Xuân
| Một câu chuyện bình thường của người bình thường, của một cô gái muốn làm vai phụ mờ nhạt trong cuộc đời của mình lẫn người khác, vì thế sẽ chẳng có cao trào gì cả, chỉ là bình bình mà thôi |
Tác giả: Mít.
---
Tôi tên Xuân.
Một cái tên rất chi là tươi xanh, ấm áp và tràn ngập hạnh phúc.
Thế nhưng cuộc đời của tôi thì chẳng bao giờ hạnh phúc như cái tên của mình.
Nói đến đây, tôi xin mạn phép kể luôn về cuộc đời của mình. Từ nhỏ ba mẹ tôi đã sớm li dị, ông bà cũng không còn, năm mười hai tuổi tôi phải sống cô độc trong căn nhà nhỏ, hàng tháng tiêu tiền mà mẹ gửi cho, đến khi học lớp mười hai thì mẹ tuyệt nhiên không gửi nữa, và tôi cũng không còn liên lạc với mẹ.
Tôi bị rớt Đại Học những ba lần, ra trường thì bị thất nghiệp, suốt ngày tiền nhà, tiền ăn cứ quanh quẩn trong tâm trí của tôi, quần áo sờn cũ cả rồi, giờ thì tôi chỉ là công việc bán thời gian mà thôi.
Tôi cũng chẳng có ngoại hình ưa nhìn, mắt thâm quần thấy rõ, mụn mọc không sót chỗ nào, chân ngắn, tóc loà xoà, thích uống bia, vì thế cho nên tình cảm không thuận lợi lắm.
Nói trắng ra chưa ai dám quen tôi.
Nằm dài trên bàn, tôi hít một hơi thật sâu, ngắm nhìn xe cộ qua lại trông tấp nập, nắng chói chang che mù hết con mắt của mấy người chạy xe, xe hơi, xe máy đua nhau chạy với thời gian, đương nhiên, thời gian tất sẽ thắng.
Còn tôi thì cũng đang chạy đua với thời gian, có điều thoải mái hơn, tôi thắng hay thời gian thắng cũng chẳng quan trọng, tuổi xuân của tôi đã mệt nhoài trên đường đua rồi, tới lúc phải nghỉ ngơi.
" Cạch.
" Xin chào quý khách.
Tôi ngẩng đầu dậy chán nản, người đàn ông lịch lãm với mái tóc vuốt keo, tay đeo đồng hồ hiệu nhìn tôi lạnh lùng, tôi cố mỉm cười với anh ta, nhưng có vẻ không hiệu quả cho lắm.
" Quý khách muốn mua hoa gì ạ ?
" Một cây hoa hồng.
Nhìn trông cũng giàu mà keo kiệt bủn xỉn thế, tôi đi lấy một cây hoa hồng, thắt nơ đỏ rồi đưa cho vị khách.
" Dạ hai mươi ngàn ạ.
Vị khách đưa năm mươi ngàn, tôi định bụng thói tiền nhưng anh ta đã đi ra khỏi cửa hàng, thật lạ, tôi nhún vai, ngồi xuống ghế tiếp tục ngắm nhìn đường phố.
Tôi thấy vị khách ban nãy.
Hình như anh ta bị cô gái nào ruồng bỏ, cô ấy tát vào má anh, khuôn mặt trông rất giận dữ, cứ như trong phim, tôi tò mò về câu chuyện của họ, nhưng tôi không được phép biết về chuyện của họ, đơn giản vì chuyện riêng tư của họ, tôi biết làm quái gì ?
Tôi thấy yêu đương khổ quá, giận hờn trách móc, đủ mọi khó khăn mà sao người ta cứ đâm đầu vào yêu làm gì, để rồi tự đánh mất trật tự của bản thân, đánh mất đi những khoảng thời gian một mình.
