Hà Nội năm 2008. Một cô gái mười sáu tuổi, mang theo vết thương từ miền quê khốn khó, bước vào biệt thự cổ kính giữa lòng phố cổ. Nơi đó, cô gặp anh - người đàn ông ba mươi hai tuổi, sống như một chiếc bóng giữa căn nhà lặng thinh, người mang trong tim một vết cắt quá khứ không ai hay biết.
Tưởng chỉ là chốn dừng chân tạm bợ, cô dần trở thành hơi thở duy nhất khiến căn nhà có tiếng động người. Tưởng chỉ là trách nhiệm, anh lại thấy mình chỉ ngủ yên được khi có cô nằm cạnh, nhỏ bé như một mảnh ký ức xưa cũ trở về.
Nhưng những bức tường gạch cổ kia vẫn đang giữ trong lòng nó những bí mật của một gia tộc lâu đời. Và cả hai, mỗi người đều đang lần tìm chính mình giữa quá khứ và hiện tại, giữa những mảnh tình cảm chưa kịp gọi tên.
Đây không phải là một câu chuyện tình yêu vội vàng. Đây là hành trình của hai con người - một lớn lên trong thiếu thốn, một bị chối bỏ trong giàu sang - lặng lẽ bước về phía nhau giữa những đêm Hà Nội lạnh.
Tác giả: Diệp Ức LạcTình trạng bản gốc: Hoàn (682 chương + 43 phiên ngoại)Tình trạng bản edit: OngoingThể loại: Xuyên qua, đam mỹ, cổ đại, hiện đại, tình cảm, tiên hiệp, dị thế, tu chân, xuyên việt, trọng sinh, song khiết, chủ công, hào môn thế gia, sảng văn, thế giới song song, HE, thanh thủy vănEdit: Méoo~Beta: Đường (đến chương 57) + Méoo~ (tiếp)____________________Văn án:"Ta muốn cưới hắn!""Diệp thiếu, người ta là phú nhị đại, hồng tam đại, quý công tử nổi danh của kinh đô, hắn sẽ không gả cho ngươi.""Vì sao lại không? Ta anh tuấn tiêu sái, thông tuệ hơn người, nhìn xa trông rộng!""Diệp thiếu, Bạch tam thiếu không phải là người ngươi có thể mơ tưởng."____________________Méoo~: Bản edit được đăng với mục đích phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, chỉ được đăng trên wordpress và wattpad của Dream House.Nguồn cv: khotangdammyfanfic.blog.comP/S: Bạn editor không giỏi văn, không giỏi xã hội, một chữ tiếng Trung cũng không hiểu, nếu có chỗ não sạn quá mọi người có thể nhắc nhở nhẹ nhàng cho bạn editor, bạn editor xin được cảm ơn rất nhiều (❤ฺ→艸←)~Méoo❤ฺ~…
Bản edit không đúng 100%Tác giả: Quất Miêu Ca Ca.Edit: Cơm Chiên Trứng và Bắp Xào Bơ.Trạng thái raw: 183 Chương+36 Ngoại truyện.Trạng thái edit: Đang tiến hành phần ngoại truyệnTruyện đăng sớm nhất tại wordpress: comchientrungne.wordpress.comNHÀ CHỈ ĐĂNG TRUYỆN TRÊN HAI NƠI LÀ WORDPRESS VÀ WATTPAD, ĐỌC Ở NHỮNG NƠI KHÁC THÌ ĐỀU LÀ TRANG REUP, HI VỌNG BẠN ĐỌC LÀ NGƯỜI VĂN MINH, ĐỌC TRUYỆN ĐÚNG NGUỒN :)))))Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cẩu huyết, Gương vỡ lại lành, 1v1.Lời tựa: Dương Gia Lập cảm thấy bản thân mình xong đời rồi. Bạn trai cũ của cậu chắn chắc là một con sói, mấy năm trước còn từng cưng chiều cậu đến tận trời, bây giờ trở về nước liền tìm cách ném cậu vào chỗ chết.-- Còn tiếp…
Thể loại: Đam mỹ hiện đại, ngụy phụ tử, cường công cường thụ, lính đánh thuê, dưỡng thành, nhân thú , HETác Giả: Thủy Thiên Thừa*Truyện dài có thể bạn sẽ thấy nản phần giữa truyện nhưng hãy nhớ tới dòng này, nó rất đáng khi đọc hết truyện. Thân…
Author: @SUNQINGtheWriter.Lưu ý: KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨCFull truyện: sunqingtheauthor.wordpress.comNguồn ảnh gốc: xuanlocxuan.deviantart.comĐể tôi kể bạn nghe câu chuyện về một ngọn núi lửa yêu say đắm một khối băng. Tất nhiên, sau vài quá trình cực lực thì khối băng kia vẫn bị tan chảy ^_^ hắc hắc…
Tên khác: Nhạ thượng thủ tịch tổng tàiNguồn: Truyện tranh thập cẩmTình một đêm không có kết quả, cô gái to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu "chiến thư" khiêu khích.Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn thề, dù có đi khắp cả Đài Loan, hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này !Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng "lệnh truy nã" Cả trang báo chỉ có hình một cô gái xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng.Trên chiếc giường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng. Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ -- "Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả".Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng. Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách sạn...Trời ơi ! Nàng chọc tới ác ma sao !Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần !"Tần Tấn Dương...tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị..."Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị.Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con.Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương.…