Chương 50
Trong lúc Tôn Thừa Hoan vừa học thuộc lòng vừa chép lại thì nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa, Tôn Văn đã dẫn Lâm Hàn Hi về nhà.
Ở xa mà cô cũng nghe được giọng nói của Lâm Hàn Hi: "Khi nào ba mẹ cậu trở về?"
Chuẩn xác giẫm vào bãi mìn.
Giọng của Tôn Văn rất hờ hững: "Không biết."
Lâm Hàn Hi vô cùng hớn hở: "Chúng ta học bổ túc ở đâu? Ở phòng cậu sao?"
Tôn Văn: "Phòng khách."
"..."
Từ lúc Tôn Thừa Hoan chào đời tới nay thì đây là lần duy nhất cô cảm thấy em gái thông minh hơn mình. Đến bây giờ cô vẫn không hiểu tại sao mình lại dẫn Mẫn Doãn Kỳ vào phòng để học bổ túc, đây không phải là dẫn sói vào nhà sao?
Ban đầu cô nghĩ rằng Tôn Văn dẫn Lâm Hàn Hi tới thì có thể làm giảm bớt tình trạng nước sôi lửa bỏng của cô vì cửa phòng cô mở ra nên bên ngoài có thể nhìn rõ bên trong.
Lâm Hàn Hi không phụ sự mong mỏi của cô, anh ta quả nhiên đã nhìn thấy cô và Mẫn Doãn Kỳ hơn nữa còn ra vẻ thân thiết lên tiếng chào hỏi: "Chị đang ở nhà sao?"
Tôn Thừa Hoan bị một tiếng 'Chị' của anh ta làm cho cô thấy buồn nôn, cô còn chưa kịp nói câu nào thì Mẫn Doãn Kỳ đã giúp cô lạnh lùng đáp lại một tiếng với Lâm Hàn Hi rồi đóng cửa lại.
"..."
Trong phòng khách, Lâm Hàn Hi khó hiểu hỏi Tôn Văn: "Người đàn ông kia là ai?"
Tôn Văn nghiêm túc nói: "Anh rể."
Lâm Hàn Hi hơi giật mình: "Người đàn ông mà có thể khiến Tôn Thừa Hoan khuất phục chắc đánh nhau giỏi lắm hả?"
"Chuyện này tôi không biết." Tôn Văn lắc đầu: "Dù sao cũng chắc chắn là giỏi hơn cậu."
"..." Lâm Hàn Hi hơi nheo mắt lại: "Tuy là anh rể, nhưng cậu khen người đàn ông khác ở trước mặt tôi như vậy cũng không được hay lắm nhỉ?"
"Vốn dĩ là vậy mà." Tôn Văn nhỏ giọng nói thầm, cô ấy lấy ra quyển sách giáo khoa và bài thi trong ba lô ra: "Được rồi, chúng ta học thôi."
Cô ấy ngồi trên ghế sô pha rồi lấy những thứ cần thiết đặt trên bàn trà.
"Ừ." Lâm Hàn Hi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô ấy.
Tôn Văn giảng đề cho anh ta, cứ giảng mãi đến khi cô ấy phát hiện hai mắt anh ta sáng rực đang nhìn mình chằm chằm: "Cậu nhìn tôi làm gì, nhìn đề đi."
Lâm Hàn Hi cười xấu xa: "Cậu thật đẹp."
Gương mặt Tôn Văn dần đỏ ửng lên: "Cậu nghiêm túc nghe giảng đi, tôi vừa giảng đến chỗ nào rồi?"
Lâm Hàn Hi trả lời rất trơn tru: "Tính chất tập hợp."
Thật sự trả lời đúng rồi...
Trong lòng Tôn Văn thầm kinh ngạc.
Lâm Hàn Hi nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô ấy thì liếm môi cười hai tiếng: "Cô giáo Tôn, trả lời đúng có thưởng không? Hôn... tôi cũng không hy vọng lắm nhưng có thể ôm một cái không?"
"Ví dụ như là..." Cậu ta chỉ câu cuối của bài thi, cũng là câu khó nhất: "Nếu tôi có thể giải được thì cậu để tôi ôm cậu một cái được không? Hoặc là cậu ôm tôi cũng được."
"Biến thái!" Tôn Văn đỏ mặt, cô ấy vừa xấu hổ lại vừa cảm thấy hoang mang: "Có phải cậu đều biết làm không?"
"Không có, do cậu giảng rất dễ hiểu." Lâm Hàn Hi lén lút vươn tay muốn ôm eo cô ấy, nhưng một giây sau Tôn Văn đã đứng dậy khiến tay anh ta ôm vào khoảng không.
