm Diệp Tịch Nhan, mơn trớn dấu răng trên má trái rồi cười lên, "Tịch Nhan thích chưng diện, sao lại cứ phải cắn vào mặt cậu ấy chứ..."

Cô gái cười cười khóc khóc, khuôn mặt tàn nhang nhăn nhúm thành một cục.

Hứa Vong Xuyên đến ôm, Tôn Á cuồn loạn chỉ tay mắng, "Tịch Nhan chúng tôi đang tốt đẹp, đều là do anh! Vì sao không bảo vệ cô ấy tử tế... Tại sao lại muốn cãi nhau với cô ấy, anh là một thằng đàn ông uất ức chút thì chết sao? Sẽ chết sao? Trả Tịch Nhan cho tôi... trả cho tôi..."

Bì Bì vẫn luôn cắn thảm, cuối cùng vẫy vẫy cái đuôi chạy đến, nó nhảy vào lòng Diệp Tịch Nhan không ngừng liếm mặt cô, liếm liên tục... Cần cù chăm chỉ, dường như cô chưa chết chỉ đang ngủ thiếp, nó liếm đủ lâu là sẽ phải tỉnh dậy.

chương 90

Cách xa ngàn dặm

Màn đêm buông xuống, nắng hạn đã lâu giờ cũng đợi được mưa rào.

Ông trời cuối cùng cũng cho mưa.

Mưa nhỏ, rả rích, rơi vào nóc nhà vang lên tiếng rào rào.

Diệp Tịch Nhan chết rồi.

Hiện thân của thần, Giang Diễn cũng biến mất.

Lòng người bàng hoàng, nói nơi này không còn thần lực phù hợp nữa, sớm muộn cũng sẽ bị tiêu diệt.

Hứa Vong Xuyên ôm Diệp Tịch Nhan ba ngày ba đêm, không uống một giọt nước nào, ngay cả con chó Bì Bì họ nuôi cũng không chịu ăn một miếng cơm.

Triệu Quang Minh gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, khuyên thế nào cũng vô dụng, cuối cùng vẫn là Tô Minh tìm anh nói chuyện về việc tìm máy thở, Hứa Vong Xuyên mới đi ra khỏi nhà.

Anh nói muốn tìm máy thở đưa đến khu nghỉ dưỡng, em trai duy nhất Hứa Tinh Niên đang chờ nó để kéo dài tính mạng.

Anh nói không được động vào Diệp Tịch Nhan.

Làm xong việc sẽ trở lại ngoan ngoãn ở cùng cô, sẽ không tiếp tục chọc giận cô nữa.

Triệu Quang Minh mồm thì đồng ý, thề sẽ bảo vệ "chị dâu" thật tốt.

Nhưng người vừa đi, tên bốn mắt và Lý Nhược Nam liền đem người xuống mở tầng hầm, yên tĩnh chuyển Diệp Tịch Nhan đang trong chỗ đá khô ra ngoài.

Bọn họ làm một bộ quan tài, quét sơn trắng, không hoa, chỉ để bọn trẻ con dùng bút màu nước vẽ ở trên.

Tang lễ rất đơn sơ.

Ngay cả thầy cúng cũng chẳng có.

Không biết là ai thổi kèn kèn ác-mô-ni-ca, âm nhạc rè rè như lưỡi dao rỉ sét, phiêu tán theo gió, như cứa vào tim mỗi người một nhát.

Không dám hạ thổ vì sợ Hứa Vong Xuyên về sẽ đào mồ, trình diễn màn yêu đương với xác chết, liền đem quan tài chứa người đẩy vào dòng nước.

Tôn Á khóc sưng hai mắt, ngơ ngác nhìn theo.

Bỗng nhiên, Bì Bì đang thoi thóp phủ phục dưới chân bỗng vọt đến, nhảy lên phía trên quan tài, quấn chặt cái đuôi nằm sấp xuống, rồi mau chóng chìm chìm nổi nổi dập dềnh cùng chủ nhân thành một điểm trắng.

Nước sông màu vàng cuồn cuộn.

Lại có người khóc.

Vì Diệp Tịch Nhan.

Cũng vì tương lai của chính mình.

Vốn nên phải đến nhà máy khoa học kỹ thuật tìm máy thở, Hứa Vong Xuyên xuất hiện ở bờ sông đối diện, zombie lít nha lít nhít, truy đuổi anh, mà anh một mực đuổi theo cô.

Chàng trai cưỡi xe máy biến thành một tia chớp vô vọng.

Ngã, đau đớn, rồi lại bò lên tiếp tục chạy.

Chẳng ai biết anh biết tin như thế nào, từ mấy chục cây số vượt qua cả núi thây ma trở về. Chẳng ai biết anh đuổi dọc bờ sông mất bao lâu, nhưng tất cả mọi người đều biết, sau đó anh trở về một mình, toàn thân là vết cắn, quần áo rách rưới, giống như con chó chết rơi xuống nước, chỉ sợi dây chuyền trước ngực là còn nguyên vẹn.

Người người đều nói lão đại Hứa Vong Xuyên của khu căn cứ cạnh sông bị zombie vây công, may mắn thu được dị năng, nhưng cũng mất trí nhớ.

