Chương 9: Hoàng hôn đêm
Góc nhìn của chương: Góc nhìn thứ 3
Thiết lập nội dung: Trên mặt biển đen, có hoàng hôn đỏ rực. Trong tâm hồn kẻ lang thang, có một cái tôi đang rỉ máu.
Tóc em như tóc mây, nó xù lên bồng bồng và rối bời. Em tựa người bên cái khung cửa sắt, mi em nặng trĩu, chớp chớp.
"Tóc rối vậy, sao không chải đi?"
"Tóc rối, còn có thể gỡ. Tâm rối, thì gỡ làm sao được."
_______*✿❀ ❀✿*_______
Hôm nay là một ngày se lạnh, cái lạnh của những ngày cuối hè có chút khác biệt, như thể vương chút hơi ấm tàn dư trong từng hơi thở, từng tán cây xanh ngắt hay từng vạt nắng vàng ươm còn vui đùa trên những con đường.
Gã châm điếu thuốc, hít một hơi rồi thả ra ngoài những làn khói muộn phiền. theo gió quấn lấy mái tóc của em. Hôm nay em thật lạ, trong em đẹp hơn nhiều dưới mái trời thiên thu, em trong trẻo như thuỷ tinh, khiến đâu đó thật sâu trong trái tim đen đúa của gã trở nên sợ hãi hơn hẳn.
- Hôm nay trong nhóc có vẻ vui?
Phải, em trong có vể tươi tỉnh hơn thường ngày, khi nụ cười của nàng như gió như mây, như làn khói từ điếu thuốc tàn. Nhìn ngắm nó, cứ sợ rằng nó chỉ là một phút mơ màng.
- ừm, hôm nay là một ngày đặc biệt!
Gã sửng lại một chút. Tâm hồn của một người đàn ông như cảm nhận được điều gì đó.
Gã biết điều gì đó...
Nhưng gã không có câu trả lời cho sự đau đớn này.
Em ôm lấy cơ thể tồi tàn của mình, rơi tự do vào vòng tay của bờ cát vàng, tận hưởng làn gió mát rủ rỉ bên tai em và sóng xanh vồ vập. Em cười khúc khích, kéo theo cả gã ngã nhoài một cách tinh nghịch. Một hình ảnh hạnh phúc lạ lùng và chưa bao giờ gã được chứng kiến trong đời, nó như hơi thở muộn màng của mùa hè thổi vào khe phổi của gã, mang ấm áp gửi nhờ đến trái tim
Dòng nước biển vội vã chạy qua cơ thể cả hai, chen chúc và hối hả vào con đường cát dài thăm thẳm. Trên mặt nuớc xanh biếc, gợn lên những cơn sóng nhấp nhô như những nàng thiếu nữ của đại dương. Gió hôn lên ngọn sóng còn nắng thì hôn lên tóc nàng. Chốc chốc lại rộn ràng tiếng ca lũ chim lạ nào đó, chốc chốc lại ríu rít tiếng đám trẻ chạy băng băng rủ nhau thả diều. Ồn ào là thế, những ngón tay em lại lặng yên dựa vào mu bàn tay sần sùi và khô ráp của người đàn ông nọ.
Như thế thôi, lòng em đã yên bình đến lạ. Có lẽ vì em đã quen với sự hiện diện của gã, tuy ngắn ngủi, nhưng nó chính là sự kết nối của những con người lang thang.
- Anh biết không, người ghê tởm chính bản thân mình không thể thích chính mình, cũng rất khó để đối xử tử tế với chính mình.
"Bên trong chúng ta...vụn vỡ như thế nào?"
Gã lắng nghe lời em như lắng nghe một lời nguyền câm lặng, gã không thể thốt nên lời, cũng thể dặn lòng mình phớt lờ đi. Gã lờ mờ nhận thức được, cảm nhận được, nhưng cũng chẳng thể thấu được điều gì. Ký ức gã như tán gây dại mọc um tùm, xào xạc đâu đó xa xăm hình ảnh của đứa trẻ nhỏ chôn đôi chân mình dưới lớp bùn lầy tanh tưởi.
"Không một ai trong hai ta được nghe câu hát thời thơ ấu nhỉ?"
- Chỉ là, tôi muốn một lần chiều chuộng bản thân tôi, chiều chuộng đứa trẻ nhỏ trong tôi. Vì sau hôm nay, có lẽ tôi sẽ chôn vùi chính mình mãi mãi
- Vậy là em quyết định rồi sao?
- Phải, thà rằng vùng vẫy để sống còn có cảm giác mình đã từng sống...nhỉ?
