Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

u

thuận vinh đứng trước cổng nhà chuẩn bị đi bộ đến văn phòng công chứng, tối qua cậu đã ngủ rất ngon nhưng từ lúc thức dậy lại thấy đầu mình đau như búa bổ, biết thế không uống rượu nhiều, thuận vinh thầm nghĩ, chỉ mong hôm qua cậu sẽ không nói cái gì đó nhục nhã trong lúc say, nếu không thì thuận vinh sẽ sớm đào hố chôn mình trước khi gặp viên hữu ở chỗ làm thôi,

mà chưa cần đến chỗ làm, người kia vừa nhắc đã đến. 

"hôm nay cậu đi làm trễ vậy?" viên hữu đứng trước nhà thuận vinh, cười cười. nhà anh với nhà cậu vốn gần sát nhau như thế này, nên hôm nào thuận vinh cũng đi sớm thật sớm để tránh mặt viên hữu, làm cùng ba tháng mà anh mới gặp cậu được tầm đâu bốn năm bữa trên đường đi làm. 

như chợt nhớ ra gì đó, viên hữu lại hỏi, "cậu sáng nay đã uống nước giải rượu chưa?"

"rồi," thuận vinh gãi đầu cười gượng, "à về hôm qua, xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhé. bố mẹ kể tôi mới biết là cậu phải đưa tôi về nhà." 

"ừm, không có gì đâu," viên hữu ngăn mình không được nghĩ về buổi tối tệ hại hôm qua, vẫn thản nhiên trêu chọc thuận vinh, "tôi biết thừa là cậu sẽ thế mà."

"cậu.." thuận vinh tính giở giọng mắng mỏ, nhưng lại ngay lập tức trở về trạng thái ngượng ngùng ngay, "mong là hôm qua tôi không làm gì quá quắc, hoặc có thì, cậu làm ơn quên đi nha."

"cậu không nhớ gì à?" viên hữu hơi bất ngờ, nhưng có chết cũng không muốn nói cho thuận vinh biết chuyện cũ. 

"không?" thuận vinh nghiêng đầu, "bộ có cái gì kinh khủng lắm à?" 

"cậu uống rượu xong cứ gặm gặm tay tôi rồi la làng 'tao là hổ' 'tao là hổ' gì đấy, làm phục vụ tưởng cậu bị điên nên hỏi xem có cần đưa hổ vào chuồng không." 

cũng may viên hữu tự cho là tài nói dối của mình rất giỏi, ngay lập tức bịa ra một chuyện kì quặc nào đấy ứng xử với câu hỏi của thuận vinh, nhưng khổ vừa nói được một câu liền bị cậu rượt từ đây đến văn phòng công chứng luôn, hơi mỏi chân nhưng không phải lo trễ làm. 

_

lượng công việc của tuần này cũng đã giảm bớt nhiều phần, chiều nay thuận vinh được về sớm vì không phải tăng ca, coi như sếp cậu còn có lương tâm. nhìn chằm chằm cái cửa được hé mở cho chủ nhân nó chuẩn bị vọt về nhà, thuận vinh suy nghĩ có nên rủ viên hữu đi ăn cùng một bữa không, dù sao thì anh đã mua đồ ăn trưa cho cậu ba tháng hơn rồi, và cả chuyện hôm qua cậu làm phiền anh nữa, thuận vinh nghe kể thôi cũng đủ nổi da gà,

thôi kệ, coi như là chuộc lỗi với toàn viên hữu một chút.

lần đầu tiên cậu chủ động đi sang phòng làm việc của viên hữu mà không vì mấy cái lời nhờ vả vớ vẩn gì đấy của anh, thuận vinh thấy có hơi ngại, không biết đã lỡ đứng trước cửa phòng rồi thì có quay về kịp hay không nhỉ.

đang phân vân thì toàn viên hữu mở cửa, điệu bộ thong thả, nhìn là biết chuẩn bị tan làm. hai khóe mắt anh hơi giật giật khi thấy thuận vinh đứng đơ như trời trồng ở đó, mất năm giây tiếp thu mọi chuyện rồi lại bật cười,

"sang đây làm gì thế?"

