Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4 : ÁC MỘNG





Dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ, Trình Diệp Xuyên biết Cảnh Hoàn đã đến ranh giới bùng nổ, cậu lấy hết dũng khí mới thốt ra được mấy chữ: ""Đi... Đi đâu...""

""Hẳn là cậu không hy vọng mình chết ở ven đường chứ?"" Cảnh Hoàn đùa cợt nhìn Trình Diệp Xuyên, giống như đang nhìn rác rưởi bên chân vậy.

Những việc mà Cảnh Hoàn đã làm trước đây khiến Trình Diệp Xuyên không còn nghi ngờ gì nữa, nếu như tối nay Cảnh Hoàn muốn cậu chết, vậy thì cậu nhất định sẽ không còn sống mà xuất hiện vào ngày hôm sau.

Hàng mi Trình Diệp Xuyên rung động, chìa khóa cắm vào trong ổ khóa, thọt đi thọt lại mấy lần mới thành công cắm vào.

Cửa nhà chật hẹp liền mở ra.

Bụi bặm bám vào kẽ hở trên sàn nhà mấy năm dù có chà cách mấy cũng không sạch sẽ được, dọc theo bậu cửa sổ có một ván giường gỗ cũ kỹ, trên góc bàn bày sách cùng lò vi sóng, những chiếc đinh sắt rỉ sét được cố định trên bức tường xám xịt bong tróc, treo mấy bộ quần áo, chính là toàn bộ của cải của Trình Diệp Xuyên.

Mùi thuốc lá trên người người đàn ông tràn ngập trong không gian nhỏ hẹp, mang theo mùi vị xâm lược xa lạ không ngừng kí©h thí©ɧ thần kinh của Trình Diệp Xuyên.

Trái tim cậu đập mạnh, nhìn mặt đất chằm chằm, chỉ cần Cảnh Hoàn bước về phía trước một bước ép tới gần, ngoại trừ chiếc giường nhỏ thì cậu không còn nơi nào để lùi lại nữa.

Khoảnh khắc Cảnh Hoàn đóng chiếc cửa lại không một tiếng động đó, Trình Diệp Xuyên tựa như lại quay trở về trong cơn ác mộng.

m thanh khóa cửa rơi xuống cứ như khúc nhạc dạo cho sự khởi đầu của tội ác.

Cậu từng bị bao vây bởi một căn phòng u ám thế này, phải chịu đựng những vết thương rơi xuống mà đời này khó có thể quên.

Khi đó bọn họ cũng mới vừa trưởng thành, Cảnh Hoàn cứ như vậy phát điên mà mất khống chế, mang theo ý nghĩ trả thù cùng hành hạ, phát tiết tất cả oán hận lên trên người cậu. Buộc cậu phải lộ ra dáng vẻ phóng đãng nhất, chỉ còn lại cái miệng vô thức hé ra kêu khóc cầu xin tha thứ, cho đến khi hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, từ da thịt đến xương cốt rơi đầy những dấu vết bị ngược đãi.

Những năm về sau này, Trình Diệp Xuyên vô số lần nằm mơ thấy được những hình ảnh đó. Ác mộng thấu xương tựa như xuyên thấu qua bốn năm đó, một lần nữa ngông cuồng tấn công, sắc mặt cậu thê thảm từ xám xịt đến trắng bệch, chuẩn bị đón nhận bất kỳ chuyện gì có thể xảy ra.

""Cậu cho rằng tôi sẽ gϊếŧ cậu ở đây?"" Nhìn hàng mi run rẩy của Trình Diệp Xuyên, Cảnh Hoàn đột nhiên bật cười: ""Hay là cậu sợ tôi sẽ cᏂị©Ꮒ cậu ở nơi này?""

Cả người Trình Diệp Xuyên run lên một cái, đôi mắt ướt nhẹp hiện đầy vẻ sợ hãi, Cảnh Hoàn giễu cợt: ""Dáng vẻ bây giờ của cậu, cậu cảm thấy mình xứng sao?""

Cảnh Hoàn đưa tay phủi lên ga trải giường của Trình Diệp Xuyên một cái, một tay cởi nút áo âu phục, nhàn nhã ngồi lên.

Hai chân Cảnh Hoàn đan vào nhau, hắn ngẩng đầu nhìn Trình Diệp Xuyên đang hoảng sợ: ""Chúng ta đã bốn năm không gặp, coi như là người quen cũ gặp lại tán gẫu một chút, cậu đừng khẩn trương đến vậy.""

m thanh vô cùng ngả ngớn, biểu cảm của Trình Diệp Xuyên khó coi cực kỳ.

Cậu thà rằng Cảnh Hoàn giống như trước đây, trực tiếp chặn cậu ở trong góc rồi đánh cho một trận, hoặc là nổi giận đập bể hết đồ đạc trong phòng cậu, cũng tốt hơn là dùng loại âm thanh lạnh lùng này lăng nhục như hiện tại.

Giống như cột cậu vào một lưỡi dao bén nhọn, máu chảy cạn sạch chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.

""Người chị thân ái của cậu, Trình Diệp Vãn đâu?"" Giọng nói của Cảnh Hoàn thay đổi.

Cái chết của người chị Trình Diệp Ván chính là sự tồn tại đau đớn nhất ở cửa lòng Trình Diệp Xuyên trong suốt hai mươi ba năm qua. Nhưng Cảnh Hoàn không chút lưu tình cầm dao, hướng về phía vết thương mơ hồ hung hăng đâm thọc.

""Chị ấy... Không còn nữa..."" m thanh của Trình Diệp Xuyên nhỏ như hơi thở: ""Hai năm trước...""

