2
"Anh...anh..."
Tôi lắp bắp...lùi sát lại bức tường...
"Nhát gan..."
Người đó thắp một nén nhan ở giữa phòng. Giờ tôi đã thấy đỡ tăm tối hơn nhưng vẫn sợ
"Ta không chiếm tiện nghi của ngươi đâu mà lo..."
Người đó nhìn tư thế bắt chéo hai tay trước ngực của tôi, khinh bỉ nói
"Vậy anh kêu tôi đi theo anh làm gì?"
Tôi hỏi một cách đầy nghi ngờ
"Tôi cần cô giúp"
Người đó nhìn tôi chăm chú, nhờ có ánh nến, tôi đã nhìn rõ được khuôn mặt của người đó...là một mỹ nam nha. Nhưng mà, một mỹ nam, lại cần tôi giúp điều gì??? Đêm hôm khuya khoắt, lẽ ra tôi nên chăn ấm nệm êm, tại sao lại theo anh ta đến đây? Chỉ biết, một lực hút vô hình nào đó, khiến tôi đi theo anh ta một cách vô thức
"Anh...là người hay ma?"
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, làm mỹ nam có chút xấu hổ...nhưng anh ta đã lấy lại khí khái nam nhi ban đầu, còn hỏi ngược tôi
"Thế cô nghĩ chúng ta vào đây bằng cách nào?"
Tôi nghĩ nghĩ một chút, rồi gật gật, rồi lại nhìn anh ta,rồi lại tặc lưỡi
"Tiếc thật,anh cũng thật đẹp trai..."
Anh ta gầm gừ, rồi chỉ cho tôi nhìn vào góc phòng...nói..
"Tôi chết..ở đó.."
Tôi trợn mắt nhìn anh ta. Bỗng dưng, đầu tôi thật nhức, và rồi...tôi không biết gì nữa
***
Sáng hôm sau, lờ mờ tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trước căn phòng đó. Cảm thấy sợ hãi. Giấc mơ đêm qua, là thật sao?
Anh ta, người muốn tôi giúp...là thật?
Mồ hôi từng giọt trên trán. Gió lạnh buổi sáng thổi qua...làm tôi rét run, ba chân bốn cẳng chạy về phòng, nhảy lên giường trùm kín chăn...Mọi người vẫn chưa thức.
Tôi nằm co ro, xâu chuỗi sự kiện vừa xảy ra đêm qua. Hóa ra, người đã chết trong căn phòng đó, là một nam nhân, hơn nữa, là bị hại chết
"Này..."
Có cánh tay chạm vào người tôi
"AAAAAAAAAAAAAA"
Tôi hét lên, giấu mặt vào gối
"Ngươi vẫn chưa đi sao?"
"Kim t/b,mày bị ma nhập à?"
Là tiếng nói của Jimin, nó giựt cái gối khỏi tay tôi, ngồi phịch xuống giường, ão não nói
"Tao không muốn đi tập thể dục đâu"
À, ra là việc tập thể dục đại diện của phòng chúng tôi, vốn là tất cả mọi người đều phải xuống sân tập, nếu không, sẽ có người kiểm tra, cả phòng sẽ bị trách phạt, nhưng phòng chúng tôi đều là nhưng kẻ lười biếng. Thế nên, mới có cái chuyện phân công đi tập thể dục như thế này đây
Ão não là thế, nhưng Jimin vẫn lôi tôi vào phòng vệ sinh, đánh răng sạch sẽ, rồi nói với tôi
"Ngươi chậm chạp quá, ta ra trước mang giày đây"
Tôi âm ừ qua loa rồi lại tiếp tục đánh răng, nhìn vào gương, tôi suýt đánh rơi cái cốc uống nước. Mà không,cái cốc rơi rồi, nước bắn tung tóe lên sàn
Tôi ngó ra ngoài, phù, may mà mấy đứa bạn vẫn đang ngủ không biết trời trăng gì
"Sao anh lại ở đây?"
Tôi hỏi, nam nhân đứng trước gương cười cười, nụ cười của hắn cũng thật mị hoặc. Tôi quay đầu đứng đối diện hắn, nhìn hắn thật kĩ. Đúng rồi,hắn không có chân, hiện đang lượn qua lượn lại trước mặt tôi
"Tôi luôn ở bên cô thôi..."
Hắn nói, câu nói này của hắn làm tôi phun hết đống bọt trong miệng ra, nam nhân nhanh nhẹn né qua một bên, phủi phủi chéo áo. À, hắn bận bạch y, trông rất giống kiểu người Trung Quốc xưa, tôi cũng thấy lạ kì, đây là thời đại nào mà hắn lại mặc chiếc áo rất không hợp thời đó.
Như biết tâm tư của tôi, hắn vò tóc, ngượng ngùng nói
"Áo này người ta đốt lên cho, nên tôi lấy mặc.."
Tôi à lên một tiếng, rồi tranh thủ súc miệng thật nhanh, lau mặt qua loa rồi kéo hắn ra ngoài. A,tôi chạm được vào áo hắn này, cũng thật kì lạ...
Ra cửa, tôi thấy Jimin đang ngồi ở đó,nó nhìn tôi chằm chằm
"Mặt ngươi sao tái nhợt vậy, đi lẹ lên kẻo trễ"
Tôi đi theo Jimin, nam nhân thì đi sau tôi, hắn nói
"Tôi tên Jung Hoseok, sinh viên năm nhất trường đại học X. Thật ra căn phòng đó là của chị gái song sinh của tôi. Tôi thường ghé qua phòng chị ấy đọc sách, nó thực yên tĩnh..."
Tôi gật đầu với hắn, thầm đồng ý, hắn cũng thật sự rất đẹp, tóc hắn rất dài, nhìn qua, trông hắn rất giống nữ nhân,nhưng khí chất hắn lại toát lên một vẻ lạnh lùng mà mạnh mẽ của nam nhân, nhưng cũng rất dịu dàng
"Đêm đó chị tôi ra ngoài cùng bạn. Tôi ở lại phòng chị ấy chờ. Chờ mãi đến tận khuya. Nhưng mãi không thấy chị ấy về...trong lòng thực sự thực lo lắng. Đang ngồi đợi...bỗng có tiếng gõ cửa. Một người đàn ông tiến vào phòng...không nói không rằng...đè mạnh tôi xuống..."
Tôi trợn mắt,lẽ nào...
"Hắn tìm mọi cách để cưỡng đoạt tôi...nhưng tôi vốn là nam nhân...tôi dùng hết sức chống cự...và bị hắn đá mạnh vào người...hắn đánh tôi...thật sự rất đau..."
Tôi nghe Hoseok nói, trong lòng thầm run lên mấy đợt
Tôi quay lại nhìn Hoseok, thì thấy hắn biết mất tự lúc nào, mặt trời cũng lên, sáng chói cả một góc sân. Có lẽ, Hoseok sợ ánh sáng, chắc hắn đang nấp đâu đó.
Câu chuyện của hắn cũng thật ly kì, làm tôi vừa có cảm giác mơ hồ, vừa đau lòng thay cho hắn
Nhưng mà, trong thâm tâm tôi cũng nửa tin nửa ngờ, rằng tại sao lại ứng lên trên người tôi? Tại sao hắn lại chọn tôi mà không phải ai khác?
"Vì cô là người tôi kiếm tìm"
Câu nói đó lại vang lên bên tai tôi làm tôi thoáng run rẩy một hồi, nhìn quanh quất xem hắn đang ở đâu
Jimin ở bên cạnh nhìn tôi đầy nghi hoặc
"Sáng nay mày rất lạ. Nói,có phải đã nhìn trúng được vị công tử nào phải không?"
Tôi liếc nó một cái ai oán đáp
"Ở cái chốn quân sự heo hút lại nhàm chán này, xuất hiện một vị công tử để ta nhìn trúng sao ? Jimin ơi là Jimin, mày cũng thật là sáng tạo quá đi"
Nó nhìn tôi cười cười, rồi khoác vai tôi chạy ào ra chỗ tập thể dục, quơ quào vài cái động tác, rồi lại đến căn tin, mua đồ ăn sáng cho cả phòng. Ăn sáng cũng thật đạm bạc, một hộp bánh ướt với vài cọng rau, thêm một ít chả, chan thêm ít nước mắm, thế là xong bữa sáng.
Quay qua lấy miếng giấy lau miệng, mới thấy hắn đang ngồi cạnh tôi, dựa vào thành giường. Tôi suýt ngã nhào xuống sàn, may có hắn nắm chặt lấy cánh tay
"Cô cũng thật yếu bóng vía, hỡ chút là giật mình, cô phải tập cho quen, vì tôi sẽ ở cạnh cô, cho đến khi...chuyện của tôi được giải quyết..."
"Thật ra, chuyện anh muốn tôi giúp là chuyện gì?"
Tôi thắc mắc
"Tôi muốn cô...tìm thấy xác của tôi..."
Lần này thì tôi ngã thật, xoa xao cái mông vừa đau vừa lạnh, tôi ngước mắt nhìn hắn ai oán
"Đã lâu như vậy rồi, xác của anh có còn không chứ, nhưng mà tôi biết tìm ở đâu?"
Hắn nâng tôi dậy, đặt lên giường. uhm, tư thế cũng hơi mờ ám, tôi nhìn quanh, mấy đứa bạn đi ra ngoài dạo chơi cả, sáng nay bọn tôi được nghỉ, chiều mới học. Trong phòng chỉ có tôi với hắn. À, tôi có hơi đỏ mặt chút. Tay hắn nắm lấy eo tôi, mặc dù tôi không cảm nhận được hơi ấm từ hắn. Nhưng mà, tim tôi chợt nảy lên một nhịp, ôi mẹ ơi, đừng nói là tôi..
"Tôi không đi ra ngoài đó được..."
Hắn chỉ về phía cửa sổ, nơi đó có căn nhà kho bỏ hoang
"Tôi cảm thấy thân xác mình đang ở đó, tôi cần được siêu thoát"
Tạm thời bỏ đi những suy nghĩ không đúng đắn cho lắm với hắn, tôi nhìn về phía nhà kho, nơi đó bỏ hoang, trước giờ không ai dám vào, bây giờ tôi muốn vào, mà lại đi một mình, cũng có chút sợ
"Anh không vào được đó sao?"
Tôi hỏi hắn
"Gần cửa có dán mấy lá bùa, mấy lần tôi muốn vào đều bị đánh bật ra, toàn thân đau đớn"
"Anh chờ tôi một chút"
Nói rồi, tôi lấy cái chăn trùm lên người hắn quấn mấy vòng chỉ chừa đôi mắt, hắn nhìn không nói nên lời
"Đi một mình hơi sợ, có cái này, anh không lo bị mặt trời chiếu vào đâu"
Tôi đập vào vai hắn, tự hào nói
Hắn lôi cái chăn ra, nhìn tôi cười hiền, chỉ vào góc tường, nói
"Cho tôi mượn cái ô kia là được rồi, bó như vậy trông thật quá khoa trương đi"
Tôi gãi đầu, đỏ mặt, càng nhìn càng thấy hắn xinh đẹp
"Cô không sợ tôi chút nào, cũng làm tôi đỡ áy náy"
Hắn cầm dù trên tay, lượn đi bên cạnh tôi, tôi sợ mọi người thấy cây dù tự bay nên cũng nắm hờ cán
"Thật ra có sợ, nhưng anh không có làm hại gì tôi, với tôi cũng cảm thấy mơ mơ thực thực"
Hắn dừng lại nhìn tôi, nụ cười thực dịu dàng, lại có chút thống khổ. Chúng tôi đang tới gần hơn cái nhà kho bỏ hoang đó. Bây giờ cũng hơn mười giờ sáng rồi, nhà kho vốn vắng vẻ, nay lại càng thêm vắng vẻ. Cỏ mọc um tùm chắn cả lối đi, tôi bảo hắn đứng chờ đấy để tôi gỡ mấy lá bùa ra
Đang định gỡ thì nghe tiếng quát
"Làm cái gì đấy?"
Quay người lại, là lão bảo vệ quân sự, lão khá là hắc ám, còn có tin đồn lão có máu ba lăm. Tôi chảy mồ hôi hột, nắm chặt áo, nói
"Dạ, con tò mò chút..."
Rồi tôi chạy biến đi
***
Tui ếm chap này hơi lâu hehe :3 mong mn vẫn ủng hộ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com