"tôi..." thuận vinh ngập ngừng, đờ mờ tên này đừng có trưng cái nụ cười thiếu đánh đấy ra nữa coi.

"cậu làm sao?" viên hữu xoa xoa mái đầu đã sớm rối nùi của thuận vinh, như nhận ra được cái bối rối trong cậu mà nhướn mày, "hay cậu muốn tôi đưa cậu về tận nhà đây?"

"tôi không có, cậu im đi." miệng thuận vinh méo mó, quyết định chuộc lỗi ban nãy vừa đưa ra đã muốn rút lại. tôi thà về nhà ngủ cho xong!!

"chuyện hôm qua, tại," cậu ngập ngừng, "tại... nói chung là, tôi muốn mời cậu đi ăn một bữa, coi như xin lỗi vì đã làm phiền cậu."

"tôi chỉ hơi quê chứ đâu có sao." viên hữu bật cười thành tiếng, nhìn thuận vinh lườm mình muốn cháy mắt đến nơi càng muốn trêu chọc nhiều hơn, "nhưng cậu đã muốn đi ăn cùng tôi đến thế thì tôi đành phải đi thôi."
_

vì không ai đi xe nên hai người dạo bộ đến quán lòng nướng gần công ty. thuận vinh ăn ở đây nhiều đến mức gần như coi là khách quen, nhưng trước giờ cậu chỉ đi một mình, bây giờ ở cùng với viên hữu, thuận vinh chỉ mong không đồng nghiệp nào cũng chung hứng vô tình phát hiện, để rồi mai lại vác bản mặt méo mó đến văn phòng.

"ồ, thuận vinh đấy à," bà chủ nhìn thấy thuận vinh liền vui vẻ bắt chuyện, "con lại ăn như cũ đúng không?"

"dạ đúng rồi, nhưng bác cho con thêm một phần lòng nướng nữa ạ."

bác gái gật gật đầu, xong lại nhìn toàn viên hữu vẫn đang ngồi yên nãy giờ cạnh bên cậu, cười cười "ay chà, thuận vinh nay còn dẫn bạn trai đến cơ đấy, con nít con nôi gì nữa đâu, giờ lớn hết cả rồi."

"con đâu có," thuận vinh nguậy đầu liên tục, không thèm nhìn viên hữu đang dán ánh mắt đầy ý cười của mình lên cậu. nhưng thuận vinh không thấy, chứ bác chủ quán thì đã sớm nhìn thấu.

"thôi thôi bác đi làm đồ ăn cho con nhé, hai đứa hẹn hò vui vẻ." nói rồi, liền quay lưng vào quầy bán hàng, để lại một thuận vinh nửa ngượng ngùng, nửa bất mãn.

"cậu đừng để tâm, bác ấy cứ thích đùa vậy đấy." mất mười giây để thuận vinh quay sang giải thích với viên hữu, bộ cậu với anh đẹp đôi đến độ đó sao, cứ như thế này thì không ổn mất thôi.

"vậy hả?" viên hữu nhìn gương mặt đỏ lòm của thuận vinh chỉ muốn lại cắn một phát vào cặp má bánh bao, "tôi cứ tưởng cậu dẫn tôi đi ra mắt từ từ với mọi người xung quanh cơ."

"đồ điên," thuận vinh nhỏ giọng mắng mỏ anh, rồi lại quay sang nhìn đường nhìn xá khi mấy dĩa lòng nướng thơm phức được bày biện ra bàn. không nói chuyện, bà chủ sẽ không đẩy thuyền cậu với tên này nữa.

"ăn đi, cậu không ăn à," thuận vinh lúc này trông ngốc nghếch thật sự, viên hữu chỉ biết nhìn cậu rồi cười cười, mà anh đâu biết trông anh cũng chẳng khác gì.

"cậu đi mà ăn nhiều ấy," thuận vinh quay sang, thản nhiên cho một miếng lòng vào miệng, nhưng rồi cả người xém tí lại nhảy lên đụng nóc trời, "má ơi, nóng nóng nóng."

viên hữu nén cười, anh vịn cánh tay của thuận vinh lại ngăn cậu gào lên, đưa khăn ướt và nước cho cậu. "có sao không?"

thuận vinh cầm cốc nước lên, vừa uống vừa thổi phù phù. cậu không để ý là bàn tay viên hữu đang nắm lấy tay mình, nếu không thì giờ thuận vinh đã chết vì ngại chứ không phải vì cái miếng lòng nướng kia.