""Không còn nữa?"" Cảnh Hoàn cố diễn vẻ kinh ngạc, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm trừ vẻ giễu cợt: ""Sao lại chết vậy?""

""Còn chưa chờ tôi đến hủy hoại cô ta, cô ta đã nóng lòng qua đời rồi."" Cảnh Hoàn nhướng mày, thở dài một hơi, giọng có chút mất mác: ""Đáng tiếc quá... Đáng tiếc...""

Vết sẹo của Trình Diệp Xuyên đã đầm đìa máu tươi, bị Cảnh Hoàn không chút lưu tình rạch ra một lần nữa. Trong hốc mắt cậu tràn đầy tia máu đỏ, siết chặt quả đấm nhìn về phía Cảnh Hoàn, đột ngột đến mức muốn tràn ra ngoài.

""Đừng nhìn tôi như vậy chứ, Trình Diệp Xuyên."" Cảnh Hoàn đột nhiên nghiến răng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt đỏ lên của Trình Diệp Xuyên: ""Hẳn là cô ta rất vui mừng vì đã tự tử sớm như vậy.""

Cảnh Hoàn thay đổi sắc mặt, nhìn Trình Diệp Xuyên không có bất kỳ dũng khí giãi bày, chỉ có thể khẩn cầu nhìn sang: ""Bất kể quá khứ đã xảy ra chuyện gì, chị ấy bây giờ đã không còn ở trên đời này nữa...""

Mi mắt Cảnh Hoàn cứng rắn chịu đựng, hốc mắt thâm thúy hạ xuống, tạo thành một vẻ phong tình hỗn tạp. Rất nhiều người khen ngợi đường nét ngũ quan đa lập thể như tạc tượng của hắn, nhưng mặt mũi Cảnh Hoàn vào giờ phút này lại dữ tợn đến mức muốn nứt ra.

""Cậu biết không, khi bố tôi tê liệt ở bệnh viện sắp chết, chị cậu Trình Diệp Vãn lại về nhà thu dọn hành lý. Ngày cô ta mang cậu chạy trốn, ngay cả bố tôi cũng không thèm nhìn một lần cuối cùng.""

""Về sau nữa, công ty nhà chúng tôi phá sản, tất cả tài sản cũng bị đóng băng đem ra đấu giá, những thứ còn thừa lại duy nhất chính là những thứ mà Trình Diệp Vãn đã chuyển nhượng trước đó.""

Giọng nói của Cảnh Hoàn đột nhiên phát ra một tiếng cười, giống như đang nói về câu chuyện của người khác: ""Đến cuối cùng, là tôi tự tay ký giấy từ bỏ điều trị, nhìn bác sĩ rút từng ống từng ống trên cơ thể bố tôi ra.""

""Bởi vì tất cả tiền bạc đều nằm trong tay Trình Diệp Vãn, tôi ngay cả năng lực cầm một phần tiền cũng không có.""

""Thậm chí tôi còn từ bỏ tôn nghiêm đi cầu xin cô ta, cầu xin cô ta mau chóng cứu bố tôi, cô ta lại nói hết thảy đều là tôi đáng đời."" m thanh của Cảnh Hoàn càng lúc càng trầm thấp, đột nhiên đứng dậy từ mép giường, hai tay bấu lấy bả vai Trình Diệp Xuyên, quăng cậu lên giường: ""Thế nên cậu nói cho tôi biết, một câu đơn giản cô ta chết rồi là có thể mang những gì tôi đã mất trở lại sao? Có thể không?""

Trình Diệp Xuyên đã không ngủ không nghỉ mười mấy tiếng, một miếng cơm cũng chưa ăn qua. Vào giờ phút này, cậu giống như một tờ giấy mỏng, không cần ra tay, một hơi là có thể thổi ngã cậu.

Xương sống gầy nhom trực tiếp đập vào mép giường, xương cốt va chạm với ván gỗ phát ra tiếng rêи ɾỉ, Trình Diệp Xuyên đau đến nỗi hô hấp cũng chậm lại, cảm giác cơ thể như bị gãy ra, còn chưa kịp phản ứng thì Cảnh Hoàn đã cưỡi lên trên người cậu.

Con mắt của Cảnh Hoàn như sắp nứt ra, tiếng gầm thét cũng trở nên khàn khàn: ""Tôi muốn cậu ghi nhớ cảm giác bây giờ, nhớ nỗi hận của cậu bây giờ! Nhớ mỗi một ngày của tôi trong bốn năm qua đã sống đau khổ ra sao!!""

Lực tác dụng lên cổ như kềm sắt, càng lúc càng tàn nhẫn chặn hết toàn bộ hô hấp của Trình Diệp Xuyên, đầu óc cũng bởi vì thiếu oxy mà trở nên mơ hồ, giữa cơn mông lung, dường như Trình Diệp Xuyên nhìn thấy Cảnh Hoàn khóc.

Mấy lão già đều nói người trước khi chết, sẽ nhìn thấy những người và những điều mình quan tâm nhất trong tâm trí.

Những hình ảnh trong quá khứ nối tiếp nhau ập đến, cậu hồi quang phản chiếu nhìn lại cuộc đời mình như một người ngoài cuộc.

Cậu nhìn thấy mình bị giam trong căn phòng khi còn bé, nhìn thấy rất nhiều người đá đấm mình, nhìn thấy mình vừa khóc vừa chạy thật nhanh.

Những hình ảnh trôi qua rất nhanh, nhưng nỗi đau cứ như đông cứng trong từng khung hình, đau đớn vô cùng chân thật.

Vào giây phút cuối cùng, Trình Diệp Xuyên nhìn thấy gương mặt của Cảnh Hoàn.







Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: