Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16

Trải qua mấy ngày ở cùng Choi Minho chân của Kwon Yuri cũng dần khoẻ lại, có thể tự đi lại được. Nhưng cái Kwon Yuri cô thấy được chính là sự thay đổi của Choi Minho, từ lúc về nước tới giờ cô rất ít khi thấy anh nở nụ cười. Choi Minho thời là cậu thanh niên mười tám tuổi vốn đã ít nói, sau sáu năm gặp lại người thanh niên ấy nay đã trở thành một người đang ông chính chắn, nhưng vẻ trầm mặc ít nói lại ngày một tăng. Cô rất thích khi thấy anh cười, một nụ cười toả nắng thật sự.

Sáng hôm sau thức dậy cô đã không thấy bóng dáng Choi Minho đâu cả. Cô thầm nghĩ chắc anh đã đi đến công ty. Bước vào bếp cô thấy bữa sáng đã được chuẩn bị, nếm thử thì thấy rất ngon miệng. Đúng là tay nghề của anh đã ngày càng nâng cao. Chợt liếc mắt qua tấm lịch bàn, cô liền mò mẫm, sau một lúc mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật của anh.

Vừa mới tan sở anh nhận ngay tin nhắn của cô là chỉ cần tới công viên công viên gần khu chung cư của anh. Nói đúng hơn là Choi Minho không hề phát giác ra chuyện gì, do là cuối năm nên công việc có phần bận rộn hơn trước, vì vậy không quá lạ khi anh lại quên đi ngày sinh nhật của chính mình.

Kwon Yuri từ xa trông thấy Choi Minho đang một ngày tới gần, liền nhanh chóng nhắn tin cho anh.''Anh ngồi ở băng ghế gần đó đợi em!'' Đây chính là nội dung tin nhắn cô gửi cho anh.

''Happy birthday to you...happy birthday to you...happy birthday...happy birthday...happy birthday to you''.

Nghe được giọng hát từ đâu phát ra chúc mừng sinh nhật anh, lòng anh không khỏi bất ngờ. Khi nhìn thấy người vừa cất tiếng hát, trong tim anh không những bất ngờ mà còn có cảm động,thì ra cô đã không quên ngày sinh nhật của anh, cô vẫn nhớ. Chiếc bánh kem được đưa tới trước mặt, trên mặt Choi Minho bất giác một nụ cười. Nụ cười tuy nhẹ nhàng nhưng lại thể hiện được hết nét hạnh phúc rất rõ ràng.

Khi Kwon Yuri bảo anh mở hộp quà ra, anh liền cảm ơn rồi vui vẻ đón nhận. Món quà của cô là một chiếc đồng hồ, thật ra chiếc đồng hồ này cô đã đặt trước một tháng. Trên thế giới chỉ có 1 chiếc, người thiết kế đồng hồ này chính là bạn thân của cô, vì vậy cô được tham gia khâu thiết kế, trên mặt đồng hồ còn có khắc chữ ''M'' tượng trưng cho tên của anh. Trước đây cô chỉ chuẩn bị quà nhưng không nghĩ mình lại có cơ hội trực tiếp đưa nó cho anh. 6 năm trời ở bên Thuỵ Điển, cô chưa bao giờ quên sinh nhật anh. Những lúc đó cô tự hỏi anh đã trải qua sinh nhật như thế nào? Anh đã ăn canh rong biển chưa?...Có đôi lúc cô lại muốn nhắn cho anh một cái tin''Chúc mừng sinh nhật anh, Choi Minho'' nhưng rồi lại thôi, cô thầm nghĩ những lúc đó anh chắc đang cùng Bae Suzy trải qua sinh nhật rồi. 

''Em giúp anh đeo vào đi!'' Đang đắm mình trong những suy nghĩ vô tư đó thì tiếng anh lại cất lên nói, nhưng rồi cô cũng giúp anh đeo vào. ''Chiếc đồng hồ rất đẹp, anh sẽ đeo nó thường xuyên, sẽ không cởi ra''.

''Anh mau thử bánh kem đi, cũng phải để em trả ơn mấy ngày nay anh đã nuôi em chứ''. Cô nói giọng bông đùa khiến cho anh không khỏi buồn cười, thì ra cô cũng biết nói bông đùa thế này. Đừng nói nuôi Kwon Yuri mấy ngày, nuôi cô cả đời anh cũng tình nguyện làm. Chỉ là có một chuyện anh không ngờ cô sẽ vì mình mà làm bánh kem. Thực ra cô cũng biết anh không thích đồ ngọt nhưng trên đời này làm gì có chiếc bánh kem nào lại không có vị ngọt, biết điều đó cô cũng chỉ làm một chiếc bánh kem nhỏ, bánh vừa ăn, không quá ngọt.