Gã cười khẩy, lục lọi trong cái túi quần bao thuốc đã hết đâu đó hơn nửa bao.
- Mẹ, ướt hết rồi.
Bao thuốc lá vì sự ngỗ nghịch của em vài phút trước mà đã dính nước, cả cơ thể của gã cũng vậy. Nhưng gã không muốn mắng chửi em, chỉ đơn giản là cảm thấy bức rức không thể tả được thành lời.
- Cũng tốt, đừng có hút nữa thì hơn.
- Nhóc hài thật, không thể tử tế với chính mình nhưng lại sợ tôi sống ít hơn em sao?
Em xoay người, tai em áp vào bờ cát nghe những mạch biển ngầm cuồn cuộn, tâm hồn em cũng run lẩy bẩy. Y/n đặt tay lên khoan ngực của Wooin, ngực gã ấm áp, phập phồng theo nhịp đập của trái tim. Lúc này đây em cảm thấy thật tò mò, em không biết trái tim của người đàn ông này có nhiều vết xước không, có đang rỉ máu hay có nhuốm chàm như em không?
Gã cảm thấy có chút kì lạ, nhưng hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của em như một liều an thần nhẹ, an tĩnh hòa mình theo hơi thở của chính mình.
- Tôi không biết, chỉ tự dưng nói vậy thôi.
- Vậy sao?
- Phải
- Sự thật à?
- Chắc vậy
- Nhóc không thành thật chút nào nhỉ?
Đều là người châu Á, và có lẽ là người Hàn, nhưng gã luôn có cảm giác em không hoàn toàn cùng một dòng máu dân tộc với gã. Thật sự mà nói, làn da trắng mờ nhạt, hiện rõ những đường gân xanh lấp ló dưới lớp da ấy không hoàn toàn phổ biến đối với người châu Á và đặc biệt là với người Hàn hay Trung. Sóng mũi của em thon và cao, đôi mắt sâu hút...
- Em không hoàn toàn là người châu Á nhỉ?
- Tôi là người lai, người ta hay nói tôi lai với dòng máu Ăng Lê...dòng máu của người Âu
- Vậy em là người lai Hàn và Âu?
- Không, ba tôi là người Trung Quốc lai, mẹ tôi là người Nhật. Có lẽ cái sự ban phát hiếm hoi nhất mà tôi may mắn được nhất chính là một phần nào đó ngoài hình từ ông nội, vì ông ấy là một người Pháp. Một người đàn ông lịch lãm và lãng mạn nhất quả đất này, họ hàng tôi nói về ông như thế.
Môi em mấp máy, cái bờ môi phiếm hồng nhợt nhạt nhưng phản phất mùi ngòn ngọt như vani và sữa, chắc hẳn là em đã dùng son dưỡng mà gã ném cho em mấy ngày trước. Gã cảm nhận hơi thở ấm nóng phả vào làn da của mình, hơi thở của em cũng có mùi thơm thơm ngọt, cái hương thơm cuộn giữa dâu và mật ong như vuốt ve cái tính đực của gã. Những xúc cảm rạo rực bùng phát mạnh mẽ trong ngực của gã cho gã biết gã ham muốn người phụ nữ nhỏ bé trước mặt này như nào. Dù trong có vẻ luộm thuộm và kém hấp dẫn, nhưng Wooin không thể phụ nhận rằng tính nữ trong em khiến cái bản năng hoang dại trong gã gào rú lên dữ dội như một con quái vật điên cuồng, và gã phải kiểm soát lại nó.
Gã cuối đầu xuống vân vê những đầu ngon tay của em, tay em mềm mại và đầy những vết sẹo mờ, gã tự hỏi liệu những vết sẹo đó nứt ra thì liệu máu của em có cái mùi thơm như hơi thở của em không. Rồi cứ thế gã di dần đôi mắt xảo trá khốn nạn của mình lên ngực em, cặp ngực em trong nhỏ nhắn nhưng có vẻ căng đầy và tròn trịa, hơi thở gã nóng rực, tim gã thắt lại. Gã vò mớ lí trí trong đầu mình để tự nhắc bản thân, nhưng cơn nhức nhối dưới háng gã thì không. Thật tệ!
- Wooin.
Em gọi tên gã, và chết tiệt, giọng em cũng ngọt ngào không kém gì, gã cũng đã hơn tháng nay không tìm đến phụ nữ. Gã không thể tìm được ai, không ai khiến gã khao khát cắn xé và trêu chọc như em...gã như phát điên lên vậy.
- Wooin à!
Em lại gọi tên gã, em vòng tay qua cổ gã, đan bàn tay vào mớ tóc đen dày của người đàn ông đối diện mình rồi kéo người ấy xích lại gần mình hơn đôi chút. Hơi thở gã như rực lửa thổi vào cổ em khiến sóng em run lên vì tê dại, châm chích cảm giác ngứa ngáy lạ lùng từ trái tim. Em biết, tính đàn ông của gã đang cuồn cuồn vì cơ thể em, và có lẽ em cùng đang cảm thấy sự đê mê từ cơ thể của mình...một tín hiệu phát ra như nói rằng em cần gã vậy.
Gió điều hiu, thổi cho mái tóc em xù lên trên nền cát, như những đám mây lụa phấp phơi giữa cái đồng nào đó. Gió biển thơm mùi mằn mặn, mùi cá tươi, mùi lá cây và những cái bè mục chỗ những người đánh cá. Em thích điều đó, còn gã thì không.
Vươn tay ra vòng qua người em định sẽ chạm vào mái tóc thơm mùi tử đinh hương, mùi của loại dầu gội mới mà gã đã mua cho em. và vứt đống sữa tắm rẻ tiền của em vào thùng rác, chết tiệt, cái mùi dầu rẻ tiền ấy khiến gã phát ngán.
Gã lại vô tình chạm vào ánh mắt em. Ánh mắt em dịu dàng hơn, cùng không còn cái vẻ tuyệt vọng chờ đợi và thoi thóp nữa, Mắt em như được gió biển thổi vào một hòn lửa, xinh đẹp vẻ tươi tắn của một thiểu nữ có chút rụt rè. Trong em như đóa hoa dè dặt nở.
- Em như thể sẽ hôn tôi vậy.
- Nhưng tôi quên cách hôn rồi!
Em cười lém lỉnh khiến cái cơn đói chết tiệt của gã cào xé nơi cổ họng. Gã gầm gừ kéo em lại gần mình.
- Như thế này!
Gã mớm lên cánh môi em rồi thâm nhập lưỡi gã vào trong. Em rùng mình, và mắt em từ từ nhắm lại khi cảm giác ấm nóng lạ lẫm bắt đầu làm người em nóng lên. Cảm giác thích thú xa lại, và dữ dội đến mức làm em có chút hoảng nhưng cảm giác sung sướng kỳ lạ đó nhanh chóng cuộn lên, môi gã di chuyển trên miệng em, nhào nặn môi em bằng cơn khoái lạc mãnh liệt. Lưỡi gã chạm lưỡi em, và em như e thẹn đáp lại, đón chào sự xâm nhập của gã bằng cái chạm dịu dàng của riêng em. Cảm giác kích thích đáng sợ nổ bùng trong người em, vùng cháy bên trong cho đến lúc trái tim em nện thình thịch vào lồng ngực.
Em bấu víu vào tâm lưng rộng lớn của gã, mồ hôi rỉ ra khiến vài sợi tóc em bết lại trên cắt. Nhưng chẳng sao, gã cứ thể thả em ra, bàn tay to lớn siết chặt đau đớn trên eo em, và một âm thanh trầm đục thô ráp thoát ra từ cổ họng gã. Thế rồi gã luồn tay qua đùi em, kéo em sát lại.
Bên trong chúng ta...khao khát như thế nào?"
- Phải làm sao đây....
Họ nằm cạnh nhau, đôi tay níu lấy nhau trong mê cung vô vọng, hôn lấy nhau, thương lấy nhau và làm tình cùng nhau...Nhưng gã và em đều chẳng là gì của nhau, gã hiểu điều đó và nó như một cái búa nện thùm thụp những nhát đau đơn vào lồng ngực gã. Gã không hiểu những xúc cảm mới mẻ chảy trong huyết quản mình, hay những hình ảnh lạ lùng đôi mắt mình, nhưng gã biết chỉ có thể thì đứa trẻ trước mắt mới có thể an toàn trong tầm mắt của gã. Gã không dám đánh cược...gã không thể!
Chua xót và cay đắng làm sao!
"Bên trong chúng ta...thổn thức như thế nào?"
_______*✿❀ ❀✿*_______
CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2024
Thật ra tui cũng không ngờ là mình đẫ bỏ bê cái bộ này lâu tới vậy ấy, bỏ lâu quá lại có chút không nỡ với những bạn đọc đáng yêu, thế là nhân dịp năm mới này Cú đã đăng một chương mang âm hưởng xót xa và nhẹ nhàng đến các bạn đây.
Chúc các bạn đọc vui vẻ nhé!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com