Người ta nói những kẻ cô đơn, không có người yêu là những kẻ cô độc nhất, nhưng cá nhân tôi nghĩ rằng: " Việc yêu kẻ vô tâm, nghi ngờ tình cảm đối phương còn đáng sợ hơn việc làm những kẻ cô độc. "
Những bông hoa tình yêu đâu thể mãi tươi đẹp, nó phải tàn úa theo quy luật của tự nhiên.
Tôi đối với tình yêu chẳng có nghĩa lý gì, vì tôi đối với đối tượng cần yêu là tạm bợ.
....
Tách cà phê được đặt ngay ngắn trên bàn gỗ, tôi vén màn lên và mở cửa sổ, mặt trời dần lặn xuống, màu tím hoà lẫn với màu hồng nhạt tạo nên một buổi hoàng hôn đầy huyền bí, hôm nay được nghỉ ca chiều nên tôi mới rảnh rỗi uống cà phê ngắm hoàng hôn thế này.
Ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình chưa sống vì bản thân cho lắm, còn vụng dại về yêu bản thân, cách ăn mặt, thậm chí là về cách sống.
Chỉnh đốn lại mình phải tốn thời gian, tôi không muốn lãng phí thời gian của mình, thôi cứ bình thường như mọi ngày thôi, tôi chỉ muốn làm vai phụ thật mờ nhạt, vì vai phụ mờ nhạt ít gặp sóng gió hơn.
Có lẽ vì ông trời không ưu ái cho tôi nên mãi mãi tôi vẫn là vai phụ mờ nhạt.
Mỉm cười, tôi húp hết những giọt cà phê còn lại rồi đóng rèm cửa đi ngủ.
....
Tôi không hề có nhiều bạn.
Đặc biệt là bạn thân càng không.
Tôi hay đi ăn một mình, xem phim một mình, đi làm một mình và trò chuyện cũng một mình.
Tôi rất ghét có bạn, tôi không muốn ai quấy rầy vào cuộc sống của tôi, cũng không muốn ai giúp đỡ tôi lúc hoạn nạn.
Tôi chỉ khác người ở điểm đó, chắc có lẽ cũng một phần vì hồi nhỏ bị bắt nạt, đâm ra bây giờ cũng vẫn giữ luôn cái tư tưởng mang tên " Sợ bạn ", cũng vì ngại nói chuyện, nên tôi không thích có bạn.
Trái lại, tôi thích đến gần mọi người, chỉ để nghe mùi người, còn biết mình không chỉ tồn tại trên thế giới mà còn có nhiều người khác, nhưng đến gần không có nghĩa là tiếp xúc, là nói chuyện, chỉ là muốn đứng nhìn họ như cách nhìn thời gian trôi nhanh.
Đấy, vì thế tôi luôn biết họ tồn tại xung quanh một thế giới cộng đồng, tuyệt nhiên đó không phải là thế giới của riêng tôi.
Thế giới của riêng tôi không phải một màu hồng, không phải có người mình yêu, càng không phải những điều hạnh phúc nhất như cái tên Xuân của mình.
Mà thế giới của riêng tôi là màn mưa phùn ảm đạm, chỉ có mưa và mưa mà thôi.
Khung cảnh ấy tựa là cuộc sống của tôi, đau khổ, bi thương, lạnh lẽo nhưng mãi mãi chỉ là cơn mưa, rơi xuống nền đất rồi để lại dấu vết, những giọt mưa ấy thấm dầm trong nền đất khô cứng, tạo ra một sự ẩm ướt, đó chính là giọt nước mắt của lòng tôi.
Tôi hay tự viễn tưởng về một cuộc sống tốt đẹp, chẳng hạn như là một tỉ phú, có thật nhiều tiền để sống an nhàn, dẫu biết người giàu cũng khổ, nhưng theo tôi thì người nghèo khổ hơn gấp bội.
Viễn tưởng cũng chỉ là ước mơ xa hoa, mãi mãi chẳng thể nào với tới được.
...
Hôm nay tôi được nghỉ cả ngày, tôi cũng phải dùng đến số tiền để dành bao năm qua mà xài, con gái mà, ai cũng muốn sắm sửa cho mình những gì đẹp đẽ nhất, chí ít, tôi cũng là con gái.