''Tay nghề của em đúng là ngày càng nâng cao hơn trước rồi, mặc dù anh không thích đồ ngọt, nhưng nếu đã là em làm, anh sẽ ăn''. Anh mỗi lần sinh nhật đều không ăn bánh sinh nhật, vì biết bản thân không thích đồ ngọt nên anh không buồn động đến. Nhưng đây lại là bánh do cô làm, đây là lần đầu cô vì anh mà làm bánh sinh nhật. Anh ước sao giây phút này trôi chậm một chút để anh có thể được ở cạnh cô lâu hơn chút nữa.

Trải qua những phút giây vui vẻ cuối cùng anh cũng phải đưa cô trở về nhà, trước khi đi anh không quên ôm chào tạm biệt và chúc cô ngủ ngon. Kwon Yuri nghĩ rằng người phụ nữ nào được làm vợ anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Người như Choi Minho một khi đã yêu thì sẽ không thay lòng.

Hai ngày sau cô cùng Nichkhun dùng bữa tại một nhà hàng, hai người gặp nhau với lý do là ăn sinh nhật muộn của cô. Dĩ nhiên người như Nichkhun sẽ không quên có quà cho Kwon Yuri. Nhưng vừa thấy món quà cô liền bất ngờ. Tại sao lại là dây chuyền? Cách đây mấy ngày Choi Minho cũng tặng quà sinh nhật cho cô một sợi dây chuyền, mà sợi dây chuyền anh tặng cô  lúc này đang ở trên chiếc cổ trắng nõn xinh đẹp. Từ lúc Choi Minho đeo nó vào cho cô, cô chưa hề cởi nó ra trừ những lúc tắm. Cô không biết từ chối Nichkhun như thế nào, đành cười trừ mà nhận món quà.

Lúc gần ra khỏi nhà hàng, Kwon Yuri vô tình va vào một người đàn ông, xém nữa là cô đã té ngược ra sau. Nhưng ngay lúc đó có một vòng tay vừa quen thuộc vừa ấm áp đã nhanh kịp đỡ lấy cô. Người đàn ông trong bộ âu phục đen tuyền, lịch lãm ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, đỡ lấy cô, giúp cô thoát khỏi một màn xấu hổ trước bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô. 

''Yul, sao em lại bất cẩn như thế?''Vừa nghe tiếng nói vừa phát ra từ người đàn ông, cô liền ngẩng đầu lên, thì ra người vừa giúp cô lại là anh, Choi Minho. Cơ thể hai người dính chặt vào nhau đầy ái muội, khiến cho Kwon Yuri bất giác trở nên ngượng ngùng. Choi Minho nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng của cô không khỏi vui vẻ. Thực ra ngay khi nhìn thấy bộ dáng đó của cô anh cảm thấy cô rất đáng yêu. Anh chỉ mong sao cô chỉ mãi là của một mình anh thôi. Hai người nhìn nhau một lúc thì lại có tiếng ho khàn xuất hiện, tiếng ho đó là từ Nichkhun. Thấy cô cũng đang ngượng ngùng, Choi Minho cũng nhẹ nhàng mà đỡ lấy cô.

Một màn vừa rồi cũng đã lọt vào mắt Nichkhun. Anh không hề nghĩ rằng Choi Minh cùng Kwon Yuri lại có quan hệ thân thiết như thế này. Khi nghe cách Choi Minho gọi cô như thế, dường như họ đã quen nhau từ rất lâu.Kwon Yuri bất chợt có một bầu không khí đậm đặc mùi sát khí ở đây liền lên tiếng giới thiệu hai người với nhau.

Hai người vươn tay ra bắt tay nhau.

''Rất vui được gặp lại anh, giám đốc Choi''.

''Tôi cũng rất vui khi gặp lại anh, không ngờ anh lại quen biết với Yul''.

''Nichkhun, đây là Choi Minho là...''

''Là vị hôn phu của cô ấy, anh cũng có thể hiểu tôi chính là chồng chưa cưới của Yul''.

Nichkhun vừa nghe Choi Minho trả lời, sắc mặt lập tức thay đổi. Nhưng người bất ngờ hơn hết chính là Kwon Yuri, có phải cô đã nghe lầm không? Choi Minho là vị hôn phu của cô sao?


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com