Quên người yêu đến chết không rời của mình.

Cũng có người nói anh ta chưa từng mất trí nhớ.

Chỉ là không nhắc đến.

Bất cứ lúc nào, trước ngực anh cũng đeo một chiếc nhẫn hoa bìm bịp, dùng chiếc vòng bạc nhỏ xuyên qua, nếu như thị lực tốt, có thể thấy trong chiếc nhẫn có khắc dòng chữ xiêu vẹo.

Tịch Nhan.

...

" Đừng, đừng để cô ta chạy."

Ông chú mặt thẹo đứng trên nóc nhà máy, ôm đầu khóc rồng.

Thật vất vả mới bắt được dị năng giả hệ chữa trị, còn tưởng có thể dựa vào cô để kéo dài mạng sống, chém giết một phương, không ngờ con đàn bà này quá hung ác, tình nguyện nhảy lầu cũng không nguyện ý hợp tác với hắn.

Hắn đã cam đoan không cưỡng hiếp cô ả.

Một ngày cho hai bữa cơm.

Đại ngộ tốt thế còn muốn chạy.

Thói đời gì vậy.

Ông chú khóc xong, ngẫm lại rất vô vị, dứt khoát cho mồi lửa đốt nhà máy. Dị năng chữa trị cần có thời gian phát động, hắn nghĩ Diệp Tịch Nhan nhảy lầu xong sẽ trốn vào nơi nào đó để trị thương, không bắt được thì trực tiếp hủy diệt đi.

Dù sao hắn đã không chiếm được thì người khác đừng hòng chiếm được.

Diệp Tịch Nhan trốn sau dây chuyền sản xuất, vặn lại cánh tay đã bị gãy, vừa thở phào thì khói đen đậm đặc bay vào mũi.

"Đệch."

Cô gái huýt sáo, chó lớn mai phục bên ngoài nhảy vào biển lửa, ngậm cô phi ra bên ngoài.

Một người một chó phối hợp ăn ý, xem ra không ít lần làm vậy.

"Bì Bì..."

Diệp Tịch Nhan ngồi cưới gốc cây, vận dụng dị năng trị liệu chữa cho mình, sau đó lại chữa trị chỗ da lông cháy khét của con chó.

Chó lớn đen thui ưm một tiếng, sau đó cọ qua cọ lại vào người cô.

Cô bị ép tới không thở nổi, miệng đầy lông chó, chỉ có thể vừa cười vừa đánh nó.

"Chó chết, còn tưởng mình nhỏ chắc."

Nửa năm trước.

Một người một chó trôi theo dòng nước.

Mấy lần chìm xuống đáy sông, Bì Bì liều chết dùng mồm kéo cô lên, không biết uống mấy tấn nước sông rồi thì Diệp Tịch Nhan tưởng chết cuối cùng cũng sống lại, còn thức tỉnh dị năng chữa trị.

Cô nhớ mang máng.

Tên khốn Giang Diễn kia coi như lương tâm chưa bị tha mất, thời khắc quan trọng vẫn cống hiến thuốc ngăn chặn, mà cô không biết do tinh thần tốt hay cơ thể tốt, gắng gượng được, nhưng cũng bởi vậy mà tiến vào trạng thái chết giả, có vẻ như còn được mọi người tổ chức tang lễ cho.

So với kiếp trước, đã là không tệ.

Chí ít chết giống con người.

Sau khi tỉnh lại, Diệp Tịch Nhan đã thấy mình ở tỉnh Tây Giang cách xa ngàn dặm, nơi này có thánh địa Long Hổ Sơn lừng lẫy của Đạo giáo, quê quán Trương Thiên Sư, đạo quan san sát, phong cảnh mỹ lệ, rất nhiều đạo sĩ ẩn cư nơi đây.

Dựa theo kinh nghiệm xem phim ảnh nhiều năm, đối với việc đuổi bắt cương thi, trừ ma vệ đạo với các đạo trưởng chắc chỉ là bữa sáng, búng ngón tay cái là diệt một đám.

Chỉ là sau khi lên bờ mới phát hiện zombie ở đây còn mạnh hơn cả Giang thị (có lẽ vì thu nạp linh khí thiên địa), các đạo trưởng như bất lực, thậm chí còn cùng một giuộc với chúng nó, gia nhập đội quân zombie.

Có lẽ nghề nghiệp không liên quan đến chuyên ngành.

Nên như rơm như rác.

Tóm lại, cô tạm thời không thể quay về ôm đùi, chỉ có thể ở lại đây chờ.

Thời gian dần trôi qua, sau khi cô phát hiện mình vừa sở hữu dị năng vừa có chó, tình hình cực kỳ khả quan, Diệp Tịch Nhan thông suốt, tại sao phải vượt ngàn dặm xa xôi về Giang Thị? Hiện tại Tôn Á đã là một cô gái biết bảo vệ mình, còn được Triệu Quang Minh che chở, không dễ chết, về phần Hứa Vong Xuyên, khổ sở một thời gian là tốt thôi.

Ai lưu luyến mãi một người?

Nói không chừng hai năm sau gặp lại, con anh đều đã biết chào cô ấy.

Sponsored Content

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com