Và hôm nay, tôi quyết định sẽ sống một ngày là công chúa.
Tôi đến một cửa hàng hiệu lớn ở đầu con phố, bước vào choáng ngợp cả lên, mùi mỹ phẩm, mùi nước hoa xộc vào mũi, tôi không quen nên nhảy mũi liên tục.
Vào khu váy đầm, tôi nhìn những bộ cánh màu sặc sỡ, màu đen đậm, màu trắng, đủ cả. Nhưng tôi nghĩ nó không phù hợp với mình mặc dù nhân viên bán hàng liên tục giới thiệu.
Tôi đi thẳng vào trong gian hàng, một chiếc đầm trắng ngang đầu gối, tay áo đến khuỷu tay và mỏng tang, chiếc đầm đơn giản mà thật xinh xắn, tôi chọn ngay mà không do dự.
Tôi mặc chiếc đầm này vào nhìn trông thật khác, đây không phải là Xuân ảm đạm, mà chính là Xuân hạnh phúc.
Tôi cũng mua một chiếc giày cao gót, làm một bộ tóc và trang điểm thật đơn giản, vai chính này, bất ngờ.
Đi dạo cùng với li cà phê sữa trên tay, tôi ngắm nhìn bầu trời xanh thoáng đãng, tiết trời se se lạnh, kích thích cho một tình yêu ấm áp. Tôi nhìn từng hàng phố, chợ búa rồi đến từng hàng cây xanh, tuy cảnh vật nhàm chán nhưng sao hôm nay ngắm mãi vẫn thấy nó rất đặc biệt.
Nhấm nháp vài ngụm cà phê, cà phê đọng lại dư vị ở cổ họng, gắt ngọt cả lên, cà phê Việt Nam đậm hơn cà phê nước ngoài, nên uống sẽ thấy gắt cổ, để lại cho người ta vị ngọt đắng.
Tôi cũng thử vào một thư viện kiếm một cuốn sách để đọc, chọn ngay chỗ cửa sổ, gió lùa vào rất mát, tôi đọc vài con chữ trong đó, rồi đọc được vài trang, chốc chốc lại chán, lật cho có mà thôi.
Ngẫm nghĩ lại thì làm vai chính trong thế giới này khó thật, khó hơn cả việc làm vai chính trong cuộc đời của mình, nếu biết trước như thế tôi sẽ không mặc bộ váy này, không đọc sách ở thư viện, và không phải giả tính cách.
Tôi lặng lẽ trở về nhà.
Mua một két bia, một hộp gà rán, vài cây nến và một chiếc bánh kem nho nhỏ.
Hôm nay là sinh nhật tôi và cũng là giao thừa.
Năm nào cũng thổi nến một mình như thế, hôm nay và tương lai về sau cũng vậy, mừng sinh nhật cho bản thân, mừng ngày bước vào cõi đời này.
" Happy birthday to me...Happy birthday...Happy birthday...Happy birthday to lonely...
Cô đơn không phải là buồn.
Cô đơn chính là niềm vui của kẻ cô quạnh một mình quá lâu.
Giao thừa năm nay cũng thật khác với những người cô đơn như tôi vì tôi chẳng thấy lẻ loi hay gì cả, không buồn cũng chẳng vui, rất bình thường như mọi ngày dù những ngày này người ta đang háo hức đón một năm cùng với người thân, người yêu, bạn bè. Thế nhưng đón năm mới cùng bản thân tôi cũng thấy đặc biệt hơn tất thảy những con người trên đất nước Việt Nam.
Mâm cỗ, bánh mứt hay những thứ gì khác cũng chẳng quan trọng bằng việc cầu ước nguyện cho một năm mới sắp tới.
Tôi sẽ thức cùng với ánh trăng, với bầu trời đêm tĩnh mịch để đón một năm mới, một tuổi xuân khác.
Đồng hồ đã điểm đúng không giờ không phút rồi.
" CHÚC MỪNG NĂM MỚI "
...
END.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com