"sau này để ý một chút trước khi ăn," viên hữu thấy bộ dạng của người đối diện lại không nhịn được đóng vai anh người yêu dịu dàng, nhưng trái lại là vẻ mặt nhăn nhó của thuận vinh,
không có gì, cậu đang hít thở ôxi thôi.

hai người chăm chú ăn được một lúc lâu, thuận vinh mới cảm thấy mình ghét cái bầu không khí im lặng này vô cùng. hồi trước lúc nào cũng kể thật nhiều chuyện với nhau, à không, không được nhắc đến quá khứ nữa.

cậu thở dài, ngước mặt lên nhìn viên hữu cũng thấy ánh nhìn ấm áp của anh đang hướng về mình, thuận vinh thấy cả người hơi nóng nóng, "cậu có muốn uống gì khác không?"

"đừng là rượu với bia là được." viên hữu nhàn nhạt đáp.

"biết rồi," thuận vinh ngăn bản thân suy nghĩ về bộ dạng của bản thân lúc say, không biết đã làm gì ghê gớm hơn nữa để viên hữu sợ toáng như vậy. "vậy uống nước ép táo không, tôi đang thèm."

"đi ăn lòng nướng mà uống nước ép á?" khóe môi viên hữu giựt giựt, nhưng rồi nhận ra thuận vinh bảo cậu đang thèm, vậy thì phải uống thôi. "cũng được."

"bà chủ, cho con hai li nước táo." thuận vinh không để ý tới thái độ lòi lõm của viên hữu, chẳng phải anh bảo không uống rượu là được hay sao.

cậu lại tiếp tục ăn một miếng lòng to quét với tương ớt, nhưng rồi nhận ra viên hữu đã sớm buông đũa, khó hiểu nhìn người trước mặt.

"cậu ăn xong rồi đấy à?"

"ừm," viên hữu đáp, "cậu cứ ăn tiếp đi, tôi thấy no rồi."

"ăn cái gì mà yếu thế không biết, bảo sao cứ gầy nhom, năm năm trước hay năm năm sau tôi cũng chẳng thấy cậu tăng được cân nào." thuận vinh luyên thuyên, nhưng lại chợt dồn vào họng mình hai miếng salad để bản thân ngưng nói, sao cứ nhắc đến những chuyện ngày trước ấy nhỉ.

phù, may là viên hữu không để ý, anh chỉ cười cười đáp.

"chứ cậu ăn mẻ cả miệng mà cũng có mập chút nào đâu,"

"tôi mà không mập á? cậu nhìn hai cái má ú nu này xem," thuận vinh tủi thân, nói đến là lại tủi thân không muốn ăn chút nào, nhưng tại lòng nướng ngon quá nên cậu gắp tạm một miếng cho vào miệng thôi.

"đáng yêu mà."

thuận vinh thấy tai mình hơi ù ù, toàn viên hữu, toàn viên hữu lúc nào cũng dịu dàng như thế thì chắc cậu còn lâu mới có thể move on để tìm một người đàn ông khác tốt hơn,

tại còn ai tốt hơn anh ta được đâu cơ chứ.

"nước ép táo của hai anh đây ạ," thiếu niên trẻ bưng cái khay có hai li thủy tinh sóng sánh nước, thuận vinh đoán đây là con trai của bà chủ quán, nhưng tay chân cậu ta có vẻ hơi luộm thuộm,

vừa mới khom người đặt li nước thứ nhất lên bàn thấp, li nước thứ hai đã vô ý trượt khỏi cái khay, viên hữu thu tầm nhìn của mình, anh vươn người sang hướng đối diện, đẩy tay thuận vinh vào trong, để tay mình chắn cho cậu.

cái li thủy tinh rớt xuống, miểng văng tung tóe, có cái còn đâm vào bàn tay toàn viên hữu. thuận vinh ngơ ngác nhìn tình trạng bây giờ, rồi lại thấy cậu trai kia luống cuống xin lỗi, chạy vào trong lấy chổi dọn dẹp đống thủy tinh vươn trên sàn.