"Như vậy không được." Tôn Văn xấu hổ không dám nhìn anh ta: "Trình độ của tôi không đủ để dạy cậu, câu mà cậu vừa nói tôi cũng không giải được, hay là chúng ta đi hỏi anh rể đi."
Lâm Hàn Hi: "?"
"Anh rể rất lợi hại." Tôn Văn nói: "Cậu ấy ở Nhất Trung được gọi là học thần, học giỏi hơn tôi nhiều, ngay cả câu hỏi mà giáo viên không biết cũng sẽ hỏi cậu ấy."
"..."
Mặt Lâm Hàn Hi sa sầm lại.
Cảm ơn, anh ta đã bị chọc tức rồi.
*
Trong phòng Tôn Thừa Hoan.
Trải qua chuyện xấu hổ vừa rồi, Tôn Thừa Hoan không dám ầm ĩ cũng không dám đùa nghịch nữa. Cô vô cùng chuyên tâm học tập, Mẫn Doãn Kỳ muốn cô làm cái gì thì cô làm cái đó, cực kỳ nghe lời.
Khi Mẫn Doãn Kỳ yêu cầu cô giải một đề toán, cô cũng ngoan ngoãn làm theo không cãi lại, cô như vậy làm Mẫn Doãn Kỳ thấy hơi không quen: "Đột nhiên cậu làm sao vậy?"
Tôn Thừa Hoan cúi đầu: "Biểu đạt thành ý của tôi."
"Gì cơ?"
"Vừa rồi..." Tôn Thừa Hoan vẫn không nhịn được nói ra: "Cậu còn khó chịu không?"
Lúc đầu Mẫn Doãn Kỳ vẫn không hiểu gì cho tới đi cô dè dặt hỏi một câu: "Có cần tắm nước lạnh không?"
Cuối cùng Mẫn Doãn Kỳ cũng hiểu được cô đang nói gì, anh bật cười: "Cậu rất hiểu mấy chuyện này nhỉ?"
Tôn Thừa Hoan: "Trong tiểu thuyết đều viết như vậy."
"Không cần." Ngón tay Mẫn Doãn Kỳ chỉ vào tờ đề thi: "Bắt đầu làm đi."
"Không cần là có ý gì?" Tôn Thừa Hoan thấy kỳ lạ nên nhất quyết không tha, cô hơi tò mò: "Đã ổn rồi sao? Nhanh như vậy à?"
Mẫn Doãn Kỳ ngừng một lát, mặt không chút thay đổi nhìn cô: "Cậu rất muốn biết?"
"Xin lỗi." Tôn Thừa Hoan ý thức được việc quả thật thảo luận chuyện này với nam sinh thì không hay lắm, vành tai cô đỏ ửng: "Tôi chỉ là, chỉ là muốn biết chừng mực của cái đó ở đâu, nhìn cậu khó chịu như vậy trong lòng tôi cũng hơi áy náy."
Mẫn Doãn Kỳ thấy bộ dạng rầu rĩ của cô thì cảm thấy trong lòng ấm áp, anh vừa định nói không sao thì lại nghe cô lên tiếng: "Sau này tôi không hôn cậu nữa."
Mặt Mẫn Doãn Kỳ trầm xuống: "Cậu dám."
Anh vừa nói xong thì nghe thấy tiếng ai gõ cửa phòng, giọng nói nhỏ bé yếu ớt của Tôn Văn truyền tới: "Chị, em có thể vào trong không?"
Tôn Thừa Hoan trả lời: "Có thể."
Sau đó, Tôn Văn và Lâm Hàn Hi cùng đẩy cửa bước vào.
"Chị, bọn em có thể học chung với hai người không?" Tôn Văn bị Lâm Hàn Hi thả thính tới mức lòng dạ rối bời, cô ấy nhìn về phía Tôn Thừa Hoan giống như đang cầu xin sự giúp đỡ.
Mẫn Doãn Kỳ không cần suy nghĩ đã muốn từ chối nhưng Tôn Thừa Hoan gấp gáp giành nói trước anh: "Đương nhiên là được rồi."
Mẫn Doãn Kỳ: "..."
Ngay sau đó, đang yên lành phụ đạo một một đã biến thành mở ra lớp học một dạy ba học, phòng Tôn Thừa Hoan hơi nhỏ nên mọi người phải di chuyển ra phòng khách.
Hai thiếu niên vẻ mặt không vui ngồi cạnh nhau nhìn cặp chị em sinh đôi nhà họ Tôn ngồi phía đối diện.
Tôn Văn thấy có nhiều người ở đây thì cũng thở phào nhẹ nhõm, cô ấy ngẩng đầu nhìn thì cũng phát hiện vẻ mặt của chị mình cũng giống như vừa trút được gánh nặng.
"Vậy bắt đầu học thôi." Tôn Thừa Hoan vừa làm đề ở trên bàn trà vừa nói: "Tôi làm bài trước, nếu câu nào không biết thì sẽ hỏi các cậu."
Đương nhiên mọi người cũng không có ý kiến gì, tất cả vùi đầu làm bài tập của mình.
Lâm Hàn Hi nhìn thấy Tôn Văn đang giải câu cuối của đề thi, chính là câu mà cô ấy vừa nói không biết giải. Vì anh ta không cho cô hỏi Mẫn Doãn Kỳ nên cũng đành bắt đầu giải đề này.
Hừ, quả nhiên không biết làm.
"Người anh em, câu này giải thế nào?" Lâm Hàn Hi vứt bỏ liêm sỉ cầm đề hỏi Mẫn Doãn Kỳ: "Chỉ tôi một chút đi."
Anh ta định học rồi chỉ lại cho Tôn Văn.
Mẫn Doãn Kỳ cúi đầu im lặng đọc sách, sườn mặt anh lạnh lùng, không thèm để ý tới anh ta.
Lâm Hàn Hi thử thay đổi cách xưng hô: "Anh rể?"
Mẫn Doãn Kỳ ngừng một lát rồi điềm nhiên như không có chuyện gì ngẩng đầu lên: "Câu nào?"
Lâm Hàn Hi: "..."
Bởi vì có em gái bên cạnh nên chỗ nào Tôn Thừa Hoan không biết thì sẽ hỏi luôn cô ấy nên rất ít khi nói chuyện với Mẫn Doãn Kỳ.
Tầm mắt Mẫn Doãn Kỳ chưa từng rời khỏi cô.
Cô gái nằm trên bàn giải đề, mặt mũi thanh tú, làn da trắng nõn như sứ, dáng vẻ cô nghiêm túc giải đề còn cực kỳ sáng sủa.
Mẫn Doãn Kỳ nhìn thấy cô như vậy thì tim đập loạn xạ, chẳng cần phải ôm hôn thân mật, bởi vì sự tồn tại của cô chính là cám dỗ lớn nhất.
Anh kiềm chế thu hồi tầm mắt lại.
"Doãn Kỳ Doãn Kỳ, Doãn Kỳ Doãn Kỳ!" Tôn Thừa Hoan phấn khích gọi anh.
Mẫn Doãn Kỳ lại nâng mắt lên nhìn cô.
Tôn Thừa Hoan vui vẻ giơ tờ đề rồi chỉ vào một câu hỏi khó: "Tôi tự giải được rồi nè!"
Mẫn Doãn Kỳ nhẹ nhàng nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Rất giỏi."
*
Trải qua nửa tháng học bổ túc với cường độ cao, thành tích của Tôn Thừa Hoan và Lâm Hàn Hi đều tăng lên rất nhiều. Tuy bọn họ đều cố gắng hết sức nhưng cũng không thể tăng thành tích một mạch lên sáu trăm điểm. Hai người họ tham gia cuộc thi trao đổi học sinh, Tôn Thừa Hoan thi được 401, Lâm Hàn Hi thi được 412, cả hai đều không được chọn.
Ngày công bố thành tích, Mẫn Doãn Kỳ đến đến văn phòng hiệu trưởng tìm ông ấy để xin ông ấy có thể phá lệ cho Tôn Thừa Hoan được đi trao đổi.
"Không được." Tất nhiên thầy hiệu trưởng không đồng ý: "Quy tắc là quy tắc, em ấy không thi đậu thì không được đi, không thương lượng gì hết."
Mẫn Doãn Kỳ gật đầu, anh không quan tâm nói: "Vậy em đi qua đó."
Thầy hiệu trưởng không phản ứng kịp: "Đi đâu?"
"Cửu Trung." Mẫn Doãn Kỳ thản nhiên nói: "Em cũng tham gia cuộc thi, hơn nữa còn thi đậu."
"Vô lý!" Thầy hiệu trưởng giận dữ đập bàn: "Em là trụ cột của Nhất Trung mà bây giờ lại đến Cửu Trung thì còn ra thể thống gì nữa? Tuyệt đối không được đi!"
Mẫn Doãn Kỳ nói: "Em thi đậu, tại sao lại không được đi?"
