Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

¹

"Mình anh với trăng vương bên thềm..."

White ngồi ngoài hiên, tựa lưng vào thành ghế gỗ, tay khẽ vuốt ve Mây chú chó trắng muốt đang lim dim ngủ dưới chân anh. Trăng tối nay tròn như quả cam treo trên trời, ánh sáng dịu như lớp sữa rót lên mái ngói cũ. Gió thổi mát lạnh, khẽ lùa vào cổ áo, nhưng chẳng lạnh được lòng người đang nghĩ về căn nhà phía sau lưng mình , nơi có tiếng cười, có ánh đèn vàng, có Ozin và Wizen.

"Nhớ ai hương tóc mềm..."

Trong nhà, Wizen đang nhảy chân sáo quanh chiếc bàn gỗ, đôi bàn tay nhỏ đong đưa bức tranh vừa tô xong. Ozin ngồi tựa cằm, ánh mắt dịu dàng dõi theo từng bước chạy. Cảnh tượng ấy khiến lòng White mềm đi một cách lạ thường. Hồi trước, anh từng nghĩ mình sẽ không làm chồng, không làm cha. Nhưng rồi có một hôm, có một cậu nhóc ngồi cạnh một đứa trẻ có làn da trắng muốt được đặt vào vòng tay anh. Từ khoảnh khắc ấy, mọi giới hạn anh tự dựng trong đầu bắt đầu đổ sụp.

"Để thấy không gian dài rộng thế..."

White từng nghĩ thế giới của mình chỉ có những buổi họp và chạy deadline , những bản nhạc jazz cũ kỹ, và những buổi tối im lìm. Nhưng từ khi có Ozin và Wizen, thế giới ấy hóa ra chỉ là một cái hộp nhỏ . Và bây giờ, nó đang mở ra, tràn đầy ánh sáng. Là tiếng Mây sủa khi thấy ai về đến cổng. Là tay Wizen vẫy gọi "ba White ơi!" trong trẻo như tiếng chuông. Là cách Ozin tựa lên vai anh vào tối muộn, tựa như nhắc nhở: " Em ở đây."

Mây lật người, thở phì phò, quẫy đuôi như hiểu cả vũ trụ đang yên giấc bên cạnh nó.

White cúi xuống, hôn nhẹ lên trán chú chó cưng, rồi nhìn vào bên trong nơi Ozin đang ngoái đầu nhìn ra, nhoẻn cười như một ánh trăng dịu khi màn đêm buông xuống.

____________________

Vẫn chưa biết nên viết gì , nên đăng tạm chương này trước


Mọi người muốn theo kiểu đời thường hay văn phong kinh dị vô hạn lưu ( tui đang có hứng với hai thể loại này )

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com