"tay cậu bị thương rồi kìa," thuận vinh nhìn toàn viên hữu chầm chậm rút tay ra khỏi cái chỗ trống kế bên cậu, hơi sốt ruột nói.

"không sao, tí nữa tôi về nhà xử lí sau cũng được," viên hữu cắn răng, "cậu cứ ăn cho xong đi kẻo đói."

"cậu đúng là đồ điên," thuận vinh lườm viên hữu rồi quay đi, đúng lúc cậu trai trẻ kia vừa dọn dẹp xong, đưa cho hai người một li nước ép khác, "quán có hộp sơ cứu không? cho tôi mượn."

"dạ anh đợi em một chút."

viên hữu trân mắt nhìn thuận vinh, thấy tay cậu cầm chắc bàn tay mình, "bộ cậu chỉ biết chơi ngu thôi à?"

"tôi đỡ cho cậu còn gì," giọng viên hữu nhào nhẹt, người ta vì thích đến mới giúp thuận vinh mà giờ còn bị cậu mắng.

thuận vinh nhận được hộp sơ cứu, không chần chừ mà kéo ghế sang bên cạnh viên hữu, "lần sau đừng làm thế nữa."

"tôi tự xử lí được mà." viên hữu rút cái tay hơi tê tê của mình lại, nhưng cổ tay đã sớm bị thuận vinh giữ chặt.

"cậu ngồi ngoan để tôi làm coi," thuận vinh nhíu mày, viên hữu chốc chốc lại ngồi im re, "chẳng bao giờ lo cho bản thân mình đàng hoàng cả."

cậu cố gắng sơ cứu một cách nhẹ nhàng nhất có thể, dùng khăn vải lau sạch xung quanh rồi băng bó vết thương cho anh. viên hữu nhìn người kia chăm sóc cho mình tỉ mỉ như vậy, nửa nén cười, nửa lại muốn la oai oái vì anh thấy tay mình nhức nhức.

cuối cùng viên hữu cũng nhận được sản phẩm hoàn thành của thuận vinh, một cái tay quấn băng gạc ngay ngắn. chứng nào tật nấy, viên hữu nhìn người kia thở phào liền muốn trêu chọc,

"tôi để thuận vinh cậu lo cho, được không?"

"không có lần sau đâu," hai tai thuận vinh đo đỏ, nhưng giờ cậu với viên hữu ngồi cạnh nhau, nên anh hoàn toàn có thể thấy rõ. thuận vinh ngại quá, dạo này cậu như thành kiểu người quả quyết nhất định làm bằng được rồi sau đó vài ba phút lại thấy hối hận ấy nhở.

"cậu uống nước đi này," viên hữu biết cậu ngượng ngùng, đưa cái li cho thuận vinh, cứu lại bầu không khí. "lúc nãy bảo thèm mà."

"bị cậu làm mất ngon đấy." thuận vinh lườm, giận dỗi huých nhẹ vào vai viên hữu.

"tôi xin lỗi," viên hữu cười cười, "sau này nhất định sẽ bù lại cho cậu, món ngon hơn cả lòng nướng." 

_

viên hữu đứng trước cửa nhà thuận vinh, nhìn người kia chuẩn bị quay hẳn vào trong, giở cái giọng buồn hiu nhanh nhảu nói, 

"ngủ ngon."

"ai làm gì mà trông thiếu sức sống thế?" thuận vinh bật cười, "chắc tại không được trả tiền nhỉ, thôi lần sau tôi lại cho cậu thanh toán mà, hôm nay tôi mời cậu một bữa."

được, quyền thuận vinh còn dám trêu cả anh cơ đấy. 

"không có gì, cậu vào nhà đi."

anh nói thế thôi mà thuận vinh vào nhà thật, viên hữu cảm thấy rất tủi thân. 

đứng được năm giây, viên hữu lại thấy một chỏm đầu xù lú đầu ra sau cánh cửa, thuận vinh vui vẻ vẫy tay với anh, "cậu cũng ngủ ngon nhé."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com