"Đây là vấn đề đậu hay không đậu sao?" Thầy hiệu trưởng tức giận nói: "Với hoàn cảnh học tập đó của Cửu Trung thì làm sao em có thể quen được hả? Hơn nữa em còn vì một nữ sinh! Em đến trường để học hay đến để yêu đương? Tôi nói không được là không được, muốn đi thì kêu ba mẹ em nói chuyện với tôi!"
Mẫn Doãn Kỳ nghe vậy thì lấy điện thoại ra bấm một dãy số, sau đó đưa điện thoại cho ông ấy.
Thầy hiệu trưởng ngẩn người: "Em, em làm cái gì vậy?"
"Không phải thầy muốn nói chuyện với ba mẹ em sao?" Mẫn Doãn Kỳ nhìn ông ấy: "Đây là số điện thoại của mẹ em, để tránh lãng phí thời gian thì thầy gọi luôn bằng điện thoại em đi."
"..."
Cuối cùng thầy hiệu trưởng cũng nhớ tới người mẹ là ngôi sao có tư tưởng kỳ lạ của anh. Lần họp phụ huynh trước, ông ấy một mình đến tìm mẹ của Mẫn Doãn Kỳ để nói về tình hình học tập của anh, nhưng ngay từ đầu mẹ Mẫn không hề quan tâm việc này, bà ấy còn nói cho dù thi tốt thì được gì chứ, tìm được vợ chẳng phải tốt hơn sao.
Bà ấy còn cảm thán nói: "Tôi cũng không trông cậy sau này con mình có tiền đồ xán lạn, chỉ cần nó sống bình an, sau này lấy một người vợ xinh đẹp rồi sinh một đứa nhóc mũm mĩm, cứ hạnh phúc sống cuộc đời của mình là được rồi."
Hiệu trưởng nghẹn lời, không biết nói gì.
Sao lại có ba mẹ lạc quan như vậy chứ, cho dù có tiền cũng không thể tùy hứng vậy chứ, Mẫn Doãn Kỳ không bị dạy hư quả là một kỳ tích!
Hiệu trưởng không hề nghi ngờ, nếu mẹ Mẫn biết con mình đến Cửu Trung vì một nữ sinh thì chắc chắn không cần Mẫn Doãn Kỳ tự mình qua đó, bà ấy nhất định sẽ đóng gói anh chuyển qua.
"Hiệu trưởng?" Mẫn Doãn Kỳ thấy ông ấy im lặng thì lên tiếng nhắc nhở.
"Từ từ, để tôi cân nhắc một chút." Thầy hiệu trưởng đau đầu xoa xoa huyệt thái dương: "Em nhất định phải ở cùng một chỗ với nữ sinh kia à?"
Mẫn Doãn Kỳ "vâng" một tiếng, giọng nói lạnh nhạt: "Cô ấy không qua được thì em qua, chỉ đơn giản vậy thôi."
Thầy hiệu trưởng nhìn anh một lúc lâu rồi thở dài một hơi: "Được rồi."
Mẫn Doãn Kỳ gật đầu, nhận lại điện thoại: "Cứ vậy đi ạ, thứ hai em sẽ đến Cửu Trung."
Nói xong anh định rời đi.
"Quay lại quay lại, ai cho phép em đến Cửu Trung? Đưa Thẩm Thần cho bọn họ còn chưa đủ sao? Em còn muốn qua đó giúp một tay à? Tôi đào tạo các em hoàn toàn không dễ dàng gì, sao có thể cho ông già bên Cửu Trung đó lợi dụng chứ!" Thầy hiệu trưởng hừ một tiếng: "Tôi nói, tôi đồng ý để nữ sinh kia vào Nhất Trung."
Mẫn Doãn Kỳ sững sờ.
Thầy hiệu trưởng trừng mắt: "Nhưng hai em ở trường học phải chú ý một chút, nếu các em có hành động thân mật gì mà bị tôi bắt được thì tôi chắc chắn sẽ bị xử phạt theo quy định!"
Mẫn Doãn Kỳ im lặng hai giây rồi nói: "Cảm ơn hiệu trưởng."
*
Sau khi công bố thành tích, Tôn Thừa Hoan vô cùng buồn bã, cô về nhà ngồi luôn lên giường, lấy chăn bông cuộn cả người lại thành hình tròn.
Tôn Văn ở bên cạnh an ủi cô: "Chị, chị đã làm bài rất tốt rồi, còn tăng hơn hẳn hai trăm điểm, cho dù không được đến Nhất Trung thì cũng không sao đâu, anh rể nhất định sẽ không vứt bỏ chị."
"Ai quan tâm chuyện đó chứ." Giọng nói Tôn Thừa Hoan ong ong truyền ra từ phía chăn bông, cực kỳ xấu hổ nói: "Cmn, chị còn thua điểm Lâm Hàn Hi, mấy ngày nay cậu ta có chăm chỉ như chị đâu, vậy mà lại hơn chị những mười điểm!"
Tôn Văn: "... Có thể do cậu ta may mắn."
Chăn bông nhỏ xấu hổ tức giận vùng vẫy: "Dù sao chị cũng không còn mặt mũi gặp người khác nữa!"
Đột nhiên điện thoại Tôn Thừa Hoan vang lên.
Tôn Văn thấy cô nằm bất động thì lấy điện thoại giúp cô, cô ấy nhìn màn hình: "Chị, điện thoại của Mẫn Doãn Kỳ."
Chăn bông nhỏ không còn mặt mũi gặp người khác: "Nói chị không có ở đây!"
"Dạ." Tôn Văn gật đầu, nhận điện thoại rồi nói: "Chị nói chị không có ở đây."
Tôn Thừa Hoan: "..."
Mẫn Doãn Kỳ trực tiếp vạch trần: "Đưa điện thoại cho cô ấy."
Tôn Văn im lặng đưa điện thoại cho Tôn Thừa Hoan.
Chăn bông nhỏ run lên, sau một hồi thì bên trong mới vươn ra một cánh tay: "... Alo, trước hết phải nói là, tôi đã cố gắng hết sức rồi, tôi thật sự đã rất nỗ lực cho nên từ chối mọi lời đạo lý và công kích cá nhân."
"Tôi biết." Mẫn Doãn Kỳ nhẹ giọng nói: "Tôi không trách cậu, hơn nữa cậu đã được tuyển chọn, thứ hai nhớ đến Nhất Trung điểm danh."
"Cái gì?" Tôn Thừa Hoan xốc chăn lên: "Chẳng phải tôi không thi đậu sao?"
Mẫn Doãn Kỳ: "Tôi xem bài thi của cậu thì phát hiện có chỗ chấm sai."
"Thật không?" Tôn Thừa Hoan khó tin: "Cho nên tôi thật sự được hơn sáu trăm điểm?"
Mẫn Doãn Kỳ mặt không đổi sắc mà "ừ" một tiếng.
"..."
Tôn Thừa Hoan giống như đang nằm mơ, Mẫn Doãn Kỳ cũng không cho cô thời gian suy nghĩ, nói: "Ngày mai là cuối tuần, cậu có muốn ra ngoài không? Buổi tối ở trung tâm thành phố có bắn pháo hoa điện tử."
"Được." Tôn Thừa Hoan thuận miệng đồng ý nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ tới kết quả cuộc thi: "Khoan đã, sao tôi cảm thấy việc cậu nói sửa được lỗi sai hình như không được thực tế lắm?"
Mẫn Doãn Kỳ không trả lời, anh im lặng hồi lâu rồi nói: "Không còn nhiều thời gian nữa, cậu đã chuẩn bị xong chưa?"
Tại sao lại nói lạc chủ đề thế nhỉ, Tôn Thừa Hoan hơi nghi ngờ hỏi: "Chuẩn bị cái gì?"
"Ngày mai cậu sẽ biết." Mẫn Doãn Kỳ nói xong thì cúp máy.
Tôn Thừa Hoan khó hiểu.
Chuyện quỷ quái gì đây?
Tôn Văn nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ thì kích động nói: "Chị, ngày mai hai người muốn đi xem pháo hoa sao?"
"Phải." Tôn Thừa Hoan cảm thấy không có gì hiếm lạ: "Là pháo hoa điện tử, có gì đẹp chứ?"
"Pháo hoa điện tử thì sao chứ? Nghe nói thành phố đã chuẩn bị rất lâu đó, nói là để làm nóng bầu không khí cho năm mới." Tôn Văn không phục: "Gần đây lớp tụi em có rất nhiều người muốn đi xem, còn có người muốn nhân cơ hội này để tỏ tình."
"Tỏ tình?" Tôn Thừa Hoan bỗng nhiên nghĩ tới.
Tôn Văn: "Sao vậy?"
"Chị biết cậu ta muốn làm gì rồi..." Tôn Thừa Hoan thì thầm.
Qua lời nhắc nhở của Tôn Văn, cuối cùng cô cũng hiểu được ý của Mẫn Doãn Kỳ.
Trước kia khi anh theo đuổi cô, anh nói sẽ cho cô thời gian suy nghĩ.
Mà vừa nãy anh có nói, không còn nhiều thời gian nữa.
Có nghĩa là, anh sắp chính thức tỏ tình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com